Bức Xạ Thạch Anh
Sợi xích titan rít lên một tiếng khô khốc, giật mạnh cổ chân trái của Đỗ Khang. Lực kéo thô bạo từ trên cao khiến anh ngã sấp xuống nền bê tông nứt nẻ, nước mưa axit lạnh buốt pha lẫn váng dầu máy bắn tung tóe lên khuôn mặt hốc hác đầy bụi than. Cơn đau từ vết bỏng điện từ do lưới điện của Lôi gây ra ở chân trái nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt, nhưng nỗi kinh hoàng lớn hơn đang diễn ra ở cánh tay trái của anh.
Dưới lớp bạt chì quấn tạm đã bị rách nát, vết sẹo hoại tử lượng tử đang co thắt dữ dội. Kim nano vàng của thiết bị bẻ cong entropy lậu Chrono-Bender cấy sau gáy găm sâu vào tủy sống, truyền đi những luồng xung điện nóng rực dọc theo hệ thần kinh ngoại biên. Ánh sáng lam đậm rò rỉ từ các đường vân thạch anh phát quang rực rỡ dưới màn mưa, biến anh thành một mục tiêu định vị không thể rõ ràng hơn giữa đêm tối Chợ đen Zone 9.
"Mày không thoát được đâu, Đỗ Khang!" Tiếng cười gằn của Lôi vang dội qua màng lọc kim loại rỉ sét của bộ giáp sắt dã chiến. Gã thợ săn đứng trên gờ bê tông cao của cầu vượt, hai tay ghì chặt xích titan, chuẩn bị kéo lê Khang về phía chiếc xe bọc thép. "Cái đầu mang nhóm máu O-Negative của mày đáng giá một triệu Chronon! Cả đời mày làm nhân viên thu nợ rách cũng không bao giờ nhìn thấy số tiền đó!"
Khang nghiến răng đến bật máu tươi nơi khóe môi. Trong đầu anh, một phép tính lạnh lùng của một kẻ đòi nợ thuê chuyên nghiệp lập tức hiện lên. Hạn mức tuổi thọ còn lại: mười hai ngày hai mươi ba giờ. Sức chịu đựng của Chrono-Bender: tối đa ba giây cho mỗi lần bộc phát entropy. Sơn Lửa vẫn đang trốn dưới đống phế liệu chì ngoài rìa chợ đen, Vy đang hấp hối tại nhà trọ tổ ong. Anh không thể bị bắt ở đây.
Anh phải dụ Lôi và đồng bọn ra xa khu vực Sơn Lửa đang ẩn nấp. Vùng lõi rò rỉ bức xạ entropy của nhà máy điện hạt nhân cũ bị sập ngay phía sau cầu vượt là lối thoát duy nhất. Nồng độ phóng xạ cực cao ở đó sẽ làm nhiễu mọi máy quét lượng tử thông thường, và đó là nơi gã thợ săn Lôi e ngại nhất.
Khang gầm lên một tiếng phẫn nộ. Anh không dùng tay phải, mà dùng chính cánh tay trái thạch anh đã silicon hóa ba mươi lăm phần trăm của mình bấu chặt lấy sợi xích titan. Xúc giác ở ba ngón tay trái hoàn toàn biến mất, nhưng cấu trúc silic hóa cứng như đá thạch anh lượng tử lại mang đến một sức mạnh cơ học phi thường.
Anh kích hoạt Chrono-Bender trong đúng một giây.
*O o o!*
Một luồng sóng entropy cực nhỏ phóng ra từ gá găng tay, chạy dọc theo sợi xích titan của Lôi. Sợi xích thép quân đội vốn kiên cố lập tức bị đẩy nhanh tốc độ lão hóa vật lý. Chỉ trong một chớp mắt, lớp kim loại sáng bóng của sợi xích xỉn đi, rỉ sét nâu đậm bám dày đặc và giòn rụm như bánh quy. Khang giật mạnh cánh tay trái.
*RẮC!*
Sợi xích titan gãy vụn thành những mảnh vụn rỉ sét rơi lả tả xuống vũng nước mưa. Lôi mất đà suýt ngã nhào từ trên gờ cao xuống, gã gầm lên điên cuồng: "Thằng khốn! Nó bẻ gãy xích của tao rồi! Quỷ! Khóa mục tiêu nhiệt lượng! Bắn nát chân nó cho tao!"
Khang không chần chừ, nén cơn đau thắt tủy ngực, kéo lê chiếc chân trái bị bỏng nặng lao thẳng qua hàng rào dây thép gai đã nứt nẻ, tiến vào bóng tối chết chóc của Vùng lõi rò rỉ bức xạ entropy.
***
Vùng lõi rò rỉ bức xạ entropy hiện ra trước mắt Khang như một phế tích của một thời đại hoang tàn bị lãng quên. Những tháp làm mát khổng lồ đổ sập một nửa, trơ ra những khung thép rỉ sét vặn vẹo như những bộ xương quái thú cổ đại. Không khí ở đây đặc quánh, mang theo mùi kim loại nặng ion hóa và ánh sáng xanh lục chập chờn rò rỉ từ các thanh nhiên liệu hạt nhân cũ dưới đáy vực sâu.
Ở đây, hằng số vật lý bị bóp méo nghiêm trọng. Khang nhìn thấy những giọt nước mưa axit rơi chậm lại trong không khí, lơ lửng như những hạt pha lê trước khi đột ngột tăng tốc rơi xuống đất. Tế bào da thịt trên mặt anh râm ran ngứa ngáy, một dấu hiệu cho thấy nồng độ hạt Chronon tự do trong không khí đang tàn phá cấu trúc sinh học của người thường.
Nhưng đối với nhóm máu O-Negative kháng bức xạ của Khang, vùng đất chết này lại là một lá chắn bảo vệ tự nhiên. Máy quét gen của Lôi bắt đầu phát ra những tiếng rè rè hỗn loạn do từ trường entropy cực mạnh can thiệp.
*VÚT!*
Một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ đỉnh tháp làm mát đổ nát phía sau.
Tầm nhìn của Khang đột ngột hiện lên một đường chỉ đỏ rực rỡ vẽ dọc theo nền đất bê tông—đó là quỹ đạo của một viên đạn bắn tỉa được thấu kính lỗi ở mắt trái của anh vạch rõ dưới lớp kính lọc Chronon.
Sát thủ bắn tỉa Quỷ đã khai hỏa khẩu súng trường nạp đạn bằng tinh thể Chronite thô.
Khang hạ thấp trọng tâm cơ thể theo kỹ năng di chuyển không tiếng động của Hải Sắt, đổ người sang bên trái, lăn hai vòng trên nền đất đầy mảnh kính vỡ.
*OÀNG!*
Viên đạn Chronite găm thẳng vào khối bê tông nơi Khang vừa đứng, nổ tung thành một quầng sáng màu lam nhạt đầy mảnh vụn năng lượng. Sức ép từ vụ nổ lượng tử hất văng Khang vào vách tường gạch đổ nát.
Cơn đau nhói dội lên ở bả vai trái. Viên đạn bắn tỉa không trúng trực diện, nhưng mảnh vỡ tinh thể Chronite thô mang động năng cực lớn đã sượt qua bả vai trái của anh, xé rách lớp bạt chì bảo vệ và găm thẳng vào mô thịt gần vết sẹo entropy.
"Aaa!" Khang nghiến răng rên rỉ.
Bức xạ thô từ mảnh Chronite lập tức kích thích lò phản ứng siêu nhỏ của Chrono-Bender. Vết sẹo thạch anh trên tay trái của anh bắt đầu biến đổi với tốc độ kinh hoàng. Da thịt xung quanh vết sẹo nứt nẻ, để lộ cấu trúc tinh thể thạch anh màu lam trong suốt đang lan rộng nhanh chóng từ cổ tay lên đến khuỷu tay. Các mạch máu nổi rõ màu xanh lượng tử, phát ra thứ ánh sáng lam đậm rực rỡ không thể tự tắt. Khang nhìn xuống cánh tay trái của mình và kinh hoàng nhận ra anh đã hoàn toàn mất đi cảm giác nóng lạnh vật lý ở toàn bộ vùng cánh tay này. Nó lạnh ngắt như một khối băng thạch anh, nhưng bên trong lại chứa đựng một áp lực năng lượng khổng lồ đang chực chờ nổ tung.
Vết thương hoại tử đang tiến hóa nhanh hơn dự kiến. Nếu không tìm cách ổn định dòng chảy năng lượng này, tế bào thịt của anh sẽ bị silicon hóa hoàn toàn lên đến vai, dẫn đến cái chết não vĩnh viễn.
Tiếng bước chân của đám thợ săn tiền thưởng bắt đầu vang lên ở rìa phế tích. Chúng đang thu hẹp khoảng cách dưới sự chỉ dẫn của Quỷ từ trên cao.
Khang dùng tay phải run rẩy móc từ bên hông ra quả quả lựu đạn bom khói làm nhiễu nhiệt do Lâm Khói chế tạo. Anh dùng răng giật chốt kíp nổ cơ khí rồi ném mạnh về phía lối vào của phế tích.
*BÙM!*
Một đám mây khói dày đặc chứa các hạt bột nhôm lơ lửng lập tức giải phóng, bao phủ toàn bộ phạm vi mười mét xung quanh Khang. Làn khói sol khí này hoàn toàn làm mù cảm biến hồng ngoại và máy quét nhiệt của Quỷ trên đỉnh tháp cao, cắt đứt đường ngắm bắn của hắn.
Tận dụng khoảng trống tẩu thoát kéo dài bốn mươi lăm giây, Khang lết chiếc chân trái bị bỏng nặng, dùng tay phải ôm chặt cánh tay trái thạch anh đang phát sáng rực rỡ, lách qua một khe nứt bê tông dẫn sâu xuống lòng đất phế tích—nơi đặt lều lá bọc chì của Bà Sáu "Mù".
***
Bên trong căn lều rách nát được lót bằng những tấm chì phế thải dày cộm để cách ly bức xạ, không khí yên tĩnh đến lạ kỳ, hoàn toàn tách biệt khỏi tiếng sấm sét lượng tử của cơn bão cát ngoài hoang mạc. Mùi thảo mộc khô và mùi dầu máy cũ quyện vào nhau dưới ánh sáng mờ nhạt của một chiếc đèn bão chạy bằng dầu hỏa.
Bà Sáu Mù đang ngồi xếp bằng trên một chiếc chiếu cói cũ kỹ. Đôi mắt bà mù lòa, phủ một lớp màng đục sâu hoắm dưới hốc mắt, nhưng bàn tay nhăn nheo của bà lại di chuyển cực kỳ chuẩn xác trên chuỗi hạt bằng đá thạch anh phát sáng lam mờ.
Khang loạng choạng bước vào, thân hình gầy gò ngã quỵ xuống nền đất ngay trước mặt bà lão. Cánh tay trái của anh lúc này đã phát sáng rực rỡ như một ngọn đèn neon, tỏa ra nhiệt lượng entropy cao khiến không khí xung quanh méo mó chập chờn.
Anh run rẩy rút lọ thuốc mỡ thảo dược của Thầy thuốc Thẩm ra khỏi túi áo bảo hộ, cố gắng đổ nó lên vết sẹo đang nứt nẻ trên tay trái để làm dịu cơn đau tủy xương.
*XÈO... XÈO...*
Nhưng ngay khi chất thuốc mỡ vừa chạm vào mô thạch anh, nhiệt lượng entropy quá cao từ lò phản ứng của Chrono-Bender lập tức làm chất thuốc bốc khói đen khét lẹt và bay hơi hoàn toàn trước khi kịp thấm vào da thịt. Khang rên rỉ tuyệt vọng, gục đầu xuống đất.
"Thuốc mỡ của người phàm không chữa được vết thương của thần thời gian đâu, cậu ranh," Bà Sáu Mù đột ngột lên tiếng. Giọng nói của bà trầm ấm, thản nhiên như thể bà đã biết trước sự xuất hiện của anh.
Khang thở dốc, anh nhận thấy Bà Sáu Mù không hề dùng mắt để nhìn. Nhưng chuỗi hạt thạch anh trên tay bà đang xoay tròn với tốc độ trùng khớp hoàn toàn với nhịp tim lượng tử đang đập điên cuồng trong lồng ngực anh.
Bà lão cảm nhận thế giới qua nhịp tim lượng tử và sự dao động của các hạt Chronon.
Khang đưa ra một quyết định chiến thuật táo bạo. Anh nín thở, tập trung tinh thần tối đa để kiểm soát nhịp sinh học của bản thân, cố gắng điều hòa nhịp tim của mình chậm lại, đồng bộ hoàn toàn với tần số gõ nhịp của chuỗi hạt thạch anh trên tay bà lão.
Bà Sáu Mù đột ngột dừng chuỗi hạt lại. Đôi mắt mù lòa của bà hướng về phía Khang, lộ ra một vẻ ngạc nhiên hiếm hoi.
"Nhịp tim này... nhóm máu O-Negative kháng bức xạ tự nhiên... Cậu là con trai của Đỗ Minh?" Bà lão thì thầm, giọng nói run rẩy.
"Bà biết cha tôi?" Khang hỏi qua kẽ răng run rẩy vì cơn sốt bức xạ đang bắt đầu hành hạ đại não.
Bà Sáu Mù không trả lời ngay. Bà vươn bàn tay gầy guộc đầy nếp nhăn ra, chạm nhẹ vào vết sẹo thạch anh đang phát sáng lam rực rỡ trên cánh tay trái của Khang.
Ngay khi tay bà vừa chạm vào, Khang cảm thấy một luồng năng lượng dịu mát, ổn định từ chuỗi hạt thạch anh lượng tử của bà truyền thẳng vào Chrono-Bender. Tiếng o o quá tải của gá găng tay cơ khí dịu dần. Thứ ánh sáng lam đậm chói mắt thu hẹp lại, trở thành một dải năng lượng vàng lượng tử chạy dọc theo các mạch máu thạch anh dưới da tay anh.
Cánh tay trái của anh hóa thạch thêm mười phần trăm, nâng tổng mức silicon hóa lên bốn mươi lăm phần trăm, lan rộng lên đến tận khuỷu tay. Khang hoàn toàn mất đi xúc giác vật lý ở cánh tay này, nhưng bù lại, anh cảm nhận được sự dao động của các hạt Chronon xung quanh mình rõ nét hơn gấp mười lần trước đây.
"Ta từng là nhân viên đo đạc hằng số của thành phố, đồng nghiệp cũ của cha cậu trước khi dự án Helios-Chronos biến thành một cỗ máy hút sinh khí tàn bạo," Bà Sáu Mù chậm rãi rút tay lại, gương mặt bà u uất. "Đỗ Minh không hề bỏ rơi anh em cậu. Ông ấy bị tập đoàn bắt giam bí mật vì đã cố tình cấy ghép gen kháng entropy vào tủy sống của cậu từ khi cậu còn nhỏ để bảo vệ cậu khỏi cỗ máy tối cao."
Bà lão quay người sang bên vách đá của căn lều, dùng những ngón tay khô gầy gạt một hốc đá nhỏ giấu sau tấm chì bọc bảo vệ. Bà rút ra một bức thư tay cũ kỹ bằng giấy viết tay đã ố vàng, mực carbon đen đã mờ đi nhiều theo năm tháng.
"Đây là bức thư cuối cùng cha cậu để lại trước khi bị Chấp pháp xách cổ đi mười năm trước. Ông ấy bảo ta phải trao nó cho cậu khi cánh tay trái của cậu bắt đầu hóa đá."
Khang dùng bàn tay phải run rẩy đón lấy bức thư. Xúc giác thô sơ của tay phải cảm nhận được sự giòn vụn của lớp giấy cũ, nhưng đôi mắt trái dưới thấu kính lỗi của anh nhìn thấy rõ ràng một chữ ký DNA phát sáng lam cực nhẹ ở góc dưới bức thư—chữ ký di truyền của cha anh, Đỗ Minh.
"Nhưng cậu không có nhiều thời gian để đọc đâu, Đỗ Khang," giọng Bà Sáu Mù đột ngột trở nên nghiêm trọng, chuỗi hạt thạch anh trên tay bà lại bắt đầu xoay tròn dồn dập. "Lũ chó săn của tập đoàn đang chuẩn bị xả khí độc Clo-Chronon vào khu ổ chuột Vòm Sắt để cưỡng bức lạm phát thời gian sinh học của dân nghèo. Chúng muốn gom sạch những năm tháng cuối cùng của họ trước khi di cư lên trạm không gian."
Khang bàng hoàng siết chặt bức thư trong tay phải. Khí độc Clo-Chronon sẽ làm phân rã tế bào tủy xương của Vy ngay lập tức nếu cô bé hít phải. Đồng hồ sinh học của cô bé chỉ còn chưa đầy bảy mươi mốt giờ sống.
Bà Sáu Mù chậm rãi tiến lại gần Khang, đôi bàn tay gầy guộc nhăn nheo của bà một lần nữa đặt nhẹ lên vết sẹo thạch anh đang phát sáng dịu nhẹ dưới lớp chì quấn của anh. Bà lão ghé sát tai Khang, hơi thở yếu ớt nhưng giọng nói lạnh lùng rợn người, thì thầm những lời định mệnh xé toạc tâm can gã thanh niên đòi nợ thuê:
"Máu của cha cậu đang chảy trong tủy xương này... nhưng nó sẽ hóa đá cậu trước khi cậu kịp cứu con bé Vy."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!