Nhạc nềnFirmament3

Bẫy Giao Dịch Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của xe tuần tra Chấp pháp rít lên từng hồi từ phía xa, xé toạc màn mưa axit xám xịt của Zone 9. Thứ âm thanh chói tai ấy dội vào những vách tường bê tông nứt nẻ, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực Đỗ Khang.


Trong góc tối hẻm nhỏ cách xưởng cơ khí ba dãy nhà, Khang quỳ rạp trên nền đất nhầy nhụa nước thải. Cánh tay trái của anh—vết sẹo entropy đã silicon hóa đến ba mươi lăm phần trăm—đang run rẩy kịch liệt dưới lớp bạt chì cũ kỹ. Luồng bức xạ lam đậm rò rỉ từ vết nứt thạch anh tỏa ra thứ ánh sáng ma mị, rực rỡ đến mức xuyên qua cả những kẽ hở của tấm bạt bọc ngoài. Cơn đau co thắt tủy xương dội ngược lên tận gáy, nơi vết bỏng điện từ cũ bị kim nano vàng của Chrono-Bender đâm sâu, bỏng rát như có người đổ axit trực tiếp vào da thịt.


"Khang... mày đi đi..." Sơn "Lửa" thở dốc, giọng khàn đặc. Cánh tay sắt tự chế của Sơn đã bị kẹt cứng khớp khuỷu tay, những sợi dây đồng cháy khét lẹt lòi ra ngoài. Sơn đang tựa lưng vào đống thùng phế liệu bọc chì rỉ sét, cố gắng dùng sức nặng cơ thể để che đi luồng ánh sáng lam phát ra từ tay Khang. "Cảnh sát Chấp pháp đang khóa chặt khu vực này. Nếu mày không tìm được bộ van áp suất lượng tử để ổn định lò phản ứng của găng tay, cả hai chúng ta... và cả con bé Vy... đều sẽ chết chìm dưới cái đáy này."


Khang nghiến chặt răng đến bật máu tươi nơi khóe môi. Anh nhìn xuống vòng đếm ngược trên cổ tay phải của mình. Con số màu đỏ rực hiển thị: mười ba ngày. Mười ba ngày sống rách nát để đổi lấy sinh mệnh cho em gái Vy đang hôn mê sâu, và giờ đây anh còn phải gánh thêm nợ máu với Sơn Lửa.


"Nằm yên ở đây, Sơn. Tấm bạt chì này sẽ hấp thụ nhiệt lượng của mày. Tao sẽ quay lại ngay khi có bộ van."


Khang dứt khoát đứng dậy. Anh dùng một thỏi chì phế thải đập dẹt, quấn chặt quanh vết nứt thạch anh trên tay trái rồi phủ chiếc áo choàng bảo hộ sờn rách lên trên. Thứ ánh sáng lam dị thường tạm thời bị dập tắt, biến anh thành một bóng ma xám xịt lướt đi trong màn mưa axit buốt giá, hướng thẳng về phía Chợ đen linh kiện Zone 9.


***


Chợ đen linh kiện Zone 9 nằm khuất sâu dưới gầm cầu vượt năng lượng khổng lồ nối liền lên Zone 8. Nơi đây là một mê cung rách nát của những gian hàng tạm bợ dựng bằng tôn phế thải, ngập tràn ánh đèn neon mờ ảo màu tím và xanh lục. Mùi dầu máy rò rỉ, mùi tảo tổng hợp nhiễm xạ từ các quán súp bình dân quyện vào không khí ẩm ướt, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự nghèo đói và lừa lọc.


Tại đây, thời gian sinh học là thứ tiền tệ duy nhất. Cư dân khu ổ chuột lầm lũi đi lại giữa các gian hàng, cổ tay họ nhấp nháy những con số đỏ rực báo hiệu tuổi thọ chỉ còn tính bằng ngày, bằng giờ. Họ sẵn sàng bán đi vài tiếng sống cuối cùng của mình chỉ để đổi lấy một mẩu bánh mì tổng hợp hoặc một ống nước lọc chưa khử hết kim loại nặng.


Khang kéo sụp mũ áo choàng, lách qua hai tên bảo kê to khỏe gác cửa ngõ vào chợ.


"Phí vào cửa: một giờ sống," tên bảo kê có vết sẹo dài trên mặt lạnh lùng giơ chiếc máy quét nợ cầm tay ra chắn đường.


Khang không nói một lời, giơ cổ tay phải lên quẹt qua khe từ của máy quét. Một tiếng *tít* khô khốc vang lên. Vòng đếm ngược trên tay anh nhảy số, từ mười ba ngày sụt xuống còn mười hai ngày và hai mươi ba giờ. Áp lực sinh tồn đè nặng lên vai, nhưng ánh mắt Khang vẫn lạnh lùng, trầm tĩnh. Anh bước nhanh qua những sạp hàng bày la liệt các vi mạch lượng tử thải loại, tiến sâu vào góc tối nhất của khu chợ—nơi đặt sạp hàng của Ba "Sẹo".


Ba Sẹo đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đệm rách, miệng ngậm điếu thuốc lá điện tử tắt ngóm, đôi mắt ti hí đảo liên tục dưới ánh đèn neon mờ. Khuôn mặt gã bị biến dạng bởi một vết sẹo dài từ mắt trái xuống cằm, kết quả của một vụ nổ lò phản ứng lượng tử cũ. Thấy Khang bước vào, đôi mắt Ba Sẹo sáng lên một tia sáng xảo quyệt.


"A, Khang! Tao cứ tưởng mày đã bị lính Chấp pháp xách cổ đi rồi chứ," Ba Sẹo cười khẩy, giọng khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại cọ sát. "Nghe nói mày vừa làm loạn ở văn phòng thu nợ của Giám đốc Phục? Liều mạng thật. Nhưng ở Zone 9 này, kẻ liều mạng thường không sống thọ."


"Bộ van áp suất lượng tử tao dặn mày đâu?" Khang không muốn dông dài. Giọng anh trầm xuống, bàn tay phải đặt hờ lên hông, nơi giấu khẩu súng phóng điện từ EMP cầm tay.


Ba Sẹo thong thả gõ gõ ngón tay lên mặt bàn kính đầy vết xước. "Từ từ đã, người anh em. Van áp suất lượng tử phiên bản quân đội bọc chì cách từ không phải thứ dễ kiếm. Tao đã phải mạo hiểm cả mạng sống để tuồn nó ra khỏi kho phế thải của Zone 5. Giá của nó không rẻ đâu."


"Năm ngày tuổi thọ. Như đã thỏa thuận," Khang nói, giơ ra một chiếc thẻ thời gian kỹ thuật số màu đỏ nhạt.


Ba Sẹo liếc nhìn chiếc thẻ, rồi nhe răng cười lộ ra hàm răng ố vàng. "Đó là giá của ngày hôm qua, Khang ạ. Hôm nay, sau khi mày bị gán nhãn tội phạm đỏ, giá của mọi thứ liên quan đến mày đều tăng vọt. Tao muốn... ba mươi ngày. Hoặc là mày giao chiếc găng tay cơ khí trên tay trái của mày ra đây."


Khang nheo mắt lại. Chiếc thấu kính lỗi ở mắt trái của anh dưới lớp kính lọc Chronon bắt đầu xoay tròn đổi tiêu cự. Dưới tầm nhìn quang phổ lượng tử, anh nhìn thấy rõ ràng dòng chảy phát quang màu lam của các hạt Chronon bên trong chiếc máy quét của Ba Sẹo. Nhưng quan trọng hơn, anh phát hiện ra những dải năng lượng nhiệt lượng bất thường đang ẩn nấp trong các ngõ tối xung quanh sạp hàng.


Có bẫy.


Khang quyết định feint (đánh lạc hướng). Anh thở dài, tỏ vẻ yếu thế, đưa tay phải vào túi áo như muốn lấy thêm thẻ thời gian. "Được rồi, tao chỉ có bấy nhiêu Chrono-Credits giả lập này thôi. Mày xem có dùng tạm được không?"


Khang giơ ra một chiếc thẻ từ chứa mã độc nạp tuổi thọ ảo mà Sáu Mắt đã viết. Ba Sẹo là một con cáo già chợ đen, gã chỉ cần liếc qua máy quét cầm tay của mình liền nhận ra ngay lập tức.


"Mày định giỡn mặt với tao bằng mớ code rác này hả, Khang?" Giọng Ba Sẹo đột ngột trở nên lạnh tanh. Gã lùi phắt lại phía sau, tay phải nhấn mạnh một nút bấm giấu dưới gầm bàn.


*XOẢNG!*


Một tấm lưới sắt rỉ sét từ trên trần sạp hàng đổ sập xuống, bịt kín lối ra duy nhất của gian hàng. Cùng lúc đó, Ba Sẹo ném ra một chiếc hộp kim loại nặng màu vàng đồng. "Đây là bộ van của mày! Nhưng tao e là mày không có mạng để mang nó đi đâu!"


Khang chụp lấy chiếc hộp bằng tay phải. Xúc giác từ các ngón tay truyền về đại não một cảm giác nhẹ bẫng và lạnh ngắt của đồng thô rẻ tiền. Anh lập tức nhận ra đây chỉ là một cái vỏ van ống nước phế thải được sơn phết lại.


"Ba Sẹo, mày bán đứng tao!" Khang gầm lên.


"Tao không có lựa chọn, Khang ạ. Giám đốc Phục hứa sẽ xóa sạch nợ thời gian cho tao, còn Thợ săn Lôi thì trả giá rất cao cho cái đầu mang gen lạ của mày!" Ba Sẹo hét lên từ sau tấm chắn thép vừa hạ xuống bảo vệ gã.


Ngay lập tức, những tiếng bước chân nặng nề nện chan chát lên nền đất ẩm ướt vang lên từ phía sau những tấm tôn rách. Bóng tối của các ngõ hẻm xung quanh chợ đen bị xé toạc bởi những luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ các thiết bị quét cầm tay.


Một gã đàn ông cao lớn thô kệch bước ra từ đám đông thợ săn tiền thưởng. Gã mặc một bộ giáp sắt chắp vá loang lổ từ các mảnh drone Sentinel K-4 hỏng, một mắt bên phải bị thay thế bằng một máy quét hồng ngoại cầm tay phát ra tiếng rít o o liên tục. Trên tay gã là một khẩu súng quét gen khổng lồ bọc thép.


Đó chính là Lôi—kẻ chuyên săn lùng những người mang gen dị biệt ngoài vòm kính.


"Đỗ Khang! Cuối cùng tao cũng tóm được mày," Lôi gầm gừ, giọng nói ồm ồm phát ra qua màng lọc kim loại rỉ sét ở cổ. Gã nâng khẩu súng quét gen lên, nhắm thẳng vào Khang. Một luồng ánh sáng đỏ rực phóng ra từ nòng súng, quét qua cổ tay và lồng ngực Khang.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Chiếc máy quét trên tay Lôi rít lên dồn dập, các vạch năng lượng trên thân súng nhảy múa điên cuồng. Gã cười lớn đầy tham lam: "Dòng chảy entropy biến động cực đại! Đúng là chiếc Chrono-Bender lậu rồi!"


Khang cảm thấy cánh tay trái của mình nóng lên như lửa đốt. Vết rạn nứt thạch anh dưới lớp chì quấn tạm bắt đầu cộng hưởng với sóng quét của Lôi, khiến cơn đau tủy xương dội lên dữ dội. Anh biết mình không thể đối đầu vật lý thuần túy với Lôi và đám tay sai được trang bị giáp nặng. Anh cần phải làm mù công nghệ của chúng.


Khang nhanh chóng chạm tay phải vào thiết bị làm nhiễu gen di động đeo bên hông, gạt công tắc khởi động sang mức tối đa.


*O o o!*


Một luồng sóng điện từ tần số thấp, được Giáo sư Trần Thế thiết kế riêng để đối phó với hệ thống quét của tập đoàn, lập tức giải phóng ra không khí. Luồng sóng này bao phủ quanh cơ thể Khang, làm sai lệch hoàn toàn chữ ký điện từ phát ra từ tủy xương của anh.


Chiếc máy quét của Lôi đột ngột phát ra tiếng rè rè chói tai. Màn hình hiển thị của gã nhảy loạn xạ, các dòng dữ liệu sinh trắc học bị ghi đè bởi hàng loạt thông báo lỗi màu đỏ nhấp nháy liên tục: "ERROR: MULTIPLE DNA SIGNATURES DETECTED. SYSTEM OVERLOAD."


"Cái quái gì thế này? Đồ chơi nhiễu gen à?" Lôi tức giận gầm lên, gạt phắt chiếc máy quét sang một bên. Gã xoay người ra hiệu cho đám tay sai đứng xung quanh. "Đừng quét nữa! Bắn lưới điện từ cao áp cho tao! Bắt sống nó!"


Hai tên thợ săn đứng hai bên lập tức nâng khẩu súng phóng lưới lên.


*PHỤT! PHỤT!*


Hai tấm lưới bằng sợi carbon đan xen dây đồng cao áp phóng ra từ nòng súng, mở rộng đường kính lên tới ba mét, chụp thẳng về phía Khang từ hai hướng không lối thoát.


Khang nhanh nhẹn hạ thấp trọng tâm cơ thể, sử dụng kỹ năng di chuyển không tiếng động lách người sang bên phải để né tránh tấm lưới thứ nhất. Tuy nhiên, không gian sạp hàng quá chật hẹp, tấm lưới thứ hai mang dòng điện hàng ngàn vôn sượt qua chân trái của anh.


*XÈO!*


Dòng điện cao áp lập tức nổ tung khi chạm vào lớp vải bảo hộ sờn rách. Khang rú lên một tiếng đau đớn khi dòng điện chạy dọc theo bắp chân trái, đốt cháy xém da thịt và làm tê liệt hoàn toàn các khớp cơ chân. Anh quỵ ngã xuống nền đất nhầy nhụa nước thải, mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên nồng nặc. Chân trái của anh mất đi cảm giác vận động, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm vào.


"Haha! Trúng rồi! Con chuột nhắt này hết đường chạy!" Đám thợ săn tiền thưởng reo hò đầy phấn khích, chúng bắt đầu khép dần vòng vây, chĩa gậy điện từ vào người Khang.


Lôi bước từng bước nặng nề tiến lại gần Khang, chiếc gậy phóng điện từ trên tay gã rít lên những tia lửa xanh lè rùng rợn. Gã nhìn xuống Khang với vẻ khinh bỉ tột cùng: "Mày nghĩ mày là ai chứ? Một gã nhân viên thu nợ rách nát mà đòi bẻ cong cả luật pháp của tập đoàn sao? Giao chiếc Chrono-Bender ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng."


Khang nằm dưới đất, bắp chân trái vẫn còn co giật liên hồi do dòng điện dư thừa từ tấm lưới. Nhưng trong đôi mắt anh không hề có sự sợ hãi. Anh nhìn thấy rõ ràng chiếc máy quét gen cầm tay của Lôi và hệ thống súng phóng lưới của đám thợ săn đều kết nối chung vào một bộ phân phối năng lượng lượng tử đeo bên hông của chúng.


Vũ khí của chúng phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống định vị và sạc lượng tử tự động.


Đó chính là sơ hở chí mạng mà một thợ cơ khí lượng tử như Khang có thể tận dụng.


Khang dùng tay phải run rẩy rút khẩu súng phóng điện từ EMP cầm tay từ bên hông ra. Khẩu súng này do Lâm Khói chế tạo từ các tụ điện cao áp của lò vi sóng phế thải, tuy thô sơ nhưng có sức công phá từ trường cực mạnh ở cự ly gần.


"Lôi... mày nghĩ tao đến đây mà không có sự chuẩn bị sao?" Khang thì thầm qua kẽ răng run rẩy.


Trước khi Lôi kịp nhận ra vật thể trên tay Khang, anh đã bóp cò súng EMP.


*BOOM!*


Một quầng sáng điện từ màu xanh lam rực rỡ nổ tung ngay giữa không gian chật hẹp của sạp hàng. Luồng xung điện từ định hướng giải phóng ra một năng lượng từ trường cực đại, quét qua toàn bộ thiết bị điện tử trong bán kính năm mét.


*XÈO... XOẢNG... RẮC...*


Toàn bộ hệ thống đèn neon của chợ đen xung quanh vụ nổ vụt tắt ngấm, nổ tung thành những mảnh kính vỡ lả tả. Chiếc máy quét gen cầm tay của Lôi lập tức bốc lên một luồng khói đen khét lẹt, màn hình vỡ nứt vỡ vụn. Khung xương trợ lực dã chiến trên người gã phát ra tiếng rít kèn kẹt rồi mất hoàn toàn nguồn điện, khiến thân hình hộ pháp của gã nặng nề quỵ xuống đất vì không có lực hỗ trợ.


Tấm lưới điện từ đang khóa chặt chân Khang cũng bị mất nguồn điện tức thì, dòng điện cao áp biến mất, những sợi dây đồng trở nên mềm nhũn.


Khang nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt ở chân trái, dùng tay phải giật phắt tấm lưới chết ra khỏi người. Anh lết thân hình đầy thương tích dậy, bấu chặt vào vách tôn rỉ sét để đứng vững. Chân trái của anh bị bỏng nặng, da thịt loang lổ vết cháy đen, mỗi bước di chuyển đều đau đớn tột cùng.


"Mẹ kiếp! Thằng khốn này dùng EMP! Bắn chết nó cho tao!" Lôi gầm lên điên cuồng khi cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp thô để đứng dậy khỏi bộ giáp sắt đã mất điện.


Đám tay sai hoảng loạn rút súng lục laser thông thường ra bắn loạn xạ vào bóng tối. Những luồng sáng đỏ rực xé toạc màn khói chì, găm vào các vách tôn tạo nên những tiếng nổ chát chúa.


Khang không thể sử dụng Chrono-Bender để bẻ cong đạn vào lúc này; thiết bị cấm này đang bị quá nhiệt nghiêm trọng sau cú bộc phát ở xưởng Sơn Lửa, và vết rạn nứt thạch anh trên tay trái của anh vẫn đang âm ỉ rò rỉ bức xạ lam đậm dưới lớp chì quấn. Nếu anh cố tình bẻ cong thời gian thêm một lần nữa, cánh tay trái của anh sẽ bị silicon hóa hoàn toàn lên bả vai, và anh sẽ chết não trước khi kịp cứu Vy.


Anh phải chạy trốn bằng phương pháp cơ học thô.


Khang kéo lê chiếc chân trái bị bỏng nặng, di chuyển hạ thấp trọng tâm theo kỹ thuật di chuyển không tiếng động của Hải Sắt. Anh lách qua khe nứt của tấm lưới sắt rỉ sét, lao ra khỏi sạp hàng của Ba Sẹo và hòa mình vào mê cung bóng tối của chợ đen.


Phía sau anh, tiếng gầm rú điên cuồng của Lôi vẫn vang vọng khắp các ngõ hẻm: "Lục soát toàn bộ khu chợ! Nó bị thương ở chân, không chạy xa được đâu!"


Khang lết đi trong mưa axit buốt giá, từng giọt axit rơi vào vết bỏng ở chân làm anh đau đớn đến mức rùng mình liên tục. Anh phải tìm đường ra khỏi chợ đen và quay lại chỗ Sơn Lửa trước khi cảnh sát Chấp pháp phong tỏa toàn bộ lối thoát.


Nhưng số phận tàn nhẫn không dễ dàng buông tha cho một kẻ đòi nợ thuê rách nát.


Khi Khang vừa lách ra đến rìa ngoài của chợ đen, sát chân cầu vượt năng lượng cũ, một luồng ánh sáng laser đỏ sậm đột ngột quét thẳng vào lưng anh từ trên cao.


Lôi đã đứng trên nóc một tòa nhà phế thải gần đó, trên tay gã là một chiếc máy quét gen di động dự phòng vừa được kích hoạt lại. Chiếc máy quét rít lên một tiếng còi báo động chói tai, khóa chặt vào ký hiệu sinh học O-Negative trong dòng máu đang chảy ra từ vết thương ở chân của Khang.


*HHOOK!*


Một tiếng rít cơ khí vang lên. Lôi bóp cò khẩu súng phóng xích từ trên cao. Một sợi xích thép titan có gắn móc vuốt điện từ lao thẳng xuống với tốc độ chóng mặt, quấn chặt lấy bắp chân trái đang bị thương của Khang, kéo giật anh ngã nhào xuống vũng nước mưa axit lạnh buốt.


Chiếc máy quét gen trên tay Lôi phát ra những tiếng kêu tít tít dồn dập đầy phấn khích, hiển thị dòng chữ xác nhận màu vàng rực rỡ lên màn hình nứt nẻ của gã.


Giọng nói của Lôi vang dội khắp không gian ẩm ướt của đêm tối, mang theo sự tàn bạo và tham lam tột cùng của một kẻ săn mồi đã tìm thấy kho báu:


"Mã gen O-Negative đã được xác nhận. Mục tiêu trị giá 1 triệu Chronon!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!