Nanh Vuốt Thế Giới Ngầm
Tiếng sấm rền rĩ từ tầng mây axit phía trên dội xuống, rung chuyển cả vòm sắt rỉ sét của Zone 9. Trong không gian chật hẹp của xưởng cơ khí, mùi chì nung chảy nóng hổi quyện với mùi ozone khét lẹt từ gậy điện từ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Sơn "Lửa" đang bị Thắng Đen đè chặt trên bàn máy cơ khí. Cánh tay sắt tự chế của Sơn rít lên những tiếng kèn kẹt bất lực, khớp khuỷu tay đã bị dòng điện cao áp từ cú đánh trước đó làm kẹt cứng, bốc lên những sợi khói xám mỏng manh. Thắng Đen—gã khổng lồ của băng đảng Nước Sạch—nhe răng cười tợn, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay gã gồng lên, ép chiếc gậy điện từ sát vào da cổ Sơn Lửa. Tiếng xèo xèo của dòng điện chạm vào da thịt rộp đỏ khiến lòng người lạnh toát. Ở góc xưởng, thằng Út nằm còng queo giữa đống phế liệu sắt, rên rỉ đau đớn sau cú đá tàn nhẫn của đám tay sai.
"Sao hả Sơn? Cánh tay sắt của mày cứng hơn hay gậy điện của tao nóng hơn?" Thắng Đen cười gằn, giọng nói oang oang đầy tính kích động. "Tao đếm đến ba. Không tự nguyện quẹt cổ tay vào máy quét nợ để nộp năm mươi giờ tuổi thọ, tao sẽ nướng chín tủy sống của mày tại chỗ!"
Sau tấm bạt chì dày cộm ở góc tối của xưởng, Đỗ Khang đang đứng chết lặng. Bàn tay phải của anh siết chặt lấy mép bạt chì, trong khi cánh tay trái—vết sẹo entropy đã silicon hóa đến ba mươi lăm phần trăm—đang run rẩy dữ dội dưới lớp vải bảo hộ sờn rách. Ba ngón tay trái hoàn toàn mất xúc giác của Khang bấu vào tấm chì lạnh ngắt mà không hề có cảm giác, nhưng tủy sống của anh thì đang gào thét. Kim nano vàng của thiết bị bẻ cong entropy lậu Chrono-Bender cấy sau gáy đang găm sâu vào vết bỏng điện từ cũ, truyền đi những luồng xung điện nóng rực dọc theo hệ thần kinh ngoại biên.
Khang nhắm mắt lại, trong đầu anh là một phép tính lạnh lùng và tàn nhẫn của kẻ đòi nợ thuê chuyên nghiệp.
Hạn mức tuổi thọ của anh: hai mươi ba ngày.
Sự sống của em gái Vy: chưa đầy bảy mươi mốt giờ.
Tuổi thọ của Sơn Lửa: mười hai ngày.
Nếu Sơn Lửa bị Thắng Đen rút đi năm mươi giờ tuổi thọ lẻ, anh bạn nối khố của anh sẽ lập tức rơi vào ngưỡng cảnh báo đỏ—trạng thái suy kiệt sinh học cận kề cái chết. Sơn Lửa đã mạo hiểm cả tính mạng và xưởng cơ khí này để giúp anh đúc chì bảo vệ bình nén Chronon-Fluid cứu Vy. Khang không thể đứng nhìn.
"Một!" Thắng Đen bắt đầu đếm. Chiếc máy quét nợ cầm tay trên tay trái gã nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ, sẵn sàng hút cạn sinh mệnh của Sơn Lửa.
Khang đưa tay phải lên, vuốt nhẹ qua mu bàn tay trái tinh thể thạch anh đang phát ra thứ ánh sáng lam nhạt dị thường. Lò phản ứng entropy siêu nhỏ của Chrono-Bender bắt đầu rung lên bần bật dưới lớp bạt chì. Anh biết rõ cái giá phải trả: mỗi lần kích hoạt thiết bị cấm này, anh sẽ mất đi ít nhất mười ngày tuổi thọ thực tế, kèm theo những cơn đau co thắt tủy xương tột cùng. Nhưng ranh giới đạo đức của một kẻ nghèo khổ ở đáy xã hội không cho phép anh phản bội tình bạn.
"Hai!"
"Thắng Đen! Dừng tay lại!"
Khang bước ra khỏi tấm bạt chì. Giọng nói của anh trầm lặng, lạnh lùng nhưng vang rõ giữa tiếng mưa axit gõ vào mái tôn.
Thắng Đen khựng lại, quay ngoắt đầu về phía góc tối. Đám tay sai gác cửa cũng đồng loạt chĩa gậy điện từ về phía Khang. Khi nhìn thấy bộ đồng phục bảo hộ sờn rách màu xám của nhân viên thu nợ cấp thấp trên người Khang, Thắng Đen phá lên cười đầy khinh bỉ.
"A, hóa ra là thằng ranh đòi nợ thuê Đỗ Khang. Tao nghe nói mày vừa bị tập đoàn gán nhãn tội phạm đỏ vì dám đánh người của Chấp pháp?" Thắng Đen nhổ một bãi nước bọt xuống sàn xưởng loang lổ chì lỏng. "Một gã sắp chết với cái vòng cổ tay đỏ lòm mà cũng bày đặt làm anh hùng cứu bạn à? Khôn hồn thì cút xéo, không thì tao thu luôn cả vài ngày sống sót rách nát của mày!"
"Tao bảo mày buông Sơn Lửa ra," Khang lặp lại, từng bước tiến lên. Đôi mắt trái cấy ghép lỗi của anh nhấp nháy ánh sáng lam nhạt dưới thấu kính trầy xước của chiếc kính lọc Chronon. Dưới tầm nhìn quang phổ lượng tử, anh nhìn thấy rõ ràng dòng chảy phát quang của các hạt Chronon trong chiếc máy quét nợ cầm tay của Thắng Đen. Đó là một thiết bị lậu rẻ tiền, hoàn toàn không có lớp bọc bảo vệ cách từ.
"Mày tìm chết!"
Thắng Đen gầm lên, buông Sơn Lửa ra. Gã xoay người cực nhanh, chiếc gậy điện từ bọc thép trên tay phải vung lên, quét một đường vòng cung chết chóc nhắm thẳng vào đầu Khang. Tiếng gió rít xé toạc màn khói chì nóng chảy, luồng điện xanh lam trên đầu gậy nổ tung rùng rợn.
Khang không lùi lại. Trực giác chiến đấu được rèn luyện qua những năm tháng đòi nợ thuê dã chiến mách bảo anh rằng tốc độ của Thắng Đen vượt trội hơn anh rất nhiều nhờ bộ cơ bắp được tiêm huyết thanh kích thích lượng tử. Đối đầu vật lý thuần túy là tự sát.
*KÍCH HOẠT!*
Ý chí của Khang đồng bộ với lò phản ứng sau gáy.
*O o o!*
Chiếc găng tay Chrono-Bender trên tay trái Khang bùng lên luồng ánh sáng lam nhạt rực rỡ. Ngay lập tức, một quầng sáng lượng tử hình cầu có bán kính một mét mở rộng ra từ thân găng tay.
*Vùng Lửa Lạnh.*
Trong khoảnh khắc đó, quy luật vật lý của thế giới dường như bị bẻ gãy. Chiếc gậy điện từ của Thắng Đen vừa chạm vào ranh giới của vùng Lửa Lạnh liền đột ngột khựng lại. Quỹ đạo di chuyển của nó chậm đi gấp mười lần bình thường. Những tia điện xanh lam phóng ra từ đầu gậy bị đóng băng giữa không trung như những sợi băng tuyết tĩnh điện phát sáng. Gương mặt hung tợn của Thắng Đen co rúm lại trong sự kinh ngạc tột độ, đôi mắt gã trợn trừng nhìn chiếc gậy của mình lờ đờ trôi đi trong không gian méo mó.
Một giây bẻ cong entropy là quá đủ cho một kẻ cận chiến thực dụng như Khang.
Khang lách người sang bên phải cực nhanh, né tránh hoàn toàn quỹ đạo của cú đánh bị làm chậm. Ngay khi vùng Lửa Lạnh sụp đổ và chiếc gậy điện của Thắng Đen quật hụt vào khoảng không găm xuống sàn xi măng tạo ra một hố cháy xém, Khang đã áp sát vào mạn sườn của gã.
Cánh tay trái tinh thể thạch anh của Khang vươn ra, năm ngón tay cứng như đá bấu chặt lấy gá cơ khí bằng titan bọc quanh bả vai và cánh tay của Thắng Đen. Ba ngón tay mất cảm giác của anh chạm vào lớp kim loại lạnh ngắt, nhưng trong tâm trí Khang, một dòng lệnh bẻ cong cơ học đã được kích hoạt.
*Khống chế xung cơ học bằng Chrono-Bender!*
"Hự!" Khang nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Cơn đau co thắt tủy xương dữ dội từ cánh tay trái dội ngược lên đại não, tựa như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng thớ thịt. Vết bỏng điện từ ở gáy anh bỏng rát như bị tạt axit.
Nhưng luồng sóng entropy phóng ra từ lòng bàn tay thạch anh của anh còn tàn nhẫn hơn.
Dưới tác động của dòng chảy entropy cực đại, quá trình oxy hóa tự nhiên của kim loại bị tăng tốc lên hàng triệu lần trong vòng một phần mười giây.
*Rắc... rắc... rắc...*
Trước sự kinh hoàng của Thắng Đen và đám tay sai, lớp gá cơ khí bằng titan sáng loáng trên bả vai gã đột ngột chuyển sang màu nâu xỉn, rồi rỉ sét loang lổ với tốc độ chóng mặt. Những chốt định vị chịu lực bằng thép carbon rẻ tiền của bộ khung trợ lực vỡ vụn thành những hạt bụi sắt màu nâu đỏ rụng lả tả xuống đất.
"Cái... cái quái gì thế này?" Thắng Đen hét lên kinh hoàng khi cảm thấy cánh tay phải bọc cơ khí của mình đột ngột mất đi toàn bộ lực lượng hỗ trợ, trở nên nặng nề và kẹt cứng vĩnh viễn.
Không dừng lại ở đó, sự sụp đổ cấu trúc cơ khí đã gây ra một cú ngắn mạch nghiêm trọng trong hệ thống pin lượng tử đeo sau lưng Thắng Đen. Dòng điện cao áp từ chiếc gậy điện bị hỏng không thể truyền dẫn qua các khớp nối đã rỉ sét, lập tức dội ngược lại cơ thể gã.
*ĐOÀNG!*
Một quầng lửa điện màu xanh lục nổ tung ngay trên bả vai Thắng Đen. Gã khổng lồ rú lên một tiếng đau đớn tột cùng khi bị chính dòng điện của vũ khí mình giật ngược. Thân hình hộ pháp của gã bị hất văng ra xa hơn ba mét, đập mạnh vào đống phế liệu chì nung chảy đã nguội ở góc xưởng, phát ra tiếng động rầm rầm rùng rợn. Gã nằm co giật liên hồi giữa đống rác thải công nghiệp, bọt mép sủi ra, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.
Ba tên tay sai đứng ở cửa xưởng chứng kiến cảnh tượng đó thì mặt cắt không còn một giọt máu. Chiếc gậy điện từ trên tay chúng run rẩy kịch liệt. Chúng nhìn gã thanh niên gầy gò mặc đồng phục sờn rách, rồi nhìn cánh tay trái phát sáng lam nhạt kỳ dị của anh với ánh mắt đầy sợ hãi như nhìn thấy một bóng ma bước ra từ lòng đất.
"Quái... Quái vật bẻ cong thời gian! Chạy mau!"
Tên tay sai cầm đầu hét lên một tiếng thất thanh, vứt phắt chiếc gậy điện từ xuống sàn rồi ba chân bốn cẳng tháo chạy ra ngoài màn mưa axit. Hai tên còn lại cũng không thèm nhìn lại đại ca của mình, hoảng loạn giẫm đạp lên nhau lao ra khỏi ngõ cụt.
Không gian xưởng cơ khí đột ngột trở lại sự im lặng, chỉ còn tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên mái tôn và tiếng thở dốc nặng nhọc của Khang.
"Khang... mày..." Sơn Lửa gượng dậy từ bàn máy, đôi mắt trợn tròn nhìn bạn mình đầy kinh ngạc xen lẫn lo ngại sâu sắc. Anh nhìn xuống cánh tay trái của Khang, nơi găng tay bảo hộ sợi nano đã bị rách nát hoàn toàn, lộ ra lớp da thịt đã hóa cứng thành tinh thể thạch anh màu lam trong suốt.
Khang không trả lời. Anh khuỵu một gối xuống sàn xi măng, tay phải bấu chặt lấy bả vai trái để ngăn chặn cơn co thắt tủy xương đang hành hạ cơ thể.
*Rắc...*
Một tiếng động rạn nứt nhỏ vang lên từ cánh tay trái của anh. Khang kinh hoàng nhìn xuống. Trên bề mặt tinh thể thạch anh lam ở cổ tay, một vết nứt hoại tử siêu nhỏ vừa xuất hiện do quá tải năng lượng lượng tử. Từ vết nứt đó, một luồng bức xạ entropy màu lam đậm rực rỡ đột ngột rò rỉ ra ngoài, phát sáng chói lòa như một ngọn đèn neon rực rỡ giữa bóng tối của xưởng cơ khí. Thứ ánh sáng lam lượng tử ấy quá mạnh, xuyên qua cả làn khói chì dày đặc và hắt thẳng lên vòm kính sắt rỉ sét phía trên.
"Mẹ kiếp! Sóng rò rỉ mạnh quá!" Sơn Lửa hốt hoảng, cố dùng một tay còn lại kéo tấm bạt chì qua để che chắn cho Khang.
Nhưng đã quá muộn.
Cách xưởng cơ khí của Sơn Lửa ba con phố, tại một đỉnh tháp thép cũ kỹ của Zone 9, một chiếc camera giám sát sinh trắc học cổ lỗ sĩ của tập đoàn Chronos Corp—thứ vốn dĩ chỉ dùng để quét rác thải—đột ngột xoay ống kính phân cực lượng tử về phía ngõ cụt. Bộ cảm biến của nó đã ghi nhận một dải dao động entropy tăng vọt bất thường vượt quá mức cho phép mười lần.
***
Tại phòng điều khiển trung tâm của chi nhánh Chronos Corp Zone 9.
Ánh sáng xanh loét từ hàng trăm màn hình CRT cũ kỹ hắt lên khuôn mặt mập mạp, đầy mụn và thâm quầng vì trực đêm của Giám sát viên Trương. Gã ngồi ngả ngớn trên chiếc ghế da rách nát, một tay cầm ly cà phê tổng hợp rẻ tiền, tay kia lười biếng gõ nhẹ lên bàn phím điều khiển. Công việc gác đêm ở cái xưởng đáy sâu này vốn dĩ cực kỳ tẻ nhạt, gã chỉ việc lờ đi các vụ ẩu đả của dân nghèo để giữ ghế.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Đột nhiên, một tiếng còi báo động màu đỏ nhấp nháy liên tục trên màn hình trung tâm của Trương. Hệ thống an ninh tối cao Chronos-Net phát ra dòng thông báo lạnh lùng:
"Cảnh báo: Phát hiện dao động entropy dị thường cấp độ 5 tại Phân khu 12, Sector 9. Tọa độ: X-204, Y-112. Chữ ký năng lượng trùng khớp với thiết bị bẻ cong entropy lậu (Chrono-Bender)."
Trương suýt nữa thì sặc ly cà phê nóng. Gã bật dậy như bị điện giật, mười ngón tay mập mạp cuống cuồng gõ lên bàn phím để phóng to hình ảnh từ chiếc camera giám sát sinh trắc học vừa ghi nhận dao động.
Màn hình hiển thị hình ảnh ngõ cụt rách nát dưới cơn mưa axit. Qua làn khói chì loãng, hệ thống tự động lọc nhiễu và khóa mục tiêu vào một điểm phát quang màu lam rực rỡ phát ra từ cánh tay trái của một gã thanh niên gầy gò đang quỳ trên sàn xưởng.
"Cái... cái gì thế này?" Trương lắp bắp, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán gã. Gã nhấn nút chạy chương trình quét võng mạc và DNA di động tầm xa kết nối trực tiếp với máy chủ trung tâm.
*Quét sinh trắc học hoàn tất...*
*Đối chiếu cơ sở dữ liệu tội phạm liên bang...*
*Mã số định danh: Đỗ Khang (Cựu nhân viên thu nợ cấp 1).*
*Trạng thái: Tội phạm đỏ truy nã đặc biệt. Phần thưởng: 1.000.000 Chronon.*
*Dị biến thể chất: Nhóm máu O-Negative kháng bức xạ. Cánh tay trái đồng hóa thạch anh lượng tử ba mươi lăm phần trăm.*
Trương nhìn chằm chằm vào dòng chữ hiển thị trên màn hình, hơi thở gã trở nên dồn dập. Một triệu Chronon tiền thưởng! Đó là số tuổi thọ khổng lồ đủ để gã mua một tấm vé cư trú vĩnh viễn tại đặc khu pha lê Zone 1 thượng lưu, thoát khỏi cái đáy ngầm ẩm ướt đầy khí độc này mãi mãi. Nhưng gã cũng thừa biết sự tàn bạo của những kẻ sở hữu thiết bị bẻ cong thời gian lậu. Gã không dại gì tự mình đi bắt.
Gã béo béo run rẩy di chuyển ngón tay về phía bảng điều khiển khẩn cấp màu đỏ ở góc bàn.
"Giám đốc Phục... tôi phải báo cáo trực tiếp cho Giám đốc Phục. Không, cả Thanh tra Hoàng Hải nữa..." Trương lẩm bẩm trong cơn hoảng loạn và tham lam tột độ.
Trương hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi bằng một động tác dứt khoát, gã nhấn mạnh ngón tay cái vào chiếc nút đỏ khổng lồ trên bàn điều khiển trung tâm.
*TẠCH!*
Hệ thống Chronos-Net lập tức mã hóa tọa độ xưởng cơ khí của Sơn Lửa và gửi trực tiếp một lệnh định vị khẩn cấp kèm theo hồ sơ truy nã đỏ của Đỗ Khang đến thiết bị liên lạc cầm tay của Thanh tra tối cao Hoàng Hải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!