Bọc Chì Bảo Vệ
Tiếng mưa axit vẫn gõ lộp bộp trên những tấm tôn rỉ sét của Zone 9, âm thanh trầm đục và kéo dài như một bản nhạc tang điệu của thế giới đáy sâu. Đỗ Khang đi bên cạnh Tư Búa, bước chân loạng choạng trượt dài trên nền xi măng nhớp nháp dầu máy và nước thải phát quang. Cánh tay trái của anh, giờ đây đã hóa thạch thạch anh lam đến ba mươi lăm phần trăm, giấu chặt dưới lớp vải bạt xám dày cộm rách nát. Ba ngón tay trái—ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa—đã hoàn toàn mất đi xúc giác vật lý. Khi Khang vô tình chạm chúng vào vách tường đá lạnh buốt dọc đường cống ngầm, anh không cảm nhận được độ nhám hay cái lạnh của đá, chỉ có một luồng dao động entropy yếu ớt truyền thẳng vào tủy sống, râm ran như những chiếc kim châm vô hình.
"Cố lên, thằng ranh. Sắp tới xưởng của thằng Sơn rồi." Tư Búa trầm giọng, bả vai vạm vỡ gồng lên dưới sức nặng của chiếc búa tạ Wolfram. Ông già thợ rèn thỉnh thoảng liếc nhìn cánh tay trái đang rò rỉ ánh sáng lam nhạt của Khang với vẻ lo ngại sâu sắc. Ánh sáng đó quá rực rỡ dưới bóng tối của đường cống thải, tựa như một ngọn đuốc chỉ điểm cho bất kỳ con drone Sentinel nào đang tuần tra tầm cao.
Họ rẽ vào một ngõ cụt khuất sau những tòa nhà tổ ong đổ nát, nơi ánh lửa hàn xanh lè liên tục phóng ra những tia chớp nhức mắt, kèm theo tiếng búa nện chan chát vào kim loại. Đó là Xưởng cơ khí Sơn Lửa.
Sơn "Lửa" đang đứng trước bệ hàn, ngực trần loang lổ vết bỏng lửa hàn cũ kỹ. Cánh tay phải bằng sắt tự chế của anh rít lên kèn kẹt mỗi khi anh vặn một chiếc bu-lông áp lực. Nghe tiếng bước chân lạ, Sơn giật phắt chiếc kính bảo hộ hàn tự động xuống, tay kia chộp lấy mỏ hàn plasma áp lực cao, mắt nheo lại đầy cảnh giác. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt hốc hác bám đầy bụi than của Khang, anh thở phào, hạ mỏ hàn xuống.
"Khang! Chú Tư! Hai người làm cái quái gì mà tơi tả thế này?" Sơn Lửa bước tới, cánh tay sắt tự chế gõ vào vai Khang kêu *bộp bộp*. Nhưng nụ cười của anh tắt ngấm khi nhìn thấy cánh tay trái của Khang dưới lớp vải bạt rách. "Mẹ kiếp... cánh tay của mày... mày lại dùng cái thiết bị cấm đó?"
"Không có thời gian giải thích đâu, Sơn." Khang ngồi thụp xuống một chiếc lốp xe hỏng, hơi thở dốc và nặng nhọc. Cơn sốt bức xạ từ vụ nổ lò phản ứng ở tháp địa nhiệt vẫn đang thiêu đốt tủy xương anh. "Vy chỉ còn chưa đầy bảy mươi mốt giờ sống. Tao đã lấy được quặng Chronite thô để sạc đầy Chrono-Bender, nhưng để đột nhập vào kho lưu trữ của Chronos Corp cứu con bé, tao cần bọc chì toàn bộ các bình nén Chronon-Fluid. Nếu không, máy quét của tập đoàn sẽ định vị tao ngay khi tao bước qua cổng từ."
Tư Búa đặt ba viên tinh thể Chronite thô đang phát sáng lam rực rỡ lên bàn gỗ. "Thằng Sơn, lò đúc của mày còn đủ nhiệt không? Chúng ta cần nung chảy chì phế thải để đúc các tấm chì bọc bức xạ ngay lập tức."
Sơn Lửa nhìn những viên tinh thể phát sáng, rồi nhìn vết sẹo thạch anh đang lan rộng trên tay bạn mình. Anh nghiến răng, cánh tay sắt tự chế siết chặt thành nắm đấm. "Lò của tao luôn sẵn sàng. Thằng Út! Mau nhóm lò than lượng tử lên, chuẩn bị khuôn đúc áp lực!"
Thằng Út, cậu đệ tử mười bốn tuổi đang lau chùi linh kiện ở góc xưởng, bật dậy như một chiếc lò xo. Cậu bé nhanh nhẹn chất thêm than phế thải vào lò đúc Wolfram, dùng chiếc quạt gió cơ khí thổi bùng ngọn lửa xanh lè của lò nhiệt lượng. Út vừa làm vừa lo lắng nhìn ra phía cửa xưởng gác ngoài. Cậu rất tôn kính Khang, người vẫn thường sửa drone giúp cậu mỗi khi rảnh rỗi.
Quy trình nung chảy chì bắt đầu. Sơn Lửa dùng mỏ hàn plasma nung nóng những tấm chì phế thải thu gom từ các đường ống nước cũ dọc Zone 9. Tiếng xèo xèo của kim loại nóng chảy hòa cùng mùi chì độc hại bốc lên nồng nặc dưới mái tôn ẩm ướt. Khang đeo chiếc kính lọc Chronon bị trầy xước nhẹ lên mắt, im lặng quan sát dòng chảy năng lượng. Dưới thấu kính phân cực, anh nhìn thấy những hạt Chronon rò rỉ từ cánh tay trái của mình đang bị hút chặt vào lớp chì nóng chảy, bị dập tắt hoàn toàn khi lớp chì nguội đi và hóa cứng.
"Chì hấp thụ bức xạ lượng tử cực tốt," Khang thì thầm, bàn tay phải run rẩy cầm chiếc kìm để giữ khuôn đúc. "Chỉ cần bọc kín bình nén bằng một lớp chì dày ba milimet, tao có thể đi qua máy quét sinh trắc học của Nghiêm mà không để lại một dấu vết nào."
"Nhưng nó sẽ nặng hơn mười lăm ký," Sơn Lửa vừa đổ chì lỏng vào khuôn vừa nói, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn ngực vạm vỡ. "Mày vác cái bình này chạy trốn lính Chấp pháp thì chẳng khác nào tự đeo đá vào chân."
"Tao không có lựa chọn khác," Khang lạnh lùng đáp. "Mất mạng vì nặng còn hơn bị định vị và tiêu diệt ngay lập tức."
Thằng Út bưng đến một bát nước lá thảo dược nghi ngút khói, mùi đắng ngắt tỏa ra làm dịu bớt mùi chì độc hại. "Anh Khang, uống nước lá giảm đau đi. Thầy thuốc Thẩm bảo nước này giúp tủy xương không bị co thắt khi tiếp xúc với bức xạ."
Khang nhận lấy bát nước bằng bàn tay phải, uống cạn một hơi. Cảm giác nóng ấm lan tỏa xuống dạ dày, tạm thời áp chế cơn đau buốt dọc cột sống do kim nano vàng của Chrono-Bender gây ra. Anh nhìn Sơn Lửa đang tỉ mỉ gọt giũa thỏi chì bọc bức xạ đầu tiên vừa ra khuôn. Tình bạn mộc mạc, thực tế của Sơn luôn là điểm tựa duy nhất giúp Khang giữ vững nhân tính giữa thế giới công nghệ lạnh lùng và tàn nhẫn này.
Đột nhiên, tiếng chuông báo động bằng đồng thô treo ở cổng ngoài xưởng vang lên dồn dập.
Thằng Út mặt cắt không còn một giọt máu, lao từ cửa ngoài vào, vấp phải đống sắt vụn suýt ngã nhào. "Anh Sơn! Anh Khang! Người của băng đảng Cá Mập... Thắng Đen đang dẫn tay sai ập vào ngõ cụt!"
Sơn Lửa biến sắc, tắt phụt mỏ hàn plasma. "Mẹ kiếp, sao lũ hút máu đó lại mò đến đây vào lúc này?"
"Chúng nó ngửi thấy mùi nhiệt lượng từ lò đúc của anh," Thằng Út run rẩy nói. "Chúng nó bảo xưởng cơ khí dùng nước sạch quá hạn mức mà không nộp thuế tuổi thọ."
Chưa kịp để cả nhóm thu dọn đống quặng Chronite trên bàn, cánh cổng sắt rỉ sét của xưởng đã bị một lực cực mạnh đạp tung, đổ sầm xuống sàn xi măng phát ra tiếng động chói tai.
Thắng Đen bước vào, thân hình hộ pháp cuồn cuộn cơ bắp bọc trong chiếc áo ba lỗ đen bẩn thỉu. Trên cổ tay phải của gã, chiếc vòng đếm ngược hiển thị con số một trăm hai mươi ngày sống phát ra ánh sáng đỏ sậm rực rỡ—biểu tượng của một kẻ có máu mặt trong thế giới ngầm Zone 9. Cổ và hai cánh tay gã đầy những hình xăm mạch điện tử phát quang màu xanh lục, nhấp nháy theo nhịp thở. Theo sau gã là ba tên tay sai trang bị gậy điện từ bọc thép, mắt gầm ghè nhìn khắp xưởng.
"Sơn Lửa!" Thắng Đen gầm lên, giọng oang oang đầy tính kích động. Gã vung vẩy chiếc gậy điện từ trên tay, những tia điện màu xanh lam nhạt nổ lép bép dọc thân gậy. "Lần thứ ba trong tuần tao thấy lò đúc của mày chạy hết công suất. Mày dùng bao nhiêu lít nước lọc để làm mát cái đống sắt vụn này hả? Thuế nước sạch tháng này của mày tăng gấp đôi do lạm phát năng lượng. Năm mươi giờ tuổi thọ. Nộp ngay, hoặc tao dọn sạch cái xưởng này!"
Sơn Lửa bước lên phía trước, cánh tay sắt tự chế rít lên tiếng kèn kẹt khô khốc để biểu thị sự kháng cự. "Thắng Đen! Mày bớt ngậm máu phun người đi. Nước làm mát của tao là nước thải tuần hoàn tự lọc, tao không dùng một giọt nước sạch nào của lão Cá Mập cả. Cánh tay sắt của tao đang hỏng khớp nối, tao lấy đâu ra năm mươi giờ để cống nộp cho chúng mày?"
"Tao không cần biết mày dùng nước gì," Thắng Đen cười khẩy, khuôn mặt tàn nhẫn đầy vết sẹo giật giật. Gã bước tới sát bệ hàn, mắt đảo qua đống chì nóng chảy. "Luật ở Zone 9 này là luật của lão Cá Mập. Không nộp tiền nước, tao rút tủy xương mày đổi lấy Chronon lẻ tại chỗ! Tụi bây, lục soát xưởng cho tao!"
Một tên tay sai gầy gò tiến lên, thẳng tay đạp đổ chiếc lò đúc chì phụ bên cạnh.
*XOẢNG!*
Chiếc nồi đất nung chứa chì nóng chảy bị lật úp, dòng chì lỏng rực đỏ loang lổ tràn ra sàn xưởng, thiêu rụi những chiếc giẻ lau bẩn và bốc lên làn khói trắng độc hại. Thằng Út hét lên một tiếng đau đớn khi một giọt chì nóng bắn trúng chân cậu bé. Cậu định chạy ra ngoài để gọi Đại ca Khải bảo kê khu vực, nhưng một tên tay sai khác đã nhanh như cắt chặn cửa, vung gậy điện từ quật mạnh vào lưng cậu bé khiến Út ngã nhào vào đống phế liệu sắt.
"Út!" Sơn Lửa gầm lên phẫn nộ. Không thể nhẫn nhịn được nữa, anh kích hoạt mỏ hàn plasma áp lực cao trên tay trái, ngọn lửa xanh lè dài nửa mét phóng ra, chặn đứng họng súng điện của tên tay sai vừa đánh thằng Út.
"Mày dám phản kháng à?" Thắng Đen mắt đỏ ngầu, vung chiếc gậy điện từ bọc thép quật thẳng vào đầu Sơn Lửa.
Sơn Lửa nhanh nhạy nhấc chiếc tấm chắn hàn titan cách điện bên hông lên đỡ.
*CHOANG! SẸT... SẸT!*
Cú va đập cực mạnh của gậy điện tạo ra những tia lửa điện xanh lè bắn tung tóe khắp xưởng cơ khí, loang lổ những vết cháy xém trên vách tường tổ ong. Lực đập mạnh đến mức khiến cánh tay sắt tự chế của Sơn Lửa phát ra tiếng rít quá tải, khớp khuỷu tay bị kẹt cứng không thể co duỗi.
Thắng Đen lợi dụng thời cơ, bước tới dùng thân hình hộ pháp đè chặt Sơn Lửa xuống bàn cơ khí. Gã kề sát chiếc gậy điện từ đang buzz điện rùng rợn vào cổ họng Sơn, ép sát cổ tay trái của Sơn vào chiếc máy quét nợ thời gian cầm tay đang nhấp nháy đèn đỏ.
"Quẹt thẻ! Quẹt ngay!" Thắng Đen gầm gừ, nước bọt văng tung tóe. "Hoặc tao dí cái gậy này vào cổng cấy ghép của mày, nướng chín tủy sống mày trong vòng ba giây!"
Sau tấm bạt chì lớn ở góc xưởng, Đỗ Khang đang đứng nép mình, hơi thở dồn dập. Bàn tay trái thạch anh lam của anh đang phát sáng rực rỡ dưới lớp vải bạt cách nhiệt, lò phản ứng của Chrono-Bender đang rung lên bần bật như muốn bộc phát. Khang nhìn thấy chiếc máy quét nợ cầm tay của Thắng Đen—một thiết bị lậu rẻ tiền không hề có lớp bọc bảo vệ cách từ.
Anh biết, nếu anh bước ra và sử dụng Chrono-Bender, vết sẹo thạch anh phát sáng sẽ lập tức bị lộ diện trước camera giám sát ngoài ngõ. Nhưng nếu anh im lặng, Sơn Lửa sẽ bị rút cạn những giờ sống cuối cùng, và xưởng cơ khí—nơi duy nhất giúp anh đúc chì bảo vệ Vy—vĩnh viễn bị thiêu rụi.
Khang siết chặt nắm tay phải, các đường gân thạch anh trên tay trái bắt đầu chuyển động như những luồng điện xanh lam. Anh chuẩn bị sử dụng kỹ năng Hack xung điện từ tức thời để vô hiệu hóa chiếc máy quét của Thắng Đen từ phía sau tấm bạt chì.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!