Vực Sâu Lửa Lạnh
Tiếng rít cơ khí chói tai của Sentinel K-4 tuần tra tầm cao vang lên ngay trên đỉnh đầu tháp làm mát, xé toạc màn sương mù axit dày đặc. Dưới vũng nước thải công nghiệp nóng bỏng, Đỗ Khang cảm nhận rõ rệt dòng nước xung quanh mình bắt đầu sôi lên dữ dội. Không phải vì nhiệt độ của mạch địa nhiệt tăng cao, mà vì luồng năng lượng lượng tử phát ra từ lõi tinh thể Chronite thô đang va đập điên cuồng vào gá kim loại của thiết bị Chrono-Bender trên tay trái anh. Dải quét laser đỏ rực của con quái vật nhện máy khổng lồ lướt qua mặt nước, chỉ cách gáy Khang vài centimet, nơi vết bỏng điện từ cũ từ cây gậy của Đội trưởng Chấp pháp Lý vẫn đang mưng mủ và giật thắt lên từng hồi đau đớn.
"Khang... nó khóa mục tiêu rồi!" Giọng Tư Búa khàn đặc, nghẹn lại dưới làn nước đục ngầu dính đầy dầu máy. Ông già thợ rèn gồng đôi vai hộ pháp, cố giữ cho chiếc búa tạ Wolfram nặng mười lăm ký không va đập vào thành ống xả phát ra tiếng động. Nhưng vô ích. Lõi pin Chronite nén của Sentinel K-4 trên cao đã bắt đầu nạp năng lượng. Tiếng o o tần số cao của mạch sạc điện từ rền vang khắp vòm kính Tháp làm mát địa nhiệt số 3. Luồng sáng laser từ mắt camera của nó chuyển từ đỏ nhạt sang một màu đỏ sậm chết chóc, tập trung thẳng vào vũng nước thải.
Khang biết họ không thể trốn được nữa. Cảm biến hồng ngoại của Sentinel có thể bị đánh lừa bởi nhiệt độ của vũng nước thải nóng, nhưng máy quét sinh trắc học lượng tử của hệ thống Chronos-Net thì không. Nó đang đo đạc sự dao động entropy tăng vọt từ cánh tay trái của anh.
"Chạy vào lối hầm sập! Mau lên, chú Tư!" Khang hét lên, lột phắt chiếc kính lọc Chronon bị trầy xước ra khỏi mắt. Anh dùng hết sức bình sinh, kéo Tư Búa lao ra khỏi vũng nước thải nóng bỏng ngay đúng khoảnh khắc một loạt đạn laser đỏ rực từ trên cao trút xuống.
*OÀNG! OÀNG! OÀNG!*
Loạt đạn laser nổ tung trên mặt nước, tạo ra những cột khói axit nóng bỏng bốc lên nghi ngút. Sức ép của vụ nổ hất văng Khang và Tư Búa về phía trước, lao thẳng qua một khe nứt bê tông hẹp dưới chân tháp địa nhiệt. Họ trượt dài xuống một dốc đá dựng đứng, tối tăm và ẩm ướt, rơi thẳng vào Vùng đệm Không Thời Gian lỗi nằm sâu dưới lòng đất.
Ngay khi cơ thể chạm đất, Khang lập tức cảm nhận được sự dị thường kinh khủng của không gian này. Cú ngã đáng lẽ phải khiến xương sườn anh gãy vụn bỗng trở nên nhẹ bẫng. Những mảnh đá vụn rơi xuống xung quanh họ không hề rơi nhanh mà lơ lửng, chầm chậm trôi tuột trong không khí như thể họ đang chìm sâu dưới đáy một đại dương vô hình. Ánh sáng lam nhạt phát ra từ những vệt thạch anh lượng tử thô trên vách đá méo mó, kéo dài ra thành những vệt sáng chập chờn. Đây là vùng không gian rộng một trăm mét vuông bị lỗi hằng số vật lý nghiêm trọng sau vụ nổ lò phản ứng mười năm trước, nơi trọng lực và thời gian bị kéo giãn ra gấp mười lần.
Nhưng sự an toàn tạm thời đó biến mất ngay lập tức. Tiếng kèn kẹt khô khốc của hợp kim titan va đập vào vách đá vang lên dồn dập. Sentinel K-4, với tám chiếc chân cơ khí sắc nhọn như những chiếc dao mổ khổng lồ, đã lách qua khe nứt hẹp và bò dọc theo trần hang sập lao xuống. Đôi mắt camera đỏ ngầu của nó khóa chặt vào Khang.
*Hưu... hưu...*
Con quái vật nhện máy nổ súng. Ba vệt đạn laser đỏ rực phóng ra từ nòng pháo tích hợp trên đầu nó. Trong vùng không gian lỗi này, loạt đạn không còn bay với tốc độ ánh sáng tức thời nữa. Khang nhìn thấy rõ ràng ba luồng sáng đỏ đang từ từ rẽ làn sương mù axit, bò lờ đờ về phía ngực mình như những con rắn lửa chậm chạp. Nhưng dù chúng bay chậm, Khang vẫn bị kẹt trong trạng thái di chuyển trì trệ của vùng lỗi, cơ đùi anh cứng đờ, không thể né tránh kịp thời.
"Kích hoạt... Chrono-Bender!" Khang nghiến răng gào lên trong tâm trí. Anh tập trung toàn bộ ý chí thùy thái dương, truyền tín hiệu qua cổng tủy sống nano vàng sau gáy.
*Rắc! Rắc!*
Cơn đau co thắt tủy xương dữ dội dội thẳng lên não bộ, khiến mắt trái Khang xuất huyết đỏ ngầu. Kim nano vàng đâm sâu vào tủy sống để trích xuất năng lượng sinh học. Vòng đếm ngược trên cổ tay phải của anh lập tức sụt giảm tàn nhẫn: từ hai mươi tám ngày sống sụt xuống còn hai mươi ba ngày. Năm ngày tuổi thọ thực tế bị vắt kiệt trong một tích tắc để làm mồi nhóm lò cho lò phản ứng siêu nhỏ của Chrono-Bender.
Chiếc găng tay cơ khí chắp vá trên tay trái Khang rít lên một tiếng o o chói tai. Lớp vỏ chì bọc ngoài nóng rực lên đến hàng trăm độ, đốt cháy sém da thịt anh. Nhưng từ lòng bàn tay trái, một quầng sáng màu lam nhạt đột ngột tỏa ra, tạo thành một màng bong bóng méo mó rộng một mét xung quanh cơ thể anh: Vùng "Lửa Lạnh" làm chậm thời gian.
Ngay khi ba vệt đạn laser đỏ của Sentinel chạm vào ranh giới của vùng Lửa Lạnh, tốc độ của chúng lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn. Chúng dừng lại lơ lửng ngay sát mũi Khang, hóa thành ba đốm sáng đỏ lờ đờ, chập chờn tỏa nhiệt lượng yếu ớt. Khang có thể nhìn thấy rõ cấu trúc hạt lượng tử đang xoay tròn bên trong luồng sáng đỏ nhờ thấu kính cấy ghép lỗi ở mắt trái.
Nhưng Sentinel K-4 là một cỗ máy chiến đấu tinh nhuệ của tập đoàn. Nhận thấy đòn tấn công tầm xa bị vô hiệu hóa bởi dao động entropy dị thường, AI của nó lập tức thay đổi chiến thuật. Nó co bốn chân sau lại, dùng lực đẩy phản lực cực mạnh từ bệ bánh xích để lao thẳng về phía trước. Chiếc chân cơ khí nhọn hoắt bằng thép Wolfram phía trước của nó đâm xé không khí, nhắm thẳng vào tim Khang với một tốc độ vượt qua cả sự kiềm tỏa của vùng Lửa Lạnh.
"Khang! Tránh ra!" Tư Búa hét lên, vung chiếc búa tạ Wolfram định can thiệp nhưng lực cản của vùng lỗi khiến nhát búa của ông di chuyển quá chậm, không thể chặn đứng được mũi nhọn cơ khí.
Khang nhìn mũi nhọn titan đang phóng to trước mắt. Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng của một kẻ mang nhóm máu O-Negative kháng bức xạ trỗi dậy. Anh không lùi lại. Anh đưa bàn tay trái trần trụi—bàn tay đang loang lổ vết sẹo hoại tử phát sáng lam—lao thẳng về phía trước, chụp lấy chiếc chân cơ khí của Sentinel K-4.
*XOẸT... BÙNG!*
Mũi nhọn titan đâm rách lòng bàn tay trái của Khang, máu lượng tử màu đỏ sẫm pha lẫn những hạt phát quang lam nhạt tuôn ra xối xả. Nhưng ngay khi máu của anh tiếp xúc với lớp hợp kim của robot, một phản ứng cộng hưởng năng lượng kinh hoàng xảy ra. Khang cảm nhận được dòng sạc năng lượng thô từ viên tinh thể Chronite thô mà anh vẫn đang nắm chặt dưới vũng nước thải trước đó đang truyền thẳng qua vết thương hở, chạy dọc theo hệ tuần hoàn thạch anh trên cánh tay trái.
Đây chính là kỹ năng Hấp thụ năng lượng bức xạ thạch anh mà anh vô tình ngộ ra. Năng lượng thô của Chronite chưa qua lọc chì nóng bỏng như dung nham, tàn phá từng thớ cơ, từng mạch máu trên tay Khang. Nhưng nó đã sạc đầy lò phản ứng của Chrono-Bender trong vòng một phần mười giây.
*U u u... OÀNG!*
Lò phản ứng trên găng tay cơ khí phát nổ xung năng lượng cực đại. Khang gầm lên một tiếng phẫn nộ, mượn luồng năng lượng sạc đầy để phóng ra một luồng sóng entropy cao trực diện vào khớp nối kim loại của Sentinel K-4.
*KÈN KẸT... RẮC!*
Khớp nối titan siêu bền của con quái vật nhện máy bị oxy hóa với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vòng một giây, lớp hợp kim xám bóng chuyển sang màu nâu rỉ sét, mục rỗng và vỡ vụn ra thành từng mảnh vụn sắt dưới áp lực bẻ cong của Chrono-Bender. Chiếc chân cơ khí của Sentinel bị gãy lìa.
Không để con quái vật kịp lùi lại, Khang dùng tay phải giật phắt viên tinh thể Chronite thô đang phát sáng rực rỡ từ túi áo bảo hộ, dứt khoát ép mạnh nó vào khe hở của lò phản ứng trên mu găng tay trái.
"Chết đi!"
Khang đấm thẳng bàn tay trái tinh thể vào mắt camera đỏ rực của Sentinel K-4. Xung năng lượng từ viên Chronite thô bị kích nổ trực tiếp bên trong lõi của robot, giải phóng một luồng sóng xung kích điện từ EMP khổng lồ màu xanh lục bùng phát diện rộng.
*OÀNG!!!*
Con quái vật Sentinel K-4 co giật điên cuồng dưới dòng điện cao áp lượng tử. Mắt camera của nó nổ tung thành những mảnh kính vụn, toàn bộ hệ thống mạch điều khiển trung tâm bị thiêu rụi hoàn toàn trong làn khói đen kịt. Thân hình khổng lồ nặng gần nửa tấn của nó đổ sập xuống nền đá bê tông, đè nát những mảng thạch anh lượng tử xung quanh, phát ra những tiếng nổ lép bép của pin lượng tử bị rò rỉ.
Sức ép của vụ nổ EMP hất văng Khang lùi lại vài mét, đập mạnh lưng vào vách đá nứt nẻ. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi và máu hòa quyện chảy tràn khắp khuôn mặt hốc hác bám bụi than.
Giữa không gian yên lặng đột ngột của vùng lỗi, Khang từ từ đưa cánh tay trái lên trước mặt để kiểm tra vết thương.
Một cảm giác lạnh buốt, trống rỗng bao trùm lấy tâm trí anh. Khang kinh hoàng nhận ra anh không còn cảm nhận được xúc giác vật lý ở ba ngón tay trái của mình nữa. Dưới ánh sáng lam nhạt chập chờn của đống đổ nát Sentinel K-4, lớp da thịt xung quanh vết sẹo entropy cũ đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, toàn bộ phần mô từ cổ tay lên đến khuỷu tay trái của anh đã hóa cứng, chuyển hóa thành một cấu trúc tinh thể thạch anh màu lam trong suốt, phát ra những dải năng lượng vàng lượng tử chạy dọc theo các đường gân thạch anh như những mạch máu mới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!