Nhạc nềnFirmament3

Săn Lùng Tinh Thể

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng mang theo vị rỉ sét và lưu huỳnh nồng nặc phả thẳng vào mặt Đỗ Khang khi anh nép mình sau một tảng bê tông nứt nẻ. Dưới đáy sâu của Aethel-Zone 9, không khí chưa bao giờ là thứ miễn phí, nhưng ở sát chân Tháp làm mát địa nhiệt số 3 này, nó còn là một thứ cực hình tàn nhẫn. Từng luồng hơi nước axit đậm đặc từ các ống xả áp lực cao phun ra ngẫu nhiên, rít lên những tiếng ghê rợn như tiếng thét của những linh hồn bị giam cầm trong lõi năng lượng của thành phố.


Khang khẽ rên rỉ, tay phải đưa lên chạm vào gáy. Vết bỏng điện từ rách nát từ cây gậy điện của Đội trưởng Chấp pháp Lý vẫn còn mưng mủ, giờ đây bị những cây kim nano vàng của cổng tủy sống đâm xuyên qua, liên tục truyền đi những cơn đau giật thắt lên thùy thái dương. Mỗi nhịp thở của anh là một cuộc chiến. Cánh tay trái—nơi cấy ghép thiết bị bẻ cong entropy lậu Chrono-Bender—nặng trĩu và nóng rực như một thanh sắt nung dở. Lớp da thịt xung quanh gá găng tay cơ khí bọc chì đã bắt đầu rộp lên, rò rỉ những vệt bức xạ entropy màu lam nhạt chập chờn dưới bóng tối.


"Mày còn chịu đựng được không, thằng ranh?"


Một giọng nói trầm đục, khàn khàn vang lên bên cạnh Khang. Tư "Búa" nép sát thân hình hộ pháp của mình vào bóng râm của đường ống dẫn thải khổng lồ. Ông già ngoài năm mươi tuổi, bộ râu tóc bạc phơ bám đầy muội than bay phấp phới dưới luồng gió giật nhiệt độ cao. Chiếc tạp dề da bò dày cộm của ông loang lổ những vệt dầu máy đen kịt, và đôi vai rộng như vách đá đang gồng lên để đỡ lấy cán chiếc búa tạ bằng hợp kim Wolfram nặng mười lăm ký ký sinh trên vai.


Khang nghiến chặt răng, gật đầu. "Vy chỉ còn chưa đầy bảy mươi mốt giờ. Tôi không có thời gian để gục ngã. Lò phản ứng của Chrono-Bender đang cạn kiệt năng lượng. Nếu không sạc lại nó ngay bây giờ, tôi sẽ không thể đột nhập vào kho lưu trữ của Chronos Corp để cướp dịch sinh học Chronon-Fluid cứu con bé."


Tư Búa im lặng nhìn Khang. Ánh mắt ông già thợ rèn thâm trầm, nhìn thấu qua lớp áo bảo hộ sờn rách của gã thanh niên để dừng lại ở cánh tay trái phát sáng lam dị thường. Ông thở dài, tiếng thở khò khè phát ra từ buồng phổi bị xơ hóa do bụi quặng. Ông nể phục quyết tâm của Khang, và quan trọng hơn, ông mang nợ Lão Mộc—người kỹ sư trưởng vừa bị tập đoàn bắt giữ đêm qua.


"Tháp làm mát số 3 này là vùng cấm cấp độ đặc biệt," Tư Búa cảnh báo, giọng nói nhỏ nhưng đanh thép. "Nhiệt độ bên trong luôn duy trì ở mức tám mươi độ C. Lũ drone Sentinel tuần tra tầm cao của tập đoàn quét qua đây mỗi mười lăm phút một lần. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất để phá vỡ lớp vỏ bê tông bảo vệ đường ống xả nhiệt và tìm kiếm quặng thô. Mày đã sẵn sàng chưa?"


"Hành động đi," Khang dứt khoát đáp.


Tư Búa không nói thêm lời nào. Ông bước ra khỏi bóng râm, đôi chân vạm vỡ dẫm mạnh lên nền xi măng nóng bỏng. Với một động tác dứt khoát tích lũy từ ba mươi năm rèn kim loại thủ công, ông vung chiếc búa tạ Wolfram khổng lồ lên cao quá đầu. Các thớ cơ trên cánh tay ông cuộn lên như những sợi cáp thép.


*OÀNG!*


Tiếng búa nện xuống mặt bê tông bọc ngoài đường ống xả nhiệt vang lên một tiếng nổ khô khốc, chấn động cả khoảng không gian chật hẹp dưới chân tháp làm mát. Những mảnh vụn bê tông bắn ra tung tóe, mang theo hơi nóng hầm hập của dòng địa nhiệt bên dưới. Tư Búa nghiến răng, tiếp tục nện nhát búa thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi nhát búa của ông chuẩn xác đến từng milimet, đập nát lớp vỏ bảo vệ kiên cố dày gần nửa mét.


"Khang! Đeo kính vào! Định vị mạch quặng mau!" Tư Búa hét lên qua tiếng rít của hơi nước.


Khang nhanh chóng đưa tay phải lên gạt công tắc xoay bên gọng kính lọc Chronon—chiếc kính phân cực lượng tử cũ kỹ mà anh nhặt được từ xác một kỹ sư vô danh dưới đường cống ngầm số 4.


*U u u...*


Thấu kính phân cực lượng tử chạy bằng pin lithium mini rít lên một tiếng nhỏ. Ngay lập tức, thế giới xung quanh Khang thay đổi hoàn toàn. Toàn bộ cảnh vật xung quanh chuyển sang một tông màu monochrome gray tẻ nhạt, nhưng ngay tại vết nứt bê tông mà Tư Búa vừa đập vỡ, một dòng chảy phát quang màu lam rực rỡ hiện ra, uốn lượn và pulsing như một mạch máu khổng lồ chạy dọc theo đường ống dẫn nhiệt.


Đó là dòng chảy của các hạt Chronon rò rỉ từ lõi lò phản ứng địa nhiệt của thành phố. Những hạt năng lượng này kết tinh lại với cát silic bị nung chảy dưới áp lực cao, tạo thành những vệt tinh thể Chronite thô phát sáng lam rực rỡ lấp lánh dưới lớp đất đá sâu.


"Tôi thấy rồi! Ngay phía dưới van xả áp lực số hai!" Khang reo lên, thấu kính mắt trái cấy ghép lỗi của anh cộng hưởng với kính lọc, vạch rõ từng sợi hạt năng lượng đang dao động hỗn loạn.


Khang lao đến, quỳ xuống bên vết nứt bê tông. Anh dùng tay phải kéo những mảnh đá vỡ nóng bỏng ra ngoài. Nhưng ngay khoảnh khắc anh chuẩn bị tiếp cận lõi quặng, một tiếng *XÌ* cực lớn vang lên từ một khe nứt nhỏ trên đường ống dẫn áp lực kế bên.


Một luồng hơi nước axit siêu nhiệt phun ra ngẫu nhiên, quét thẳng qua cánh tay trái của Khang.


"Á!" Khang hét lên đau đớn. Luồng hơi nước axit nhiệt độ gần một trăm độ C ăn mòn tức thì lớp sợi nano của chiếc găng tay bảo hộ sợi nano carbon mà anh đang đeo, làm cháy sém một mảng da thịt lớn ở cổ tay. Cơn đau bỏng rát từ axit và nhiệt độ cao dội thẳng vào hệ thần kinh, khiến Khang loạng choạng ngã lùi lại.


Hơi nước axit bốc lên dày đặc, bám chặt vào thấu kính phân cực của kính lọc Chronon, làm mờ mịt hoàn toàn tầm nhìn lượng tử của anh. Thế giới lam rực rỡ biến mất, chỉ còn lại một màn sương mù xám xịt hỗn loạn.


Khang thở dốc, mồ hôi trộn lẫn mưa axit chảy tràn vào mắt. Anh cố gắng rút chiếc máy quét cầm tay thông thường từ bên hông ra để định vị lại, nhưng màn hình máy quét lập tức nhấp nháy điên cuồng rồi tắt ngấm. Sóng điện từ cực mạnh phát ra từ tháp làm mát địa nhiệt số 3 đã làm nhiễu loạn hoàn toàn mọi thiết bị dò tìm điện tử thông thường.


"Không được dùng máy quét! Thứ rác rưởi đó vô dụng ở đây!" Tư Búa hét lên, ông dùng búa tạ chặn một mảng bê tông đang có nguy cơ sụp đổ đè lên mạch quặng. "Dùng tay của mày! Tay trái của mày mang Chrono-Bender, nó có thể cảm nhận được dao động nhiệt lượng!"


Khang nhìn xuống cánh tay trái của mình. Lớp găng tay bảo hộ sợi nano đã bị axit ăn mòn rách nát, để lộ phần da thịt nứt nẻ, loang lổ những vệt sẹo hoại tử phát sáng lam nhạt của Chrono-Bender. Anh biết Lão Mộc nói đúng: thiết bị này đang silicon hóa cơ thể anh từng ngày. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.


Khang nghiến răng, đưa tay phải lên lau nhanh lớp hơi nước axit bám trên kính lọc Chronon bằng một vạt áo bảo hộ dính đầy dầu máy thô. Tầm nhìn phân cực khôi phục lại một phần, dù thấu kính đã bị trầy xước nghiêm trọng bởi các hạt bụi kim loại.


Anh dứt khoát lột bỏ phần găng tay nano rách nát, áp thẳng bàn tay trái trần trụi—bàn tay mang vết sẹo thạch anh lượng tử—vào đống đất đá nóng bỏng sâu trong vết nứt bê tông.


*BỎNG!*


Cảm giác nóng bỏng tột cùng ở nhiệt độ tám mươi độ C khiến các tế bào thịt của Khang co rút lại. Nhưng kỳ diệu thay, ngay khi bàn tay trái chạm vào lớp đá chứa quặng, một luồng xung năng lượng mát lạnh đột ngột dội ngược vào tủy sống anh. Vết sẹo thạch anh lượng tử trên tay Khang bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn, cộng hưởng mạnh mẽ với dao động entropy cao của tinh thể Chronite thô bên dưới.


Anh không cần máy quét nữa. Thông qua sự kết nối thần kinh trực tiếp của Chrono-Bender, Khang có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp rung lượng tử, từng node nhiệt lượng của mạch quặng thô đang ẩn giấu dưới lớp đất đá dày.


"Nó ở ngay đây... dưới mảng thép này mười phân!" Khang hét lên, các ngón tay trái của anh bấu chặt vào lớp đá nóng bỏng, cố gắng đào sâu xuống.


Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh rít gió quen thuộc từ trên cao dội xuống qua khe hở của vòm kính tháp làm mát.


*VÚT... VÚT... VÚT...*


Tiếng động cơ phản lực nén khí và tiếng rít cơ khí của khớp nối titan vang lên chói tai. Một luồng ánh sáng laser đỏ rực quét qua các vách bê tông của tháp làm mát, di chuyển với tốc độ cực nhanh về phía bệ đá nơi họ đang đứng.


"Sentinel K-4! Nó quét tầm cao!" Tư Búa biến sắc, vội vàng hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống bên sau đường ống dẫn thải. "Tránh mau, Khang! Cảm biến nhiệt của nó nhạy lắm!"


Khang kinh hoàng nhận ra luồng laser đỏ đang tiến sát vị trí của mình. Với cánh tay trái trần trụi đang phát sáng rực rỡ và cơ thể nóng bừng vì sốc nhiệt, họ sẽ bị cảm biến nhiệt hồng ngoại của con quái vật dạng nhện khổng lồ kia khóa mục tiêu ngay lập tức.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Khang liếc nhìn vũng nước thải công nghiệp màu xanh lục đục ngầu, đang bốc khói nghi ngút ngay bên cạnh đường ống xả nhiệt. Nước thải ở đây có nhiệt độ xấp xỉ bảy mươi độ C và chứa đầy các hạt kim loại nặng rò rỉ từ hệ thống làm mát.


"Nước thải nóng có thể che giấu ký hiệu nhiệt!" Khang đưa ra quyết định chớp nhoáng. Anh nắm lấy vai Tư Búa, kéo ông già thợ rèn cùng lao xuống vũng nước thải đục ngầu, chìm sâu người dưới làn nước bốc mùi hóa chất nồng nặc, chỉ để lộ phần kính lọc Chronon sát mặt nước để quan sát.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Tia laser đỏ rực của Sentinel K-4 quét qua đúng vị trí họ vừa đứng một giây trước. Con quái vật cơ khí dạng nhện khổng lồ từ từ hạ độ cao, tám chiếc chân bằng hợp kim titan sắc nhọn của nó bám chặt vào thành bê tông của tháp làm mát số 3, phát ra những tiếng kèn kẹt khô khốc. Mắt camera quét võng mạc của nó liên tục xoay tròn, phát ra những luồng sóng siêu âm dò tìm sinh trắc học.


Khang nín thở dưới vũng nước thải nóng bỏng. Axit yếu trong nước thải ăn mòn vào vết bỏng trên cổ anh, đau đớn như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé vạn lần. Nhưng anh không dám cử động dù chỉ một milimet. Anh nhìn qua thấu kính trầy xước của kính lọc Chronon, thấy bóng dáng khổng lồ của Sentinel K-4 lơ lửng ngay trên đầu, chỉ cách họ chưa đầy ba mét.


Con quái vật dừng lại. Nó quét qua quét lại khu vực vết nứt bê tông mà Tư Búa vừa đập vỡ. Do nhiệt độ của vũng nước thải xung quanh xấp xỉ với nhiệt độ cơ thể họ và hơi nước axit bốc lên dày đặc từ đường ống xả, cảm biến nhiệt của Sentinel bị nhiễu loạn cục bộ, không thể khóa được mục tiêu sinh trắc học cụ thể.


Sau hai phút căng thẳng tột độ tưởng chừng như kéo dài hàng thế kỷ, Sentinel K-4 phát ra một tiếng rít điện tử ngắn, dường như kết luận đây chỉ là một sự cố rò rỉ địa nhiệt thông thường. Nó bắt đầu xoay người, chuẩn bị thu chân cơ khí để bay lên cao tiếp tục lộ trình tuần tra.


Khang khẽ thở phào dưới nước. Nhưng ngay khoảnh khắc anh chuẩn bị trồi lên, bàn tay trái của anh dưới đáy vũng nước thải vô tình chạm vào một vật thể jagged cứng sắc nhọn nằm sâu trong khe nứt.


Một luồng xung điện mạnh mẽ từ Chrono-Bender tự động kích hoạt, kết nối trực tiếp với vật thể đó.


Thông qua thấu kính kính lọc Chronon, Khang nhìn thấy một quầng sáng màu lam đậm rực rỡ bùng phát ngay dưới lòng bàn tay trái của mình. Đó là lõi của tinh thể Chronite thô nguyên chất—nguồn năng lượng khổng lồ mà anh đang tìm kiếm để sạc đầy lò phản ứng entropy của Chrono-Bender.


Nhưng sự bùng phát năng lượng lượng tử đột ngột đó đã tạo ra một dải dao động entropy cực mạnh xuyên qua làn nước thải.


Trên đỉnh đầu, con quái vật Sentinel K-4 đột ngột dừng chuyển động bay lên.


*KÈN KẸT... KÈN KẸT...*


Tám chiếc chân cơ khí của nó co rút lại, toàn bộ thân hình khổng lồ xoay phắt một góc chín mươi độ hướng thẳng xuống vũng nước thải nơi Khang đang trốn.


Tiếng rít cơ khí chói tai của Sentinel K-4 tuần tra tầm cao vang lên ngay trên đỉnh đầu tháp làm mát, xé toạc màn sương mù axit dày đặc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!