Nhạc nềnFirmament3

Di Sản Trong Đống Phế Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sầm sập trút xuống rìa phía Tây của Zone 9, gào rú như muốn mài mòn những mảnh tôn rỉ sét cuối cùng bọc ngoài các tòa nhà tổ ong đổ nát. Đỗ Khang bế chặt Vy trong tay, lao đi điên cuồng qua những con hẻm hẹp ngập ngụa nước thải công nghiệp phát quang mờ nhạt. Từng giọt nước mưa lạnh buốt lọt qua lớp áo bảo hộ xám sịt sờn rách, chạm vào vết bỏng điện từ rách nát trên lưng và gáy anh—di chứng từ cây gậy điện tàn bạo của Đội trưởng Chấp pháp Lý—khiến toàn thân Khang co rút lại trong đau đớn.


Cơ thể Vy trong tay anh lạnh ngắt, nhẹ bẫng như một nhành củi khô. Trên cổ tay trái gầy guộc của cô bé, chiếc vòng đếm ngược sinh mệnh nhấp nháy sắc đỏ rực rỡ đến gai người: [00:00:02:23:54:12].


Chỉ còn chưa đầy bảy mươi hai giờ sống. Thời gian đang rò rỉ khỏi cơ thể em gái anh từng giây một, tàn nhẫn và không thể đảo ngược.


"Cố lên, Vy... Anh sẽ không để em chết đâu," Khang thì thầm qua kẽ răng run rẩy, bước chân loạng choạng trượt dài trên nền xi măng trơn trượt dầu máy.


Phía sau anh, từ khoảng cách vài con phố, tiếng còi báo động đỏ của tập đoàn Chronos Corp đã bắt đầu rú vang, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Những luồng sáng laser đỏ từ hệ thống camera giám sát sinh trắc học quét liên tục trên các mái nhà tổ ong. Sentinel K-4—con quái vật săn mồi dạng nhện khổng lồ của Đội Chấp pháp—chắc chắn đã được triển khai để truy vết võng mạc của anh. Khang không còn đường lui. Anh đã bẻ gãy tay Lý, chính thức trở thành tội phạm đỏ toàn phân khu. Con đường sống duy nhất của họ lúc này nằm ở rìa phía Tây của Zone 9: Xưởng phế thải Lão Mộc.


Khang dùng bả vai đẩy mạnh cánh cổng tôn rỉ sét của xưởng phế thải. Tiếng kim loại va đập khô khốc vang lên giữa tiếng mưa gào rú.


"Ai đó?"


Một giọng nói thiếu niên cảnh giác vang lên từ sau đống xác drone Sentinel K-4 hỏng. Thằng Út, mười bốn tuổi, đệ tử học việc của Sơn "Lửa", bước ra với chiếc kính bảo hộ hàn tự động đẩy cao lên trán. Trên tay nó lăm lăm chiếc cờ-lê lực đa năng, khuôn mặt lem luốc dầu mỡ lộ rõ vẻ hoảng hốt khi nhận ra Khang và cô bé đang hấp hối trong tay anh.


"Anh Khang? Chị Vy bị sao thế này? Sao người anh toàn máu và vết bỏng thế kia?" Út lắp bắp, vội vàng hạ chiếc cờ-lê xuống.


"Út, Lão Mộc đâu? Anh cần gặp ông ấy ngay lập tức!" Khang thở dốc, giọng khản đặc vì kiệt sức.


"Lão... Lão Mộc đang ở phòng trong. Ông ấy yếu lắm rồi, anh Khang..." Út lo lắng dẫn đường, lách qua những chồng phế liệu khổng lồ chứa động cơ phản lực rỉ sét và các vi mạch lượng tử lỗi phát ra bức xạ từ trường yếu làm nhiễu cả màn hình máy tính cầm tay của Khang.


Trong gian phòng trong chật hẹp ngập tràn mùi dầu máy, hóa chất tẩy rửa và khói thuốc lá thô, Lão Mộc đang ngồi tựa lưng vào một bệ thép cũ. Ông lão gầy gò, lưng còng rạp xuống, mái tóc bạc trắng rối bù bám đầy muội than. Bàn tay trái bị cụt của ông được thay thế bằng một gá kẹp đa năng bằng đồng thô rỉ sét. Trên cổ tay phải của ông, chiếc vòng đếm ngược chỉ còn hiển thị con số [00:00:00:02:12:05] màu đỏ nhạt mờ mịt.


Lão Mộc chỉ còn chưa đầy ba ngày sống. Nhưng ánh mắt ông, ẩn sau đôi lông mày rậm rạp, vẫn sắc sảo và thâm trầm như một kỹ sư trưởng từng thiết kế nên hệ thống Chronos-Net tối cao.


"Mày đã làm chuyện điên rồ gì thế này, Khang?" Lão Mộc ho khụ khụ, giọng nói khàn khàn rít qua màng lọc kim loại ở cổ họng. Ông liếc nhìn Vy, rồi nhìn vết bỏng điện từ cháy sém trên gáy Khang.


"Họ đã rút mười năm tuổi thọ của Vy, Lão Mộc," Khang quỳ sụp xuống sàn xi măng lạnh buốt, bế Vy hướng về phía ông lão. "Tôi đã bẻ gãy tay thằng Lý. Tôi cướp súng điện phá hủy bộ nguồn của chúng. Nhưng Vy... con bé chỉ còn ba ngày. Tôi xin ông, Lão Mộc... Hãy đưa cho tôi chiếc Chrono-Bender lậu mà ông đã chế tạo. Tôi biết ông giấu nó ở đây!"


Lão Mộc im lặng nhìn Khang. Đôi mắt già nua của ông lướt qua vết bỏng điện từ đang rỉ máu trên gáy Khang, nơi dòng máu đỏ tươi chứa nhóm máu hiếm O-Negative đang chảy tràn. Ông khẽ thở dài, tiếng thở khò khè như một chiếc pít-tông rỉ sét.


"Mày có biết cái giá của việc bẻ cong entropy là gì không, thằng ngu?" Lão Mộc trầm giọng, gá kẹp đa năng bằng đồng của ông gõ nhẹ lên bệ thép. "Thiết bị đó không phải là một món đồ chơi công nghệ. Nó là một lời nguyền thể xác. Mỗi lần mày bẻ cong dòng chảy thời gian, tủy xương mày sẽ bị tàn phá, tế bào thịt của mày sẽ bị silicon hóa thành thạch anh vô cảm giác. Mày sẽ chết dần chết mòn trong đau đớn vạn lần hơn em gái mày!"


"Tôi không quan tâm!" Khang gầm lên, nước mắt hòa lẫn nước mưa axit chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi than. "Mẹ tôi đã nhường những năm tháng cuối cùng để Vy được sống. Tôi đã hứa với bà sẽ bảo vệ con bé. Nếu phải biến thành một cái xác đá không có linh hồn để Vy được nhìn thấy bầu trời xanh ngoài vòm kính, tôi cũng sẵn sàng!"


Lão Mộc nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu đầy quyết tâm của Khang. Sự kiên định tột cùng của gã thanh niên khiến ông nhớ lại người đồng nghiệp cũ—Đỗ Minh, cha của Khang, người đã mất tích mười năm trước sau khi cấy gen kháng entropy vào tủy sống của con trai mình.


"Định mệnh... rốt cuộc vẫn tìm đến mày," Lão Mộc thì thầm. Ông gượng dậy, cơ thể còng rạp run rẩy dữ dội. "Đi theo tao. Út, ra gác vòng ngoài. Nếu thấy bất kỳ dao động laser đỏ nào của Sentinel, lập tức báo động!"


Út gật đầu mạnh, kéo chiếc kính bảo hộ hàn xuống và chạy nhanh ra cửa xưởng.


Lão Mộc dẫn Khang đến góc tối nhất của xưởng phế thải, nơi đặt một chiếc máy nén khí khổng lồ đã hỏng. Ông dùng gá kẹp đa năng bẻ cong một mạch điện phụ phía sau máy, để lộ một cổng quét mã gen thô sơ bám đầy bụi.


"Dùng máu của mày, Khang. Đảo dòng điện cực nhỏ ở cổng quét này từ dương sang âm. Đó là cách tao mã hóa lối vào hầm mộ lượng tử," Lão Mộc hướng dẫn.


Khang áp lòng bàn tay phải đang rỉ máu vào cổng quét. Anh tập trung tinh thần, nhớ lại những bài học lập trình ngược của Thợ cả Lưu, dùng một sợi dây đồng nhỏ nối tắt hai cực của cổng quét để đảo ngược dòng điện nạp rút.


*Cạch. Rầm rầm.*


Nền xi măng dưới chân họ từ từ tách ra, lộ ra một lối hầm ngầm tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Từ dưới hầm, một luồng không khí lạnh buốt mang theo mùi ozone và bức xạ entropy yếu bốc lên.


Nhưng ngay khoảnh khắc lối hầm mở ra, một tiếng rít cơ khí chói tai vang lên từ phía cửa xưởng ngoài.


*Két... két... két...*


"Anh Khang! Sentinel K-4! Nó đến rồi!" Tiếng hét hoảng loạn của Thằng Út vang vọng từ vòng ngoài.


Thông qua thấu kính cấy ghép lỗi ở mắt trái, Khang kinh hoàng nhìn thấy một luồng sáng laser đỏ rực xuyên qua mái tôn rỉ sét của xưởng phế thải. Một chân cơ khí bằng hợp kim titan đen mờ, sắc nhọn như lưỡi dao của Sentinel K-4 đã đâm xuyên qua mái nhà, xé toạc một mảng bê tông khổng lồ rơi xuống sàn xưởng. Mắt camera quét võng mạc của con quái vật dạng nhện liên tục đảo tròn phát ra tia laser đỏ rực rỡ, khóa chặt tọa độ khu vực phòng trong.


*Đoành! Đạn laser đỏ quét qua, nổ tung một chồng động cơ cũ bên cạnh Lão Mộc.*


"Xuống hầm! Ngay lập tức!" Lão Mộc hét lên, ông dùng hết sức lực cuối cùng của cơ thể già nua, đẩy mạnh Khang đang bế Vy xuống lối hầm tối tăm.


"Lão Mộc! Còn ông thì sao?" Khang chới với khi cơ thể rơi xuống bậc thang hầm.


"Tao chỉ còn ba ngày sống... thứ rác rưởi này không đáng để tập đoàn thu hoạch!" Lão Mộc cười khàn đặc, đôi mắt ông sáng lên một sự giải thoát tột cùng. Ông dùng gá kẹp đa năng bằng đồng giật đứt dây cáp điều khiển cổng hầm ngầm. "Hãy sống sót, Khang! Vá lại dòng thời gian rách nát này!"


Cánh cửa hầm ngầm bằng thép dày sập mạnh xuống.


*Rầm!*


Từ phía trên cánh cửa bị khóa vĩnh viễn, Khang chỉ còn nghe thấy tiếng gầm rú điên cuồng của Sentinel K-4, tiếng kim loại bị xé rách và tiếng cười khàn đặc của Lão Mộc chìm dần trong tiếng nổ tung của lò phản ứng xưởng phế thải. Người thầy đầu tiên của anh, người dẫn đường duy nhất giữ gìn di sản của cha anh, đã hy sinh bản thân để chặn đứng con quái vật truy quét.


Trong bóng tối tuyệt đối của hầm mộ lượng tử, Khang quỳ trên nền đất lạnh buốt, lồng ngực thắt lại vì đau đớn và bất lực. Vy nằm bên cạnh anh, hơi thở cô bé đã yếu đến mức gần như không thể cảm nhận được.


"Không... tôi không được gục ngã," Khang lẩm bẩm, nước mắt anh rơi trên nền đất tối tăm.


Anh mò mẫm trong bóng tối, lần theo luồng bức xạ entropy yếu phát ra từ bệ đá trung tâm hầm mộ. Khi bàn tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh buốt, một chiếc hộp bọc chì tự động mở ra, giải phóng một luồng ánh sáng lam nhạt dịu nhẹ nhưng đầy uy lực vĩ mô.


Bên trong hộp là Chrono-Bender.


Thiết bị bẻ cong entropy lậu huyền thoại hiện ra dưới dạng một chiếc găng tay cơ khí chắp vá thô kệch. Vỏ ngoài của nó được làm từ gá găng tay bảo trì lò phản ứng hạt nhân cũ rỉ sét bọc chì bảo vệ, bên trên đính kèm một lò phản ứng entropy siêu nhỏ kích thước bằng quả trứng chim sẻ, liên tục rò rỉ những sợi hạt Chronon phát quang màu lam nhạt.


Khang run rẩy cầm thiết bị lên. Anh cố gắng đeo chiếc găng tay vào tay trái mà không thực hiện kết nối thần kinh.


*Tít... Tít... Thiết bị từ chối kích hoạt. Băng thông lượng tử không đủ.*


"Chết tiệt!" Khang nghiến răng. Anh nhớ lại lời cảnh báo của Lão Mộc: thiết bị yêu cầu kết nối trực tiếp với hệ thần kinh tủy sống thông qua cổng giao tiếp nano vàng.


Khang tìm thấy một bộ kim nano vàng nằm cạnh hộp bọc chì. Cơn sốt cao do bức xạ điện từ từ vết bỏng trên gáy đang hành hạ não bộ anh, làm tầm nhìn của anh chao đảo. Nhưng thời gian sống của Vy chỉ còn tính bằng giờ. Khang dứt khoát cầm bộ kim nano, đâm mạnh vào sau gáy—ngay chính giữa vết bỏng điện từ rách nát đang rỉ máu.


"A... A...!!!"


Một tiếng hét câm lặng nghẹn ứ nơi cổ họng Khang. Cơn đau tột cùng như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống, chạy dọc theo hệ thần kinh ngoại biên xuống tận năm ngón tay trái. Dòng điện từ vết bỏng cũ cộng hưởng với sợi nano vàng, tạo ra một phản lực nhiệt lượng tàn phá tế bào thịt da anh. Da tay trái của Khang bắt đầu nứt nẻ, bốc khói đen và rò rỉ bức xạ entropy lam nhạt.


Nhưng đúng lúc hệ thần kinh của Khang chuẩn bị sụp đổ vì chết não, nhóm máu hiếm O-Negative kháng bức xạ tự nhiên trong huyết quản anh bộc phát mạnh mẽ. Các tế bào kháng bức xạ tự động liên kết, trung hòa luồng nhiệt lượng tàn phá, giữ cho thùy thái dương của anh duy trì sự tỉnh táo kỳ diệu.


Khang run rẩy đưa cánh tay trái vào trong gá của Chrono-Bender.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Các khớp cơ khí của chiếc găng tay tự động co rút, bám chặt lấy cánh tay trái của Khang từ khuỷu tay đến ngón tay. Những sợi cáp nano vàng cắm sâu vào cổng tủy sống sau gáy anh, phát sáng lam rực rỡ dọc theo cột sống.


*U u u...*


Lò phản ứng siêu nhỏ trên mu bàn tay Chrono-Bender đột ngột rít lên tiếng o o chói tai. Một luồng ánh sáng lam nhạt rực rỡ, mang theo năng lượng dao động entropy cao phóng ra, quấn chặt lấy toàn bộ cánh tay trái của Khang, biến da thịt xung quanh vết sẹo hoại tử thành một dải tinh thể phát quang rực rỡ.


Khang gục đầu xuống đất, hơi thở đứt quãng, nhưng trong tâm trí anh, một thế giới mới đã mở ra. Anh bắt đầu cảm nhận được sự dao động của các hạt Chronon xung quanh vật thể chuyển động trong bóng tối. Anh đã đạt đến cấp độ Chủ thể Đồng bộ Sơ cấp (Low-Sync Operator).


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng nổ lớn vang lên ngay trên đỉnh đầu hầm mộ. Sentinel K-4 đã phát hiện ra lối vào hầm ngầm. Những chân cơ khí bằng titan sắc nhọn của nó bắt đầu khoan sâu xuống lớp bê tông dày, từng mảnh đá vỡ rơi rụng xuống đầu Khang.


Lò phản ứng siêu nhỏ trên Chrono-Bender rít lên, phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ quấn chặt lấy cánh tay trái của Khang khi Sentinel K-4 phá cửa xông vào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!