Nhạc nềnFirmament3

Kế Hoạch Vượt Biên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi kim nén khí của Lôi chỉ còn cách động mạch cổ của Đỗ Khang chưa đầy ba phân. Luồng khí lạnh từ đầu ống tiêm phả ra làm nổi cả gai ốc trên làn da hốc hác của anh. Phía trên đỉnh tháp phế liệu cao nhất, tia laser đỏ của khẩu súng bắn tỉa từ tay Quỷ vẫn khóa chặt giữa trán Khang, nóng rực như một dấu nung đóng thẳng vào đại não. Khang nằm rạp trên nền đất nhão nhoẹt nước mưa axit, chân phải bị sợi xích titan bọc chì của Lôi ghì chặt xuống vũng nước thải rỉ sét.


"Ngoan ngoãn chút đi, thằng ranh!" Lôi gầm ghè, ngón tay béo nanh của gã chầm chậm ghì chặt vào cò pít-tông. Con mắt cơ khí lai sinh học của gã xoay tròn, phát ra tiếng tít tít dồn dập khi quét qua vết sẹo thạch anh lượng tử đang rò rỉ dịch vàng nhạt trên vai trái Khang. "Mày càng chống cự, tao càng phải rút thêm tuổi thọ của mày để bù vào tiền thuốc mê đấy!"


Khang nghiến răng, cơ mặt co rúm vì đau đớn. Chrono-Bender trên tay trái anh đang quá nhiệt ở mức chín mươi sáu phần trăm, liên tục cảnh báo đỏ trong thấu kính mắt trái cấy ghép lỗi. Lò phản ứng entropy siêu nhỏ bên trong găng tay nóng như một hòn than đỏ rực, thiêu rụi các đầu dây thần kinh ngoại biên và đẩy nhanh quá trình silicon hóa. Anh hoàn toàn không có xúc giác ở bàn tay trái thạch anh, nhưng bả vai trái thì như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Anh không thể dùng Chrono-Bender để bẻ cong dòng thời gian lúc này. Nếu cố kích hoạt, thiết bị sẽ nổ tung và thiêu rụi tủy sống của anh ngay lập tức.


Nhưng Khang không tính toán bằng công nghệ lượng tử. Anh tính toán bằng tư duy của một kẻ đòi nợ thuê dạn dày sương gió dưới đáy Zone 9.


*Lôi chỉ muốn bắt sống mình. Gã sẽ tránh bắn vào tim hay đầu. Và sợi xích titan này...*


Qua chiếc Kính lọc Chronon trầy xước nhẹ còn đeo trên mắt phải, Khang nhìn thấy sợi xích titan bọc chì đang khóa chân mình phát ra một tần số dao động lượng tử đặc trưng: 412.8 Hertz. Đó là mã định dạng của xích titan bọc chì tiêu chuẩn quân đội cũ. Gá khóa cơ khí của sợi xích nằm ngay sát một con Sentinel K-4 đã rụng hết chân bên cạnh anh.


Khang âm thầm dùng tay phải rờ rẫm dưới vũng nước mưa axit, ngón tay chạm trúng một thanh sắt rỉ sét có đầu nhọn của xác drone. Anh không đâm Lôi. Anh dùng hết sức bình sinh, găm thẳng thanh sắt vào khe hở của gá khóa xích titan, đồng thời dùng tay phải kích dòng điện từ viên pin hạt nhân rò rỉ của con K-4 hỏng bên cạnh.


*XẸT! OÀNG!*


Một luồng xung điện thô bạo từ viên pin rò rỉ phóng thẳng qua thanh sắt rỉ, chạy ngược lên gá khóa xích titan. Dòng điện cực mạnh làm đoản mạch chốt giữ lượng tử của sợi xích. Chiếc vòng titan bọc chì rít lên một tiếng cơ khí khô khốc rồi tự động bung ra.


Cùng lúc đó, một tiếng nổ xé toạc màn sương mù mưa axit.


*BÙM!*


Một quầng khói màu vàng lục nhạt, đặc quánh và khét lẹt mùi lưu huỳnh đột ngột bùng phát từ phía sau đống phế liệu. Khí hóa học làm nhiễu cảm biến của Lâm Khói đã kích nổ. Đám mây sol khí chứa các hạt bột nhôm lơ lửng lập tức bao phủ toàn bộ khu vực trong bán kính mười mét, làm mù hoàn toàn cảm biến nhiệt hồng ngoại của Lôi và bẻ gãy đường nhắm bắn laser của Quỷ trên đỉnh tháp cao.


"Á! Mắt tao! Thằng khốn kiếp nào!" Lôi gào lên, gã vung gậy điện từ loạn xạ trong làn khói độc dày đặc nhưng chỉ đập trúng những tấm tôn rỉ sét.


Khang lết chân phải bị bỏng điện từ nặng, dùng tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang rỉ dịch vàng nhạt, lao thẳng vào miệng nắp cống sắt rỉ sét của cống thoát nước ngầm số 4 ngay gần đó. Làn khói độc của Lâm Khói đã cứu mạng anh trong gang tấc. Anh trượt dài xuống đường ống thải tối tăm, ẩm ướt, bỏ lại tiếng gầm rú điên cuồng của Lôi phía trên.


***


Nửa giờ sau, tại một ngách hầm ngầm bọc chì sâu dưới lòng đất Zone 5.


Ánh sáng xanh mờ từ chiếc màn hình CRT cũ kỹ hắt lên gương mặt hốc hác của Sáu Mắt. Gã ngồi trên chiếc xe lăn cơ khí cũ, hai mắt kính quang học đa tròng liên tục xoay tròn đổi tiêu cự khi gã gõ phím điên cuồng trên chiếc bàn phím cơ khí lượng tử tự chế. Xung quanh gã, những sợi cáp quang lượng tử đứt rời được chắp vá cẩu thả bằng băng keo đen chạy loằng ngoằng như mạng nhện.


Khang ngồi tựa lưng vào vách bê tông nứt nẻ, hàm răng nghiến chặt khi dùng dung dịch muối sinh lý lượng tử còn sót lại để rửa vết thương hoại tử trên chân phải. Cơn sốt bức xạ dâng lên làm đầu óc anh chốc chốc lại quay cuồng, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào chiếc nồi súp bọc chì đặt ở góc phòng—nơi Vy đang nằm hôn mê sâu dưới sự bảo vệ của lớp chì dày cách ly. Đồng hồ sinh học trên cổ tay Vy hiển thị con số mười bảy giờ đếm ngược màu đỏ nhấp nháy liên tục.


Sơn Lửa nằm trên tấm phản gỗ bên cạnh, bả vai phải bị thương nặng sém đen sau cuộc rượt đuổi ở bến tàu ga trước. Cánh tay sắt tự chế của anh đã bị bắn nát hoàn toàn, chỉ còn trơ lại những sợi cáp đồng cháy khét lẹt.


"Khang... thời gian của Vy và Sơn Lửa chỉ còn tính bằng giờ," Sáu Mắt khàn giọng nói, không rời mắt khỏi màn hình. "A Kiệt đã xác nhận ca trực của gã tại Cổng kiểm soát ranh giới Zone 9 - Zone 8 sẽ bắt đầu vào đúng hai giờ mười lăm phút sáng. Chúng ta chỉ có đúng hai phút khi gã tắt hệ thống quét sinh trắc học để đưa Vy và Sơn Lửa vượt biên. Nhưng muốn làm được điều đó, chúng ta phải làm mù hoàn toàn Trạm phát sóng nhiễu an ninh của cảnh sát thời gian."


Khang chầm chậm đứng dậy, bước chân loạng choạng do chân phải bị bỏng điện vẫn chưa hồi phục. Anh đặt bàn tay phải lên vai Tí, cậu bé mười hai tuổi đang ngồi bọc chì cho các túi bột từ tính ở góc phòng.


"Tí, Nhóm Thợ Săn Phế Liệu của em đã chuẩn bị xong chưa?" Khang hỏi, giọng trầm đục.


Tí ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ lấm lem dầu máy nhưng đôi mắt sáng ngời tinh ranh đầy quyết tâm. Thằng bé vỗ vỗ vào chiếc túi bạt quá khổ chứa đầy các hạt bi sắt bọc chì và bột từ tính do Lâm Khói cung cấp.


"Anh Khang yên tâm! Năm đứa tụi em đã thuộc lòng mọi ngóc ngách quanh tháp ăng-ten của Trạm phát sóng nhiễu rồi. Đúng hai giờ mười phút, tụi em sẽ rải bột từ tính và kích nổ pháo đất tự chế ở ba phía đông, tây, nam. Đám mây sol khí và từ trường phế liệu sẽ làm mù hoàn toàn radar quét tầm gần của tụi Sentinel tuần tra trong vòng mười phút. Tụi nó sẽ tưởng có sự cố chập mạch địa nhiệt và dồn lực lượng về đó."


Khang gật đầu, lòng thắt lại khi nhìn những đứa trẻ đường phố nghèo khổ phải mạo hiểm mạng sống vì anh em mình. Anh quay sang Sáu Mắt: "Còn phần mềm ghi đè của anh?"


Sáu Mắt không trả lời ngay. Gã hít một hơi thật sâu, gạt nhẹ chiếc cổng kết nối thần kinh trực tiếp Neural Link phiên bản lỗi cấy sau gáy vào sợi cáp tổng. Đôi mắt quang học của gã xoay tròn rít lên tiếng rè rè điện tử.


"Tao đang cố gắng xâm nhập vào hệ thống tường lửa của Trạm phát sóng nhiễu từ xa," Sáu Mắt thì thầm, mười đầu ngón tay sợi quang phát sáng đỏ gõ nhanh đến mức chỉ còn là những vệt mờ. "Mạng lưới an ninh của Nghiêm cực kỳ kiên cố. Tao phải dùng Giao thức hack camera bằng ghi đè vòng lặp để gửi các gói dữ liệu hình ảnh tĩnh giả lập vào máy chủ giám sát, khiến nhân viên trực ban tưởng rằng khu vực ranh giới vẫn trống không."


Khang bước tới bên cạnh Sáu Mắt, dùng thấu kính mắt trái quét qua dòng mã nguồn đang chạy cuồn cuộn trên màn hình. "Nghiêm là kỹ sư trưởng an ninh. Hắn rất nhạy cảm với các dao động tần số dị thường. Anh phải giữ cho vòng lặp dữ liệu không bị lệch dù chỉ một mili-giây."


"Tao biết!" Sáu Mắt nghiến răng, trán rịn đầy mồ hôi hột. "Tao đang điều hướng luồng dữ liệu qua ba trạm trung chuyển phế thải để giấu địa chỉ IP lượng tử... Đợi đã... Chết tiệt!"


Đột ngột, màn hình CRT của Sáu Mắt chớp tắt liên tục. Một luồng xung điện ngược cực mạnh phóng ra từ sợi cáp kết nối thần kinh, xẹt lên sau gáy Sáu Mắt những tia lửa điện màu xanh biếc.


"A... hự!"


Sáu Mắt rú lên một tiếng đau đớn, cơ thể gã co giật mạnh trên xe xe lăn. Gã giật phắt sợi cáp sau gáy ra, thở dốc điên cuồng. Một vệt máu tươi chầm chậm chảy ra từ tai phải của gã, nhỏ xuống chiếc bàn phím tự chế.


"Sáu Mắt!" Khang lao tới đỡ lấy vai gã.


Sáu Mắt xua tay, gương mặt trắng bệch vì chấn động thần kinh nhưng đôi mắt quang học lại giãn to ra vì kinh hoàng. Gã chỉ tay vào những dòng code đỏ lòm đang tự động khóa chặt toàn bộ giao diện điều khiển trên màn hình.


"Nghiêm... hắn vừa nâng cấp hệ thống an ninh của cổng ranh giới," Sáu Mắt thều thào, giọng run rẩy tột độ. "Không phải là tường lửa thông thường nữa. Hắn đã kích hoạt một thuật toán quét sinh học liên tục—một giao thức kiểm tra DNA tươi và nhịp tim lượng tử chạy song song 24/7. Hệ thống này liên tục gửi mã xác nhận ngẫu nhiên yêu cầu phản hồi sinh trắc học từ các đối tượng đi qua vùng đệm."


Khang chết lặng. Kính lọc Chronon trên mắt phải anh phản chiếu những dòng cảnh báo đỏ rực trên màn hình.


"Ý anh là sao?" Tí lo lắng hỏi.


Sáu Mắt nhìn Khang, giọng nói nghẹn lại đầy tuyệt vọng: "Có nghĩa là, ngay cả khi Tí và nhóm trẻ làm mù được camera và radar của Sentinel bằng bột từ tính, ngay cả khi A Kiệt tắt máy quét sinh trắc học thông thường... thì thuật toán quét sinh học liên tục của Nghiêm vẫn sẽ tự động nhận diện ra sự bất thường của tủy xương Vy và nhóm máu O-Negative của Khang. Chỉ cần hai người bước chân vào vùng đệm ranh giới, hệ thống tối cao của Thống đốc Vĩnh sẽ lập tức phát hiện ra sự thiếu hụt nhịp tim lượng tử hợp lệ và tự động hạ bức tường thép phong tỏa vĩnh viễn."


Căn hầm ngầm rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng bão điện từ bắt đầu gầm rú ngoài vòm kính v vọng xuống qua các đường ống thải, mang theo áp lực nghẹt thở của thời gian đang trôi dần về số không. Vy chỉ còn chưa đầy mười bảy giờ sống, và kế hoạch vượt biên mà họ chuẩn bị bằng cả máu và nước mắt giờ đây đang đứng trước một bức tường công nghệ không thể vượt qua.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!