Nhạc nềnFirmament3

Kẻ Săn Gen Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa axit dội xuống những đỉnh tháp phế liệu của Nghĩa địa drone phế thải, tạo nên một bản giao hưởng khô khốc của kim loại bị ăn mòn. Tiếng nước mưa rít lên khi chạm vào những lớp vỏ bọc bằng hợp kim titan đã rỉ sét, bốc lên làn sương mù mỏng mang mùi lưu huỳnh và dầu máy khét lẹt. Đỗ Khang loạng choạng bước đi giữa những khe hẹp được tạo ra bởi những bức tường xác robot tuần tra chất cao như núi.


Sau khi thoát khỏi bốt gác Tây của Cổng kiểm soát ranh giới Zone 9 - Zone 8 nhờ sự hỗ trợ nghẹt thở của A Kiệt, Khang không dám đi theo những con đường lớn dẫn thẳng lên Zone 5. Anh biết, Lâm Sói và Hoàng Đồng cùng thiết bị quét DNA tươi cầm tay của chúng đang lùng sục từng vệt mưa trên nền đất. Nghĩa địa drone phế thải này—nơi chứa hàng vạn xác robot tuần tra bị đào thải của tập đoàn Chronos Corp—là lối đi tắt duy nhất, một vùng đệm hỗn loạn đầy bức xạ từ trường yếu có thể làm nhiễu mọi máy quét an ninh tầm xa.


Nhưng cái giá phải trả cho lối đi này đang tàn phá cơ thể anh từng giây.


"Ư... hự..."


Khang nghiến chặt răng, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra qua kẽ môi rỉ máu. Cánh tay trái của anh—nơi vết sẹo entropy đã silicon hóa hoàn toàn lên tận bả vai thành một khối tinh thể thạch anh màu lam trong suốt—đang rung lên bần bật. Cơn bỏng lạnh từ lần hấp thụ dòng điện rò rỉ của máy phát cũ ở tập trước vẫn chưa nguôi, nay lại bị kích thích bởi từ trường yếu của bãi phế thải, tạo nên những luồng xung điện buốt nhói chạy dọc thùy thái dương. Vết rạn nứt sâu trên bả vai trái chốc chốc lại rỉ ra một giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, nóng hổi, tương phản hoàn toàn với cảm giác lạnh ngắt, mất đi hoàn toàn xúc giác vật lý từ khuỷu tay trở xuống.


Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên bấm chặt lấy bả vai trái, cố gắng dùng lớp vải bạt bọc chì dày cộm để che đi luồng ánh sáng lam phát quang đang rò rỉ dưới lớp áo bảo hộ xám xịt. Vòng đếm ngược sinh mệnh trên cổ tay phải của anh vẫn nhấp nháy một màu vàng nhạt ổn định, hiển thị con số khoảng năm mươi năm tuổi thọ—tài sản khổng lồ nhưng vô dụng lúc này khi anh không có cách nào nạp nó vào thiết bị bẻ cong entropy Chrono-Bender đang quá nhiệt nghiêm trọng.


*Thiết bị quá nhiệt. Lò phản ứng entropy siêu nhỏ đang đỏ rực ở mức chín mươi sáu phần trăm.* Dòng cảnh báo đỏ lòm từ thấu kính cấy ghép lỗi ở mắt trái liên tục nhấp nháy, làm nhòe đi tầm nhìn quang phổ của anh.


Đột ngột, một tiếng vo vo cực nhỏ, sắc lẹm như tiếng muỗi độc rít qua kẽ tai Khang.


Không phải tiếng gió. Cũng không phải tiếng chập mạch của phế liệu.


Khang lập tức hạ thấp trọng tâm, áp sát tấm lưng gầy vào một vách thép rỉ sét của một con Sentinel K-4 đã rụng hết chân. Anh nín thở, điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập. Qua mắt trái cấy ghép lỗi, anh gạt nhẹ công tắc xoay bên gọng kính lọc Chronon còn sót lại trong túi áo, áp sát lên mắt để quét phổ năng lượng.


Trong màn sương mưa axit xám xịt, một dải quét laser màu đỏ sậm, mỏng như sợi chỉ đang chầm chậm quét qua các đỉnh phế liệu. Đi kèm với nó là một tần số âm thanh rè rè đặc trưng của máy quét gen di động công nghệ cao.


"Mã gen O-Negative... Phát hiện dao động entropy dị thường trong bán kính ba mươi mét..."


Một giọng nói khàn đặc, thô lỗ vang lên từ phía sau đống đổ nát của một chiếc tàu chở rác thải sinh học.


Khang siết chặt nắm tay phải. Đó là Lôi. Kẻ săn tiền thưởng khét tiếng của Biệt đội Săn Tiền thưởng "Sói Hoang".


"Đỗ Khang! Tao biết mày đang trốn ở đây!" Tiếng bước chân nặng nề của Lôi nện xầm xập lên những tấm tôn rỉ sét. Bộ giáp sắt chắp vá từ các mảnh drone hỏng của hắn rít lên kèn kẹt theo từng nhịp chuyển động. Chiếc máy quét hồng ngoại cầm tay trên tay trái của hắn liên tục phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập, hướng thẳng về phía khe hẹp nơi Khang đang ẩn nấp. "Mày giấu kỹ lắm, nhưng vết sẹo hoại tử trên tay trái của mày đang rò rỉ bức xạ như một ngọn đuốc trong đêm tối vậy! Nhóm máu O-Negative kháng bức xạ tự nhiên của mày... Tập đoàn Chronos Corp đang trả một triệu Chronon để bắt sống mày về phòng thí nghiệm đấy!"


*Chết tiệt!* Khang thầm rủa trong lòng. Vết rạn nứt thạch anh trên vai trái của anh rò rỉ dịch vàng nhạt chính là nguồn chỉ điểm chí mạng. Máy quét gen di động của Lôi quá nhạy bén, nó có thể nhận diện cấu trúc nano kháng bức xạ đặc trưng trong máu anh ngay cả khi anh đã bọc chì tạm thời.


"Lên cho tao! Khóa chặt mọi lối thoát!" Lôi gầm lên.


*HƯU! HƯU! HƯU!*


Hàng loạt tiếng xé gió rít lên chói tai. Ba tên sát thủ bọc giáp nhẹ của biệt đội Sói Hoang bất ngờ xuất hiện trên các đỉnh tháp phế liệu xung quanh. Chúng đồng loạt nổ súng phóng điện từ. Những viên đạn xung điện màu xanh biếc vạch những đường sáng chói mắt qua màn mưa axit, găm thẳng xuống các lối thoát hiểm xung quanh Khang, tạo thành một vòng vây dòng điện cao áp liên kết chặt chẽ.


Khang bị dồn vào góc chết. Phía sau anh là vách thép kiên cố của chiếc tàu rác đổ nát, ba bề bốn bên là lưới điện từ đang khép dần.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Khang đưa tay trái thạch anh lên mu bàn tay phải, định liều mạng kích hoạt Chrono-Bender để bẻ cong dòng thời gian của lưới điện. Thế nhưng, ngay khi ý chí anh vừa đồng bộ với lò phản ứng, kim nano vàng cấy sau gáy lập tức truyền đi một luồng xung điện nóng bỏng dọc theo tủy sống. Vết sẹo hoại tử trên vai trái co thắt dữ dội, một cơn đau buốt óc ập đến khiến nửa người bên trái của anh hoàn toàn mất đi lực lượng.


"A... hự!"


Khang mất đà, ngã quỵ xuống vũng nước mưa axit lạnh ngắt. Chrono-Bender phát ra tiếng xèo xèo rồi tắt ngấm, không thể bộc phát năng lượng bẻ cong dòng chảy thời gian.


"Ha ha ha! Thiết bị lậu của mày quá nhiệt rồi đúng không, thằng ranh?" Lôi bước ra từ góc rẽ, khẩu súng phóng xích điện từ trên vai hắn đã nạp đầy năng lượng, mismatched cybernetic eye phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ đầy tham lam. "Mày đã dùng năng lực bẻ gãy hằng số ở chi nhánh Zone 9, cơ thể mày đang tự đào thải rồi! Đầu hàng đi, một triệu Chronon của tao không thể để mày chết dễ dàng thế được!"


Lôi vung chiếc gậy phóng điện từ khổng lồ, luồng điện xanh lét rít lên điên cuồng, nhắm thẳng vào bả vai phải của Khang mà nện xuống để làm tê liệt hệ thần kinh của anh.


Khang nhìn chằm chăm vào chiếc gậy đang lao tới. Trong đầu anh, một phép tính chiến thuật lập tức được thiết lập trong vòng 0.1 giây.


*Chrono-Bender bị khóa do quá nhiệt. Sức mạnh cơ bắp tay trái bằng không. Nhưng mình vẫn còn tay phải và khẩu súng EMP cầm tay.*


Anh không né tránh đòn đánh trực diện của Lôi. Thay vào đó, anh dùng bàn tay phải còn linh hoạt rút phắt khẩu súng phóng điện từ EMP cầm tay bên hông ra. Anh không nhắm vào Lôi, mà chĩa thẳng nòng súng vào lõi tụ điện của một con Sentinel K-4 hỏng nằm ngay sát chân gã thợ săn.


*ĐOÀNG!*


Phát bắn EMP cực mạnh găm thẳng vào lõi tụ điện rỉ sét. Một tiếng nổ điện từ kinh hoàng vang lên. Lõi pin của con drone hỏng bị quá tải, kích nổ một quầng sáng điện từ màu xanh lục và giải phóng một đám mây khói ozone dày đặc pha lẫn bụi kim loại cháy khét.


"Á! Thằng khốn!" Lôi bị luồng điện từ nổ tung hất nhẹ ra sau, mắt kính hồng ngoại của hắn bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi khói điện từ.


Nhân cơ hội đó, Khang lết thân hình kiệt quệ lùi sâu vào sát vách thép của tàu rác. Nhịp tim của anh tăng vọt lên mức một trăm năm mươi lăm nhịp trên phút dưới áp lực sinh tồn tột cùng.


*Nhịp tim vượt ngưỡng nguy hiểm: 155 BPM. Kích hoạt giao thức bảo mệnh khẩn cấp.*


Khung xương trợ lực dã chiến đeo sau lưng Khang đột ngột rít lên một tiếng cơ khí khô khốc. Bộ cảm biến tích hợp phản ứng với nhịp tim lượng tử của anh, tự động giải phóng toàn bộ nguồn pin dự phòng còn lại.


*VÙNG!*


Một màng lưới điện từ màu xanh lục nhạt, hình bán cầu lập tức xuất hiện, bao bọc chặt chẽ lấy cơ thể Khang ngay đúng khoảnh khắc Lôi lao qua màn khói, vung gậy điện từ đập mạnh xuống.


*XOÀNG!*


Chiếc gậy điện từ của Lôi va chạm dữ dội với lá chắn từ trường khẩn cấp. Luồng điện cao áp bị màng bảo vệ đẩy lệch hướng, phóng thẳng vào các vách thép rỉ sét xung quanh tạo nên những tia lửa điện bắn tung tóe. Lực phản chấn cực mạnh từ lá chắn hất văng Lôi lùi lại ba bước, khiến gã thợ săn suýt ngã xuống đống phế liệu.


Tuy nhiên, lá chắn từ trường khẩn cấp cũng tiêu hao sạch bách nguồn pin dự phòng cuối cùng của khung xương dã chiến. Màng sáng xanh lục nhạt chập chờn vài cái rồi tắt lịm. Khang cảm thấy bả vai phải của mình bị bỏng điện nhẹ do feedback năng lượng dội ngược, cơ thể anh run lên vì kiệt sức.


"Khốn khiếp... lá chắn tự động à?" Lôi đứng vững lại, khuôn mặt đầy sẹo co rúm vì giận dữ. Gã không vội tấn công bằng gậy nữa, mà chầm chậm nâng khẩu súng phóng xích điện từ trên vai lên, ngón tay đặt sẵn trên cò súng bọc chì bảo vệ. "Để xem cái mai rùa của mày chịu được mấy phát xích titan của tao!"


*XOẠCH!*


Một sợi xích titan dày bọc chì, phát ra tiếng rít điện từ kinh hoàng phóng ra từ họng súng của Lôi, khóa chặt lấy chân phải của Khang, kéo ghì anh xuống nền đất bê tông nứt nẻ.


Lôi bước tới, tiếng cười gằn của hắn vang dội khắp nghĩa địa drone phế thải hoang tàn. Hắn rút từ bên hông ra một ống tiêm nén khí khổng lồ chứa thứ dịch gây mê màu xanh đậm chuyên dụng cho các phòng thí nghiệm sinh học của tập đoàn.


"Giờ thì ngoan ngoãn đi làm mẫu vật nghiên cứu đi, Đỗ Khang!" Lôi cười lớn, chuẩn bị đâm kim tiêm vào cổ Khang.


Khang nghiến răng cố lết chân trái đang bị khóa chặt, nhưng dải quét laser màu đỏ sậm từ trên đỉnh tháp phế liệu cao nhất đột ngột khóa chặt vào giữa trán anh. Sát thủ bắn tỉa Quỷ đã hoàn thành việc thiết lập hồng tâm từ xa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!