Nhạc nềnFirmament3

Chốt Chặn Ranh Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sầm sập trút xuống những tấm mái tôn rỉ sét của Zone 9, hòa cùng tiếng gió rít qua các khe hở của bức tường thép di động khổng lồ vừa được Thống đốc Vĩnh hạ xuống. Trong căn hầm chứa bọc chì chật hẹp dưới Quán súp Năm Chợ, không khí mỗi lúc một trở nên ngột ngạt. Mùi tảo tổng hợp nồng nặc không thể che giấu nổi mùi khí độc Clo-Chronon đang chầm chậm len lỏi qua các khe hở.


Đỗ Khang quỳ bên cạnh Đỗ Vy, gương mặt hốc hác loang lổ muội than của anh đẫm mồ hôi. Dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy từ chiếc đồng hồ sinh học trên cổ tay Vy, làn da cô bé mười sáu tuổi đang chuyển sang màu xanh xám nhợt nhạt đầy bệnh tật. Hạn mức tuổi thọ một năm màu vàng nhạt mà anh vừa giành giật được từ Giám đốc Phục đang dao động không ổn định. Khí độc đang phân rã dần các liên kết lượng tử trong tủy sống của cô bé.


Bên cạnh họ, Sơn "Lửa" vẫn nằm bất động trên tấm nệm nylon rách. Cánh tay phải cơ khí bị bắn nát chỉ còn là một đống dây nhợ cháy sém, thỉnh thoảng lại rỉ ra những giọt dịch sinh học sẫm màu. Gã Câm đứng sừng sững trong góc tối như một bức tượng đá, hai bàn tay hộ pháp siết chặt lấy quai đeo của hai chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì khổng lồ.


"Khang... con bé Vy không chịu nổi quá mười hai giờ nữa đâu." Bà Năm Chợ thì thầm, gương mặt đầy nếp nhăn hiện rõ vẻ lo âu khi hé mở nắp hầm nhìn ra ngoài phố. "Drone Sentinel của tụi Chấp pháp đang rà quét hồng ngoại dày đặc ngoài kia. Khí độc thì ngày càng dày. Con phải đưa tụi nó lên Zone 5, tìm bác sĩ Thanh Mai ngay lập tức."


Khang nhìn xuống cánh tay trái của mình. Từ bả vai xuống đến các ngón tay đã bị silicon hóa hoàn toàn thành tinh thể thạch anh màu lam trong suốt. Vết rạn nứt sâu dọc theo bắp cơ vai vẫn âm ỉ rỉ ra từng giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, nóng hổi. Anh thử cử động, nhưng nửa người bên trái vẫn còn cảm giác tê liệt nhẹ—di chứng tàn khốc của việc bộc phát năng lực phá vỡ hằng số entropy ở Cấp 10.


Anh đưa tay phải lên mu bàn tay trái, định chạm vào chiếc găng tay Chrono-Bender rạn nứt. Nhưng lò phản ứng entropy siêu nhỏ bên trong gá cơ khí lập tức rít lên một tiếng o o chói tai, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng rực.


*Thiết bị đang quá nhiệt nghiêm trọng. Nếu cố tình bẻ cong thời gian lúc này, lò phản ứng sẽ nổ tung và thiêu rụi cả căn hầm.* Khang nghiến răng, buông tay ra. Anh không thể dựa vào Chrono-Bender lúc này. Anh phải dùng trí khôn và những gì còn lại.


"Gã Câm, trông chừng Vy và Sơn Lửa." Khang đứng dậy, giọng khàn đặc. "Tôi sẽ ra ngoài khảo sát cổng ranh giới trước. Chúng ta không thể khênh hai người bị thương và hai bình nén chì đi mò mẫm trong đêm thiết quân luật được."


Gã Câm im lặng gật đầu, đặt một bàn tay thô ráp lên báng khẩu súng bọc thép dã chiến.


Khang lút sâu chiếc kính lọc Chronon vào túi áo bảo hộ sờn rách, kéo sụp chiếc mũ trùm đầu dính đầy mưa axit, rồi lướt nhanh ra khỏi cửa hầm.


Đường phố Zone 9 lạnh ngắt và hoang tàn dưới màn mưa độc. Những bức tường thép cao hai mươi mét của Ban Kiểm soát Hành chính Đặc khu Zone 9 dựng lên sừng sững như những lưỡi dao khổng lồ cắm thẳng vào lòng đất, chia cắt hoàn toàn khu ổ chuột nghèo khổ với đặc khu Zone 8 xa hoa phía trên. Khang luồn lách qua những con hẻm chật hẹp bốc mùi rỉ sét, hạ thấp trọng tâm và điều hòa nhịp thở trùng với tiếng gió giật để tránh các cảm biến âm thanh của drone tuần tra.


Sau mười lăm phút di chuyển nghẹt thở, anh tiếp cận cầu vượt năng lượng cũ—cây cầu bê tông nứt nẻ bắc qua tuyến cáp quang lượng tử chính nối liền hai phân khu. Từ độ cao này, Cổng kiểm soát ranh giới Zone 9 - Zone 8 hiện ra dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của dàn đèn pha công suất lớn.


Khang nép mình sau một khối bê tông đổ nát, chầm chậm lấy chiếc Kính lọc Chronon ra đeo lên mắt trái. Anh gạt công tắc xoay bên gọng kính.


*Cạch.*


Thế giới qua lăng kính phân cực lượng tử lập tức biến đổi. Màn đêm xám xịt bị xé rách bởi những luồng năng lượng màu lam đậm đặc. Quanh cổng kiểm soát ranh giới, hệ thống quét võng mạc sinh trắc học liên tục phóng ra những dải sóng hình lưới dày đặc, co thắt và giãn nở như một tấm lưới nhện khổng lồ. Bất kỳ sinh vật sống nào bước vào phạm vi mười mét xung quanh cổng đều sẽ bị dải sóng này khóa chặt và đối chiếu dữ liệu trực tiếp với máy chủ Chronos-Net.


Khang nhìn thấy rõ đường đi của các sợi cáp an ninh ngầm phát quang màu lam chạy dọc dưới chân tường thép. Máy quét tự động được trang bị súng máy điện từ, sẵn sàng nổ súng tiêu diệt tại chỗ mọi đối tượng không mang giấy thông hành lượng tử hợp lệ.


*Mật độ quét quá dày đặc. Không một kẽ hở.* Khang cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.


Anh thọc tay vào túi áo, chạm vào chiếc thẻ căn cước lượng tử giả của một nhân viên thu nợ cũ mà anh đã hack dữ liệu trước đó. Nhưng nhãn quan lượng tử từ kính lọc Chronon cho thấy hệ thống bảo mật của cổng ranh giới đã được nâng cấp. Chữ ký số của chiếc thẻ giả kia hoàn toàn lệch tần số với luồng sóng quét mới của Ban Kiểm soát.


*Nếu mình quẹt chiếc thẻ này, còi báo động đỏ sẽ rú lên trong vòng nửa giây và Sentinel K-5 sẽ xuất hiện từ bệ sạc ngầm.* Khang thầm nghĩ. Anh cần một đồng minh bên trong. Một người có quyền ghi đè hệ thống.


Anh dời tầm nhìn của kính lọc sang bốt gác an ninh phía Tây. Trong ánh sáng mờ ảo của phòng điều khiển, một bóng người mặc giáp nhẹ của lính gác ranh giới đang đứng tựa lưng vào bảng điều khiển, mắt sắc bén nhìn ra ngoài màn mưa nhưng thỉnh thoảng lại lảng tránh ánh nhìn trực diện của đồng nghiệp trực chung ca.


A Kiệt.


Khang nhận ra khuôn mặt nghiêm nghị nhưng có phần u uất đó. A Kiệt là người duy nhất gác cổng ranh giới này mang nợ ân tình của cha anh—nhà khoa học mất tích Đỗ Minh. Mười năm trước, chính Đỗ Minh đã liều mạng cứu A Kiệt khỏi một vụ rò rỉ bức xạ entropy cấp tính tại phòng thí nghiệm trung tâm.


Khang kiên nhẫn chờ đợi. Anh biết lịch tuần tra của lính gác. Đúng hai giờ sáng, ca trực của đồng nghiệp A Kiệt sẽ kết thúc, và hắn sẽ có đúng năm phút bàn giao ca một mình trước khi toán tuần tra mới đến.


Khi gã lính gác chung ca bước ra ngoài điếu thuốc lá điện tử, Khang không bỏ lỡ cơ hội. Anh lướt nhanh như một bóng ma qua các đường ống rỉ sét của cầu vượt năng lượng cũ, tiếp cận góc khuất phía sau bốt gác Tây.


"A Kiệt." Khang khàn giọng gọi, âm thanh bị tiếng mưa axit gào rú nuốt chửng một nửa.


A Kiệt lập tức giật mình, bàn tay đeo găng giáp nhẹ đặt ngay lên báng súng lục laser bên hông. Hắn xoay người lại, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào bóng tối nơi Khang đang đứng.


"Ai đó? Bước ra ngoài!" A Kiệt cảnh giác quát nhỏ.


Khang chầm chậm bước ra khỏi bóng tối, hạ mũ trùm đầu xuống để lộ gương mặt hốc hác và mái tóc đã bạc đi một nửa dưới ánh sáng lam nhạt rò rỉ từ cánh tay trái thạch anh.


"Đỗ Khang đây." Khang nói, mắt trái đỏ ngầu nhìn thẳng vào A Kiệt.


A Kiệt kinh ngạc trợn tròn mắt. Hắn nhìn cánh tay trái hóa thạch thạch anh của Khang, rồi nhìn vòng đếm ngược hiển thị con số năm mươi năm tuổi thọ phát sáng vàng nhạt trên cổ tay phải của anh.


"Khang? Cậu... cậu là 'Bóng Ma Entropy' đang bị truy nã đỏ toàn thành phố sao?" A Kiệt hạ họng súng xuống một chút, nhưng giọng nói vẫn run rẩy vì hoảng sợ. "Cậu điên rồi! Sao lại dám mò đến đây? Hệ thống quét tự động của Thống đốc Vĩnh sẽ định vị cậu trong vòng vài giây nữa!"


"Tôi cần vượt biên lên Zone 5, đêm nay." Khang bước tới một bước, giọng nói kiên định không chút dao động. "Vy đang bị nhiễm độc Clo-Chronon nghiêm trọng. Sơn Lửa bị mất một cánh tay, đang mất máu lượng tử. Nếu không qua được cổng này, tụi nó sẽ chết."


"Không được!" A Kiệt dứt khoát lắc đầu, lùi lại một bước đầy phòng thủ. "Tôi không thể giúp cậu. Ban Kiểm soát Hành chính vừa nâng cấp toàn bộ hệ thống quét tự động. Thẻ ghi đè của tôi chỉ có quyền hạn tối thiểu. Nếu tôi can thiệp vào máy quét, AI Chronos-Net sẽ ghi nhận dao động dị thường và khóa cổng vĩnh viễn. Tôi... tôi còn một trăm tám mươi năm tuổi thọ để bảo toàn. Tôi không thể mạo hiểm mạng sống của mình!"


Khang nhìn sâu vào mắt A Kiệt. Anh nhìn thấy sự sợ hãi, nhưng cũng nhìn thấy sự dằn vặt đạo đức sâu sắc trong đôi mắt của gã lính gác gánh nặng ơn nghĩa quá khứ.


Anh thọc tay phải vào túi áo bảo hộ, chầm chậm rút ra một chiếc thẻ căn cước lượng tử giả của nhân viên thu nợ cũ.


"Tôi có chiếc thẻ này. Anh có thể dùng quyền ghi đè để hợp thức hóa nó trong hai phút không?" Khang hỏi.


A Kiệt nhìn chiếc thẻ giả, cười khổ: "Cậu đùa tôi chắc? Chiếc thẻ thu nợ đó đã bị hệ thống vô hiệu hóa hoàn toàn ngay sau vụ cướp kho lưu trữ Zone 9 của cậu rồi. Bây giờ cậu mà quẹt nó vào cổng, lưới laser lượng tử sẽ biến cậu thành tro bụi trong chớp mắt. Đừng nghĩ đến chuyện dùng công nghệ giả lập ở đây."


Khang im lặng. Anh biết A Kiệt nói đúng. Hệ thống của tập đoàn không có chỗ cho những lỗi lập trình thô sơ ở cổng ranh giới này.


Anh chầm chậm cất chiếc thẻ giả đi, rồi rút từ trong ngực áo ra một mảnh giấy ố vàng, gấp nếp kỹ lưỡng. Đó là bức thư tay cũ của cha anh, Đỗ Minh, để lại trước khi mất tích. Ở góc dưới của bức thư, một vết mực màu xanh lam nhạt bắt đầu phát sáng rực rỡ khi tiếp xúc gần với bức xạ lượng tử từ cánh tay trái thạch anh của Khang.


Chữ ký DNA của Đỗ Minh.


Khang đưa bức thư ra trước mặt A Kiệt. Ánh sáng lam nhạt từ chữ ký DNA phản chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của gã lính gác.


"Mười năm trước, cha tôi đã dùng chính tủy sống của mình để lọc bức xạ entropy cứu mạng anh trong vụ nổ phòng thí nghiệm trung tâm." Giọng Khang trầm xuống, từng chữ nặng nề như đá tảng nện vào lòng ngực A Kiệt. "Ông ấy đã để lại bức thư này, với chữ ký DNA này. Ông ấy tin rằng anh là người giữ chữ tín. Đêm nay, tôi không cầu xin anh vì tôi. Tôi cầu xin anh vì huyết thống cuối cùng của Đỗ Minh—con bé Vy."


A Kiệt nhìn chăm chăm vào chữ ký DNA phát sáng. Đôi bàn tay đeo găng giáp nhẹ của hắn run rẩy dữ dội. Những ký ức về vụ nổ lượng tử mười năm trước, về người đàn ông mặc áo blouse trắng xám với ánh nhìn trầm tư đã che chở cho hắn khỏi luồng bức xạ gamma chết chóc, đột ngột ùa về như một cơn bão.


"Đỗ Minh... Giáo sư Đỗ..." A Kiệt thì thầm, khóe mắt hắn đỏ lên. Hắn biết, nếu không có Đỗ Minh, một trăm tám mươi năm tuổi thọ mà hắn đang cố bảo toàn lúc này chỉ là một đống tro tàn từ lâu.


Sự dằn vặt nội tâm đạt đến đỉnh điểm. A Kiệt nhìn ra ngoài màn mưa axit, rồi nhìn lại Khang.


"Cậu... cậu thực sự sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình để bẻ cong cái trật tự tàn bạo này sao?" A Kiệt hỏi, giọng hắn nghẹn lại.


"Tôi đã thề sẽ giữ cho Vy nhìn thấy bầu trời xanh ngoài vòm kính." Khang trả lời, bàn tay phải siết chặt thành nắm đấm. "Dù cái giá có là cả mạng sống của tôi."


A Kiệt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim lượng tử đang dao động mạnh của mình. Khi hắn mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên quyết đoán, rũ bỏ hoàn toàn vẻ nhút nhát ban đầu.


"Được rồi." A Kiệt nói, giọng thấp nhưng dứt khoát. "Tôi sẽ giúp cậu. Nghe kỹ đây: Đúng hai giờ mười lăm phút sáng, toán tuần tra mới sẽ đến giao ca. Tôi sẽ có đúng hai phút một mình trong phòng điều khiển phụ. Tôi sẽ dùng thẻ an ninh tối cao của mình để chạy giao thức thiết lập lại khẩn cấp của máy quét sinh trắc học. Trong đúng một trăm hai mươi giây đó, camera quét võng mạc và radar nhịp tim lượng tử tại lối đi số 3 của cổng ranh giới sẽ bị làm mù hoàn toàn."


"Hai phút..." Khang nhẩm tính. Khoảng thời gian đó là quá đủ để Gã Câm khênh Sơn Lửa và Vy băng qua cổng.


"Nhưng cậu phải đưa bức thư này cho tôi." A Kiệt nhìn bức thư tay trên tay Khang, ánh mắt đầy kiên định. "Tôi cần chữ ký DNA của cha cậu để ghi đè mã lệnh bảo mật của hệ thống quét tự động. Đây là cách duy nhất để AI Chronos-Net coi việc ngắt máy quét là một lỗi bảo trì hệ thống hợp pháp của giáo sư thiết kế cũ, chứ không phải hành vi phản quốc của tôi. Tôi sẽ phải tiêu hủy nó ngay sau đó."


Khang nhìn mảnh giấy ố vàng—di vật vật lý duy nhất còn lại của cha mình. Lồng ngực anh thắt lại một cơn đau đớn vô hình. Nhưng khi hình ảnh gương mặt tím tái của Vy dưới hầm chứa hiện lên, anh không hề do dự.


Khang đặt bức thư tay vào lòng bàn tay của A Kiệt.


"Cảm ơn anh." Khang nói.


"Đừng cảm ơn tôi. Tôi chỉ đang trả lại món nợ sinh mạng mười năm trước cho cha cậu." A Kiệt cất kỹ bức thư vào trong giáp ngực bọc chì của mình, rồi nắm chặt lấy bả vai phải của Khang. "Hai giờ mười lăm phút. Đúng một giây cũng không được sai lệch. Nếu cậu đến muộn, cửa thép tự động sẽ sập xuống vĩnh viễn và tôi sẽ không thể cứu cậu lần thứ hai."


Khang gật đầu dứt khoát. Anh xoay người định lướt vào bóng tối để quay lại quán súp đón Vy và Sơn Lửa.


Thế nhưng, ngay khi chân anh vừa chạm vào bậc thềm sắt của cầu vượt, A Kiệt đột ngột giữ chặt vai anh lại. Gương mặt gã lính gác ranh giới biến sắc, trở nên trắng bệch dưới ánh đèn pha trắng lạnh.


"Khang, đợi đã!" A Kiệt thì thầm, giọng nói đầy kinh hoàng. "Cậu... cậu phải nghe cái này trước khi đi."


"Có chuyện gì?" Khang cảnh giác quay lại.


"Tôi vừa nhận được thông báo điều động nhân sự khẩn cấp từ Ban Kiểm soát Hành chính Đặc khu cách đây mười phút." A Kiệt run rẩy nói, tay hắn chỉ vào màn hình thiết bị cầm tay đang nhấp nháy liên tục những dòng mật mã màu đỏ sậm. "Để tăng cường phong tỏa toàn diện Zone 9 sau vụ cướp kho, Thống đốc Vĩnh đã ra lệnh điều động khẩn cấp hai nhân sự đặc chủng đến chốt chặn ranh giới này ngay trong ca trực của tôi."


Khang nheo mắt trái cấy ghép lỗi, cảm giác bất an dâng lên tột độ: "Là ai?"


"Lâm 'Sói'—đối thủ cũ của cậu tại văn phòng thu nợ, kẻ vừa được thăng chức lên Đội trưởng Sentinel đặc khu." A Kiệt khàn giọng nói, từng chữ như lưỡi dao lạnh buốt găm vào không khí. "Và Hoàng 'Đồng'—kẻ mưu mô chuyên rình rập cơ hội của chi nhánh Zone 9. Bọn chúng không chỉ mang theo robot tuần tra dạng nhện Sentinel K-4, mà còn được trang bị thiết bị quét DNA tươi cầm tay thế hệ mới nhất của tập đoàn."


Khang đứng chết lặng giữa màn mưa axit lạnh ngắt.


*Lâm Sói và Hoàng Đồng... hai kẻ hiểu rõ mình nhất, hai kẻ căm ghét mình nhất tại văn phòng thu nợ cũ, giờ đây đang canh giữ ngay tại chốt chặn ranh giới duy nhất.*


"Thiết bị quét DNA tươi..." Khang lặp lại, giọng anh lạnh đi.


"Đúng vậy." A Kiệt ghì chặt vai Khang, ánh mắt đầy tuyệt vọng. "Thiết bị đó có thể phát hiện nhóm máu hiếm O-Negative kháng bức xạ của cậu từ khoảng cách năm mươi mét chỉ bằng một giọt mồ hôi hay một tế bào da chết rơi rụng trong không khí. Ngay cả khi tôi tắt camera quét sinh trắc học trong hai phút, chỉ cần cậu bước đến gần cổng, máy quét DNA tươi trên tay Lâm Sói cũng sẽ rú còi báo động đỏ toàn phân khu."


Tiếng gió rít qua những tấm thép ranh giới gầm rú dữ dội hơn, mang theo hơi lạnh thấu xương của hoang mạc ngoài vòm kính dội thẳng vào căn bốt gác an ninh chật hẹp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!