Nhạc nềnFirmament3

Bức Tường Thép Di Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sập của những bức tường thép khổng lồ ngoài vòm kính rền vang như sấm sét, chấn động chạy dọc theo những đường ống rỉ sét dưới đáy Neo-Aethel. Từ tầng cao nhất của chi nhánh tập đoàn Chronos Corp đang sụp đổ, Đỗ Khang bế chặt Đỗ Vy trong lòng, bước chân loạng choạng băng qua những mảnh vỡ bê tông vô trùng dốc đứng. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở khè khè lẫn vị máu tanh nồng. Đại não Khang đau nhức như có hàng ngàn mảnh kim găm vào—hậu quả tàn khốc của việc bộc phát năng lực phá vỡ hằng số entropy ở Cấp 10 để đóng băng đao phủ Huyết Ảnh trước đó.


Cánh tay trái của anh, giờ đây đã bị silicon hóa hoàn toàn lên đến bả vai thành một khối tinh thể thạch anh màu lam trong suốt, nặng trịch và lạnh ngắt. Nó không còn xúc giác, nhưng vết rạn nứt sâu hoắm dọc theo xương vai lại đang rỉ ra từng giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, nóng hổi, nhỏ xuống nền đất xám xịt. Trên cổ tay phải của Khang, vòng đếm ngược sinh mệnh phát ra ánh sáng vàng nhạt ổn định, hiển thị con số khoảng năm mươi năm tuổi thọ—nguồn năng lượng khổng lồ anh vừa tước đoạt từ Giám đốc Phục trước khi y hóa thành một cái xác khô kiệt. Nhưng năm mươi năm sống đó không thể xoa dịu cơn đau co thắt tủy xương đang hành hạ cơ thể anh.


"Gã Câm! Nhanh lên!" Khang khàn giọng gọi.


Phía sau anh, Gã Câm sừng sững lướt đi trong bóng tối của đường cống ngầm. Thân hình hộ pháp cao hơn hai mét của gã khom xuống để tránh các đường cáp quang lượng tử đang đứt rời, xẹt điện tung tóe. Một bên vai của Gã Câm gánh hai chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì khổng lồ chứa đầy dịch sinh học phát sáng màu lam rực rỡ—nguồn sống duy nhất của Vy. Bên vai còn lại, gã khênh Sơn "Lửa" đang hôn mê sâu. Cánh tay phải bằng sắt tự chế của Sơn đã bị bắn nát hoàn toàn, bả vai phải chỉ còn là một đống dây nhợ cháy sém và thịt da sém đen, liên tục rỉ ra những giọt máu lượng tử sẫm màu.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Một loạt tiếng nổ cơ khí trầm đục vang lên từ phía trên. Những bức tường thép di động khổng lồ của Thống đốc Vĩnh đã sập xuống hoàn toàn, cô lập Zone 9 khỏi đặc khu Zone 8 phía trên. Ánh sáng neon lấp lánh của phân khu trung tâm biến mất sau những tấm thép dày hàng mét, trả lại cho khu ổ chuột một màn đêm tăm tối, ngột ngạt. Hệ thống thông gió vĩ mô bị ngắt đột ngột khiến không khí trở nên đặc quánh mùi rỉ sắt, dầu máy và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ các nhà máy địa nhiệt.


Khu ổ chuột Vòm Sắt rơi vào cảnh hỗn loạn tột độ. Qua thấu kính cấy ghép lỗi ở mắt trái, Khang nhìn thấy hàng ngàn chấm đỏ nhấp nháy điên cuồng từ đồng hồ sinh học trên cổ tay của cư dân đang chạy loạn ngoài phố. Tiếng khóc thét, tiếng la hét cầu cứu và tiếng va đập của những cánh cửa sắt rỉ sét tạo nên một bản nhạc tang thương dưới đáy thành phố. Thiết quân luật đã ban hành. Thẻ Thời gian Kỹ thuật số (Chrono-Credits) của người dân bị đóng băng vĩnh viễn, biến họ thành những kẻ không còn một giây sống dự phòng.


"Chúng ta không thể về nhà trọ tổ ong hay xưởng cơ khí được nữa," Khang thì thầm, mắt trái đỏ ngầu rỉ ra một vệt nước mắt lẫn máu. "Hoàng Hải sẽ quét sạch những nơi đó trong vòng mười phút. Chỉ còn một nơi duy nhất... Quán súp Năm Chợ."


Gã Câm gật đầu lầm lỳ, bước chân nện xuống nền xi măng ẩm ướt đầy dứt khoát. Họ luồn lách qua những con hẻm chật hẹp, tránh né những luồng sáng quét laser đỏ rực từ các drone do thám tầm cao đang lùng sục trên các mái nhà tổ ong.


Khi họ tiếp cận ngã tư sầm uất nhất của khu ổ chuột, Quán súp Năm Chợ hiện ra dưới ánh đèn led mờ ảo chập chờn. Mùi tảo tổng hợp nồng nặc pha lẫn mùi rỉ sét của những nồi súp khổng lồ bốc lên nghi ngút. Bà Năm "Chợ" đang vội vàng dùng những tấm bạt chì cũ kỹ che chắn cho các vòi phân phối nước sạch của mình thì nhìn thấy bóng dáng khổng lồ của Gã Câm và Khang bước ra từ bóng tối.


"Trời đất ơi! Khang! Sơn Lửa! Sao lại ra nông nỗi này?" Bà Năm kinh hoàng thốt lên, chiếc muôi múc súp khổng lồ trên tay suýt rơi xuống đất.


"Bà Năm, cứu Sơn Lửa... cứu Vy..." Khang kiệt quệ nói, đầu gối anh khuỵu xuống, suýt nữa làm rơi Vy nếu Gã Câm không kịp đưa một bàn tay hộ pháp ra đỡ.


Bà Năm Chợ lập tức lấy lại sự bình tĩnh của một người đã sống sót qua hàng chục đợt càn quét của tập đoàn. Bà liếc nhanh ra con hẻm vắng vẻ, rồi gạt mạnh một chiếc van bọc chì ngụy trang dưới chân bệ nấu súp. Một tiếng rít thủy lực nhỏ vang lên, để lộ một lối vào hầm ngầm chật hẹp, tối tăm dưới nền đất.


"Vào đi! Mau lên! Hầm chứa này lót chì dày hai phân, máy quét của tụi Chấp pháp không dò được đâu!" Bà Năm hối thúc.


Gã Câm khéo léo nghiêng người, đưa Sơn Lửa và hai bình nén dịch sinh học xuống trước. Khang ôm chặt Vy, lết thân hình nửa người bên trái đang bị liệt nhẹ xuống bậc thang sắt lạnh ngắt. Cửa sập đóng sầm lại phía trên đầu họ, nuốt chửng cả nhóm vào bóng tối ngột ngạt của hầm chứa.


Không gian dưới hầm vô cùng chật hẹp, chỉ rộng chưa đầy sáu mét vuông, ngập tràn mùi tảo mốc và hơi lạnh của những thỏi chì cách nhiệt. Vy được đặt nằm trên một tấm nệm nylon rách. Cô bé mười sáu tuổi vẫn hôn mê sâu, da mặt nhợt nhạt như tờ giấy xám dưới ánh sáng lam cực nhẹ phát ra từ chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng nhựa bị nứt. Sơn Lửa nằm bên cạnh, hơi thở đứt quãng, những sợi cáp đồng đứt rời ở bả vai phải thỉnh thoảng lại xẹt ra một tia lửa điện yếu ớt.


Khang quỳ bên cạnh Vy, tay phải run rẩy áp lên trán em gái. Cơn sốt bức xạ lượng tử đang dâng lên trong người anh, khiến đại não anh quay cuồng. Tay trái thạch anh của anh rít lên tiếng o o nhỏ của lò phản ứng Chrono-Bender đang bị quá nhiệt nghiêm trọng.


*Ta phải dùng thiết bị bẻ cong để làm chậm tốc độ mất máu của Sơn và ổn định Vy...*


Khang đưa tay phải lên mu bàn tay trái, định nhấn nút kích hoạt Chrono-Bender. Thế nhưng, ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào lớp vỏ gá cơ khí rạn nứt, lò phản ứng entropy siêu nhỏ bên trong găng tay bỗng nhiên rít lên một tiếng chói tai. Một luồng sóng nhiệt cực đại bùng phát, làm cháy sém lớp vải bảo hộ sợi nano xung quanh.


*Không được! Thiết bị đang bị quá tải nghiêm trọng sau vụ nổ lượng tử ở phòng mổ. Nếu cố tình kích hoạt lúc này, nó sẽ phát nổ và thiêu rụi cả căn hầm này!*


Khang nghiến răng, buộc phải buông tay. Đúng lúc đó, từ phía trên trần hầm bê tông, những tiếng bước chân nặng nề, đều đặn nện xuống nền đất.


*Rầm... Rầm... Rầm...*


Tiếng kim loại va chạm với mặt đường đá khô khốc. Đội Tuần tra Chấp pháp Thời gian đã đến.


Qua thấu kính cấy ghép lỗi ở mắt trái, Khang nhìn thấy một luồng sóng siêu âm màu xanh xám bắt đầu xuyên qua lớp trần bê tông của căn hầm. Những dải sóng quét hình lưới liên tục co thắt và giãn nở, rà soát từng mét vuông của quán súp phía trên.


"Hoàng Hải..." Khang thì thầm qua kẽ răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


Anh biết thiết bị quét sinh trắc học cầm tay của Thanh tra Hoàng Hải hoạt động dựa trên nguyên lý phát hiện nhịp tim lượng tử và sự chênh lệch nhiệt độ môi trường. Lớp chì dày hai phân của căn hầm có thể hấp thụ sóng siêu âm, nhưng nếu Hoàng Hải đứng ngay trên đỉnh hầm quá lâu, cảm biến nhiệt hồng ngoại đa phổ của hắn sẽ phát hiện ra luồng nhiệt lượng rò rỉ từ vết rạn nứt trên vai trái của Khang và cơ thể đang sốt cao của Vy.


Trên trần hầm, tiếng ủng da vô trùng dừng lại ngay trước cửa quán súp. Giọng nói lạnh lùng, mang theo kỷ luật thép của Hoàng Hải vang vọng qua khe hở nhỏ của nắp hầm:


"Quét toàn bộ khu vực này cho tôi. Sử dụng sóng siêu âm dò nhịp tim qua các vách nhà tổ ong. Bất kỳ đối tượng nào mang dao động entropy dị thường đều phải bị bắt giữ ngay lập tức."


"Rõ!" Tiếng lính Chấp pháp đồng thanh vang lên.


Sóng siêu âm quét dồn dập hơn. Luồng sóng quét chỉ còn cách nắp hầm chứa chưa đầy nửa mét. Vy đột ngột khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cơn mê, cơ thể cô bé bắt đầu phát ra ánh sáng lam nhạt do bức xạ hạt lượng tử rò rỉ từ bình nén.


*Chết tiệt! Nếu dải quét chạm vào Vy, chúng ta sẽ bị lộ!*


Phía trên, Bà Năm Chợ đang đứng trước bệ bếp, nhìn chằm chằm vào vũng nước thải công nghiệp dính dầu máy loang lổ trên sàn nhà ngay cạnh nắp hầm. Trí khôn của một người dân nghèo khu ổ chuột trỗi dậy. Bà không chút do dự, nhấc bổng xô nước thải đen kịt, đầy dầu mỡ từ bộ lọc tảo tổng hợp, đổ ập xuống sàn nhà, phủ kín hoàn toàn nắp hầm bọc chì.


"Ấy chết! Tôi lóng ngóng quá, làm đổ cả nước rửa nồi súp rồi!" Bà Năm kêu lên, giọng nói tỏ vẻ hoảng hốt và run rẩy giả tạo.


Hoàng Hải bước vào quán súp. Đôi ủng đen vô trùng của hắn dừng lại ngay sát vũng nước thải dính dầu máy đen kịt. Hắn nhìn xuống, đôi mắt đeo kính quét sinh trắc học rực đỏ quét qua vũng nước. Chất dầu máy dày đặc và dơ bẩn lập tức làm mù cảm biến nhiệt hồng ngoại cầm tay của hắn, tạo ra một vùng nhiễu nhiệt độ cực đại trên màn hình hiển thị.


Thế nhưng, Hoàng Hải vẫn chưa rời đi. Hắn nghi ngờ nhìn vào góc tối của quán súp, nơi đặt chiếc nồi nấu súp khổng lồ của bà Năm. Chiếc máy quét siêu âm trên tay hắn bắt đầu phát ra tiếng bíp bíp dồn dập, báo hiệu một nguồn dao động nhiệt lượng yếu đang rò rỉ từ dưới nền đất.


Dưới hầm tối, Khang cảm nhận được luồng sóng quét đang đến gần chân mình. Anh biết màng nước thải của bà Năm chỉ che mắt được cảm biến hồng ngoại tạm thời, sóng siêu âm vẫn đang tìm kiếm nhịp tim lượng tử của họ.


*Ta phải triệt tiêu dao động nhiệt của cả nhóm... ngay bây giờ!*


Khang đưa ra một quyết định chiến thuật điên cuồng. Anh không dùng Chrono-Bender để bẻ cong thời gian, mà chầm chậm vươn cánh tay trái thạch anh lam rực rỡ ra, áp chặt lòng bàn tay tinh thể không còn cảm giác vào đường dây cáp điện rò rỉ của chiếc máy phát điện cũ nát đặt sát góc hầm bọc chì.


*XOẸT!*


Một luồng điện thô rò rỉ từ máy phát chạy thẳng vào cánh tay thạch anh của Khang. Cơn đau buốt nhói như hàng vạn luồng kim băng giá đâm xuyên qua tủy xương bả vai trái bùng phát, khiến toàn thân Khang co giật dữ dội. Anh bị bỏng lạnh nhẹ ở tay trái do hấp thụ dòng điện rò rỉ không qua màng lọc của thiết bị. Thế nhưng, dòng điện chạy qua cấu trúc thạch anh lượng tử đã kích hoạt hiệu ứng hấp thụ nhiệt lượng cục bộ.


Cơ thể Khang đột ngột hạ nhiệt độ xuống mức âm, lạnh ngắt như một tảng đá hoang mạc. Cánh tay thạch anh lam hấp thụ hoàn toàn luồng nhiệt lượng rò rỉ từ Vy, Sơn Lửa và hai bình nén bọc chì, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động nhiệt lượng phát ra từ căn hầm chứa.


Trên sàn nhà quán súp, chiếc máy quét của Hoàng Hải đột ngột mất hoàn toàn tín hiệu bíp bíp. Màn hình hiển thị chỉ còn là một vùng màu xanh đen lạnh ngắt trùng khớp với nhiệt độ của nền đất đá rỉ sét.


Hoàng Hải nheo mắt dưới kính quét sinh trắc học. Hắn chầm chậm rút thanh kiếm điện từ bên hông ra, những tia lửa xanh biếc rít lên kèn kẹt dọc theo lưỡi kiếm. Hắn gõ nhẹ mũi kiếm xuống nền đất xi măng ngay trên nắp hầm bọc chì.


*CỘC... CỘC...*


Tiếng gõ khô khốc vang vọng xuống căn hầm tối tăm, nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Khang. Gã Câm siết chặt lấy miệng Sơn Lửa, mắt lộ rõ vẻ quyết tử. Khang nín thở hoàn toàn, hàm răng nghiến chặt đến mức máu tươi chảy dọc cằm, cố giữ cho cơ thể thạch anh tiếp tục hấp thụ dòng điện rò rỉ.


Sau một phút im lặng đến nghẹt thở, Hoàng Hải chầm chậm tra kiếm vào bao.


"Khu vực này an toàn. Di chuyển sang khu nhà trọ tổ ong số 4. Tôi muốn rà soát từng căn hộ," Hoàng Hải lạnh lùng ra lệnh.


"Rõ!"


Tiếng bước chân nặng nề của lính Chấp pháp xa dần, rồi biến mất hoàn toàn ngoài con hẻm.


Dưới hầm ngầm, Khang buông tay khỏi đường dây cáp điện. Anh ngã gục xuống nền đất lạnh, bả vai trái nứt nẻ rỉ dịch vàng dồn dập, toàn thân run rẩy vì bỏng lạnh và suy kiệt năng lượng lượng tử. Họ đã tạm thời thoát khỏi đợt quét đầu tiên của Hoàng Hải, nhưng đây chỉ là sự trì hoãn tạm thời.


Nắp hầm chầm chậm mở ra. Ánh sáng neon đỏ nhấp nháy từ quán súp rọi xuống khuôn mặt đầy lo âu của bà Năm Chợ.


"Bọn chúng đi rồi... nhưng Khang ơi, con bé Vy..." Bà Năm khẽ nói, giọng run rẩy.


Khang gượng nhìn xuống Vy. Đồng hồ sinh học trên cổ tay cô bé hiển thị con số 1 năm màu vàng nhạt, nhưng làn da cô bé đang bắt đầu xuất hiện những vệt tím tái kỳ lạ.


"Khí độc Clo-Chronon..." Khang khàn giọng nói, mắt trái cấy ghép lỗi nhìn thấy những sợi khí màu vàng lục độc hại đang chầm chậm len lỏi qua khe hở của nắp hầm chứa. Hệ thống thông gió bị tắt do phong tỏa thiết quân luật đã khiến khí độc công nghiệp từ các phân khu trên tích tụ dồn dập xuống các đường ống cống ngầm của Zone 9.


Căn hầm bọc chì này không còn an toàn nữa. Họ không thể trốn ở đây mãi khi không khí đang dần biến thành chất độc, và Vy cùng Sơn Lửa cần những liều thuốc đặc trị gấp từ phòng khám ngầm của Thanh Mai ở Zone 5 phía trên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!