Nhạc nềnFirmament3

Giọt Nước Tràn Ly

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài kia vẫn gào rú không ngừng, trút những dòng nước vàng đục bốc mùi clo nồng nặc xuống vòm sắt rỉ sét của Zone 9. Đỗ Khang đẩy cánh cửa sắt hoen rỉ của căn hộ tổ ong số 402. Tiếng bản lề rít lên kèn kẹt, nặng nề như tiếng thở dài của một kẻ sắp kiệt quệ sinh mệnh. Bên trong căn phòng chật hẹp chưa đầy mười mét vuông, thứ ánh sáng duy nhất phát ra là sắc đỏ từ chiếc đồng hồ sinh học cấy trên cổ tay trái của em gái anh, Đỗ Vy.


[00:10:02:14:05:12]


Mười năm. Hai ngày. Mười bốn giờ. Năm phút. Mười hai giây.


Đó là tất cả những gì cha mẹ họ để lại, là mỏ neo duy nhất giữ cho cô bé mười sáu tuổi bị bệnh suy tủy xương lượng tử này còn được hít thở bầu không khí ô nhiễm dưới đáy thành phố Neo-Aethel. Vy đang ngồi trên chiếc giường xếp bằng sắt rỉ, mái tóc xơ xác do thiếu dinh dưỡng xõa xuống đôi vai gầy guộc. Chiếc kẹp tóc bằng nhựa hình cỏ bốn lá bị nứt—món quà sinh nhật duy nhất Khang tặng cô bé—vẫn cài hờ trên tóc. Thấy anh trai bước vào với bộ đồng phục bảo hộ sướn rách sũng nước mưa axit, Vy vội vàng kéo sụp tay áo khoác xuống để che đi vòng đếm ngược đỏ rực đang nhấp nháy.


"Anh Khang... Anh về rồi à? Sao người anh ướt sũng thế kia?" Vy gượng cười, giọng nói yếu ớt và khàn đặc do những cơn ho khan kéo dài.


Khang không trả lời ngay. Anh đứng chết lặng ở ngưỡng cửa, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong túi áo bảo hộ của anh, chiếc máy tính cầm tay vẫn đang nhấp nháy bản thông báo cưỡng chế thu hồi tuổi thọ của Vy với chữ ký số phát sáng vàng rực của Giám đốc Phục. Làm sao anh có thể nói với cô bé rằng, chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ nữa, mười năm tuổi thọ kia—sợi dây sinh mệnh mỏng manh của cô—sẽ bị tập đoàn Chronos Corp tước đoạt một cách hợp pháp?


"Không sao, Vy. Anh chỉ bị dính chút mưa ngoài phố thôi," Khang cố giữ giọng mình bình thản, bước đến bên cạnh giường và đặt bàn tay thô ráp lên mái tóc xơ xác của em gái. Nhưng bàn tay anh đang run lên. Nhóm máu O-Negative chảy trong huyết quản anh đang sôi sục một nỗi phẫn nộ tột cùng.


"Anh gạt em," Vy ngước đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn nhìn thẳng vào mắt anh. "Vừa nãy... em nghe thấy tiếng loa phát thanh của khu phố. Họ nói chỉ số lạm phát năng lượng của Zone 9 đã vượt ngưỡng mười lăm phần trăm. Có phải... họ lại tăng thuế thời gian không anh? Hợp đồng thuê nhà của chúng ta..."


"Vy, nghe anh nói," Khang quỳ xuống bên cạnh chiếc giường xếp, giữ chặt hai vai gầy của em gái. "Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ bảo vệ em. Anh hứa. Anh đã hứa với mẹ trước khi bà nhường những năm tháng cuối cùng cho em. Anh sẽ không bao giờ để họ chạm vào em."


Chưa kịp dứt lời, một tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía hành lang. Cánh cửa sắt mỏng manh của căn hộ bị đạp tung bởi một lực tác động vật lý cực mạnh, văng mạnh vào tường bê tông tạo ra những tia lửa xám xịt.


"Đỗ Khang! Mày định trốn ở đây đến bao giờ?"


Một giọng nói hách dịch, vang dội đầy uy lực vang lên. Đội trưởng Chấp pháp Lý bước vào phòng. Gã mặc bộ quân phục bảo an tiêu chuẩn màu xanh đen bọc giáp titan nhẹ, khuôn mặt vuông vức đầy râu quai nón rậm rạp lộ rõ vẻ tàn nhẫn. Tay phải gã lăm lăm chiếc roi điện từ cao áp, những luồng điện màu xanh lam rít lên kèn kẹt dọc theo thân roi. Theo sau gã là hai tên lính bảo an lực lưỡng trang bị súng điện tầm gần và chuyên viên phẫu thuật trẻ Minh "Cắt".


Minh "Cắt" bước vào với dáng vẻ lạnh lùng vô cảm, mặc bộ đồ bảo hộ vô trùng màu trắng tuyết nổi bật giữa căn phòng tổ ong bẩn thỉu. Gã đeo chiếc khẩu trang y tế màu xám, đôi mắt một mí ti hí không hề gợn một chút cảm xúc khi nhìn về phía Vy—đối với gã, cô bé không phải là một con người, mà chỉ là một bình chứa dịch sinh học Chronon-Fluid cần được thu hoạch.


"Đội trưởng Lý!" Khang bật dậy, đứng chắn trước giường của Vy, chiếc máy thu nợ Chrono-Collector bên hông anh run lên bần bật. "Hạn hai mươi bốn giờ của tôi vẫn chưa hết! Trưởng phòng Hứa đã hứa cho tôi thời gian đến ngày mai!"


"Trưởng phòng Hứa hứa, nhưng Giám đốc Phục thì không," Lý bước tới một bước, chiếc roi điện từ gõ gõ vào lòng bàn tay bọc da bảo hộ của gã. "Giám đốc Phục cần hoàn thành chỉ tiêu thu hoạch Chronon-Fluid tinh khiết của tháng này để nộp lên phân khu trung tâm Zone 5 ngay đêm nay. Mày là nhân viên thu nợ, mày thừa hiểu quy trình hoạt động của Phòng Quản lý Nợ và Thu hồi Sinh mệnh mà. Nợ xấu thì phải xử lý ngay lập tức."


Khang nghiến răng, lồng ngực nghẹn ứ. Anh thọc tay vào túi, rút ra chiếc thẻ thời gian kỹ thuật số chứa toàn bộ số Chrono-Credits cá nhân tích lũy của mình.


"Tôi có ba mươi ngày! Tôi xin nộp toàn bộ số ngày sống này! Cộng thêm chiếc máy Chrono-Collector cấp hai của tôi! Xin hãy gia hạn hợp đồng cho Vy! Chỉ cần cho tôi thêm ba ngày, tôi sẽ tìm cách trả đủ!" Khang khẩn khoản, giơ chiếc thẻ và máy thu nợ ra trước mặt Lý.


Lý nhìn chiếc thẻ thời gian phát ra ánh sáng đỏ nhạt của Khang, rồi bất ngờ vung tay trái, giật lấy chiếc thẻ và quăng thẳng xuống sàn nhà. Gót ủng bọc thép của gã giẫm lên, nghiền nát chiếc thẻ nhựa thành những mảnh vụn vô dụng.


"Ba mươi ngày đỏ lòm của một gã nhân viên thu nợ quèn mà đòi đổi lấy mười năm tuổi thọ dự trữ tinh khiết sao?" Lý cười khẩy, giọng gã đầy sự chế giễu. "Mày nghĩ Giám đốc Phục thèm thứ máu nhiễm xạ rẻ tiền của mày à? Cậu nên cảm ơn gã đồng nghiệp Hoàng Đồng của cậu. Nếu gã không lén lút chuyển hồ sơ kiểm toán gen của em gái cậu cho Trưởng phòng Hứa để lập công thăng tiến, chúng tôi đã không biết con bé này sở hữu nguồn Chronon-Fluid tương thích sinh học cao đến thế. Tránh ra!"


Hoàng Đồng! Khang siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm vào da thịt ứa máu. Hóa ra gã đồng nghiệp lấm lét ôm tài liệu lướt qua anh ở văn phòng chính là kẻ đã bán đứng gia đình anh để đổi lấy vài tháng tuổi thọ ảo từ tập đoàn.


"Không! Các người không được chạm vào cô bé!" Khang gào lên, lao thẳng về phía Lý.


"Trói gã rác rưởi này lại cho tao!" Lý lạnh lùng ra lệnh.


Hai tên bảo an lập tức lao lên. Một tên vung cây gậy điện từ nện thẳng vào bả vai Khang. Dòng điện cao thế đỏ rực phóng ra, chạy dọc theo hệ thần kinh của Khang. Tiếng xèo xèo của da thịt bị bỏng cháy vang lên cùng mùi khét lẹt. Khang gào lên đau đớn, toàn thân co giật dữ dội, ngã quỵ xuống nền xi măng ẩm ướt. Tên bảo an thứ hai giẫm mạnh ủng lên lưng anh, dí cây gậy điện liên tục vào gáy anh để khóa chặt mọi cử động.


"Anh Khang! Đừng chạm vào anh ấy! Xin các ông! Hãy lấy tuổi thọ của tôi đi! Lấy bao nhiêu cũng được, xin đừng đánh anh ấy!" Vy khóc thét lên, cô bé cố lết xuống giường nhưng bị Lý thô bạo đẩy ngã trở lại.


"Yên vị đi, con nhóc," Lý gầm gừ, ra hiệu cho Minh "Cắt". "Tiến hành phẫu thuật cưỡng chế tại chỗ. Thu hoạch mười năm Chronon-Fluid."


Minh "Cắt" gật đầu vô cảm. Gã mở chiếc hộp bọc chì mang theo bên mình, để lộ chiếc máy hút tủy xương di động khổng lồ với những ống dẫn sinh học trong suốt và bộ kẹp hút bằng titan sắc nhọn phát ra ánh sáng lam nhạt của áp lực âm. Hai tên bảo an lôi Vy đặt lên chiếc ghế phẫu thuật di động bọc da đen, khóa chặt cổ tay, cổ chân và đầu cô bé bằng các vòng thép vô trùng.


"Thả tôi ra! Anh Khang ơi! Cứu em!" Vy giãy giụa tuyệt vọng, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhợt nhạt.


Khang nằm dưới sàn nhà, dòng điện từ cây gậy găm trên gáy liên tục tàn phá cơ thể anh. Những cơn đau co thắt tủy xương dữ dội ập đến, da thịt ở vai và lưng anh bắt đầu hoại tử, bốc khói đen. Nhưng nhóm máu hiếm O-Negative chứa gen kháng bức xạ entropy tự nhiên của anh đang hoạt động như một lá chắn sinh học. Dòng điện cao thế có thể làm cháy thịt da anh, nhưng không thể làm chết não anh. Ý thức của Khang vẫn tỉnh táo đến đau đớn. Anh phải trơ mắt nhìn Minh "Cắt" cầm cây kim titan khổng lồ, lạnh lùng chọc phập vào sau gáy Vy, xuyên thẳng vào tủy sống của cô bé.


"A...!!!"


Vy thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, tiếng thét xé lòng vang vọng khắp hành lang chật hẹp của khu nhà trọ tổ ong.


Tiếng máy hút rít lên kèn kẹt. Một dòng dịch sinh học Chronon-Fluid màu xanh lam rực rỡ, phát quang lấp lánh bắt đầu chảy ngược từ gáy Vy qua ống dẫn vô trùng, đổ vào bình nén bọc chì của Minh "Cắt".


Cùng lúc đó, vòng đếm ngược trên cổ tay Vy bắt đầu sụt giảm với tốc độ kinh hoàng. Con số mười năm biến đổi liên tục, cuộn tròn như một chiếc đồng hồ cát bị vỡ.


[05:00:00:00:00:00]

[01:00:00:00:00:00]

[00:03:00:00:00:00]


Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, mười năm tuổi thọ của Vy bị rút cạn vĩnh viễn, chỉ còn lại đúng ba ngày sống đỏ lòm, nhấp nháy một cách yếu ớt như một ngọn nến trước gió. Vy lịm dần đi trên ghế phẫu thuật, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở đứt quãng, khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt nay xám xịt như một xác chết.


Chứng kiến cảnh tượng đó, một luồng điện nóng bỏng bộc phát từ sâu trong tủy sống của Đỗ Khang. Đó không phải là dòng điện từ gậy điện của bảo an, mà là cơn thịnh nộ tột cùng của một kẻ bị dồn vào đường cùng, là bản năng sinh tồn của nhóm máu kháng entropy đang trỗi dậy mạnh mẽ.


"Các người... phải chết!" Khang gầm lên, giọng nói không còn giống tiếng người, mà như tiếng gầm của một con thú dữ bị thương.


Khang bất ngờ gồng mạnh cơ vai, chấp nhận để dòng điện từ cây gậy phóng trực tiếp vào da thịt cháy khét lẹt. Anh dùng lực cánh tay phải bám chặt lấy chân của tên bảo an đang giẫm trên lưng mình, dùng một thế cận chiến dứt khoát do Hải Sắt truyền dạy để giật mạnh chân hắn. Tên bảo an mất đà ngã nhào xuống sàn. Khang xoay người, vồ lấy cây gậy điện từ của hắn, nện thẳng vào đầu tên bảo an thứ hai đang đứng cạnh đó. Luồng điện cao thế nổ tung, làm tên thứ hai co giật rồi ngã gục ngay lập tức.


Lý giật mình, không ngờ một gã nhân viên cấp hai với hạn mức ba mươi ngày đỏ lòm lại có thể kháng cự mạnh mẽ sau khi bị sốc điện liên tục như vậy. Gã vung roi điện từ, quất mạnh về phía mặt Khang.


"Thằng rác rưởi liều mạng!"


Khang không hề né tránh. Anh đưa tay phải bọc găng tay bảo hộ sợi nano bám chặt lấy thân roi điện từ đang phóng điện xanh lè. Dù găng tay bảo hộ bị cháy khét, da bàn tay phải rộp lên đau đớn, Khang vẫn không buông. Anh giật mạnh sợi roi, kéo Lý sát lại gần mình.


Lý chủ quan, nghĩ rằng Khang đã kiệt sức nên không mang giáp bọc cổ tay bảo vệ khớp xương. Đó là sai lầm chí mạng của gã.


Khang áp sát, dùng tay trái chụp chặt lấy cổ tay của Lý, vặn mạnh ngược chiều khớp xương với tất cả sức lực cơ bắp tích lũy từ những năm tháng lao động khổ sai ở bãi phế thải.


*Răng rắc!*


Tiếng xương cổ tay của Lý gãy vụn vang lên giòn giã giữa căn phòng yên tĩnh. Lý gào lên thảm thiết, chiếc roi điện rơi khỏi tay gã, toàn thân gã khụy xuống vì cơn đau đớn tột cùng.


Khang cướp lấy khẩu súng điện tầm gần bên hông Lý, bóp cò nổ súng liên tục vào bộ nguồn của chiếc máy hút tủy xương di động đang đặt cạnh Minh "Cắt".


*Đoành! Đoành!*


Bộ nguồn của máy hút bị quá tải dòng điện, nổ tung tóe lửa xanh và khói đen nghi ngút. Minh "Cắt" kinh hoàng lùi lại, chiếc kẹp hút titan rơi rụng xuống sàn. Khang lao đến, dùng báng súng điện nện mạnh vào gáy Minh "Cắt", khiến gã chuyên viên trẻ ngã gục bên cạnh chiếc ghế phẫu thuật.


Khang nhanh chóng giật đứt các vòng khóa thép trên người Vy. Anh bế cô bé đang lịm đi vào lòng. Vy nhẹ bẫng, cơ thể lạnh ngắt như băng, vòng đếm ngược trên tay chỉ còn hiển thị vỏn vẹn 72 giờ sống đỏ lòm nhấp nháy.


Lý nằm dưới sàn, tay phải ôm lấy cổ tay gãy nát đang chảy máu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Khang đầy căm hận.


"Đỗ Khang... Mày đã phạm vào luật cấm tối cao của tập đoàn... Mày sẽ bị gán nhãn tội phạm đỏ... Sentinel K-4 sẽ săn lùng mày đến tận cùng phân khu này! Mày không thoát nổi đâu!"


Khang không thèm nhìn gã Đội trưởng Chấp pháp đang quằn quại dưới sàn. Anh bế chặt Vy, kéo sụp mũ bảo hộ che kín khuôn mặt lấm lem bụi than và máu. Anh lao ra khỏi cánh cửa căn hộ tổ ong đổ nát, bước nhanh vào bóng tối mịt mùng của hành lang khu ổ chuột Zone 9, nơi cơn mưa axit vẫn đang gào rú ngoài vòm kính rỉ sét.


Trong đầu anh lúc này chỉ có một mục tiêu duy nhất: tìm đến xưởng phế thải của Lão Mộc để tìm thiết bị bẻ cong entropy cấm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!