Nhạc nềnFirmament3

Nanh Vuốt Sát Thủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè từ chiếc màn hình CRT cũ kỹ đột ngột tắt lịm, để lại một khoảng lặng buốt giá bao trùm lấy phòng mổ vô trùng của Phòng khám ngầm Thanh Mai. Làn sương mù nitơ lỏng cực lạnh vẫn lơ lửng sát mặt đất, nhưng bầu không khí lúc này đã đặc quánh lại bởi mùi của đồng rỉ sét, ozone cháy khét và mùi máu tanh nồng. Lời cảnh báo đứt quãng của Chị Mười như một gáo nước lạnh dội thẳng vào hệ thần kinh đang kiệt quệ của Đỗ Khang. Giám đốc Phục và sát thủ Móng Vuốt đã tới. Lối thoát duy nhất đã bị phong tỏa.


Khang quỳ bên giường bệnh của Đỗ Vy, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo bảo hộ sờn rách màu xám. Trên cổ tay trái của em gái anh, vòng đếm ngược sinh mệnh phát ra ánh sáng vàng nhạt dịu mắt, hiển thị con số 365 ngày sống. Cô bé đã được cứu, nhưng sinh mệnh mỏng manh ấy vừa mới được thắp lên lại một lần nữa đứng trước bờ vực bị dập tắt. Khang nhìn xuống cánh tay trái của mình—vết sẹo entropy đã silicon hóa đến năm mươi phần trăm thành tinh thể thạch anh lam trong suốt, vô cảm giác. Huyết thanh peptide ổn định gen của Thanh Mai vừa tiêm chỉ giúp anh hạ bớt cơn sốt bức xạ, nhưng thể lực của anh mới chỉ hồi phục được chưa đầy bốn mươi phần trăm.


*KENG... KÈN KẸT...*


Tiếng móng vuốt titan quét xuống sàn bê tông hành lang vang lên từ phía ngoài tiệm sửa máy. Âm thanh ấy sắc lẹm, đều đặn và lạnh lùng, tiến gần hơn sau mỗi giây. Đó không phải là bước đi của một con người bình thường, mà là nhịp chuyển động của một cỗ máy giết chóc được thiết kế hoàn hảo.


"Chị Hoa, đưa Vy vào sâu trong khoang chứa phế liệu bọc chì phía sau. Thanh Mai, cô đi cùng họ!" Khang khàn giọng ra lệnh, đôi mắt đỏ ngầu dưới thấu kính mắt trái cấy ghép lỗi khẽ giật mạnh.


Thanh Mai nhìn Khang, đôi môi tái nhợt vì kiệt sức sau ca phẫu thuật ép dịch thủ công nghiến chặt: "Còn cậu thì sao? Cậu không thể đối đầu với Móng Vuốt trong tình trạng này. Hắn là sát thủ hàng đầu từ Zone 5, toàn bộ cơ thể đã được nâng cấp bằng sợi cơ nano và móng vuốt phân rã entropy!"


"Tôi sẽ chặn hắn ở đây. Đi mau!" Khang không nhìn lại, anh chầm chậm đứng dậy, tay phải siết chặt chuôi con dao găm tích hợp công nghệ làm đông tế bào—vũ khí cận chiến duy nhất còn lại của anh lúc này.


Chị Hoa không dám chần chừ, nhanh chóng cùng Thanh Mai đẩy chiếc giường bệnh của Vy vào cánh cửa sập bọc chì khuất sau bức tường tôn rỉ sét. Ngay khi cánh cửa sập vừa khép lại, cánh cửa thép ngoài của phòng mổ đột ngột biến dạng.


*RẮC... XOẢNG!*


Một luồng sáng lam nhạt của bức xạ entropy bùng lên, cắt ngọt cánh cửa thép dày mười phân thành những mảnh vụn như cắt một tờ giấy. Từ trong làn khói bụi và sương mù nitơ, một bóng người gầy guộc chầm chậm bước vào. Hắn mặc bộ đồ bó sát màu đen hấp thụ hoàn toàn ánh sáng, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ sắt vô hồn. Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là hai bàn tay của hắn—hoàn toàn được thay thế bằng các móng vuốt titan dài ba mươi phân, phát ra thứ ánh sáng lam nhạt chập chờn của bức xạ entropy phân rã tế bào. Sát thủ Móng Vuốt.


*O... O... O...*


Ở góc phòng, Vệ Sĩ Hỏng—robot Sentinel K-4 tái chế—đột ngột tự kích hoạt hệ thống nhận diện. Dù hệ thống lá chắn điện từ đã bị phá hủy hoàn toàn sau trận chiến trước, cỗ máy rỉ sét vẫn trung thành thực thi mã lệnh bảo vệ tối cao của Khang. Nó xoay nòng pháo điện từ ở cánh tay phải, nhắm thẳng vào lồng ngực của Móng Vuốt.


*ĐOÀNG!*


Một phát pháo điện từ nổ ra ở cự ly gần, nhưng Móng Vuốt không hề né tránh theo cách thông thường. Sợi cơ nano ở chân hắn co rút với tốc độ cực hạn, tạo ra một tàn ảnh màu đen lướt qua luồng điện tích. Trong chớp mắt, hắn đã áp sát Vệ Sĩ Hỏng.


*XOẸT... XOẸT!*


Móng vuốt titan vung lên, vẽ ra hai đường sáng lam sắc lẹm trong không khí. Khẩu pháo điện từ bằng thép hợp kim của Vệ Sĩ Hỏng bị chém đứt đôi một cách dễ dàng, các đầu dây điện đứt lìa bắn ra những tia lửa xanh lè. Không dừng lại ở đó, Móng Vuốt xoay người, móng vuốt trái đâm thẳng vào lõi xử lý trung tâm của cỗ máy rỉ sét. Bức xạ entropy phân rã tế bào từ móng vuốt của hắn lập tức lan rộng, biến lớp vỏ thép dày của Vệ Sĩ Hỏng thành một đống rỉ sét nâu xỉn và vỡ vụn ra thành từng mảnh cát kim loại trong vòng hai giây. Vệ Sĩ Hỏng tắt ngấm mắt camera lam rực rỡ, đổ sập xuống sàn nhà, hoàn toàn bị phá hủy.


Khang chứng kiến cảnh tượng đó mà tim se lại. Vệ Sĩ Hỏng là chốt chặn cuối cùng của anh. Không một giây do dự, anh tận dụng khoảnh khắc Móng Vuốt vừa rút móng vuốt ra khỏi xác robot, lao thẳng tới từ góc tối. Tay phải Khang vung con dao găm làm đông tế bào, nhắm thẳng vào khớp cổ của đối phương. Anh đã kích hoạt pin làm lạnh siêu tốc của dao găm, lưỡi dao titan hạ xuống âm một trăm năm mươi độ C tức thì, tỏa ra làn khói lạnh buốt.


Nhưng Móng Vuốt phản xạ quá nhanh. Hắn không cần quay đầu, chỉ khẽ nghiêng người sang một bên. Lưỡi dao đông cứng của Khang sượt qua bả vai bọc thép của hắn, chỉ để lại một lớp băng mỏng vô hại. Ngay lập tức, Móng Vuốt vung móng vuốt phải, gạt phắt con dao găm trên tay Khang bay vút đi, cắm chặt vào bức tường thép phía xa.


*XOẸT!*


Cú gạt quá mạnh kèm theo dải bức xạ entropy sượt qua vai trái của Khang. Vết chém để lại một vệt rách dài dọc theo bả vai xuống ngực anh. Sức mạnh phân rã của entropy bắt đầu tàn phá mô thịt, biến các tế bào khỏe mạnh xung quanh vết thương thành màu xám tro hoại tử. Nhưng Khang không hề kêu lên một tiếng.


Sự silicon hóa đã đạt đến năm mươi phần trăm trên cánh tay trái khiến hệ thần kinh ngoại biên của anh hoàn toàn tê liệt. Anh nhìn thấy máu mình chảy ra, nhìn thấy thịt mình đang bị phân rã, nhưng đại não lại không hề nhận được bất kỳ tín hiệu đau đớn nào từ cánh tay trái thạch anh. Một sự im lặng lạnh người của thể xác.


"Ngươi mang nhóm máu O-Negative của Đỗ Minh," giọng nói của Móng Vuốt vang lên qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ sắt, khàn đặc và vô cảm như tiếng kim loại cọ xát. "Nhưng cơ thể ngươi đã quá tàn tạ rồi. Giao nộp thiết bị bẻ cong entropy, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng."


Hắn lướt tới, móng vuốt titan nhắm thẳng vào tim Khang.


Trong khoảnh khắc sinh tử mỏng manh như sợi tóc ấy, đại não của Khang vận hành với tốc độ cực hạn của một kẻ đòi nợ thuê chuyên nghiệp. Anh quan sát thấy dải bức xạ entropy phát ra từ móng vuốt của đối phương thực chất là một dạng năng lượng lượng tử rò rỉ có tần số dao động cực cao. Cánh tay trái thạch anh lượng tử của anh vốn là một cấu trúc silic, có khả năng hấp thụ và lưu trữ năng lượng lượng tử thô từ các nguồn bức xạ.


*Nếu ta dùng chính cánh tay này làm cột thu lôi thì sao?*


Đó là một phép tính liều mạng. Nếu thất bại, dòng năng lượng entropy khổng lồ của Móng Vuốt sẽ làm nổ tung tủy sống của anh ngay lập tức. Nhưng nếu thành công, anh sẽ có đủ năng lượng để sạc đầy lò phản ứng đang nguội lạnh của Chrono-Bender.


Khang không né tránh nữa. Anh đứng vững trọng tâm, đưa thẳng bàn tay trái thạch anh lam trong suốt ra phía trước, chụp chặt lấy cổ tay cơ khí của Móng Vuốt ngay trước khi móng vuốt của hắn kịp đâm vào ngực anh.


*XOẸT... XOẸT... XOẸT!*


Bức xạ entropy từ móng vuốt titan truyền thẳng vào lòng bàn tay trái của Khang. Một cơn chấn động vĩ mô nổ ra ngay trong cấu trúc tế bào của anh. Dòng năng lượng phân rã màu lam đậm chạy dọc theo các đường vân thạch anh lượng tử trên tay Khang, nhưng thay vì phá hủy mô thịt, cấu trúc tinh thể thạch anh bền vững đã hấp thụ hoàn toàn luồng bức xạ này.


"Cái gì?" Móng Vuốt lần đầu tiên phát ra tiếng kêu kinh ngạc qua mặt nạ. Hắn cố gắng giật tay lại, nhưng bàn tay trái thạch anh của Khang lúc này cứng như một gọng kìm bằng thép thủy lực, khóa chặt lấy khớp cổ tay của hắn.


*O... O... O...*


Các mạch máu thạch anh trên cánh tay trái của Khang đột ngột bừng sáng lên dải năng lượng màu vàng lượng tử rực rỡ. Dòng năng lượng entropy của sát thủ bị hút ngược vào lò phản ứng siêu nhỏ của Chrono-Bender đeo trên mu bàn tay anh. Pin của thiết bị bẻ cong entropy lậu tăng vọt từ mức cạn kiệt lên đầy một trăm phần trăm vạch pin chỉ trong vòng hai giây.


Cánh tay trái của Đỗ Khang phát sáng rực rỡ dải năng lượng vàng lam xen kẽ, lan rộng từ khuỷu tay lên đến tận xương bả vai trái. Da thịt của anh biến đổi sâu sắc, hóa cứng hoàn toàn thành thạch anh lượng tử trong suốt dưới mắt nhìn kinh hoàng của Móng Vuốt. Khang chính thức đột phá đạt cấp độ Chủ thể Đồng hóa Thạch anh (Quartz-Assimilation Operator).


"Giờ thì đến lượt tôi đòi nợ," Khang gầm lên qua kẽ răng rỉ máu.


Với lò phản ứng Chrono-Bender đã được sạc đầy năng lượng lượng tử cực đại từ chính đòn tấn công của đối thủ, Khang dồn toàn bộ động lực vào cánh tay trái đã hóa thạch hoàn toàn. Anh tung ra một cú đấm động lực trực diện bằng bàn tay thạch anh hóa cứng.


*BÙM!*


Cú đấm mang theo sức nặng vật lý khổng lồ và xung lực bẻ cong entropy va đập cực mạnh vào khuôn mặt bọc thép của Móng Vuốt. Lớp mặt nạ sắt dày của sát thủ vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ, để lại một vết nứt sâu hoắm trên hộp sọ cơ khí của hắn. Luồng sóng xung kích từ cú đấm hất văng thân hình gầy guộc của Móng Vuốt bay ngược ra ngoài hành lang, đập sầm vào bức tường bê tông đối diện rồi ngã gục xuống, bất tỉnh nhân sự.


Khang quỳ sụp xuống sàn nhà, thở dốc. Cú đấm vừa rồi đã tiêu hao một lượng lớn thể lực của anh, và vết rạn thạch anh trên bả vai trái bắt đầu rỉ ra thêm dịch vàng nhạt do quá tải áp lực. Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.


*CỘP... CỘP... CỘP...*


Tiếng vỗ tay chậm rãi và mỉa mai vang lên từ bóng tối của hành lang ngoài cửa phòng mổ. Một thân hình béo phì, da mặt bóng nhẫy chầm chậm bước ra từ làn khói bụi. Giám đốc Phục. Y mặc bộ vest bằng sợi tơ tằm lượng tử phát sáng sang trọng nhưng đã bám đầy bụi bặm của khu ổ chuột, cổ tay đeo vòng đếm ngược hiển thị con số 50 năm màu vàng rực rỡ.


Nhưng thứ khiến đồng tử mắt trái của Khang co rụt lại chính là thứ trên tay của Phục. Y đang cầm một thiết bị đóng băng tuổi thọ cầm tay kiểu dáng thon gọn của tập đoàn, và họng súng phát ra ánh sáng xanh buốt của nó đang chỉ thẳng vào cánh cửa sập bọc chì nơi Vy đang ẩn náu.


"Ấn tượng đấy, Đỗ Khang," Phục cười gằn, nụ cười tàn bạo co rúm trên khuôn mặt béo phì của y. "Mày đã đánh bại được sát thủ hàng đầu của tao. Nhưng mày nghĩ mày nhanh hơn thiết bị đóng băng tuổi thọ này sao? Một nút bấm của tao, và toàn bộ tuổi thọ một năm mày vừa cấy ghép cho con ranh kia sẽ bị đông cứng và phân rã về số không ngay lập tức."


Phục chĩa thẳng họng súng đóng băng về phía cửa sập, ngón tay béo múp của y đặt sẵn trên nút kích hoạt.


"Đầu hàng đi, Đỗ Khang. Tháo chiếc găng tay Chrono-Bender ra và quỳ xuống trước mặt tao, nếu mày không muốn nhìn thấy em gái mày hóa thành tro bụi lượng tử ngay tại đây."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!