Nhạc nềnFirmament3

Ca Phẫu Thuật Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng vuốt titan của Sentinel K-4 bắt đầu cào sột soạt dữ dội lên cánh cửa thép phòng mổ chật hẹp. Âm thanh ấy buốt lạnh, kéo dài như một dải kim loại bị xé rách, dội thẳng vào hệ thần kinh đang quá tải của Đỗ Khang. Trên nền đất ẩm ướt, Khang nằm gục sát bệ cửa, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vòng đếm ngược sinh mệnh trên cổ tay phải của anh nhấp nháy sắc đỏ rực rỡ và yếu ớt: 2 ngày 17 giờ 49 phút. Mỗi nhịp đếm ngược giật lên như một nhát búa nện vào tủy sống.


Ở bả vai trái thạch anh của anh, vết rạn nứt hoại tử sâu hoắm đang rò rỉ ra từng giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, nóng hổi và phát quang chập chờn. Thứ dịch ấy nhỏ xuống sàn nhà, gặp làn sương mù nitơ lỏng cực lạnh đang bao phủ phòng mổ liền đông cứng lại thành những hạt tinh thể lấp lánh màu hổ phách. Thanh Mai đã cho xả khí làm lạnh dã chiến để hạ thấp nhiệt độ phòng xuống mức tối thiểu, nhằm làm mù cảm biến nhiệt của lũ robot tuần tra ngoài kia, nhưng cái lạnh thấu xương này cũng đang đẩy nhanh quá trình silicon hóa trên cánh tay trái của Khang. Anh không còn cảm giác ở ba ngón tay trái, toàn bộ vùng cơ thịt từ khuỷu tay trở lên đông cứng như một khối đá thạch anh lam trong suốt.


"Khang! Giữ lấy hơi thở! Đừng để nhịp tim lượng tử của cậu tăng vọt, máy quét của nó sẽ bắt được tần số!" Giọng Thanh Mai khàn đặc, đầy nghiêm khắc nhưng không giấu nổi vẻ mệt mỏi.


Cô đang quỳ bên giường bệnh của Đỗ Vy, hai tay giữ chặt chiếc kim chọc hút bằng hợp kim titan siêu mỏng cắm sâu vào đốt sống lưng của cô bé mười sáu tuổi. Máy bơm áp lực âm đã sập hoàn toàn do luồng xung điện từ trước đó của Sentinel, buộc Thanh Mai phải dùng miệng ngậm chặt lấy đầu ống dẫn sinh học bọc chì, dùng sức phổi của chính mình để duy trì áp suất âm thủ công, ép từng giọt dịch Chronon-Fluid thô màu lam rực rỡ từ chiếc bình nén rò rỉ đi vào tủy sống của Vy. Trán cô rịn đầy mồ hôi, đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp kính lọc hạt Chronon rực đỏ.


*RẮC... XOẢNG!*


Cánh cửa thép mỏng cuối cùng của phòng mổ không chịu nổi lực ép vĩ mô. Một chiếc chân cơ khí dạng nhện bằng titan đen bóng, sắc nhọn như lưỡi dao của Sentinel K-4 đâm xuyên qua tấm thép, tạo ra một vệt rách lớn. Luồng ánh sáng quét sinh trắc học màu đỏ sậm từ mắt camera của nó lách qua khe nứt, quét loang lổ trên nền đất đầy sương mù nitơ.


"Chị Hoa! Kích hoạt Vệ Sĩ Hỏng! Mau lên!" Thanh Mai gầm lên qua kẽ răng, hai tay vẫn bất động trên lưng Vy.


Chị Hoa—người trợ lý y tá dã chiến dũng cảm—lập tức lao về phía góc tối của phòng mổ, nơi một thực thể máy móc dị dạng đang đứng im lìm. Đó là Vệ Sĩ Hỏng, một robot Sentinel K-4 bị phế thải mà Khang đã nhặt về từ bãi rác, hàn cố định nửa thân dưới vào một bệ thép di động bọc chì và nạp lại hệ điều hành nguồn mở. Chị Hoa giật phắt chiếc cần gạt khởi động bằng đồng rỉ sét sau lưng nó.


*O... O... O...*


Mắt camera của Vệ Sĩ Hỏng bừng sáng lên sắc lam rực rỡ. Hệ thống tự động nhận diện sinh trắc học được Khang lập trình lại lập tức khóa mục tiêu vào chiếc chân cơ khí đang đâm xuyên qua cửa. Khẩu pháo điện từ tích hợp ở cánh tay phải của nó nâng lên, đồng thời hệ thống lá chắn điện từ phòng thủ tĩnh được kích hoạt.


Một màng bong bóng ánh sáng màu xanh lục nhạt bùng lên, bao phủ toàn bộ lối vào phòng mổ ngay khi chiếc chân cơ khí thứ hai của Sentinel K-4 hoang dã đâm sầm vào.


*OÀNG!*


Tiếng va đập vật lý cực mạnh khiến bệ thép của Vệ Sĩ Hỏng rít lên kèn kẹt trên sàn nhà trơn trượt dầu máy. Bánh xích của nó xoay điên cuồng nhưng bị trượt dài, suýt chút nữa làm đổ sập bệ đỡ. Sentinel K-4 hoang dã ngoài hành lang gầm rú lên những âm thanh rè rè của thuật toán truy quét bị cản trở. Nhận diện được mục tiêu phòng thủ, con quái vật dạng nhện khổng lồ ngoài cửa bắt đầu tích tụ năng lượng ở đầu súng phóng điện.


*TẠCH... TẠCH... XOẸT!*


Một luồng xung điện cao áp màu xanh tím phóng ra từ đầu Sentinel K-4, dội thẳng vào màng chắn điện từ của Vệ Sĩ Hỏng. Sức mạnh điện thế cực lớn khiến màng chắn lục nhạt rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng nổ lép bép của không khí bị ion hóa. Vệ Sĩ Hỏng rít lên những tiếng rè rè báo động quá tải, các mạch điện tử trên bệ hàn bắt đầu bốc khói đen khét lẹt. Lá chắn điện từ đang mờ dần, chỉ còn duy trì được chưa đầy mười giây trước khi sụp đổ hoàn toàn.


Khang biết nếu lá chắn sụp đổ, tia quét sinh trắc học của K-4 sẽ lập tức khóa chặt Vy và Thanh Mai. Anh không thể dùng Chrono-Bender để bẻ cong thời gian—cơ thể anh đang sốt cao đến mức đại não như muốn chảy ra, và phản lực entropy từ vết sẹo thạch anh sẽ giết chết anh ngay lập tức. Nhưng anh vẫn còn bộ óc của một thợ cơ khí thu nợ.


"Tí... Sáu Mắt... giúp anh..." Khang khàn giọng thì thầm vào chiếc máy liên lạc sóng ngắn đeo ở tai, nhưng chỉ nhận lại những tiếng xè xè của từ trường bị nhiễu loạn.


Khang nghiến chặt răng đến bật máu tươi nơi khóe môi, nén cơn đau co thắt tủy xương đang hành hạ nửa người bên trái. Anh bò rạp trên nền đất lạnh buốt, luồn lách dưới làn sương mù nitơ lỏng để tiếp cận sát cánh cửa thép rách nát. Qua thấu kính cấy ghép lỗi ở mắt trái, anh nhìn thấy đường dây cáp truyền tín hiệu sinh trắc học lộ ra dưới khớp gối cơ khí của Sentinel K-4 đang đâm qua khe cửa.


Anh thò bàn tay phải còn xúc giác vào túi áo bảo hộ, rút ra chiếc thiết bị làm nhiễu gen di động đã bị quá nhiệt. Khang lết đến sát chân cơ khí của con quái vật, mặc cho những tia điện từ rò rỉ đánh vào da thịt bỏng rát. Với sự chính xác của một kẻ đã tháo rã hàng vạn drone tuần tra, anh ấn mạnh đầu dò của thiết bị làm nhiễu trực tiếp vào sợi cáp truyền dẫn sợi quang của K-4.


"Giao thức làm nhiễu cảm biến sinh trắc học... kích hoạt!" Khang gầm lên, nhấn nút khởi động trên thiết bị.


Một luồng sóng tần số thấp trùng khớp với nhịp tim lượng tử của khu vực được giải phóng, chạy ngược dòng dọc theo sợi cáp sợi quang, dội thẳng vào máy chủ xử lý hình ảnh của Sentinel K-4.


Màn hình camera quét võng mạc của con quái vật lập tức bị phủ một lớp nhiễu sóng mờ nhạt như bóng ma. Thuật toán săn mồi lượng tử của nó bị đánh lừa, nhận diện toàn bộ phòng mổ chỉ là một khoảng không gian trống rỗng chứa phế liệu công nghiệp có nhiệt độ âm. Tia quét laser đỏ rực của nó đột ngột chao đảo, mất phương hướng và tự động ngắt kết nối định vị trong đúng năm giây.


Năm giây là quá đủ cho một cỗ máy chiến đấu.


Không còn bị áp chế bởi xung điện từ của đối phương, Vệ Sĩ Hỏng lập tức thực thi mã lệnh bảo vệ tối cao. Khẩu pháo điện từ ở cánh tay phải của nó rực sáng lam.


*ĐOÀNG!*


Phát bắn ở cự ly gần dội thẳng vào lõi pin Chronite nén nằm dưới bụng của Sentinel K-4 hoang dã. Một quầng sáng điện từ màu xanh lam bùng lên dữ dội, thổi bay con quái vật dạng nhện văng ngược ra hành lang ngoài, nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn kim loại rỉ sét.


Tuy nhiên, phản lực từ vụ nổ và phát bắn quá tải cũng khiến hệ thống lá chắn điện từ của Vệ Sĩ Hỏng bị phá hủy hoàn toàn. Bệ thép của nó nứt đôi, các đường ống dẫn hóa chất vô trùng của phòng khám bị mảnh vỡ văng trúng, rò rỉ ra sàn nhà tạo thành những vũng nước sủi bọt axit nhẹ.


Trong phòng mổ, sự tĩnh lặng chết chóc trở lại, chỉ còn tiếng thở dốc của Khang và tiếng o o yếu ớt từ chiếc bình nén bọc chì.


Thanh Mai chầm chậm nhả ống dẫn ra khỏi miệng, cô thở phào một hơi dài, đôi môi tái nhợt vì thiếu oxy. Cô nhanh chóng rút chiếc kim titan ra khỏi lưng Vy, dán một miếng băng gạc bọc chì cách ly lên vết mổ.


"Ca phẫu thuật... hoàn thành," Thanh Mai khàn giọng nói, giọng cô run lên vì kiệt sức.


Khang cố ngẩng đầu nhìn lên giường bệnh. Trên cổ tay trái gầy gò của Đỗ Vy, vòng đếm ngược sinh mệnh màu đỏ rực nhấp nháy đột ngột tắt lịm trong một giây, trước khi bừng sáng trở lại với sắc vàng nhạt dịu mắt—màu sắc của sự sống được bảo đảm. Con số hiển thị trên vòng tay chầm chậm nhảy số: 365 ngày. Một năm tuổi thọ thực tế đã được cấy ghép thành công vào tủy xương của cô bé.


Vy khẽ động đậy hàng mi, đôi mắt nhỏ chầm chậm mở ra, nhìn Khang với sự mơ màng: "Anh... Khang..."


Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác bám đầy bụi than của Khang. Anh gật đầu, nở một nụ cười méo mó: "Anh đây, Vy. Em an toàn rồi."


Thanh Mai không để Khang kịp tận hưởng niềm vui. Cô loạng choạng bước đến bên anh, tay cầm một ống tiêm chứa thứ dịch màu vàng nhạt phát quang cực nhẹ—huyết thanh peptide ổn định gen do cô tự điều chế từ mẫu máu kháng bức xạ. Cô dứt khoát đâm kim tiêm vào bả vai trái thạch anh của Khang, bơm thẳng liều thuốc vào hệ tuần hoàn của anh.


"Huyết thanh này sẽ làm chậm quá trình hoại tử và hạ cơn sốt bức xạ của cậu. Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời để cậu hồi phục thể lực chuẩn bị cho cuộc đào tẩu tiếp theo," Thanh Mai nói, giọng cô đầy lo âu khi nhìn vết rạn nứt thạch anh đang tạm thời khép miệng lại dưới tác động của thuốc.


Đúng lúc đó, chiếc màn hình CRT cũ kỹ ngập tràn dây cáp ở góc phòng khám đột ngột chớp nháy liên tục. Khuôn mặt hốt hoảng của Chị Mười—người dọn dẹp phòng khám đang cảnh giới bên ngoài—xuất hiện qua làn sóng nhiễu nặng.


"Bác sĩ Thanh Mai! Khang! Chạy mau!" Chị Mười gào lên qua loa liên lạc phát ra tiếng rè rè chói tai. "Camera an ninh ngoài phố... tôi vừa thấy Giám đốc Phục... gã béo phì của chi nhánh Zone 9... gã đã đích thân dẫn theo sát thủ Móng Vuốt và một đội bảo an bọc thép tiến vào tòa nhà này rồi! Bọn chúng đang phong tỏa lối thoát hiểm duy nhất!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!