Đột Kích Phòng Khám
Mùi hôi thối nồng nặc của tảo tổng hợp phân hủy trộn lẫn với hơi axit bốc lên từ đống phế thải sinh học ngập ngụa bên trong thùng xe tải. Đỗ Khang nằm co quắp trên lớp rác rưởi nhão nhoét, lồng ngực phập phồng những nhịp thở đứt quãng, khò khè như một chiếc bễ lò rèn đã rách nát. Cơn sốt bức xạ entropy dâng lên như một trận hỏa hoạn âm ỉ trong đại não, đốt cháy từng tế bào thần kinh ngoại biên, khiến mỗi lần anh chớp mắt đều nhìn thấy những dải sáng lượng tử màu vàng kim quay cuồng điên loạn.
Bên cạnh anh, Sơn "Lửa" nằm bất động, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Bả vai phải của Sơn—nơi cánh tay cơ khí tự chế từng gắn chặt—lúc này chỉ còn là một hốc thịt cháy sém, loang lổ những vết bỏng điện sém đen và rỉ ra thứ dịch sinh học màu đỏ sậm lẫn lộn với dầu máy rò rỉ. Gã Câm ngồi sụp ở góc thùng xe, tấm lưng khổng lồ khom xuống để che chắn cho hai chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì khổng lồ chứa đầy thứ dịch sinh học màu lam rực rỡ cướp được từ kho lưu trữ. Đôi bàn tay thô ráp của gã siết chặt lấy thành xe, gân xanh nổi lên cuồn cuộn dưới lớp giáp bạt dày, giữ cho những chiếc bình không bị va đập khi chiếc xe tải của A Sáng lao điên cuồng qua những khúc cua gắt.
"Ráng chịu đựng một chút, Khang! Chúng ta sắp vượt qua cổng kiểm soát Zone 5 rồi!" Giọng của A Sáng vọng qua khe hở nhỏ của cabin xe tải, khàn đặc và đầy lo lắng. Chiếc xe rác bọc thép mỏng của anh lướt qua những chốt gác ranh giới phân khu với tốc độ liều mạng. Tiếng máy quét sinh trắc học tầm xa của tập đoàn Chronos Corp rít lên o o ngoài phố, quét qua lớp vỏ thép bọc chì mỏng của chiếc xe tải, nhưng nhờ đống rác thải sinh học dày đặc hấp thụ nhiệt lượng và sự hỗ trợ che chắn từ bộ phát sóng nhiễu an ninh của Sáu Mắt từ xa, chiếc xe lọt qua trạm gác một cách nghẹt thở.
Chiếc xe tải đột ngột phanh gấp, tạo ra một tiếng rít chói tai của lốp cao su trên nền đường bê tông ẩm ướt của Zone 5. Khác với sự tăm tối, nhếch nhác của Zone 9, phân khu thương mại trung chuyển này lấp lánh dưới những dải đèn neon đa sắc màu phản chiếu trên vòm kính sạch sẽ phía trên. Nhưng dưới lòng đất của Zone 5, những con ngõ tối tăm vẫn mang hơi thở lạnh lùng của một thế giới ngầm không luật lệ.
"Đến rồi! Xuống mau!" A Sáng nhảy xuống, giật phắt cửa thùng xe rác. Gã Câm lập tức khênh hai chiếc bình nén bọc chì nhảy xuống trước, sau đó một tay xốc ngược bả vai lành lặn của Sơn Lửa, tay kia đỡ lấy Khang đang loạng choạng bước đi. Khang cố ghìm cơn đau co thắt tủy xương đang hành hạ nửa người bên trái. Vết nứt hoại tử trên bả vai trái thạch anh của anh—hậu quả của cú bẻ cong entropy diện rộng cứu Sơn Lửa ở bến ga—lúc này đang rò rỉ ra từng giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, phát quang chập chờn dưới lớp áo bảo hộ xám sờn rách.
Họ băng qua một con hẻm hẹp ngập tràn mùi dầu máy và hơi nước nóng, dừng lại trước một cánh cửa thép cũ kỹ bám đầy rỉ sét phía sau tiệm sửa máy cũ. Khang dùng bàn tay phải còn xúc giác gõ mạnh lên cửa theo mật mã bí mật: ba ngắn, một dài.
Cánh cửa thép rít lên một tiếng khô khốc rồi chầm chậm mở ra. Ánh sáng lam nhạt của những ngọn đèn vô trùng tự chế hắt ra, rọi lên gương mặt thanh mảnh nhưng lạnh lùng của bác sĩ Thanh Mai. Cô đeo chiếc kính bảo hộ lọc hạt Chronon rực đỏ, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, mặc chiếc áo choàng phẫu thuật cũ nhuốm màu hóa chất. Nhìn thấy tình trạng thê thảm của cả nhóm, đôi lông mày của Thanh Mai khẽ nhíu lại, nhưng cô không hề lãng phí một giây nào để hỏi han.
"Chị Hoa! Chuẩn bị bàn mổ số một và số hai ngay lập tức! Máy lọc máu lượng tử bọc chì, nạp đầy dung dịch muối sinh lý! Mau lên!" Thanh Mai dứt khoát ra lệnh, nép người sang một bên để Gã Câm khênh Sơn Lửa và Khang vào trong.
Phòng khám ngầm của Thanh Mai chật hẹp nhưng vô trùng tuyệt đối, ngập tràn mùi cồn sát trùng pha lẫn mùi kim loại nóng. Chị Hoa—người trợ lý y tá trung thành với gương mặt hiền hậu nhưng đôi tay nhanh nhẹn—đã nhanh chóng đẩy chiếc xe lăn cơ khí đến để đỡ Sơn Lửa nằm xuống bàn mổ. Vy đang nằm trên chiếc giường bệnh bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò nhợt nhạt như tờ giấy, cổ tay trái đeo vòng đếm ngược sinh mệnh nhấp nháy đỏ rực rỡ, hiển thị con số mười tám giờ sống ít ỏi.
"Vy..." Khang khàn giọng gọi, cố bước về phía em gái nhưng đầu gối anh đột ngột quỵ xuống. Cơn co thắt tủy xương tàn nhẫn do phản lực entropy từ việc sử dụng trạng thái Neural-Sync Combatant trước đó khiến toàn bộ hệ thần kinh ngoại biên của anh như bị kéo căng đến giới hạn sụp đổ. Anh ngã sụp xuống ngay sát cửa phòng mổ, hai tay bấu chặt lấy thành cửa thép, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
"Đừng cử động, Khang! Hệ thần kinh của cậu đang bị quá tải băng thông lượng tử nghiêm trọng. Nếu cậu cố sử dụng Chrono-Bender lúc này, tủy sống của cậu sẽ bị nổ tung trước khi cứu được em gái!" Thanh Mai hét lên đầy nghiêm khắc, tay cô nhanh nhẹn cắm ống thông của máy lọc máu vào bả vai rách nát của Sơn Lửa để cầm cự dòng máu lượng tử đang thất thoát.
Cô quay sang Chị Hoa, ánh mắt sắc bén dưới lớp kính lọc đỏ: "Chuẩn bị kỹ thuật cấy ghép tủy xương thời gian cho con bé Vy. Chúng ta phải truyền dịch Chronon-Fluid trực tiếp vào cột sống của nó. Khang, đưa chiếc bình nén bọc chì đây!"
Gã Câm đặt hai chiếc bình nén chì khổng lồ lên bàn kỹ thuật. Chị Hoa nhanh chóng dùng một bộ van áp suất lượng tử tự chế kết nối vòi xả của bình nén vào hệ thống ống dẫn sinh học bọc chì bảo vệ. Khi chiếc van được vặn chặt, dòng dịch sinh học Chronon-Fluid thô màu lam rực rỡ bắt đầu chảy qua ống dẫn, phát ra những tiếng o o tần số thấp đặc trưng.
Thanh Mai bước đến bên Vy, gương mặt cô tập trung đến mức cực đoan. Cô dùng chiếc kim chọc hút tủy xương bằng hợp kim titan siêu mỏng, nhẹ nhàng luồn qua các đốt sống lưng của Vy. Trán cô rịn đầy mồ hôi, nhưng đôi tay phẫu thuật của một cựu bác sĩ tập đoàn vẫn chính xác đến từng micromet.
"Kỹ thuật cấy ghép tủy xương thời gian bắt đầu. Chị Hoa, điều chỉnh áp suất âm ở mức 0.3. Chúng ta phải truyền dịch chầm chậm để tránh làm nổ tung các tế bào tủy xương lượng tử vốn đã suy kiệt của con bé."
Dòng dịch màu lam trong suốt bắt đầu chầm chậm đi vào cột sống của Vy. Qua thấu kính lỗi ở mắt trái của Khang, anh nhìn thấy dải năng lượng màu lam phát quang chập chờn bắt đầu lan tỏa dọc theo tủy sống của em gái mình, như những sợi tơ sinh mệnh đang hồi sinh một cái cây khô héo. Vòng đếm ngược trên cổ tay Vy bắt đầu dừng lại ở con số 17 giờ 42 phút, không giảm thêm nữa.
Một tia hy vọng nhen nhóm trong lồng ngực rách nát của Khang. Anh thở dốc, tựa lưng vào tường, cố gắng dùng chiếc găng tay bảo hộ sợi nano carbon bọc chặt lấy vết nứt hoại tử đang phát sáng rực rỡ trên bả vai trái để ngăn chặn sự rò rỉ bức xạ.
Nhưng định mệnh chưa bao giờ từ bỏ sự tàn nhẫn của nó.
*RÈ RÈ... O O O...*
Đột ngột, chiếc bình nén bọc chì chứa Chronon-Fluid phát ra một tiếng rít áp lực nhỏ. Lớp vỏ chì bọc ngoài do Sơn Lửa đúc thủ công bị nứt một vệt mỏng như sợi tóc dưới áp suất âm của máy bơm phẫu thuật. Một luồng sóng lượng tử vô hình, mang theo mật độ hạt Chronon cực cao, rò rỉ ra ngoài không khí phòng mổ, tạo ra một quầng sáng lam mờ nhạt chập chờn quanh chiếc bình.
Thanh Mai biến sắc: "Chị Hoa! Khóa van an toàn! Sóng lượng tử đang rò rỉ ra ngoài!"
Chưa kịp để Chị Hoa chạm tay vào van, một tiếng rít cơ khí chói tai quen thuộc đã vang dội từ phía hành lang tòa nhà phía trên phòng khám ngầm. Tiếng chân cơ khí nhiều chi gõ nhịp chan chát lên nền bê tông ẩm ướt, dội vang qua các đường ống thông gió.
*CỘP! CỘP! CỘP! CỘP!*
"Sentinel K-4!" Khang nghiến răng, mắt trái lượng tử của anh lập tức nhìn thấy ba luồng ánh sáng quét sinh trắc học màu đỏ sậm đang xuyên qua lớp sàn bê tông phía trên, hướng thẳng về phía tọa độ phòng khám ngầm. Sự dao động sóng lượng tử từ chiếc bình nén rò rỉ đã thu hút đội tuần tra tinh nhuệ của tập đoàn tại Zone 5.
"Chết tiệt! Máy quét của bọn chúng nhạy hơn ở Zone 9 gấp mười lần!" Chị Hoa hoảng hốt, nhưng cô lập tức hành động với thần kinh thép của một y tá dã chiến. Cô giật phắt chiếc rèm bọc chì dày cộp kéo kín xung quanh giường bệnh của Vy, tạo ra một bức tường cách ly vật lý thô sơ nhưng hiệu quả để chặn đứng các tia quét sinh trắc học tầm xa.
Khang dùng hết sức bình sinh, cố gượng đứng dậy để che chắn trước cửa phòng mổ. Anh định vươn cánh tay trái thạch anh lên để kích hoạt Chrono-Bender, chuẩn bị tạo ra vùng Lửa Lạnh làm chậm thời gian nếu bọn chúng xông vào. Nhưng ngay khi anh vừa gồng cơ vai, một cơn co thắt tủy xương tàn bạo dâng lên từ gáy, chạy dọc xuống cột sống khiến anh khuỵu ngã hoàn toàn. Anh đổ gục xuống sàn nhà, miệng phun ra một ngụm máu tươi màu đỏ sậm lẫn ánh lam lượng tử. Chrono-Bender phát ra tiếng rè rè bất lực rồi tắt lịm.
"Đừng cố dùng thiết bị, Khang! Cậu sẽ chết não trước khi kịp bẻ cong một giây nào đấy!" Thanh Mai gào lên, tay cô vẫn giữ chặt chiếc kim chọc hút trong tủy sống của Vy. "Chị Hoa! Xả khí làm lạnh dã chiến ngay! Hạ nhiệt độ phòng xuống mức tối thiểu!"
Chị Hoa nhanh chóng vặn chiếc van của bình chứa nitơ lỏng dự phòng. Luồng khí lạnh âm độ phun ra xối xả, lấp đầy phòng mổ bằng một làn sương mù trắng xóa, lạnh buốt thấu xương. Nhiệt độ phòng mổ tụt dốc không phanh, làm giảm thiểu tối đa dải nhiệt lượng cơ thể của họ trước các cảm biến hồng ngoại của Sentinel.
*ẦM!!!*
Một tiếng nổ điện từ kinh hoàng vang lên ở phòng ngoài. Khẩu súng phóng điện từ của Sentinel K-4 đã bắn nát hệ thống cửa kính ngoài của tiệm sửa máy, giải phóng một luồng xung điện cực mạnh chạy dọc theo các đường dây cáp, làm sập hoàn toàn hệ thống điện dự phòng của phòng khám ngầm.
Ánh sáng lam nhạt biến mất, dìm cả căn phòng vào bóng tối lạnh lẽo và tĩnh mịch. Tiếng máy bơm phẫu thuật tắt ngấm. Dòng dịch Chronon-Fluid cứu mạng Vy đột ngột bị gián đoạn.
"Không!" Khang rên rỉ trong bất lực, hai bàn tay bấu chặt vào nền đất lạnh buốt.
"Chị Hoa! Đèn pin bọc chì! Mau lên!" Giọng nói của Thanh Mai vẫn lạnh lùng và kiên định giữa bóng tối.
Một luồng ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin cầm tay bọc chì của Chị Hoa bật sáng, rọi lên gương mặt đẫm mồ hôi của Thanh Mai. Cô không hề rời tay khỏi chiếc kim phẫu thuật, dùng miệng ngậm chặt lấy ống dẫn sinh học, dùng áp lực miệng của chính mình để tiếp tục hút và ép dòng dịch Chronon-Fluid chầm chậm đi vào tủy sống của Vy một cách thủ công.
Cảnh tượng ấy khắc sâu vào tâm trí Khang—một nữ bác sĩ đang dùng chính sinh mạng và hơi thở của mình để giành giật từng giây sống cho em gái anh từ tay thần chết, giữa một thế giới mà sinh mệnh bị định giá bằng những con số vô hồn trên cổ tay.
Tiếng chân cơ khí rít lên ngay ngoài hành lang phòng mổ. Tiếng kim loại sắc nhọn của chân nhện Sentinel K-4 cào sột soạt lên cánh cửa thép mỏng ngăn cách cuối cùng, tạo ra những âm thanh ghê rợn, buốt óc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!