Bẻ Cong Định Mệnh
Bên trong không gian ngột ngạt của bến tàu điện ngầm rỉ sét, bầu không khí đặc quánh mùi ozone, sắt hoen gỉ và mùi máu tươi tanh nồng. Ánh sáng xanh lục chập chờn từ các bảng phân phối điện địa nhiệt cũ kỹ hắt lên sân ga bê tông nứt nẻ, vẽ nên những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo, kỳ dị của lực lượng cảnh sát Chấp pháp. Sơn "Lửa" đang nằm gục trên đường ray sắt, bả vai phải của anh chỉ còn là một hốc thịt sém đen, máu lượng tử màu đỏ sậm tuôn ra xối xả, thấm đẫm những thanh tà vẹt gỗ mục nát. Cánh tay sắt tự chế—niềm tự hào cơ khí của anh—lúc này đã vỡ vụn thành những mảnh bánh răng và dây đồng cháy khét lẹt rải rác xung quanh.
Đại úy Trần bước tới, chiếc ủng bọc thép nặng nề của hắn dẫm mạnh lên lồng ngực phập phồng yếu ớt của Sơn, ép chặt anh xuống nền đá. Hắn từ từ hạ nòng khẩu súng trường điện từ bọc thép khổng lồ xuống, chĩa thẳng vào giữa trán Sơn. Tiếng rít điện từ nạp năng lượng của khẩu súng rền vang kèn kẹt, phát ra những tia chớp xanh biếc chói mắt.
"Đỗ Khang!" Trần gào lên qua chiếc mặt nạ lọc khí, nụ cười tàn nhẫn co rúm trên khuôn mặt đầy vết sẹo đạn bắn. "Mày có ba giây để bước ra ngoài với hai chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì trên tay. Nếu không, tao sẽ nướng chín bộ não của thằng bạn thân mày ngay trên đường ray này! Ba!"
Nấp sau chiếc toa tàu chở rác thải sinh học đổ nát, Đỗ Khang quỳ rạp dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mắt trái của anh đỏ ngầu, một vệt nước mắt lẫn máu tươi chầm chậm chảy dài xuống gò má hốc hác, làm nhòe đi tầm nhìn quang phổ của chiếc thấu kính cấy ghép lỗi. Qua lăng kính phân cực, thế giới hiện lên là một màn xám xịt bị xé rách bởi những luồng năng lượng màu lam đậm đặc rò rỉ từ các thiết bị quét của cảnh sát. Cánh tay trái của anh—nơi vết sẹo entropy đã silicon hóa đến năm mươi phần trăm thành tinh thể thạch anh màu lam trong suốt—lạnh buốt và hoàn toàn mất đi xúc giác vật lý từ khuỷu tay trở xuống. Nhưng bả vai trái lại đang gào thét đau đớn, vết nứt sâu dọc theo bắp cơ đang rỉ ra từng giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, phát quang chập chờn.
Khang nhìn xuống vòng đếm ngược trên cổ tay phải của mình. Con số màu đỏ rực hiển thị: mười hai ngày. Mười bảy giờ. Năm mươi phút.
Đó là tất cả những gì anh còn lại. Nếu anh kích hoạt trạng thái kết nối thần kinh đồng bộ ở mức tối đa để bẻ cong dòng chảy thời gian, anh sẽ mất ngay lập tức mười ngày tuổi thọ thực tế. Anh sẽ chỉ còn lại chưa đầy ba ngày sống—bằng đúng số thời gian ít ỏi của em gái Vy đang nằm hấp hối dưới hầm chứa bọc chì của Năm Chợ.
Nhưng nhìn Sơn Lửa đang quằn quại dưới chân Trần, nhìn cánh tay sắt đã vỡ vụn của người bạn nối khố đã liều mạng bảo vệ mình, dòng máu O-Negative trong huyết quản Khang như sôi lên. Anh đã hứa sẽ bảo vệ sự sống cho em gái, nhưng anh cũng không thể xây dựng sự sống đó trên xương máu và sự hy sinh của những người vô tội đã tin tưởng anh. Nếu anh từ bỏ Sơn Lửa hôm nay, anh sẽ chẳng khác nào lũ tài phiệt trường sinh của tập đoàn Chronos Corp—những kẻ sẵn sàng vắt kiệt sinh mạng kẻ khác để kéo dài sự tồn tại ích kỷ của chính mình.
"Hai!" Tiếng đếm của Trần vang lên lạnh lùng, ngón tay trỏ của hắn bắt đầu siết nhẹ cò súng.
"Khang... chạy đi... đừng lo cho tao..." Sơn Lửa khàn giọng gào lên, bọt máu tươi trào ra nơi khóe môi.
Khang nghiến chặt răng đến bật máu. Anh không còn thời gian để do dự nữa. Anh thọc ngón tay phải vào gáy, nơi vết bỏng điện từ rách nát do gậy điện của bảo an gây ra vẫn còn chưa khép miệng. Ở đó, cổng giao tiếp nano vàng kết nối trực tiếp tủy sống với hệ điều hành của Chrono-Bender đang nằm im lìm. Khang dứt khoát nhấn mạnh đầu cáp kết nối của găng tay vào sâu trong vết thương hở.
*A!!!*
Một tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng Khang. Cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua đại não. Hệ thần kinh ngoại biên của anh bị cưỡng bức chạy theo tần số rung cực đại của lò phản ứng entropy siêu nhỏ trên Chrono-Bender.
[CẢNH BÁO: ĐỒNG BỘ THẦN KINH ĐẠT MỨC 95%. KÍCH HOẠT TRẠNG THÁI CHIẾN BINH ĐỒNG BỘ THẦN KINH (NEURAL-SYNC COMBATANT). PHẢN LỰC ENTROPY: CỰC ĐẠI. TIÊU HAO TUỔI THỌ: 10 NGÀY.]
Đồng tử mắt trái của Khang đột ngột co rụt lại, chuyển hoàn toàn sang một màu vàng kim vô cảm, phát ra ánh sáng lượng tử rực rỡ. Mọi tiếng ồn xung quanh—tiếng còi hú của cảnh sát, tiếng mưa axit gào rú ngoài vòm kính, tiếng gầm rú của đoàn tàu chở rác thải sinh học đang lao qua ga—đều đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng tuyệt đối của không gian lượng tử.
"Một!"
Trần bóp cò.
Khẩu súng trường điện từ bọc thép trên tay hắn giải phóng một luồng năng lượng cực đại. Viên đạn xuyên giáp hạng nặng bọc chì cách nhiệt lao ra khỏi nòng súng với tốc độ âm thanh, xé rách không khí tạo thành một quầng lửa điện màu xanh lam rực rỡ.
Nhưng dưới nhãn quan của một Chiến binh Đồng bộ Thần kinh, thế giới chuyển động chậm lại một cách kỳ diệu. Viên đạn điện từ của Trần chuyển động lờ đờ trong không khí, vẽ nên một đường chỉ đỏ phát quang rõ nét—quỹ đạo chết chóc hướng thẳng vào trán Sơn Lửa.
Cùng lúc đó, nhờ kỹ năng đồng bộ hóa sóng não dự đoán quỹ đạo, mắt trái của Khang phát hiện một đường chỉ đỏ thứ hai xuất hiện đột ngột từ trên cao. Đường chỉ đỏ đó mảnh hơn, nhưng mang theo một luồng bức xạ Chronon cực mạnh màu lam đậm.
Sát thủ bắn tỉa Quỷ! Hắn đang ẩn nấp trên đỉnh đà thép cao của bến tàu, và hắn vừa bóp cò khẩu súng trường nạp đạn Chronite thô, nhắm thẳng vào tim của Khang để kết liễu anh ngay khi anh lộ diện.
Hai đường đạn chết chóc giao nhau trong không gian lượng tử. Khang biết, nếu anh chỉ dùng sức mạnh thông thường, anh không thể cứu được Sơn Lửa mà vẫn giữ được mạng sống của chính mình. Anh phải bẻ cong cả hai quỹ đạo đó.
Khang lao ra khỏi tấm chắn của toa tàu đổ nát. Bước chân của anh lướt đi nhẹ nhàng, hạ thấp trọng tâm cơ thể theo kỹ thuật di chuyển không tiếng động của Hải Sắt. Cánh tay trái thạch anh của anh vươn về phía trước, lòng găng tay Chrono-Bender mở rộng, lò phản ứng entropy siêu nhỏ rít lên tiếng o o chói tai, rò rỉ ánh sáng lam đậm rực rỡ.
"Vùng 'Lửa Lạnh' làm chậm thời gian! Kích hoạt!" Khang gầm lên trong tâm trí.
Một quầng sáng màu lam nhạt tỏa ra từ găng tay của anh, lập tức bao phủ một phạm vi rộng ba mét xung quanh Sơn Lửa và Đại úy Trần. Ngay khi vùng Lửa Lạnh được thiết lập, không khí bên trong phạm vi đó trở nên méo mó, đông cứng lại như một khối keo lượng tử khổng lồ.
Viên đạn điện từ xuyên giáp của Trần, vốn đang lao đi với tốc độ kinh hoàng, đột ngột bị kẹt lại ngay trước ngực Sơn Lửa chỉ cách vài xăng-ti-mét. Nó xoay tròn một cách lờ đờ, phát ra những tiếng rít kèn kẹt nhỏ của động năng bị triệt tiêu, những tia lửa điện xung quanh lưỡi đạn bị kéo dài ra thành những sợi tơ sáng màu xanh lam đứng im trong không trung.
Tuy nhiên, việc bẻ cong entropy của một viên đạn động năng hạng nặng ở cự ly gần tạo ra một phản lực tàn nhẫn. Cánh tay trái tinh thể thạch anh của Khang chịu một lực ép vật lý cực đại, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc. Những vết rạn nứt dọc theo xương bả vai trái của anh đột ngột mở rộng, rỉ ra dòng dịch vàng nhạt xối xả. Cơn đau co thắt tủy xương dữ dội dâng lên như một ngọn lửa thiêu rụi hệ thần kinh, khiến Khang khuỵu một gối xuống nền bê tông.
*Hưu!*
Viên đạn bắn tỉa bằng tinh thể Chronite thô của Quỷ từ trên cao lao xuống, xuyên qua vùng rìa của Lửa Lạnh. Dù tốc độ của nó đã bị giảm đi một phần, nhưng luồng bức xạ cực mạnh của tinh thể Chronite vẫn xé rách không gian, hướng thẳng vào ngực Khang.
Khang nghiến răng, sử dụng toàn bộ băng thông thần kinh còn lại để dự đoán đường đi của viên đạn. Anh cố gắng dùng bàn tay trái tinh thể thạch anh đưa lên chặn trực tiếp đầu đạn để hấp thụ năng lượng. Nhưng xung lực động năng của viên đạn bắn tỉa quá lớn.
*XOẢNG!!!*
Một mảng biểu bì tinh thể thạch anh ở mu bàn tay trái của Khang bị bắn vỡ vụn, bắn ra những mảnh vụn thạch anh màu lam phát sáng lấp lánh trong không khí. Luồng xung lực đẩy lệch hướng viên đạn của Quỷ, khiến nó sượt qua bả vai phải của anh, xé rách lớp áo bảo hộ sợi nano và để lại một vệt thương rỉ máu tươi loang lổ.
Khang không quan tâm đến vết thương của mình. Tận dụng ba giây quý giá của vùng Lửa Lạnh, anh dùng tay phải nắm chặt lấy cổ áo bảo hộ của Sơn Lửa, dồn toàn bộ sức mạnh cơ thể để kéo người bạn thân ra khỏi đường ray sắt, tránh xa khỏi tầm dẫm đạp của Đại úy Trần.
Cùng lúc đó, từ trong bóng tối của đường hầm, đoàn tàu chở rác thải sinh học cũ kỹ, khổng lồ lao rầm rầm vào bến ga với tốc độ cao. Những toa tàu bằng thép tấm rỉ sét rít lên kèn kẹt trên đường ray, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của tảo tổng hợp phân hủy và hóa chất phế thải công nghiệp.
Gã Câm sải những bước chân hộ pháp lao ra từ sau toa tàu đổ nát. Đôi bàn tay khổng lồ của gã nhấc bổng hai chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì khổng lồ chứa đầy dịch sinh học cứu mạng Vy, quăng mạnh chúng lên sàn của một toa tàu rác đang lướt qua ga.
Ngay khi hai chiếc bình nén đáp xuống an toàn, Gã Câm quay lại, cúi người xuống bế thốc cả Khang và Sơn Lửa đang mất máu nghiêm trọng lên bằng đôi tay lực lưỡng của mình. Gã gầm lên một tiếng câm lặng trong cổ họng, dùng sức bật phi thường từ đôi chân bọc đai thép để nhảy vọt lên thành toa tàu rác đang lao đi.
*ẦM!!!*
Vùng Lửa Lạnh biến mất khi Chrono-Bender bị quá nhiệt hoàn toàn. Thời gian trở lại chu kỳ bình thường của nó với một tiếng nổ động năng kinh hoàng.
Viên đạn điện từ xuyên giáp của Trần thoát khỏi sự ngưng đọng, lao thẳng xuống nền đường ray bê tông nơi Sơn Lửa vừa nằm gục, tạo ra một vụ nổ lớn thổi bay những mảnh tà vẹt gỗ thành trăm mảnh vụn cháy đen.
Đại úy Trần bị phản lực của vụ nổ đẩy lùi lại mấy bước. Hắn kinh hoàng nhìn sân ga trống rỗng dưới chân, rồi ngẩng đầu nhìn theo đoàn tàu chở rác đang tăng tốc lao vào đường hầm tối tăm dẫn lên phân khu trung tâm Zone 5.
"Bắn tỉa! Quỷ! Khóa mục tiêu vào toa tàu rác! Không được để chúng thoát!" Trần gào lên qua bộ đàm liên lạc.
Trên đỉnh tháp cao, Quỷ nhanh chóng nạp một viên đạn Chronite thô mới. Hắn ghì chặt báng súng bắn tỉa, mắt quét hồng ngoại khóa chặt vào bóng dáng khổng lồ của Gã Câm đang bò lên toa tàu. Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị bóp cò, đoàn tàu rác đã lao thẳng vào vùng tối của đường hầm chuyển tiếp tự động, nơi các luồng sóng điện từ dày đặc của lưới điện địa nhiệt vây kín, làm mù hoàn toàn hệ thống định vị laser của hắn.
Phát đạn của Quỷ bắn ra bị chệch hướng, găm vào thành đường hầm bê tông, tạo ra một quầng sáng lam đậm rồi tắt ngấm.
Bên trong toa tàu rác đang lao điên cuồng trong bóng tối của đường hầm ngầm, Khang gục xuống bên cạnh Sơn Lửa trên đống phế thải bốc mùi hôi thối.
Cổng giao tiếp nano vàng sau gáy anh đột ngột tự động ngắt kết nối, để lại một vết thương cháy sém, rỉ máu đen kịt. Chrono-Bender trên tay trái phát ra những tiếng rè rè điện tử yếu ớt rồi tắt ngấm hoàn toàn, lớp vỏ gá cơ khí bọc chì bị nứt toác ra một khoảng lớn, lộ ra lò phản ứng entropy siêu nhỏ đang đỏ rực vì quá nhiệt.
Cánh tay trái của Khang lúc này đã hoàn toàn mất đi xúc giác vật lý. Sự silicon hóa thạch anh màu lam nhạt đang chầm chậm lan rộng từ khuỷu tay lên đến bả vai trái của anh, biến các thớ cơ thịt thành những dải tinh thể trong suốt, phát sáng chập chờn dưới bóng tối.
Cơn sốt bức xạ entropy dâng lên dữ dội trong đại não Khang, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, chỉ còn lại những đốm sáng vàng lượng tử quay cuồng. Anh run rẩy ôm lấy bả vai trái đang rỉ dịch vàng nhạt, cơ thể co giật mạnh vì những cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy xương.
Sơn Lửa nằm bên cạnh anh, hơi thở khò khè yếu ớt, bả vai phải đã được Gã Câm dùng giẻ bọc chì băng bó tạm thời để cầm máu. Sơn nhìn Khang bằng đôi mắt mờ đục, môi run rẩy:
"Khang... tay của mày... mày đã mất đi... mười ngày tuổi thọ rồi đúng không..."
Khang không thể trả lời. Vòng đếm ngược trên cổ tay phải của anh lúc này chỉ còn hiển thị: hai ngày. Mười bảy giờ. Bốn mươi chín phút.
Con số màu đỏ nhấp nháy liên tục như một chiếc đồng hồ tử thần đang đếm ngược những giây phút cuối cùng của cuộc đời anh. Anh đã cứu được Sơn Lửa, đã lấy được Chronon-Fluid để cứu Vy, nhưng cái giá thể xác mà anh phải trả quá tàn nhẫn.
Đoàn tàu chở rác thải sinh học tiếp tục lao vút vào bóng tối sâu thẳm của đường hầm ngầm, hướng về phía phân khu trung tâm Zone 5—nơi phòng khám ngầm của Thanh Mai là hy vọng sống sót cuối cùng của họ. Nhưng khi ý thức của Khang chìm dần vào bóng tối của cơn hôn mê sốt cao, anh hiểu rằng cuộc chạy đua với tử thần của anh và Vy lúc này mới thực sự bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!