Nhạc nềnFirmament3

Bến Tàu Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước thải đen kịt ngập đến mắt cá chân, bốc lên mùi rác thải hữu cơ phân hủy trộn lẫn với dầu máy rò rỉ từ các phân khu phía trên. Đỗ Khang loạng choạng bước đi, bả vai phải tì chặt vào vách cống ngầm đầy rêu nhớt để giữ thăng bằng. Mỗi bước tiến lên phía trước đối với anh lúc này đều là một cuộc tra tấn thể xác tàn nhẫn. Cánh tay trái—nơi vết sẹo entropy đã silicon hóa đến năm mươi phần trăm thành tinh thể thạch anh màu lam trong suốt—lạnh buốt và vô cảm giác như một khúc gỗ mục. Nhưng bả vai trái của anh lại đang gào thét đau đớn. Vết nứt sâu hoắm chạy dọc theo bắp cơ vai đang rỉ ra từng giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, nóng hổi và phát quang chập chờn dưới bóng tối của đường hầm.


Phía sau anh, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Gã Câm nện xuống nước thải nghe huỳnh huỳnh. Thân hình khổng lồ cao hơn hai mét của gã khom xuống để tránh các đường ống gỉ sét chằng chịt sát trần cống. Trên lưng gã, hai chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì khổng lồ phát ra những tiếng o o nhỏ của áp suất âm ổn định. Dòng dịch sinh học cướp được từ kho lưu trữ đang phát sáng màu lam rực rỡ bên trong, tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ phản chiếu lên những vách đá ẩm ướt. Đó là mười năm tuổi thọ của Vy. Đó là sinh mệnh của em gái anh, hiện chỉ còn đúng mười tám giờ đếm ngược dưới hầm chứa bọc chì của Năm Chợ.


"Nhanh lên... Gã Câm... Chúng ta sắp đến bến ga cũ rồi," Khang khàn giọng nói, hơi thở đứt quãng qua lớp màng lọc rách nát của chiếc mặt nạ phòng độc.


Mắt trái của anh đỏ ngầu, một vệt nước mắt lẫn máu tươi rỉ ra từ khóe mi, làm nhòe đi tầm nhìn quang phổ của chiếc thấu kính cấy ghép lỗi. Qua lăng kính phân cực, anh nhìn thấy những tia sáng laser màu đỏ sậm quét liên tục từ phía sau đường hầm cống ngầm. Đó là các thiết bị quét hạt Chronon rò rỉ của Đội Tuần tra Chấp pháp Thời gian. Thanh tra Hoàng Hải đang bám sát gót họ. Khoảng cách giữa họ và truy binh chỉ còn tính bằng phút.


Sau hơn mười phút lội ngược dòng nước thải, họ rẽ vào một đường ống xả dốc đứng và leo lên một bệ sắt rỉ sét. Khang dùng bàn tay phải bám chặt lấy lan can sắt, dùng sức kéo cơ thể đang liệt nhẹ nửa người bên trái lên phía trên. Trước mắt họ, không gian đột ngột mở rộng ra thành một khoảng không tăm tối, ngột ngạt và nồng nặc mùi rỉ sét của sắt thép lâu năm.


Bến tàu điện ngầm rỉ sét.


Nơi đây từng là một tuyến đường vận chuyển công nghiệp sầm uất kết nối đáy sâu Zone 9 với các phân khu thương mại phía trên, nay đã bị bỏ hoang sau vụ tai nạn sập hầm mỏ mười năm trước. Những đường ray thép khổng lồ chạy dài vào bóng tối vô tận, loang lổ vết hoen gỉ và bùn đất. Trên sân ga bê tông nứt nẻ, những chiếc toa tàu chở rác thải sinh học cũ kỹ, méo mó nằm im lìm như những xác chết kim loại khổng lồ. Ánh sáng duy nhất ở đây là những dải đèn neon mờ nhạt, chập chờn phát ra ánh sáng xanh lục từ các bảng phân phối điện địa nhiệt cũ kỹ.


Từ trong bóng tối của một chiếc toa tàu đổ nát, một dáng người hộ pháp bước ra. Cánh tay phải bằng sắt tự chế của gã rít lên kèn kẹt khi gã hạ chiếc mỏ hàn plasma áp lực cao xuống.


"Khang! Gã Câm! Lối này!"


Sơn "Lửa" vội vàng vẫy cánh tay sắt, giọng nói trầm đục của anh vang vọng trong không gian trống trải của nhà ga. Gương mặt loang lổ vết bỏng lửa hàn của Sơn lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ khi nhìn thấy tình trạng thảm hại của Khang.


"Mẹ kiếp, Khang! Tay trái của mày... sao lại rạn nứt thế kia?" Sơn lao đến đỡ lấy Khang, đôi bàn tay chai sần bấu chặt lấy vai anh. "Mày đã quá tải Chrono-Bender rồi đúng không? Tao đã bảo mày cái gá thiết bị đó là đồ chắp vá từ lò hạt nhân cũ, độ bền vật lý của nó không chịu nổi phản lực lượng tử đâu!"


"Tao không sao..." Khang nghiến răng, cố nén một cơn co thắt tủy xương dữ dội vừa chạy dọc cột sống. "Vy... Vy được cứu rồi, Sơn. Chúng tao đã lấy được Chronon-Fluid. Nhưng Hoàng Hải... hắn đang ở ngay phía sau."


Sơn Lửa nhìn hai chiếc bình nén bọc chì trên lưng Gã Câm, đôi mắt anh sáng lên một tia hy vọng mãnh liệt nhưng lập tức tắt ngấm khi tiếng còi hú xe bọc thép của cảnh sát Chấp pháp bắt đầu vang dội từ các đường ống thông gió phía trên trần ga.


*ẦM!!!*


Bức tường gạch cũ ở phía cuối sân ga đột ngột nổ tung dưới sức công phá của chất nổ nhiệt lượng. Những mảnh bê tông và bụi bặm văng ra tung tóe trong không khí. Từ trong làn khói xám đặc quánh, những luồng ánh sáng pha cực mạnh từ xe bọc thép tuần tra chiếu thẳng xuống sân ga, làm mù tạm thời tầm nhìn của cả nhóm.


"Đội hình Chấp pháp! Phong tỏa toàn bộ lối ra đường ray! Bắn hạ ngay lập tức nếu bất kỳ nghi phạm nào có ý định di chuyển!"


Một giọng nói hung bạo, khàn đặc qua loa phát thanh vang lên. Từ trong làn khói, Đại úy Trần bước ra. Hắn mặc bộ giáp nặng bọc thép tấm của cảnh sát thời gian, khuôn mặt đầy vết sẹo đạn bắn co rúm lại dưới ánh đèn pha, miệng vẫn ngậm điếu xì-gà điện tử bốc khói xanh lè. Trên tay hắn là khẩu súng trường điện từ bọc thép khổng lồ, nòng súng rít lên những tia lửa điện màu xanh lam đầy đe dọa.


Phía sau Trần, hàng chục lính Chấp pháp trang bị khiên điện từ và súng phóng điện từ từ dàn trận thành một bức tường thép vô trùng, khóa chặt mọi ngả đường rút lui của họ về phía các toa tàu thoát hiểm.


Từ phía trên bệ sắt dốc đứng mà Khang và Gã Câm vừa leo lên, một bóng đen khác chầm chậm hạ xuống bằng dây cáp treo lượng tử. Thanh kiếm điện từ trên tay gã rít lên những tia lửa xanh biếc, vạch nên những đường chỉ sáng sắc lẹm trong không khí tối tăm.


Thanh tra Hoàng Hải.


Gương mặt góc cạnh lạnh lùng của Hải không hề có một chút dao động dưới chiếc kính quét sinh trắc học rực đỏ. Gã nhìn thẳng vào cánh tay trái thạch anh đang rò rỉ bức xạ của Khang, rồi nhìn sang hai bình nén chì trên lưng Gã Câm.


"Đỗ Khang," Hoàng Hải chầm chậm bước tới, thanh kiếm điện từ chỉ thẳng vào mặt anh. "Cậu đã chạy hết đường rồi. Việc bẻ cong entropy không thể giúp cậu vượt qua được mạng lưới Chấp pháp của toàn phân khu. Hãy giao nộp dịch sinh học và đầu hàng để nhận sự khoan hồng của pháp luật."


"Khoan hồng?" Khang cười gằn, giọng anh run rẩy nhưng chứa đầy sự phẫn nộ tột cùng. Anh bước lên một bước, chắn trước mặt Gã Câm và hai bình nén chứa mạng sống của Vy. "Thứ pháp luật mà các người bảo vệ... thực chất chỉ là một cỗ máy hút máu người nghèo để nuôi dưỡng sự bất tử giả tạo cho lũ tài phiệt phố trên! Các người thu hoạch tuổi thọ của em gái tôi, của mẹ tôi, chỉ để làm nhiên liệu chạy siêu máy tính dự báo tài chính! Đó là thứ công lý mà các người tôn thờ sao?"


Hoàng Hải im lặng trong một giây. Đôi mắt gã sau lớp kính quét rực đỏ thoáng qua một tia dao động rất nhỏ, nhưng kỷ luật thép của một cảnh sát thời gian lập tức ghi đè lên nội tâm gã.


"Trật tự của Chronos-Net giữ cho thành phố này không bị sụp đổ vào hố đen entropy. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ trật tự đó. Đại úy Trần, thực thi lệnh bắt giữ!"


"Rõ, thưa Thanh tra!" Đại úy Trần cười sằng sặc, gạt điếu xì-gà điện tử sang một bên. Hắn giơ khẩu súng trường điện từ bọc thép lên, hướng thẳng về phía nhóm của Khang. "Bắn!"


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Loạt đạn điện từ công phá cực mạnh từ súng trường của Trần và lính Chấp pháp trút xuống như mưa bão. Những viên đạn kinetic xé rách không khí, găm vào nền bê tông sân ga, tạo ra những vụ nổ mảnh vụn đá và tia lửa điện cao áp chói mắt.


"Khang! Chạy mau! Tao bọc hậu cho!"


Sơn Lửa hét lớn. Cánh tay sắt tự chế của anh chuyển động điên cuồng. Anh giật phắt chiếc mỏ hàn plasma áp lực cao bên hông, bóp cò kích hoạt công suất tối đa. Một luồng lửa plasma màu xanh trắng rực rỡ, nóng tới hàng ngàn độ C phóng ra, tạo thành một bức tường nhiệt lượng khổng lồ ngăn cách giữa họ và đội hình cảnh sát. Luồng nhiệt cực đại làm méo mó không khí, làm mù tạm thời hệ thống quét hồng ngoại và định vị laser của súng trường điện từ.


"Gã Câm! Đưa Khang đi! Mau lên!" Sơn Lửa gào lên, bắp cơ ngực trần của anh gồng lên cuồn cuộn dưới ánh lửa plasma xanh lè.


Nhưng Đại úy Trần không phải là một kẻ dễ dàng bị khuất phục bởi những thiết bị thô sơ của khu ổ chuột. Hắn nheo mắt cười lạnh, tay trái gạt công tắc chuyển đổi trên thân súng trường bọc thép.


"Lũ rác rưởi cơ khí! Để tao cho tụi mày thấy sức mạnh của công nghệ chính quy!"


Trần nạp một viên đạn điện từ xuyên giáp hạng nặng bọc chì cách nhiệt. Hắn nhắm thẳng vào nguồn phát nhiệt lượng của mỏ hàn plasma và bóp cò.


*UỲNH!!!*


Viên đạn điện từ xuyên giáp xé rách bức tường lửa plasma của Sơn Lửa với một tiếng nổ siêu thanh chói tai. Luồng xung lực động năng cực đại của viên đạn không chỉ dập tắt luồng plasma mà còn găm thẳng vào bả vai phải của Sơn Lửa.


*RẮC! XOẢNG!!!*


Một tiếng kim loại gãy vụn tàn nhẫn vang lên giữa tiếng la hét thảm thiết của Sơn Lửa. Phát bắn tàn bạo của Trần đã xuyên thủng bả vai thịt của Sơn, đồng thời phá nát hoàn toàn hệ thống khớp nối gá chặt cánh tay sắt tự chế của anh. Cánh tay sắt khổng lồ—niềm tự hào cơ khí của thợ hàn tài ba nhất Zone 9—bị bắn bay ra xa, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh bánh răng, trục xoay và dây đồng cháy khét lẹt trên nền đường ray bê tông.


Sơn Lửa ngã gục xuống đường ray rỉ sét, bả vai thịt loang lổ vết bỏng điện sém đen và máu lượng tử màu đỏ sậm tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả những thanh tà vẹt gỗ mục nát. Anh đau đớn co rúm người lại, hơi thở khò khè đứt quãng.


"SƠN!!!"


Khang hét lên, lồng ngực anh thắt lại một cơn phẫn nộ tột cùng. Anh cố gắng lao về phía bạn mình, nhưng Gã Câm đã chộp lấy vai anh giữ chặt lại, dùng thân hình khổng lồ che chắn cho anh khỏi loạt đạn tiếp theo của lính Chấp pháp.


Khang điên cuồng thọc tay phải vào túi áo bảo hộ, rút ra khẩu súng phóng điện từ EMP cầm tay. Anh nhắm thẳng về phía Đại úy Trần và bóp cò, hy vọng một xung điện từ mạnh có thể làm đoản mạch hệ thống giáp bọc thép của hắn để giải vây.


*PHỤT... XÌ...*


Khẩu súng EMP không hề phóng ra luồng sóng nào. Nó chỉ phát ra một tiếng xì khô khốc, kèm theo những tia lửa điện nhỏ yếu ớt phóng ra từ bo mạch xử lý đã bị cháy đen thui từ trước. Pin lượng tử của súng đã hoàn toàn cạn kiệt sau vụ cướp kho lưu trữ. Nó giờ đây chỉ là một cục sắt vụn vô dụng.


"Mẹ kiếp!" Khang ném mạnh khẩu súng hỏng xuống đất.


Ngay trong khoảnh khắc bế tắc đó, một bóng đen lướt đi với tốc độ cực nhanh trên nền ga bê tông ẩm ướt. Thanh tra Hoàng Hải, sử dụng các sợi cơ nhân tạo nano tăng tốc độ phản xạ ở chân, đã vượt qua bức tường lửa plasma đã tắt và áp sát vị trí của Khang. Thanh kiếm điện từ trên tay gã vung lên, chém một nhát chí mạng hướng thẳng vào cổ Khang.


Khang không còn đường lui. Trong tích tắc sinh tử, anh dùng tay phải rút phắt khẩu dao găm tích hợp công nghệ làm đông tế bào của Tiến Băng nhặt được từ đường hầm gió sập trước đó để đỡ đòn.


*KENG!!!*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp bến tàu. Lưỡi dao titan tích hợp pin làm lạnh siêu tốc của Tiến Băng chạm trán trực diện với thanh kiếm điện từ siêu nhiệt của Hoàng Hải.


Sự tiếp xúc đột ngột giữa nhiệt độ cực âm mười lăm mươi độ của dao găm và dòng điện cực nóng của kiếm điện tạo ra một vụ nổ nhiệt lượng nhỏ tại điểm tiếp xúc. Một quầng hơi nước áp lực cao bùng phát dữ dội, kèm theo tiếng xèo xèo của kim loại bị sốc nhiệt đột ngột.


Hoàng Hải nhíu mày dưới chiếc kính quét sinh trắc học rực đỏ. Gã cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt đang dọc theo lưỡi kiếm điện từ truyền thẳng vào chuôi kiếm, đe dọa làm đông cứng hệ thống mạch điều khiển của vũ khí. Gã lập tức xoay cổ tay, tăng cường dòng điện cao áp để triệt tiêu luồng lạnh lượng tử.


Sức ép từ cú chém của Hải quá mạnh đối với cơ thể đang suy kiệt của Khang. Cánh tay trái thạch anh của anh bị chấn động dữ dội, những vết rạn nứt dọc theo bắp cơ vai trái lại rỉ thêm dịch vàng nhạt dồn dập. Khang bị đẩy lùi lại mấy bước, gót chân trượt dài trên nền xi măng trơn trượt đầy dầu máy, suýt nữa thì ngã nhào xuống đường ray sắt.


Gã Câm gầm lên một tiếng trầm đục, gã dùng bả vai khổng lồ húc mạnh vào một chiếc toa tàu rác rỉ sét bên cạnh, đẩy chiếc toa nặng hàng tấn đổ sập xuống đường ray để tạo thành một chướng ngại vật vật lý ngăn cách giữa họ và lực lượng Chấp pháp của Hoàng Hải.


*ẦM!!!*


Chiếc toa tàu chở rác đổ sập tạo ra một tiếng động kinh hoàng, kéo theo một đám mây bụi bặm và rác thải công nghiệp cũ bay mù mịt khắp nhà ga, tạm thời che khuất tầm nhìn của đội hình cảnh sát.


Khang thở dốc, mắt trái đỏ ngầu rỉ máu nhìn qua màn khói bụi. Sơn Lửa vẫn đang nằm gục trên đường ray phía bên kia chiếc toa tàu đổ sập, chỉ cách bốt gác của Đại úy Trần vài mét. Máu từ bả vai rách nát của Sơn vẫn tuôn ra không ngừng, khuôn mặt anh trắng bệch đi vì mất máu lượng tử nghiêm trọng.


Đại úy Trần bước tới, dùng chiếc ủng bọc thép nặng nề dẫm mạnh lên ngực Sơn Lửa, ép anh chặt cứng xuống thanh tà vẹt gỗ mục nát. Hắn nhìn qua khe hở của chiếc toa tàu đổ sập, hướng ánh mắt lạnh lùng, tàn bạo về phía Khang đang nấp sau tấm chắn.


Trần chậm rãi hạ súng trường điện từ bọc thép xuống. Hắn dùng tay phải gạt chốt khóa cơ khí bên hông súng, đẩy một viên đạn điện từ công phá hạng nặng bọc thép mới vào buồng đạn. Tiếng kim loại va chạm khô khốc, sắc lẹm vang lên trong không gian yên tĩnh đột ngột của nhà ga.


Hắn chĩa thẳng nòng súng đen ngóm, to bản vào ngay giữa trán của Sơn Lửa đang nằm bất động dưới chân mình.


"Đỗ Khang!" Trần gào lên, nụ cười tàn nhẫn co rúm trên khuôn mặt đầy vết sẹo. "Mày có ba giây để bước ra ngoài với hai chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì trên tay. Nếu không, tao sẽ nướng chín bộ não của thằng bạn thân mày ngay trên đường ray này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!