Vết Nứt Không Gian
Căn phòng chứa chính của Kho lưu trữ thời gian chi nhánh Zone 9 chìm trong một bầu không khí hỗn mang của kim loại nóng chảy và bức xạ lam đặc quánh. Trên nền thép vô trùng, xác của con quái vật bọc thép Sentinel K-5 nằm sừng sững như một phế tích chiến tranh đổ nát, nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là đống sắt vụn hàng chục tấn đó, mà là thứ đang nhấp nháy trên lồng ngực vỡ nát của nó.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Con số đếm ngược màu đỏ rực rỡ hiển thị trên màn hình tinh thể lỏng của lò phản ứng hạt nhân mini: mười hai ngày mười bảy giờ năm mươi phút của Đỗ Khang đang trôi qua một cách tàn nhẫn, nhưng cỗ máy tự hủy của K-5 thì chỉ còn đúng năm mươi chín giây.
"Chạy... Mau lên!" Khang rít qua kẽ răng run rẩy. Giọng anh khàn đặc, nghẹn lại bởi tàn dư của khí độc Clo-Chronon đang lơ lửng trong không khí và cả vị máu tanh nồng dâng lên từ cuống họng.
Mắt trái của anh đỏ ngầu, một vệt nước mắt lẫn máu tươi chầm chậm chảy dài xuống gò má hốc hác loang lổ muội than, làm nhòe đi tầm nhìn quang phổ của chiếc thấu kính cấy ghép lỗi. Qua lăng kính phân cực, toàn bộ căn phòng hiện lên như một bức tranh xám xịt bị xé rách bởi những luồng năng lượng màu lam đậm đặc rò rỉ từ lõi của K-5. Cánh tay trái của Khang—lúc này đã bị silicon hóa đến năm mươi phần trăm thành tinh thể thạch anh lam trong suốt—lạnh buốt và vô cảm giác từ khuỷu tay trở xuống, nhưng bả vai trái của anh lại đang gào thét đau đớn. Vết nứt sâu dọc theo bắp cơ vai đang rỉ ra từng giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, nóng hổi và phát quang chập chờn như một vệt lửa âm ỉ.
Gã Câm không hề do dự. Thân hình khổng lồ cao hơn hai mét của gã khom xuống, đôi bàn tay hộ pháp siết chặt lấy hai chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì khổng lồ trên lưng. Dòng dịch sinh học cướp được phát sáng màu lam rực rỡ bên trong lớp kính cường lực, nặng hơn mười lăm ký mỗi bình, nhưng gã vẫn di chuyển một cách chuẩn xác, dùng tấm lưng vạm vỡ bọc thép dã chiến để che chắn cho hàng hóa khỏi những tia lửa điện đang bắn ra tung tóe từ xác robot. Gã lao về phía cửa xả thải số 4—lối thoát hiểm duy nhất dẫn xuống đường cống ngầm.
*ẦM!*
Gã Câm dùng cả bả vai bọc thép tấm của mình tông mạnh vào cánh cửa thép vô trùng dày nửa mét. Nhưng cánh cửa không hề suy chuyển. Một tiếng động kim loại va chạm khô khốc vang dội khắp căn phòng chứa. Trên bảng điều khiển điện tử của cửa, một dải đèn LED màu đỏ rực sáng lên, đi kèm với dòng chữ cảnh báo lạnh lùng:
*HỆ THỐNG ĐÃ BỊ PHONG TỎA TOÀN DIỆN BỞI GIAO THỨC THIẾT QUÂN LUẬT. QUYỀN TRUY CẬP BỊ VÔ HIỆU HÓA.*
"Mẹ kiếp! Nghiêm đã khóa chặt mạng lưới từ xa!" Khang nghiến răng.
Súng phóng điện từ EMP cầm tay trên tay phải của anh đã hoàn toàn hỏng hóc, bo mạch xử lý bị cháy đen và bốc lên một làn khói khét lẹt sau phát bắn quá tải cuối cùng vào lõi K-5. Họ không còn công cụ nào để phá hủy cơ học cánh cửa này. Thời gian tự hủy của K-5 đã nhảy xuống con số bốn mươi lăm giây. Áp suất nhiệt lượng từ lò phản ứng hạt nhân mini của robot bắt đầu tăng cao, làm không khí xung quanh méo mó và nóng rực lên như một lò thiêu.
Trong khoảnh khắc bế tắc tột cùng, một luồng sáng xanh lục chập chờn đột ngột phát ra từ chiếc ổ cứng sinh học mật đeo bên hông Khang. Đó là di sản của Lão Mộc. Bản sao ý thức kỹ thuật số—Hologram Lão Mộc—tự động kích hoạt khi nhận diện được trạng thái khủng hoảng cực đại của chủ thể mang Chrono-Bender.
Hình chiếu 3D của người kỹ sư già hiện lên lơ lửng giữa làn khói độc màu vàng lục. Gương mặt của ông lúc trẻ, sắc sảo và thâm trầm, nhìn thẳng vào Khang với một ánh mắt nghiêm khắc nhưng chứa đầy sự lo âu.
"Khang! Đừng cố dùng lực cơ học! Cánh cửa đó được kết nối trực tiếp với máy chủ an ninh của Nghiêm. Nó sử dụng thuật toán mã hóa sinh trắc học di động," giọng nói kỹ thuật số của Hologram Lão Mộc vang lên dồn dập, lẫn trong tiếng rè rè của sóng vô tuyến nhiễu. "Cậu phải dùng Chrono-Bender để ghi đè mã nguồn bảo mật trực tiếp từ cổng dịch vụ phụ dưới bảng điều khiển!"
"Tôi phải làm thế nào?" Khang gào lên, cố át đi tiếng còi báo động đỏ đang rú vang dội từ trần nhà.
"Cắm cáp giao tiếp của thiết bị vào cổng tủy sống của bảng điều khiển! Nhưng hãy nghe đây, Khang," hình chiếu của Lão Mộc chập chờn, ánh mắt ông trở nên lạnh lùng như một lời cảnh báo vĩnh cửu. "Thuật toán của Nghiêm rất mạnh. Để vượt qua tường lửa của hắn trong vòng chưa đầy ba mươi giây, cậu phải đồng bộ hóa băng thông thần kinh của mình ở mức tối đa. Sóng lượng tử dội ngược từ máy chủ sẽ tàn phá hệ thần kinh ngoại biên của cậu. Cậu có thể bị chết não ngay lập tức!"
"Vy chỉ còn mười tám giờ sống! Tôi không có lựa chọn!"
Khang dứt khoát bước tới, quỳ xuống trước bảng điều khiển phụ đặt dưới chân cánh cửa thép. Anh dùng năm ngón tay phải bóp chặt lấy lớp vỏ nhựa bảo vệ của cổng dịch vụ, giật phắt nó ra ngoài để lộ ra một ổ cắm giao tiếp lượng tử gồm hàng trăm khe cắm nano vàng rực rỡ.
Cánh tay trái thạch anh của Khang nâng lên. Chiếc găng tay cơ khí chắp vá Chrono-Bender phát ra tiếng o o nhỏ, các khe hở cơ khí rò rỉ ánh sáng lam nhạt rực rỡ quấn chặt lấy các đường vân tinh thể trên da thịt anh. Khang tháo sợi cáp kết nối bằng sợi quang từ mu bàn tay găng, cắm thẳng vào cổng dịch vụ của bảng điều khiển.
*XOẸT!*
Ngay khi sợi cáp vừa khớp, một luồng xung điện lượng tử cực mạnh từ bảng điều khiển dội ngược thẳng vào Chrono-Bender, chạy dọc theo cánh tay thạch anh và lao thẳng vào cổng tủy sống nano vàng cấy sau gáy Khang.
"A... A... ARGGGH!"
Khang hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn thân anh co giật mạnh như bị hàng vạn luồng sét đánh trực diện. Cơn đau thần kinh dữ dội chạy dọc theo cột sống, nóng rực và buốt nhói như có một dòng chì nóng chảy đang luồn lách qua từng đốt tủy. Mắt trái của anh trợn trừng, dải năng lượng vàng lượng tử bộc phát rực rỡ trong đồng tử, vạch rõ những đường truyền dữ liệu màu xanh lục đang điên cuồng tấn công vào đại não anh.
Trong đầu Khang, hệ thống phòng ngự của Nghiêm hiện lên như một mê cung hình học khổng lồ bằng các bức tường lửa màu xanh lam vô cảm. Những khối dữ liệu an ninh di chuyển liên tục, chặn đứng mọi ngả đường xâm nhập của anh.
*CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN CHỮ KÝ ĐỘC HẠI. GIAO THỨC TỰ KHÓA VĨNH VIỄN SẼ KÍCH HOẠT TRONG 20 GIÂY.*
Từ xa, Sáu Mắt cố gắng can thiệp qua đường truyền mạng sóng ngắn để hỗ trợ Khang. Giọng gã hacker lập dị vang lên đầy hoảng loạn trong tai nghe truyền xương của Khang: "Khang! Tao cố mở một cổng phụ từ phía sau... nhưng Nghiêm quá nhanh! Hắn đã ngắt hoàn toàn kết nối ngoại mạng của kho! Tao bị đá ra ngoài rồi! Mày phải tự chiến đấu thôi!"
Đường truyền tắt ngấm. Khang hoàn toàn cô độc giữa mê cung dữ liệu của tập đoàn.
Thời gian đếm ngược của K-5 nhảy xuống con số ba mươi giây. Sức nóng từ lò phản ứng của robot đã bắt đầu làm biến dạng lớp sơn bọc ngoài của các bình nén chì trên lưng Gã Câm. Gã Câm gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, dùng cả thân hình khổng lồ tựa chặt vào lưng Khang để che chắn cho anh khỏi những mảnh kim loại rỉ sét đang bắt đầu rơi rụng từ trần nhà do chấn động nhiệt.
"Khang!" Giọng nói của Hologram Lão Mộc vang lên sát bên tai anh. "Thuật toán của AI vận hành dựa trên logic tối ưu hóa năng lượng của tập đoàn. Cậu không thể dùng logic thông thường để đánh bại nó! Hãy dùng cảm xúc và ký ức của cậu—những dữ liệu phi tuyến tính mà cỗ máy không thể tính toán được—làm virus logic để gây tràn bộ nhớ của hệ thống!"
Cơn đau từ tủy sống dâng lên đại não làm Khang cận kề trạng thái chết não. Nửa người bên trái của anh bắt đầu bị liệt nhẹ, các đầu ngón tay thạch anh co rút lại, và một vài sợi tóc đen rối bám bụi than bên thái dương của anh đã chuyển sang màu bạc trắng dưới áp lực thần kinh cực đại.
Nhưng lời của Lão Mộc đã đánh thức bản năng sinh tồn cuối cùng của anh.
Khang nhắm mắt lại. Anh không cố gắng bẻ khóa các bức tường lửa của Nghiêm nữa. Thay vào đó, anh mở toang băng thông thần kinh của mình, truyền toàn bộ những ký ức đau đớn, phẫn nộ và tình yêu thương sâu sắc nhất của mình vào dòng dữ liệu lượng tử đang dội ngược.
Anh truyền vào đó hình ảnh người mẹ quá cố Nguyễn Thị Lan hốc hác, nhường những giây phút sinh mệnh cuối cùng của mình qua chiếc cổng truyền dịch rách nát để cứu Vy. Anh truyền vào đó nụ cười kiên cường, hiểu chuyện đến đau lòng của Vy khi cô bé cố giấu chiếc vòng đếm ngược nhấp nháy đỏ dưới tay áo. Anh truyền vào đó sự phẫn nộ tột cùng của mình khi nhìn thấy bản hợp đồng bẫy pháp lý của Hứa và sự lạnh lùng của Minh "Cắt" khi rút tủy xương của Vy.
Những ký ức đó không mang tính logic. Chúng là những biến số hỗn loạn của tình yêu thương và sự hy sinh—những thứ mà hệ thống máy tính tối ưu hóa của tập đoàn Chronos Corp chưa từng được lập trình để thấu hiểu.
*XOẸT! XOẸT! XOẸT...*
Trong đại não của Khang, mê cung hình học màu xanh lam của Nghiêm bắt đầu chao đảo. Những khối dữ liệu an ninh khổng lồ khi tiếp xúc với luồng ký ức hỗn loạn của Khang lập tức bị đóng băng, phát ra những tiếng rít điện tử chói tai trước khi vỡ vụn thành những mảnh vụn dữ liệu vô hại. Thuật toán của AI bị quá tải bộ nhớ đệm, liên tục xuất hiện các thông báo lỗi tràn bộ nhớ.
*HỆ THỐNG GẶP LỖI PHÂN TÍCH PHI TUYẾN TÍNH. ĐANG THIẾT LẬP LẠI KHẨN CẤP...*
Ngay trong khoảnh khắc hệ thống bảo mật của kho lưu trữ bị tê liệt để tự khởi động lại, Chrono-Bender của Khang tự động kích hoạt giao thức ghi đè mã nguồn bảo mật. Thiết bị bẻ cong entropy lậu hoạt động như một cỗ máy hút dữ liệu khổng lồ, bắt đầu kéo ngược toàn bộ các tệp tin hệ thống của chi nhánh Zone 9 vào bộ nhớ đệm của mình.
Một tệp dữ liệu mật mang nhãn bảo mật tối cao của tập đoàn đột ngột hiện lên trước mắt trái của Khang qua thấu kính lỗi.
*DỰ ÁN HELIOS - LÕI TỐI ƯU HÓA TÀI CHÍNH TOÀN CẦU.*
Khang kinh hoàng nhìn thấy những biểu đồ và sơ đồ dòng chảy năng lượng được giải mã. Chân tướng về siêu máy tính dự đoán tài chính của tập đoàn hiện lên rõ mồn một dưới ánh sáng vàng lượng tử. Tập đoàn Chronos Corp thu hoạch hàng triệu lít dịch sinh học Chronon-Fluid từ tủy xương của những người dân nghèo khổ ở Zone 9 không phải để tái phân phối cứu người hay duy trì sự sống cho các khu vực trung gian.
Toàn bộ nguồn tuổi thọ khổng lồ đó được dẫn trực tiếp bằng hệ thống đường ống áp lực cao lên trạm không gian Helios-Chronos, làm nhiên liệu chạy cho siêu máy tính tối cao. Siêu máy tính này liên tục thực hiện các thuật toán giả lập biến động tài chính và dự đoán tương lai kinh tế toàn cầu để giới siêu giàu trường sinh đầu cơ trục lợi. Sinh mạng của hàng triệu thanh niên nghèo khổ bị vắt kiệt chỉ để làm chất bôi trơn cho những con số lợi nhuận ảo của giới tinh hoa.
"Trò đùa tàn nhẫn..." Khang nghẹn ngào, một giọt huyết lệ chảy xuống từ mắt trái. Sự sống của em gái anh, của mẹ anh, của tất cả cư dân ở cái đáy xã hội này, thực chất chỉ là những giọt dầu cặn cho một cỗ máy kiếm tiền vô tri.
Ngay phía dưới tệp dữ liệu mật đó, một dòng thư mục con khác bất ngờ xuất hiện, được mã hóa bằng chữ ký DNA trùng khớp hoàn toàn với mẫu máu O-Negative của Khang:
*DANH SÁCH TRỤC XUẤT ĐẶC BIỆT - ĐỖ MINH (CỰU KỸ SƯ TRƯỞNG). TRẠNG THÁI: ĐÃ CHUYỂN GIAO ĐẾN KHU THÍ NGHIỆM TỐI CAO ZONE 1 VÌ NGHI NGỜ CẤY GHÉP GEN KHÁNG ENTROPY TRÁI PHÉP.*
Chữ ký DNA của cha anh phát sáng lam cực nhẹ ở góc màn hình. Bức thư tay cũ của cha mà Khang đang mang trong túi áo bảo hộ bỗng nhiên rung lên nhè nhẹ như một sự cộng hưởng định mệnh. Chân tướng đã rõ ràng. Người cha mất tích mười năm trước của anh không hề bỏ rơi gia đình; ông đã bị tập đoàn bắt giam và tra tấn tại ngục tối Zone 1 vì đã mạo hiểm mạng sống để cấy gen kháng entropy vào tủy sống của anh từ khi còn nhỏ.
"Cha..." Khang thì thầm, lồng ngực anh thắt lại một cơn phẫn nộ chưa từng có. Lý tưởng của anh không còn đơn thuần là cứu Vy nữa. Anh phải lật đổ cỗ máy tàn bạo này, phải lên đến Zone 1 để tìm cha.
*BÍP! THỜI GIAN TỰ HỦY CỦA K-5 CÒN LẠI: 03 GIÂY.*
Con số đếm ngược màu đỏ trên ngực robot nhảy xuống số 03. Lõi năng lượng của nó đã phình to ra như một quả cầu ánh sáng xanh lục chuẩn bị bộc phát.
*CẠCH!*
Tiếng chốt thép khổng lồ của cửa xả thải số 4 vang lên giòn giã. Cánh cửa thép vô trùng dày nửa mét tự động rút lại vào vách tường, lộ ra lối thoát hiểm tối tăm dẫn xuống đường cống ngầm.
"Đi!" Khang hét lớn, dùng hết sức lực còn lại rút sợi cáp kết nối ra khỏi cổng dịch vụ.
Gã Câm nhanh như cắt chộp lấy bả vai Khang, dùng sức mạnh cơ bắp phi thường của mình nhấc bổng anh lên và lao thẳng qua khe cửa hẹp ngay trong tích tắc cuối cùng.
*OÀNG!!!*
Ngay phía sau lưng họ, phòng chứa chính của kho lưu trữ thời gian nổ tung trong một quầng sáng lượng tử màu xanh lục chết chóc. Sức ép từ vụ nổ không tạo ra một ngọn lửa thông thường, mà tạo ra một vệt nứt không gian sụp đổ vật lý cực đại, nuốt chửng hoàn toàn xác của Sentinel K-5 và các thiết bị vô trùng bên trong thành một đống phế liệu bị bóp méo vặn vẹo.
Khang và Gã Câm bị hất văng ra xa, lăn mấy vòng trên nền bê tông ẩm ướt của lối thoát hiểm vòng ngoài trước khi cánh cửa thép tự động sập xuống, chặn đứng dư chấn của vụ nổ.
Căn hầm tối tăm ngập tràn mùi bùn thải ẩm ướt và hơi mưa axit lạnh buốt rò rỉ từ phố trên. Khang gượng dậy, ho sặc sụa, tay phải ôm chặt lấy cánh tay trái thạch anh đang lạnh ngắt và rạn nứt sâu hơn. Anh nhìn sang Gã Câm, thấy hai bình nén Chronon-Fluid bọc chì vẫn nguyên vẹn, dòng dịch màu lam bên trong phát sáng dịu nhẹ dưới bóng tối. Họ đã thành công.
Nhưng niềm vui sướng của Khang chưa kịp định hình thì một luồng ánh sáng đỏ rực đột ngột quét qua gương mặt anh từ phía trên cao.
*XOẸT... XOẸT...*
Hàng chục tia laser quét võng mạc màu đỏ sậm cắt ngang qua làn hơi nước ẩm ướt của đường hầm, khóa chặt vào vị trí của Khang và Gã Câm. Tiếng chân cơ khí nện xuống nền bê tông vang lên đều đặn và lạnh lùng từ phía cuối đường hầm tối.
Từ trong bóng tối của lối ra cống ngầm, một dáng người cao ráo bước ra. Người đàn ông mặc quân phục cảnh sát thời gian màu đen vô trùng chỉnh tề, gương mặt góc cạnh lạnh lùng không một chút cảm xúc dưới ánh đèn laser đỏ phát ra từ chiếc kính quét sinh trắc học đeo trên mắt phải.
Thanh tra Hoàng Hải.
Trên tay phải của Hải, khẩu súng lục laser Chấp pháp tích hợp bộ quét hạt Chronon thời gian thực đang phát ra những tiếng o o nhỏ, chĩa thẳng vào ngực Khang. Xung quanh gã, hàng chục lính Chấp pháp trang bị giáp nặng và khiên điện từ đã dàn trận sẵn, phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất của đường hầm.
"Đỗ Khang," giọng nói của Hoàng Hải vang lên, lạnh lẽo và chuẩn xác như một bản án đã được lập trình sẵn. "Cậu đã bị gán nhãn tội phạm đỏ toàn liên bang vì tội đánh cắp tài sản sinh học cấp độ tối cao. Hãy buông thiết bị bẻ cong entropy lậu xuống và đầu hàng."
Khang đứng chết lặng giữa đường hầm ẩm ướt, cánh tay trái thạch anh rò rỉ bức xạ lam nhạt phản chiếu lên mắt Hoàng Hải, bắt đầu một cuộc vây hãm mới không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!