Pháo Đài Thép
Tấm lưới laser lượng tử trước mắt phát ra những tiếng o o tần số cao, tựa như hàng ngàn con ong mật đang điên cuồng vỗ cánh trong một không gian vô trùng khép kín. Ánh sáng màu xanh lam rực rỡ của nó không hề đứng yên; chúng dao động, uốn lượn và đan chéo vào nhau thành một ma trận mắt cáo tinh vi, quét dọc theo toàn bộ bề mặt của cửa xả thải khổng lồ dẫn vào Kho lưu trữ thời gian chi nhánh Zone 9. Luồng khí lạnh từ pháo đài thép thoát ra ngoài, va chạm với hơi ẩm ẩm ướt, nồng nặc mùi rác thải và khí độc Clo-Chronon của đường cống ngầm, tạo thành một lớp sương mù mỏng phát quang chập chờn.
Đỗ Khang đứng trên bệ sắt treo lơ lửng sát trần nhà, hai bàn chân bám chặt vào thanh rầm rỉ sét để giữ thăng bằng. Anh chầm chậm hạ chiếc Kính lọc Chronon xuống mắt.
*Cạch.*
Công tắc xoay bên gọng kính cơ khí cũ kỹ khẽ khớp vào vị trí. Ngay lập tức, thế giới xám xịt của đường hầm ngầm biến mất qua lăng kính phân cực lượng tử. Dưới nhãn quang mới, những sợi chỉ laser màu xanh lam kia không còn là những vệt sáng vô hồn nữa. Chúng hiện rõ là những dòng chảy phát quang đậm đặc của các hạt Chronon dao động ở tần số cực cao, liên kết chặt chẽ với nhau để tạo thành một bức tường bảo vệ bất khả xâm phạm.
"Anh Khang..." Tiếng thì thầm run rẩy của cậu bé Tí vang lên bên tai Khang. Thằng bé đang nép sát người vào một góc khuất của bệ sắt, hai tay ôm chặt lấy chiếc túi bọc chì chứa bột từ tính. "Lưới quét này... nó không giống lưới laser nhiệt thông thường của mấy bốt gác phố trên. Em cảm nhận được... da thịt em cứ râm ran như có hàng ngàn cây kim chọc vào mỗi khi tia sáng kia quét qua."
"Đó là lưới quét sinh trắc học lượng tử của Nghiêm," Khang khẽ trả lời, giọng anh khàn đặc và trầm đục qua màng lọc của chiếc mặt nạ phòng độc rách nát. "Nó không giết mày ngay lập tức bằng nhiệt lượng. Nó đo đạc hằng số entropy và nhịp tim lượng tử của bất kỳ thứ gì đi qua. Chỉ cần một dao động nhỏ lệch khỏi tần số nền của hệ thống, còi báo động đỏ của chi nhánh sẽ kích hoạt tức thì."
Khang nén một cơn co thắt dữ dội đang dội ngược từ bả vai trái lên gáy. Cánh tay trái thạch anh của anh—vốn đã bị silicon hóa đến bốn mươi lăm phần trăm—lúc này lạnh ngắt như một khối đá băng. Vết nứt dọc theo bả vai rỉ ra vài giọt dịch năng lượng màu vàng nhạt, thấm đẫm lớp vải bảo hộ sờn rách màu xám tro. Cơn đau buốt óc từ kim nano vàng của thiết bị bẻ cong entropy lậu Chrono-Bender cấy sau gáy đang nhắc nhở anh về giới hạn tàn nhẫn của thể xác.
Hạn mức tuổi thọ trên cổ tay phải của anh đang nhấp nháy đỏ rực: mười hai ngày hai mươi ba giờ.
Nhưng thứ khiến lồng ngực Khang thắt lại, khiến anh sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống rách nát này, chính là con số mười mười tám giờ đang đếm ngược trên cổ tay của em gái Vy, hiện đang nằm thoi thóp dưới hầm chứa bọc chì của bà Năm Chợ. Cô bé chỉ còn mười tám giờ sống thực tế trước khi tế bào tủy xương bị phân rã hoàn toàn do đợt cưỡng chế tước đoạt tuổi thọ tàn bạo của Giám đốc Phục. Anh không có quyền thất bại. Không phải đêm nay.
Phía sau Khang, Gã Câm sừng sững như một khối đá di động trong bóng tối. Thân hình khổng lồ cao hơn hai mét của gã hơi khom xuống để tránh đụng trần cống. Hai bàn tay hộ pháp bọc trong găng tay chịu lực siết chặt lấy đai lưng bảo vệ, giữ cho hai chiếc bình nén bọc chì rỗng trên lưng không phát ra bất kỳ tiếng va chạm kim loại nào. Gã Câm nhìn Khang, đôi mắt lầm lì dưới vành mũ bảo hộ khẽ gật đầu, ra hiệu rằng gã đã sẵn sàng khuân vác hàng ngàn lít Chronon-Fluid thô ra ngoài ngay khi Khang mở được cửa.
Khang đưa tay phải lên, gõ nhẹ ba lần vào bộ đàm truyền xương áp sát mang tai trái.
"Sáu Mắt. Nghe rõ không? Chúng tao đã áp sát lối vào phía sau của kho lưu trữ. Hệ thống lưới laser lượng tử của Nghiêm đang hoạt động ở công suất tối đa. Tường lửa của nó quá dày, tao không thể can thiệp phần cứng từ bên ngoài."
Qua làn sóng vô tuyến chập chờn đầy tiếng rè rè tĩnh điện, giọng nói lập dị và khàn khàn của Sáu Mắt vang lên từ một phòng điều khiển ngập tràn màn hình CRT cũ kỹ ở rìa Zone 5:
"Rõ... rè rè... Khang đấy à? Tao đang kết nối cổng thần kinh Neural Link vào đường cáp quang lượng tử phụ mà thằng Phong Gió vừa chỉ điểm. Mẹ kiếp, hệ thống bảo mật của thằng Nghiêm đúng là một con quái vật thép. Tường lửa của nó liên tục thay đổi mật mã cứ sau ba mươi giây. Tao không thể tắt lưới laser cho mày được đâu. Nếu tao cố gắng dùng thuật toán cưỡng bức, máy chủ trung tâm sẽ phát hiện ra xung điện lạ và thiêu rụi não tao ngay lập tức."
"Tao không cần mày tắt lưới laser," Khang nheo mắt trái, thấu kính cấy ghép lỗi đang căng ra để phân tích chu kỳ nhấp nháy của các sợi Chronon phát quang. "Tao cần mày làm mù hệ thống giám sát camera. Thằng Trương đang trực phòng điều khiển đêm nay. Nó lười biếng nhưng cực kỳ nhạy cảm với các bất thường nhỏ trên màn hình vì sợ mất việc. Mày có thể chạy giao thức hack camera bằng ghi đè vòng lặp không?"
"Ghi đè vòng lặp à?" Sáu Mắt cười khẩy, tiếng cười qua bộ đàm nghe như tiếng kim loại cọ xát. "Trò đó là nghề của tao. Tao sẽ gửi một gói dữ liệu chứa hình ảnh tĩnh năm phút trước đó—lúc hành lang phía sau kho hoàn toàn trống không—lặp đi lặp lại vào máy chủ giám sát của thằng Trương. Nó sẽ nhìn thấy một hành lang vô trùng yên bình như nghĩa trang. Nhưng nghe đây, Khang. Băng thông mạng của tao chỉ có thể duy trì vòng lặp này trong đúng năm phút. Quá năm phút, bộ vi xử lý lượng tử tự chế của tao sẽ bị quá nhiệt và tự cháy mạch. Mày chỉ có đúng ba trăm giây để vượt qua lưới laser và cạy khóa cửa xả thải."
"Ba trăm giây là quá đủ," Khang dứt khoát. "Chuẩn bị kích hoạt giao thức. Khi nào tao ra hiệu, mày bắt đầu chạy vòng lặp."
"Được rồi, chuẩn bị... Ba. Hai. Một. Bắt đầu chạy vòng lặp!"
Ngay lập tức, qua thấu kính cấy ghép lỗi ở mắt trái của Khang, anh nhìn thấy một luồng sóng nhiễu điện từ cực nhỏ chạy dọc theo đường cáp quang lượng tử bọc chì sát trần nhà. Sáu Mắt đã thành công xâm nhập.
Tại phòng điều khiển trung tâm của chi nhánh tập đoàn Chronos Corp Zone 9, Trương đang ngồi ủ rũ trên chiếc ghế da sờn rách. Gương mặt mập mạp của gã xám xịt dưới ánh sáng xanh lè của hàng chục màn hình giám sát sinh trắc học. Trương ngáp dài một tiếng, tay cầm chiếc cốc nhựa chứa thứ nước dinh dưỡng tổng hợp màu xám nhạt, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ liên tục. Gã liếc nhìn màn hình hiển thị hành lang phía sau kho lưu trữ—nơi cửa xả thải số 4 tọa lạc. Màn hình phẳng lặng, trống không, con số thời gian ở góc phải vẫn chạy đều đặn từng giây. Trương không hề biết rằng, hình ảnh gã đang nhìn thấy thực chất chỉ là một vòng lặp dữ liệu giả lập được Sáu Mắt gửi đè lên máy chủ.
"Tốt lắm, Sáu Mắt. Camera đã bị mù," Khang thì thầm vào bộ đàm. "Tí, mày ở lại bệ sắt canh chừng đường cống ngầm. Gã Câm, bám sát sau lưng tao. Khi tao vượt qua lưới laser, mày phải bước đúng vào những khoảng trống tao chỉ định."
Khang chầm chậm leo xuống từ bệ sắt, đáp nhẹ chân xuống gờ bê tông hẹp ngay sát mép lưới laser lượng tử. Gió từ đường hầm gió sập thổi mạnh sau lưng, làm chiếc áo khoác bảo hộ của anh bay phần phật, nhưng Khang giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động.
Anh đưa mắt trái sát vào lưới laser. Dưới sự trợ giúp của Kính lọc Chronon, Khang nhìn thấy ma trận laser lượng tử này không phải là một bức tường tĩnh, mà nó vận hành theo một chu kỳ nhấp nháy tần số cực cao. Cứ sau mỗi 0,003 giây, các sợi Chronon phát quang màu lam lại tự động dịch chuyển vị trí để hiệu chỉnh lại máy quét sinh trắc học, tạo ra một kẽ hở mỏng như sợi tóc tồn tại trong tích tắc.
Đối với một người bình thường, kẽ hở đó hoàn toàn vô hình và không thể tận dụng. Nhưng Khang mang nhóm máu hiếm O-Negative chứa gen kháng bức xạ entropy tự nhiên, và trên cánh tay trái của anh là Chrono-Bender—thiết bị bẻ cong entropy lậu có khả năng can thiệp vào hằng số thời gian cục bộ.
Khang gồng cơ tay trái thạch anh. Anh tập trung tinh thần, kích hoạt lò phản ứng siêu nhỏ trên mu bàn tay.
*O... O... O...*
Chiếc găng tay cơ khí chắp vá rít lên một tiếng o o nhỏ, các khe hở khớp nối rò rỉ ra những tia chớp lượng tử màu lam nhạt rực rỡ. Khang cảm nhận được một luồng nhiệt lượng khổng lồ dội ngược từ thiết bị chạy dọc theo các mạch máu thạch anh lên bả vai trái. Vết nứt trên vai anh rách thêm một chút, rò rỉ dịch vàng nhạt ấm nóng làm ướt sũng vai áo. Anh nghiến chặt răng đến bật máu tươi nơi khóe môi để không phát ra tiếng rên rỉ.
Anh kích hoạt năng lực đặc thù của Chrono-Bender ở cấp độ Kỹ sư bẻ cong Entropy (Cấp 5): bẻ cong hằng số thời gian cục bộ của lưới quét laser.
"Làm chậm hằng số quét... xuống mười lần... ngay bây giờ!" Khang gầm nhẹ trong lòng.
Một quầng sáng màu lam nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay trái của Khang, bao trùm lấy khu vực lưới laser lượng tử ngay trước mặt anh. Ngay lập tức, chu kỳ dịch chuyển 0,003 giây của các sợi Chronon bị kéo giãn ra thành 0,03 giây. Dưới nhãn quan của thấu kính mắt trái và Kính lọc Chronon, chuyển động nhấp nháy cực nhanh của lưới quét trở nên chậm chạp rõ rệt, vạch ra những khoảng trống không có ánh sáng laser rộng khoảng ba mươi centimet.
"Gã Câm, bước!" Khang ra hiệu bằng tay phải.
Khang lách người cực nhanh qua kẽ hở thứ nhất. Cơ thể anh uốn cong một cách kỳ dị, bả vai bọc chì sượt qua sợi laser chỉ trong vòng vài milimet. Ngay sau lưng anh, Gã Câm khổng lồ chuyển động với một sự chính xác đáng kinh ngạc. Nhờ đai lưng chịu lực hỗ trợ cột sống, gã khống chế hoàn toàn trọng tâm cơ thể, bước chân to lớn của gã đặt chuẩn xác vào đúng khoảng trống mà Khang vừa đi qua, giữ cho hai chiếc bình nén bọc chì khổng lồ không hề chạm vào bất kỳ tia sáng nào.
*Giây thứ 120.*
Mắt trái của Khang bắt đầu mỏi và chảy nước mắt sống dữ dội do phải sử dụng tầm nhìn quang phổ liên tục dưới cường độ bức xạ cao. Những giọt nước mắt nóng hổi, pha lẫn một vệt máu đỏ cực nhỏ, lăn dài bên trong mặt nạ phòng độc, làm mờ đi một phần tầm nhìn của anh. Khang phải liên tục nháy mắt để gạt đi lớp dịch mờ, giữ cho tiêu cự thấu kính cấy ghép lỗi không bị lệch nhịp.
"Khang! Thằng Nghiêm đang chạy một lệnh truy vấn quét hệ thống ngẫu nhiên từ máy chủ tối cao!" Giọng Sáu Mắt đột ngột hét lên qua bộ đàm truyền xương, đầy vẻ hốt hoảng. "Nó phát hiện ra một sự sụt giảm áp suất lượng tử cực nhỏ tại khu vực cửa xả thải số 4 do mày đang bẻ cong entropy! Máy chủ đang yêu cầu phòng điều khiển của thằng Trương thực hiện đối chiếu sinh trắc học thủ công!"
Tại phòng điều khiển trung tâm, một tiếng bíp bíp nhỏ màu vàng nhạt vang lên trên bảng điều khiển của Trương.
Trương giật mình, đặt chiếc cốc nhựa xuống bàn. Gã dụi dụi đôi mắt thâm quầng, nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị hành lang phía sau kho lưu trữ. Trên màn hình, hình ảnh vòng lặp của Sáu Mắt vẫn hiển thị một hành lang hoàn toàn trống không và yên tĩnh. Nhưng con số đo đạc nhịp tim lượng tử của khu vực (mật độ entropy nền) trên bảng điện tử bên cạnh lại đang dao động một cách bất thường, liên tục nhảy từ chỉ số 1.000 lên 1.050.
"Cái quái gì thế này?" Trương lẩm bẩm, vẻ lười biếng biến mất, thay vào đó là sự nghi ngờ và nhát gan tột độ. Gã sợ rằng nếu đây là một vụ đột nhập thật mà gã bỏ qua, Giám đốc Phục sẽ rút cạn tuổi thọ của gã để bán đấu giá.
Trương chầm chậm đưa bàn tay mập mạp về phía nút đỏ khổng lồ trên bàn—nút kích hoạt "Giao thức kiểm tra sinh trắc học thủ công". Chỉ cần gã nhấn nút này, máy chủ sẽ bỏ qua toàn bộ vòng lặp hình ảnh của Sáu Mắt, kích hoạt chốt quét hồng ngoại đa phổ trực tiếp và khóa chặt cửa xả thải vĩnh viễn.
"Khang! Thằng Trương chuẩn bị nhấn nút quét thủ công rồi!" Sáu Mắt gào lên qua tai nghe. "Tao không thể chặn lệnh thủ công từ máy chủ của nó! Mày phải làm cái gì đó đi!"
Khang lúc này đang đứng ở kẽ hở laser cuối cùng, chỉ cách cửa xả thải bằng thép dày chưa đầy hai mét. Nghe tiếng cảnh báo của Sáu Mắt, anh lập tức đưa ra quyết định chiến thuật cực kỳ mạo hiểm.
Anh không thể tăng tốc độ di chuyển của Gã Câm vì sức nặng của các bình nén bọc chì là có giới hạn vật lý. Anh buộc phải dùng thiết bị làm nhiễu gen di động đeo bên hông để đánh lừa máy quét tự động của hệ thống.
Khang dùng tay phải giật phắt thiết bị làm nhiễu gen di động ra khỏi thắt lưng. Thiết bị nhỏ gọn bằng hợp kim chì đen tuyền, đang chạy chập chập do quá nhiệt hệ thống sau các vụ trốn chạy trước đó. Khang gạt công tắc khởi động, ép thiết bị phát ra một luồng sóng vô tuyến tần số thấp đặc biệt.
Luồng sóng này được Giáo sư Trần Thế thiết kế dựa trên nghiên cứu về cấu trúc gen kháng entropy của dòng họ Đỗ. Nó không triệt tiêu sóng quét, mà nó phát ra một chữ ký điện từ giả lập hoàn hảo nhịp tim lượng tử và hằng số entropy của môi trường rác thải xung quanh.
"Giao thức giả lập nhịp tim... kích hoạt!" Khang ấn mạnh thiết bị vào vách thép của đường ống dẫn thải ngay sát lưới laser.
*VÙNG...*
Một luồng sóng xung điện từ tần số thấp lan tỏa ra không khí trong bán kính năm mét, bao phủ lấy cơ thể của Khang, Gã Câm và toàn bộ khu vực lưới laser.
Trên bảng điều khiển của Trương, con số đo đạc mật độ entropy nền đang dao động bất thường đột ngột sụt giảm xuống, quay trở lại mức 1.000 ổn định hoàn hảo.
Trương dừng ngón tay lại, chỉ cách nút đỏ khổng lồ chưa đầy một centimet. Gã nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị chỉ số xanh lục an toàn, rồi lại nhìn vào hình ảnh hành lang trống không trên màn hình giám sát.
"Chắc lại là do bão cát điện từ ngoài vòm kính rò rỉ vào hệ thống thông gió thôi," Trương thở phào nhẹ nhõm, tự lẩm bẩm một mình rồi rụt tay lại. Gã ngả người ra sau ghế, tiếp tục cầm chiếc cốc nhựa lên uống nốt thứ nước dinh dưỡng xám nhạt, hoàn toàn không biết rằng tử thần vừa lướt qua gáy gã chỉ trong gang tấc.
*Giây thứ 240.*
Khang lách người qua sợi laser cuối cùng, đáp chân an toàn xuống bệ đá vô trùng ngay trước cánh cửa xả thải bằng thép của kho lưu trữ. Gã Câm bước theo sau, hai chiếc bình nén bọc chì khổng lồ không hề sứt mẻ một mảng sơn bảo vệ nào.
Khang lập tức lột phắt chiếc Kính lọc Chronon ra khỏi mắt. Mắt trái của anh lúc này đỏ ngầu, nước mắt sống chảy ròng ròng dọc theo má, đau nhức như bị kim châm liên tục. Anh quỳ xuống trước bảng điều khiển phụ của cửa xả thải, tay phải nhanh chóng rút ra một chiếc tuốc-nơ-vít lực lượng tử từ túi bảo hộ, tháo phắt tấm ốp bảo vệ bằng thép vô trùng ra ngoài.
Bên trong bảng điều khiển là một ma trận vi mạch phức tạp phát ra ánh sáng xanh lục nhạt. Khang cắm cáp kết nối từ Chrono-Bender trên tay trái trực tiếp vào cổng dịch vụ của bảng mạch.
"Sáu Mắt! Tao đã kết nối phần cứng. Bắt đầu truyền mã bẻ khóa cửa xả thải!"
"Đang truyền... rè rè..." Giọng Sáu Mắt run rẩy vì căng thẳng. "Mẹ kiếp, Khang ơi! Bộ vi xử lý của tao đang lên tới chín mươi lăm độ C rồi! Lớp keo tản nhiệt sinh học đang chảy ra! Tao chỉ có thể giữ vòng lặp camera cho mày thêm ba mươi giây nữa thôi!"
"Nhanh lên!" Khang gầm lên, tay phải liên tục gõ các dòng mã lệnh ghi đè trên chiếc máy tính cầm tay bọc chì.
Các sợi cáp quang lượng tử kết nối từ Chrono-Bender phát sáng lam rực rỡ, ép hệ thống an ninh của cửa xả thải chạy giao thức thiết lập lại khẩn cấp. Những dòng code bảo mật của Nghiêm liên tục bị bẻ gãy dưới thuật toán đảo ngược dòng điện cực nhỏ của Khang.
*CẠCH... CẠCH... CẠCH...*
Ba chiếc chốt thép khổng lồ bọc titan của cửa xả thải từ từ rút lại vào trong vách tường bê tông, phát ra những tiếng động cơ thủy lực rầm rì ẩm ướt.
Cửa xả thải hé mở một khe rộng khoảng năm mươi centimet, lộ ra luồng ánh sáng màu lam đậm rực rỡ và mùi hương ngọt lịm, nồng nàn của hàng vạn lít Chronon-Fluid nguyên chất được lưu trữ bên trong phòng chứa chính. Đó chính là huyết quản sinh học, là nguồn sống duy nhất có thể cứu Vy khỏi cái chết cận kề.
"Thành công rồi!" Tí reo lên khe khẽ từ phía trên bệ sắt.
Nhưng niềm vui chưa kịp định hình trên gương mặt hốc hác của Khang thì một tiếng rè rè chói tai đột ngột vang dội khắp tai nghe truyền xương của anh.
"Khang... rè rè... cẩn thận!" Giọng Sáu Mắt bị bóp méo hoàn toàn bởi một luồng xung nhiễu điện từ cực mạnh từ phía máy chủ tối cao. "Thằng Nghiêm... nó đã phát hiện ra dấu vết số lượng tử của tao trên tường lửa! Nó vừa kích hoạt giao thức kiểm tra sinh trắc học thủ công toàn diện trên toàn bộ chi nhánh! Vòng lặp hình ảnh giả lập của tao... đã bị phá vỡ hoàn toàn!"
Ngay lập tức, trên màn hình điều khiển của Trương, hình ảnh hành lang trống không biến mất, thay vào đó là hình ảnh Đỗ Khang và Gã Câm khổng lồ đang quỳ trước cửa xả thải số 4 đã bị mở toang.
Trương trợn tròn mắt, chiếc cốc nhựa trên tay rơi bộp xuống sàn nhà, nước dinh dưỡng xám nhạt đổ lê láng.
"Đột nhập! Có kẻ đột nhập kho lưu trữ số 4!" Trương hét lên điên cuồng vào hệ thống loa phát thanh, tay trái đập mạnh xuống nút đỏ khổng lồ kích hoạt báo động đỏ toàn phân khu.
*UÙUUUU... UÙUUUU... UÙUUUU...*
Tiếng còi báo động đỏ rú vang dội, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của toàn bộ pháo đài thép chi nhánh Zone 9. Những luồng ánh sáng đỏ rực từ trần nhà chớp nháy liên tục, nhuộm đỏ cả hành lang vô trùng ẩm ướt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!