Nhạc nềnFirmament3

Đường Ngầm Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng lửa hàn plasma từ xưởng cơ khí của Sơn Lửa vụt tắt, để lại một khoảng tối đặc quánh và mùi khí độc Clo-Chronon hăng hắc bốc lên từ mặt đường. Cơn mưa axit ngoài kia vẫn dội xối xả xuống mái vòm sắt rỉ sét của Zone 9, tiếng lộp bộp liên hồi như thúc giục bước chân của những kẻ đang chạy đua với tử thần. Đỗ Khang siết chặt quai đeo của chiếc bình nén Chronon-Fluid bọc chì trên lưng. Chiếc bình nặng hơn mười lăm ký ghì chặt lấy bả vai trái đang đau nhức của anh, nơi vết nứt trên mô thạch anh lượng tử vừa rò rỉ vài giọt dịch năng lượng vàng nhạt sau nỗ lực bịt ống khí độc cứu Vy. Cơn đau co thắt tủy xương dội ngược lên gáy, nơi kim nano vàng của thiết bị bẻ cong entropy lậu Chrono-Bender đang găm sâu vào da thịt, nóng rực như một thanh sắt nung.


Anh nhìn xuống cổ tay phải của mình. Vòng đếm ngược sinh mệnh chỉ còn đúng mười hai ngày hai mươi ba giờ. Ánh sáng đỏ nhạt của nó nhấp nháy một cách lạnh lùng. Nhưng thứ khiến lồng ngực anh thắt lại chính là con số mười tám giờ đang đếm ngược trên cổ tay của em gái Vy, hiện đang nằm hôn mê sâu trong chiếc nồi súp bọc chì dưới hầm chứa của Năm Chợ.


"Anh Khang, chúng ta phải đi thôi. Đội tuần tra Chấp pháp đang khép dần vòng vây ở phố trên rồi," tiếng thì thầm của cậu bé Tí kéo Khang ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Tí đứng ở miệng nắp cống sắt rỉ sét sát góc xưởng, người nhỏ thọt lỏm trong chiếc áo khoác kỹ thuật quá khổ đầy túi bọc chì, đôi mắt sáng lên đầy cảnh giác dưới ánh sáng chập chờn của làn khói độc màu vàng lục.


Phía sau Tí là Gã Câm. Thân hình khổng lồ cao hơn hai mét của gã sừng sững như một khối đá di động trong bóng tối. Gã Câm không nói, chỉ im lặng gật đầu với Khang, hai bàn tay hộ pháp siết chặt lấy chiếc đai lưng bọc thép hỗ trợ cột sống. Trên lưng gã là hai chiếc bình nén bọc chì rỗng cỡ lớn, sẵn sàng để chứa nguồn dịch sinh học cứu mạng mà họ sắp cướp từ kho lưu trữ của tập đoàn.


Sơn Lửa đứng tựa vào bệ máy, cánh tay phải bằng sắt tự chế của anh vẫn còn rít lên kèn kẹt do kẹt khớp khuỷu tay. Anh vỗ mạnh vào vai phải của Khang: "Đi đi, tao sẽ ở lại đây thu dọn tàn cuộc và canh chừng lối vào hầm chứa của bà Năm. Nhớ mang thuốc về cho con bé Vy."


Khang gật đầu dứt khoát. Anh, Tí và Gã Câm lần lượt lách người xuống miệng cống tối tăm. Nắp cống sắt nặng nề được Sơn Lửa khép lại từ phía trên, cắt đứt hoàn toàn những tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra Chấp pháp ngoài phố chính.


Chào đón họ dưới lòng Cống thoát nước ngầm số 4 là một bầu không khí ẩm ướt, ngột ngạt và nồng nặc mùi hóa chất công nghiệp rò rỉ từ các phân khu phía trên. Dưới chân họ, dòng nước thải nhiễm xạ đen ngòm cuồn cuộn chảy, thỉnh thoảng phát ra những luồng sáng phát quang màu xanh lục nhạt do lẫn tạp chất Chronon thải loại. Những giọt nước axit từ trần cống bê tông nứt nẻ nhỏ tong tong xuống mũ bảo hộ của Khang, để lại những vệt khói xèo xèo nhỏ xíu.


"Lối này, anh Khang. Đi theo đường ống dẫn thải chính của phân khu 8, chúng ta sẽ tiếp cận được Đường hầm gió sập," Tí thì thầm, bước đi nhanh nhẹn như một con sóc trên gờ bê tông hẹp trơn trượt bên thành cống. Cậu bé nhặt rác đã thuộc lòng từng ngóc ngách của hệ thống ngầm này như lòng bàn tay.


Khang lướt mắt trái—nơi có thấu kính cấy ghép lỗi—để quét qua bóng tối. Dù thấu kính bị trầy xước nhẹ do bụi kim loại, anh vẫn nhìn thấy rõ những sợi hạt Chronon phát quang màu lam nhạt đang rò rỉ dọc theo các đường cáp an ninh của tập đoàn chạy dọc trần cống. Anh đi giữa, giữ nhịp thở đều đặn và hạ thấp trọng tâm cơ thể theo kỹ thuật di chuyển không tiếng động mà Hải Sắt đã truyền dạy. Cánh tay trái thạch anh của anh lạnh ngắt, ba ngón tay hoàn toàn mất xúc giác bấu chặt lấy thành cống bọc chì để giữ thăng bằng. Mỗi lần bước đi, vết nứt rò rỉ dịch vàng trên bả vai lại nhói lên một cơn đau buốt óc, nhưng Khang chỉ lặng lẽ nuốt khan ngụm máu tươi đang dâng lên nơi cổ họng.


Gã Câm đi sau cùng. Sức nặng của hai chiếc bình nén bọc chì khổng lồ đè nặng lên vai gã, khiến mỗi bước chân của gã trên gờ xi măng đều đòi hỏi một sự kiểm soát cơ bắp phi thường để không phát ra tiếng động lớn. Gã và Khang phối hợp ăn ý mà không cần một lời nói; mỗi khi Khang giơ tay trái phát sáng lam nhạt ra hiệu dừng, Gã Câm lập tức đứng im bất động như một bức tượng thép, giữ chặt các bình nén không để chúng va chạm vào nhau.


Càng đi sâu vào lòng đất, đường cống càng hẹp lại và dốc xuống. Khí độc Clo-Chronon rò rỉ từ các van xả thải phía trên bắt đầu tích tụ thành những làn sương mù màu vàng lục lơ lửng sát mặt nước. Khang kéo chặt chiếc mặt nạ phòng độc tự chế, cảm nhận được chất lạnh của màng lọc thạch anh đang cố gắng trung hòa độc tố. Vy chỉ còn mười tám giờ sống. Áp lực thời gian đè nặng lên lồng ngực anh như một tảng đá nghìn cân. Anh phải nhanh lên.


"Suỵt!"


Tí đột ngột đứng khựng lại, nép sát thân hình nhỏ bé vào một hốc tường bê tông bọc chì cách âm. Cậu bé quay lại, đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng tuyệt đối. Mắt cậu tràn đầy sự sợ hãi.


Khang lập tức kích hoạt thấu kính mắt trái. Qua màn sương mù độc hại, cách họ khoảng ba mươi mét, một luồng sáng đỏ rực chập chờn quét qua quét lại trên các vách cống ẩm ướt. Tiếng kim loại kéo lê kèn kẹt trên nền xi măng vang lên khô khốc, kèm theo tiếng rè rè điện tử đầy đe dọa.


Sentinel S-09.


Đó là một con robot tuần tra lỗi thế hệ cũ của tập đoàn, bị vứt bỏ dưới cống ngầm nhưng hệ điều hành của nó đã bị lỗi thuật toán nghiêm trọng. Con robot có hình dáng như một gã khổng lồ cơ khí gãy mất một chân dưới, phần thân bọc thép móp méo loang lổ vết rỉ sét màu nâu đỏ. Một mắt camera lớn ở giữa đầu của nó liên tục chập chờn giữa ánh sáng đỏ truy quét và ánh sáng lam lỗi, quét tìm bất kỳ sinh vật sống nào không mang thẻ căn cước lượng tử hợp lệ để tiêu diệt.


S-09 dừng lại ngay ngã ba đường cống, đầu camera xoay tròn 360 độ. Tia laser đỏ từ mắt nó quét qua dòng nước thải, chỉ cách vị trí của Tí vài mét.


Khang ra hiệu cho Tí ẩn nấp sâu hơn sau thành cống bọc chì cách âm. Anh quay sang Gã Câm, chỉ vào hai chiếc bình nén nặng nề trên lưng gã. Gã Câm hiểu ý, gã từ từ hạ thấp trọng tâm, cố gắng lùi lại vào bóng tối của một đường ống dẫn thải phụ.


Nhưng một tai nạn ngoài ý muốn đã xảy ra.


Trong lúc di chuyển lùi dưới không gian chật hẹp, một chiếc khóa cơ khí trên đai lưng bọc thép của Gã Câm vô tình quẹt nhẹ vào một giá sắt rỉ sét nhô ra từ thành cống.


*KENG...*


Tiếng kim loại va chạm nhỏ bé nhưng cực kỳ sắc bén vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đường hầm ngầm.


Mắt camera của Sentinel S-09 ngay lập tức dừng xoay. Nó khóa chặt tiêu cự về phía bóng tối nơi Gã Câm đang đứng. Tiếng o o tần số cao của mạch nạp điện từ rền vang khắp đường cống. Họng súng phóng điện từ tích hợp trên cánh tay phải bọc thép của nó bắt đầu xoay tròn, nạp năng lượng xanh lam rực rỡ, chuẩn bị nổ súng tiêu diệt mục tiêu.


Tí hoảng hốt, nhanh tay chộp lấy một viên đá rỉ sét dưới chân, định ném về phía ngược lại để đánh lạc hướng robot. Nhưng Khang đã kịp giữ tay cậu bé lại. Anh biết thuật toán khóa mục tiêu nhiệt lượng của con robot lỗi này cực kỳ bướng bỉnh; một khi đã bắt được dao động nhiệt lượng từ cơ thể khổng lồ của Gã Câm, nó sẽ không bị phân tâm bởi tiếng động giả.


Khang không thể sử dụng súng EMP cầm tay vì nó đã bị cháy tụ điện hoàn toàn sau vụ tự hủy của drone Ong-9 trước đó. Anh cũng không muốn dùng Chrono-Bender để bẻ cong thời gian diện rộng vì phản lực sẽ làm vết nứt trên vai trái của anh rách toạc ra, rò rỉ bức xạ lam đậm thu hút các máy quét an ninh tầm xa của Nghiêm ở phía trên.


Anh phải tiêu diệt nó một cách im lặng và chuẩn xác bằng cận chiến.


Khang hít một hơi thật sâu, vận hành kỹ năng di chuyển không tiếng động trong bóng tối. Anh bước đi bằng ức bàn chân, giữ cho cơ thể hoàn toàn hòa vào nhịp điệu dripping của những giọt nước axit từ trần cống. Tận dụng làn khói độc Clo-Chronon màu vàng lục làm màn che mắt, Khang lướt đi dọc theo gờ bê tông đối diện, vòng ra phía sau lưng con robot tuần tra lỗi đang bận nạp đạn.


Sentinel S-09 nâng họng súng điện từ lên, chỉ còn một giây nữa là luồng sét cao áp sẽ phóng thẳng vào vị trí của Gã Câm.


Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Khang đã tiếp cận sát sau gáy con robot. Khoảng cách chưa đầy một mét.


Anh gồng cơ tay trái thạch anh. Kim nano vàng sau gáy dội lên một luồng xung điện nóng bỏng làm mắt trái anh phát sáng lam rực rỡ. Khang hướng lòng bàn tay trái mang Chrono-Bender trực tiếp vào khớp nối gối bằng thép rỉ sét nâng đỡ toàn bộ thân hình nặng nề của S-09.


Anh kích hoạt: "Khống chế xung cơ học bằng Chrono-Bender".


Một luồng sóng entropy vô hình, mang theo những tia chớp lượng tử màu lam nhạt, phóng ra từ lòng bàn tay Khang, bao trùm lấy khớp gối kim loại của con robot.


*XÈO... XÈO...*


Trong vòng chưa đầy một giây, quá trình oxy hóa tự nhiên của sắt thép bị đẩy nhanh lên gấp hàng vạn lần. Lớp thép chịu lực dày cộp của khớp gối S-09 chuyển hóa thần tốc từ màu xám đen sang màu nâu đỏ rỉ sét, mục nát và rụng vỡ thành những mảng bột sắt mịn rơi lả tả xuống dòng nước thải.


Sentinel S-09 đột ngột mất đi điểm tựa chịu lực chính. Thân hình cơ bắp bằng thép nặng nề của nó đổ sụp về phía sau. Khang nhanh như cắt, dùng tay phải chộp chặt lấy họng súng điện từ đang nạp dở của nó, hướng nòng súng xuống dòng nước thải để triệt tiêu luồng điện cao áp đang phóng ra.


*XÙY...*


Luồng điện từ bị xả thẳng xuống nước, tạo nên một quầng sáng xanh lam nhạt rồi tắt ngấm. Toàn bộ hệ thống mạch điều khiển của S-09 chập mạch, mắt camera chớp tắt liên tục rồi tối đen hoàn toàn. Con quái vật cơ khí khổng lồ đông cứng lại vĩnh viễn, biến thành một đống sắt rỉ im lìm nằm chắn ngang ngã ba đường cống.


Khang buông tay ra, lùi lại một bước, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay trái thạch anh của anh run rẩy dữ dội, vết nứt trên vai lại rỉ thêm một giọt dịch vàng ấm nóng. Anh đã khống chế thành công con robot một cách im lặng, không phát ra bất kỳ tiếng nổ hay tín hiệu báo động nào lên mặt đất. Nhưng cái giá phải trả là vết sẹo thạch anh của anh lại silicon hóa sâu thêm một chút.


Tí và Gã Câm nhanh chóng chạy lại gần. Gã Câm đưa bàn tay hộ pháp đỡ lấy bả vai Khang, ánh mắt lộ vẻ lo lắng và nể phục sâu sắc. Khang lắc đầu, gạt nhẹ tay gã ra: "Tôi không sao. Đi tiếp thôi, chúng ta sắp hết thời gian rồi."


Họ vượt qua xác con robot lỗi, rẽ vào một đường ống dẫn thải lớn dẫn thẳng lên phía trên. Sau mười phút leo trèo mệt nhọc qua các bậc thang sắt rỉ sét, họ chạm tới Đường hầm gió sập.


Đây là hệ thống thông gió cũ của các khu mỏ khai thác dưới lòng đất trước đây, nay đã bị bỏ hoang sau vụ tai nạn sập hầm mười năm trước. Không khí ở đây khô khốc và lạnh buốt, những luồng gió giật mạnh mang theo bụi kim loại sắc nhọn rít lên u u qua các khe nứt bê tông, sẵn sàng cắt rách quần áo bảo hộ và da thịt của bất kỳ ai bất cẩn.


Khang phải dùng Chrono-Bender để bẻ cong nhẹ sức cản của gió, tạo ra một vùng áp suất ổn định che chở cho Tí và Gã Câm di chuyển qua các khối bê tông đổ nát chắn ngang đường hầm.


Sau khi vượt qua khúc quanh cuối cùng của đường hầm gió sập, họ bước ra một bệ sắt nhỏ treo lơ lửng sát trần nhà. Ngay phía dưới họ, cách khoảng mười mét, chính là cửa xả thải khổng lồ dẫn trực tiếp vào Kho lưu trữ thời gian chi nhánh Zone 9 của tập đoàn Chronos Corp.


"Chúng ta tới nơi rồi, anh Khang!" Tí reo lên khe khẽ, ghé mắt nhìn qua khe hở của tấm lưới sắt cửa xả thải.


Nhưng nụ cười của cậu bé nhặt rác đột ngột đông cứng lại. Đôi mắt cậu giãn to ra vì kinh hoàng.


Khang lập tức bước tới, đeo thấu kính lọc Chronon lên mắt để nhìn xuống phía dưới.


Ngay trước cửa xả thải—lối vào duy nhất để thâm nhập vào pháo đài thép từ phía sau—không còn là một khoảng không gian trống rỗng. Một hệ thống lưới quét laser lượng tử dày đặc, được thiết lập bởi kỹ sư trưởng an ninh Nghiêm, đang chắn ngang toàn bộ lối đi. Những sợi chỉ ánh sáng màu xanh lam rực rỡ, đan chéo vào nhau thành một tấm lưới mắt cáo vô cùng tinh vi, liên tục dao động và phát ra những tiếng o o tần số cao đầy chết chóc.


Mật độ hạt Chronon xung quanh lưới laser đang tăng cao một cách dị thường, khiến không khí xung quanh bị bóp méo chập chờn. Đây không phải là bẫy laser nhiệt thông thường; đây là lưới quét sinh trắc học lượng tử kết nối trực tiếp với máy chủ tối cao. Chỉ cần một hạt bụi hay một dao động nhiệt lượng nhỏ chạm vào, hệ thống an ninh sẽ lập tức kích hoạt báo động đỏ toàn thành phố, và các robot Sentinel K-5 bọc thép hạng nặng ở phòng ngoài sẽ tràn vào tiêu diệt họ trong vòng vài giây.


Khang đứng chết lặng trên bệ sắt. Vy chỉ còn mười tám giờ sống, và tấm lưới laser lượng tử của Nghiêm đang chắn ngay trước mắt họ như một bức tường định mệnh không thể vượt qua.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!