Bão Khí Độc
Cơn mưa axit sực mùi lưu huỳnh dội xối xả xuống mái vòm sắt hoen rỉ của Zone 9, tạo nên những tiếng lộp bộp khô khốc vang vọng khắp các ngõ hẻm chật hẹp của khu ổ chuột Vòm Sắt. Đỗ Khang lê bước chân trái bỏng rát từ Vùng lõi bức xạ trở về, từng bước chân nặng nề in hằn vệt nước đen kịt trên nền xi măng nứt nẻ. Cánh tay trái của anh—nơi vết sẹo hoại tử lượng tử đã silicon hóa đến bốn mươi lăm phần trăm—được quấn chặt bằng những dải chì mỏng và vải bạt rách nát tì sát vào hông để giấu đi thứ ánh sáng lam dị thường chực chờ rò rỉ. Ba ngón tay trái hoàn toàn mất xúc giác bấu chặt lấy mép áo khoác bảo hộ sờn rách, lạnh ngắt như một khối băng thạch anh, nhưng tủy sống của anh thì đang gào thét vì cơn sốt bức xạ bắt đầu hành hạ đại não.
Hạn mức tuổi thọ hiển thị trên cổ tay phải của anh nhấp nháy con số: mười hai ngày hai mươi ba giờ. Đó là tất cả những gì anh còn lại sau khi bẻ gãy sợi xích titan của Lôi. Khang nghiến chặt răng đến bật máu tươi nơi khóe môi, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo. Anh phải quay lại khu nhà trọ tổ ong ngay lập tức. Lời cảnh báo của Bà Sáu Mù về âm mưu xả khí độc của tập đoàn vẫn đang dội vang trong tâm trí anh như một hồi chuông tử thần.
Đột ngột, một tiếng rít chói tai vang lên từ phía trên đỉnh đầu.
Hệ thống thông gió khổng lồ chạy dọc dưới vòm kính sắt rỉ sét của Zone 9 bỗng nhiên đảo chiều. Thay vì hút khí thải công nghiệp ra ngoài hoang mạc, các cánh quạt thép khổng lồ bắt đầu quay điên cuồng, đẩy ngược một luồng khí đặc quánh màu vàng lục nhạt xuống lòng khu ổ chuột.
Khí độc Clo-Chronon.
"Khí độc! Tập đoàn xả thải rồi! Chạy mau!"
Tiếng gào thét thất thanh của ai đó xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Chỉ trong vòng vài giây, cả khu ổ chuột Vòm Sắt rơi vào cảnh hỗn loạn cực độ. Người dân nghèo từ các căn hộ tổ ong chật hẹp tràn ra đường như ong vỡ tổ. Tiếng ho khùng khục, tiếng khóc thét của trẻ con và tiếng bước chân giẫm đạp lên nhau vang dội khắp nơi.
Clo-Chronon không chỉ là chất độc hóa học thông thường; dưới thấu kính lỗi ở mắt trái của Khang, luồng khí màu vàng lục ấy phát ra những tia sáng lượng tử hỗn loạn, quấn chặt lấy cơ thể của những người nghèo khổ. Ngay khi hít phải thứ khí này, đồng hồ sinh học trên cổ tay cư dân bắt đầu nhảy số điên cuồng theo chiều đếm ngược. Ánh sáng đỏ rực nhấp nháy liên tục. Một người đàn ông trung niên ngã gục ngay trước mặt Khang, vòng đếm ngược của ông ta từ mười ngày sống sụt xuống còn tám ngày, rồi năm ngày chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi. Tế bào tủy xương của họ đang bị phân rã cấp tốc dưới tác động của hằng số entropy nghịch đảo do tập đoàn cố ý xả thải.
Khang điên cuồng lao về phía căn hộ tổ ong số 402. Vệt rách rỉ sét trên đường ống thông gió chính ngay hành lang hành lang dẫn vào phòng Vy đang phun ra một vòi rồng khí độc màu vàng lục. Khí độc đang tràn qua khe cửa gỗ mục nát, hướng thẳng về phía chiếc giường nơi Vy đang nằm hôn mê sâu.
"Không! Vy!"
Khang gầm lên một tiếng phẫn nộ. Không màng đến tính mạng, anh lao tới, dùng chính bàn tay trái thạch anh lam hóa của mình bịt chặt lấy vết nứt trên đường ống thép rỉ sét.
*XÈO... XÈO...*
Luồng khí Clo-Chronon áp lực cao phun thẳng vào cánh tay tinh thể của anh. Chất độc tính axit ăn mòn lớp vải bạt bảo hộ, tiếp xúc trực tiếp với mô thạch anh lượng tử. Sự cộng hưởng năng lượng thô từ quặng Chronite tích lũy bên trong cánh tay đột ngột phản ứng dữ dội với hằng số entropy của khí độc. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên. Lớp biểu bì thạch anh lam trên mu bàn tay trái của Khang rạn nứt một đường mảnh, rò rỉ vài giọt dịch năng lượng vàng nhạt. Cơn đau co thắt tủy xương dữ dội dội ngược thẳng vào sau gáy, nơi kim nano vàng của Chrono-Bender đang gắm sâu. Khang khuỵu gối xuống nền đất lạnh, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Áp lực của dòng khí độc quá lớn, nó thổi bay bàn tay thạch anh của anh ra khỏi vết nứt, tiếp tục phun trào điên cuồng.
"Cậu Khang! Tránh ra mau!"
Một bàn tay mập mạp, thô ráp chộp lấy vai Khang, kéo mạnh anh lùi lại phía sau. Đó là Bà Năm Chợ. Bà đeo chiếc khẩu trang vải dày bọc chì ẩm ướt, tay kia đang kéo theo một chiếc nồi nấu súp khổng lồ bằng hợp kim bọc chì cách nhiệt.
"Tôi đã đưa con bé Vy vào đây rồi! Mau giúp tôi một tay!" Bà Năm Chợ hét lên qua màng lọc vải.
Khang nhìn vào trong chiếc nồi súp bọc chì rỗng. Vy đang nằm gọn bên trong, dáng người gầy gò, da nhợt nhạt không một chút huyết sắc. Chiếc kẹp tóc bằng nhựa hình cỏ bốn lá bị nứt vẫn cài hờ trên mái tóc xơ xác của cô bé. Nhờ lớp chì dày của chiếc nồi hấp thụ bức xạ và ngăn chặn khí độc, vòng đếm ngược trên cổ tay trái của Vy tạm thời ngừng nhảy số, nhưng nó vẫn nhấp nháy đỏ rực rỡ ở mức cảnh báo nguy kịch: ba ngày sống.
Khang cùng Bà Năm Chợ nhanh chóng đậy chặt nắp chì của chiếc nồi súp, khóa chặt các van cơ khí thô sơ.
"Mang con bé xuống hầm chứa của quán súp ngay, bà Năm! Tấm bạt chì ở đó sẽ bảo vệ nó tạm thời. Tôi phải đến xưởng của Sơn," Khang thở dốc, giọng nói khàn đặc do phơi nhiễm nhẹ khí độc.
"Cậu điên rồi à? Ngoài kia toàn khí độc và drone tuần tra!" Bà Năm Chợ lo lắng nhìn vết nứt đang rò rỉ ánh sáng lam đậm trên vai trái của Khang.
"Nếu không có bình nén Chronon-Fluid bọc chì để cướp thuốc cứu Vy, con bé cũng không sống quá ba ngày nữa. Tôi không thể đứng nhìn tụi tập đoàn vắt kiệt tủy xương của em gái mình để nạp cho cái siêu máy tính dự báo tài chính khốn kiếp của chúng!" Ánh mắt Khang đỏ ngầu, tràn ngập sự phẫn nộ tột cùng khi nghĩ đến chân tướng tàn bạo mà anh vừa giải mã được.
Bà Năm Chợ nhìn vào mắt Khang, nhận ra sự quyết đoán không thể lay chuyển của gã thanh niên đòi nợ thuê cũ. Bà gật đầu, dùng sức lực của một người lao động nặng kéo chiếc nồi súp chứa Vy lách qua lối hành lang ngập tràn khói độc, hướng về phía hầm ngầm quán súp.
Khang lập tức quay người chạy băng qua làn khói Clo-Chronon vàng lục, hướng về phía xưởng cơ khí của Sơn Lửa ở ngõ cụt phía Tây. Lâm Khói đã xuất hiện từ trước, gã đeo chiếc mặt nạ phòng độc mỏ chim rỉ sét, nhanh tay phát cho Khang và Sơn Lửa những chiếc mặt nạ phòng độc tự chế được lót màng lọc than hoạt tính trộn bột thạch anh thô sơ.
"Đeo vào mau, Khang! Thứ khí này đang làm lạm phát tuổi thọ toàn khu phố. Lão Cá Mập và đồng bọn đang chuẩn bị găm giữ nguồn nước sạch để ép người dân phải đổi tuổi thọ lấy nước lọc đấy!" Lâm Khói rít lên qua màng lọc kim loại.
Khang chụp lấy chiếc mặt nạ đeo lên mặt, luồng khí lạnh buốt từ màng lọc thạch anh làm dịu đi cơn bỏng rát trong phế quản. Anh bước vào xưởng cơ khí. Sơn "Lửa" đang đứng bên bệ đúc, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt sạm đen vì muội than. Cánh tay phải bằng sắt tự chế của Sơn rít lên kèn kẹt, thỉnh thoảng bắn ra những tia lửa điện do khớp khuỷu tay bị kẹt cứng sau trận chiến với Thắng Đen. Nhưng bằng một tay còn lại, Sơn vẫn cố gắng dùng chiếc kìm lực khổng lồ để hoàn thành việc bọc chì các bình nén Chronon-Fluid trống rỗng.
"Khang! Mày về rồi!" Sơn Lửa thở phào, đặt chiếc bình nén bọc chì dày cộm xuống bàn máy. Chiếc bình xám xịt, thô kệch nhưng lớp chì đúc áp lực cao của Tư Búa đã bịt kín mọi kẽ hở, đảm bảo không một hạt Chronon nào có thể rò rỉ ra ngoài để bị máy quét phát hiện. "Bình nén đã sẵn sàng. Nhưng làm sao chúng ta tiếp cận được kho lưu trữ của Chronos Corp khi cả khu phố đang bị phong tỏa bởi drone Sentinel K-4?"
Đúng lúc đó, tiếng bước chân lanh lẹ vang lên ngoài cửa xưởng. Cậu bé Tí nhỏ con lách qua khe cửa tôn rách, khuôn mặt lấm lem dầu máy nhưng đôi mắt sáng quắc đầy tinh ranh. Phía sau nó là năm đứa trẻ đường phố thuộc Nhóm Thợ Săn Phế Liệu, mỗi đứa đều mang theo những túi bọc chì nặng nề chứa đầy mảnh kim loại phế thải và bột từ tính.
"Anh Khang! Em dẫn tụi nhỏ tới rồi!" Tí thở dốc, giơ chiếc súng cao su tự chế lên. "Tụi em đã khảo sát xong. Đội Tuần tra Chấp pháp đang tập trung đối phó với các cuộc biểu tình của dân nghèo ngoài phố chính. Nhưng quanh kho lưu trữ vẫn có ba con Sentinel K-4 quét võng mạc liên tục. Nếu không làm mù tụi nó, anh không thể bước tới cửa kho được."
Khang nhìn Tí, rồi nhìn năm đứa trẻ nghèo khổ đang run rẩy dưới làn mưa axit ngoài cửa xưởng nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự tin tưởng dành cho anh. Lòng ngực anh thắt lại. Những đứa trẻ này sẵn sàng mạo hiểm mạng sống chỉ để đổi lấy vài giờ sống lẻ từ những thẻ thời gian rỗng mà anh nhặt được từ bãi rác.
"Tí, nghe anh nói," Khang đặt bàn tay phải lên vai cậu bé. "Anh cần tụi em đi rải các mảnh kim loại bọc bột từ tính này quanh các ngã tư dẫn vào kho lưu trữ. Khi bột từ tính phát tán, radar của Sentinel sẽ bị nhiễu loạn trong vòng ba phút. Nhưng tuyệt đối không được để tụi nó nhìn thấy trực diện, hiểu chưa?"
"Anh cứ tin em! Tụi em luồn lách dưới đường cống quen rồi, Sentinel không bắt được đâu!" Tí quả quyết gật đầu, ra hiệu cho nhóm trẻ lập tức tản ra vào bóng tối của những con hẻm ngập khói độc.
Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho nhóm của Tí và tạo ra một khoảng trống an ninh đủ lớn, Khang biết anh phải hy sinh một quân bài quan trọng. Anh bước lại góc xưởng, nơi con robot do thám Drone Ong-9 (hoặc Ong-11 được lập trình lại) đang lơ lửng chập chờn với một mắt camera phát sáng lam nhạt.
Khang cắm cáp kết nối từ máy tính cầm tay vào cổng nạp chip của drone. Mười ngón tay của anh lướt nhanh trên bàn phím cơ khí lượng tử, chạy giao thức tự hủy lượng tử mà anh đã thiết lập dựa trên kỹ nghệ của Thợ cả Lưu. Anh lập trình cho viên pin lithium rò rỉ bên trong drone sẽ kích nổ quá tải khi tiếp cận hub điều khiển camera an ninh của khu phố.
"Xin lỗi mày, Ong-9. Nhưng tao cần mày mở đường," Khang thì thầm.
Con drone phát ra tiếng tít tít dồn dập như thể hiểu lệnh, rồi vút bay ra ngoài cửa xưởng, lao thẳng về phía cột camera giám sát sinh trắc học của tập đoàn ở đầu phố.
*ĐOÀNG!*
Một quầng sáng điện từ màu xanh lục bùng lên giữa màn sương mù Clo-Chronon. Xung điện từ EMP từ vụ tự hủy của drone quét qua toàn bộ khu vực, làm mù hoàn toàn hệ thống camera giám sát sinh trắc học và máy quét nhịp tim của tập đoàn trong phạm vi năm mươi mét. Đèn đường neon vụt tắt, đẩy cả góc phố vào bóng tối tuyệt đối.
"Ong-9 đã kích nổ! Camera khu vực đã mù!" Sáu Mắt thông báo gấp gáp qua tai nghe từ phòng điều khiển ngầm. "Khang! Mày chỉ có đúng năm phút trước khi hệ thống an ninh dự phòng của Nghiêm tự động kích hoạt trở lại!"
Khang dứt khoát đeo chiếc bình nén bọc chì nặng hơn mười lăm ký lên lưng. Sức nặng vật lý ghì chặt bả vai anh, cơn đau từ vết bỏng điện từ ở chân trái lại nhói lên buốt nhói, nhưng ý chí của anh đã đạt đến trạng thái kiên định tối hậu. Anh bước lại gần chiếc nồi súp bọc chì của Năm Chợ, mở nhẹ nắp chì để nhìn Vy lần cuối.
Vy vẫn nằm im lìm, nhịp thở yếu ớt phập phồng dưới lớp mặt nạ phòng độc tự chế rách nát mà Khang vừa đeo cho cô bé. Đồng hồ sinh học trên cổ tay mảnh khảnh của em gái nhấp nháy con số: mười tám giờ đếm ngược. Cơn sốt co thắt entropy đang khiến cơ thể Vy run rẩy nhẹ.
Mười tám giờ sống cuối cùng của em gái anh.
Khang vuốt nhẹ mái tóc xơ xác của Vy, đậy chặt nắp chì bọc bảo vệ. Anh đứng thẳng dậy, quay sang Sơn Lửa đang cầm mỏ hàn plasma đứng đợi bên cạnh.
"Đêm nay, chúng ta cướp kho của Chronos."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!