Nhạc nềnFirmament3

Hợp Đồng Sinh Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa axit từ phân khu trung tâm Zone 5 rỉ qua những khe nứt của vòm sắt rỉ sét, trút xuống những con hẻm chật hẹp của Aethel-Zone 9 như một thứ dịch thể vàng đục, bốc mùi hóa chất nồng nặc. Dưới đáy sâu của đô thị phân tầng này, ánh sáng mặt trời là một khái niệm xa xỉ chỉ tồn tại trong những cuốn sách giấy cũ nát. Thứ ánh sáng duy nhất định hình nên sự sống ở đây là sắc đỏ rực, nhấp nháy liên tục từ những chiếc đồng hồ sinh học cấy ghép trên cổ tay của cư dân. Đỏ—màu của sự cạn kiệt, màu của những sinh mệnh đang đếm ngược từng ngày, từng giờ để chờ đợi cái chết.


Đỗ Khang đứng nép dưới mái hiên tôn của một tiệm sửa máy cũ, kéo thấp chiếc mũ của bộ đồng phục bảo hộ sờn rách màu xám xịt. Trên ngực áo anh, logo của Tập đoàn Chronos Corp—hình một chiếc đồng hồ cát cách điệu lồng trong một chuỗi xoắn kép DNA—phát ra ánh sáng lam lạnh lẽo. Khang cúi xuống nhìn cổ tay trái của mình.


[00:30:12:05:42]


Ba mươi ngày. Mười hai giờ. Năm phút. Bốn mươi hai giây.


Đó là toàn bộ tài sản của một gã thanh niên hai mươi tư tuổi, kẻ hằng ngày vẫn mang danh nghĩa nhân viên thu nợ thời gian cấp 1 của tập đoàn tài chính sinh học lớn nhất liên bang. Một trò đùa tàn nhẫn của số phận. Khang làm việc cho cỗ máy vắt kiệt tuổi thọ của đồng loại, nhưng chính anh cũng chỉ là một kẻ cận kề cái chết, phải tính toán chi li từng giây sống để đổi lấy những viên thuốc ức chế bức xạ đắt đỏ cho em gái mình.


"Khang! Mày lại đứng thẫn thờ ở đó à? Cứ lề mề thế này thì chỉ tiêu tháng này của mày sẽ bị chuyển sang cho tao đấy."


Một giọng nói lấc cấc, mang theo tiếng cười khẩy quen thuộc vang lên từ phía sau. Lâm "Sói" bước ra từ chiếc xe tuần tra bọc thép nhẹ của chi nhánh, bộ đồng phục thu nợ của gã phẳng phiu và sạch sẽ hơn Khang rất nhiều. Lâm vuốt lại mái tóc chải chuốt bóng mượt, cố tình giơ cổ tay trái lên trước mặt Khang. Trên đó, vòng đếm ngược phát ra ánh sáng xanh lục nhạt rực rỡ.


[180:08:15:22]


Hơn một trăm tám mươi ngày sống dự trữ. Ở Zone 9, con số đó tương đương với một gia tài tầm trung. Lâm là kẻ tàn nhẫn nhất trong đội thu nợ, kẻ sẵn sàng dùng roi điện từ quất nát tủy sống của những ông già nợ nần để rút sạch những ngày sống cuối cùng của họ nhằm đạt chỉ tiêu thăng tiến lên Zone 5.


"Chỉ tiêu của tôi, tôi tự hoàn thành. Không phiền đến anh," Khang trầm giọng, bàn tay giấu dưới găng tay bảo hộ siết chặt chiếc máy Chrono-Collector cầm tay—thiết bị thu nợ tiêu chuẩn cấp 2 của mình.


"Ồ, tao chỉ lo cho con bé Vy nhà mày thôi," Lâm Sói tiến lại gần, ghé sát tai Khang, giọng gã hạ thấp đầy ác ý. "Nghe nói bệnh suy tủy xương lượng tử của nó lại trở nặng rồi hả? Dung dịch muối sinh lý lượng tử thô sơ không giữ mạng cho nó được lâu đâu. Nhìn con số trên tay mày đi, ba mươi ngày? Mày định nhường cho nó bao nhiêu? Hay là... mày muốn tao giới thiệu cho mày vài sòng bạc thời gian ngầm của lão Cường Sét? Biết đâu vận may đến, mày lại kiếm được vài năm?"


"Tránh ra," Khang lạnh lùng gạt Lâm Sói sang một bên, bước thẳng vào văn phòng thu nợ Chronos Corp chi nhánh Zone 9.


Tòa nhà kính của chi nhánh tập đoàn đứng sừng sững như một pháo đài vô trùng giữa khu ổ chuột bẩn thỉu. Bên trong, không khí được lọc sạch đến mức lạnh buốt, khác hẳn mùi clo và dầu máy rò rỉ ngoài phố. Khang bước qua máy quét võng mạc ở sảnh chính. Tiếng bíp điện tử vang lên vô cảm:


"Nhân viên Đỗ Khang. Mã số 992. Hạn mức tuổi thọ hiện tại: 30 ngày. Cấp độ năng lực: Kỹ thuật viên Thu nợ cấp 2. Chào mừng trở lại làm việc."


Khang lờ đi những ánh mắt dò xét của đồng nghiệp xung quanh. Anh đi thẳng đến khu vực văn phòng của Trưởng phòng hành chính Hứa. Hôm nay là ngày cập nhật hợp đồng định kỳ của cư dân khu nhà trọ tổ ong Zone 9—nơi anh và Vy đang thuê. Khang có một linh cảm xấu. Kể từ khi chỉ số lạm phát năng lượng của phân khu dưới đáy này tăng vọt lên 15% vào tuần trước, tập đoàn đã bắt đầu rục rịch điều chỉnh các chính sách thu hồi tài nguyên.


Trước cửa phòng của Hứa, Khang chạm mặt Hoàng "Đồng", gã nhân viên thu nợ hèn nhát nhưng mưu mô đang lấm lét ôm một xấp tài liệu kỹ thuật số. Thấy Khang, Hoàng Đồng vội vàng lảng tránh ánh mắt, bước nhanh ra hành lang. Khang nhíu mày, trực giác nhạy bén của một kẻ sửa máy dã chiến mách bảo anh rằng gã đồng nghiệp này vừa làm điều gì đó mờ ám liên quan đến mình.


Khang gõ cửa phòng.


"Vào đi," một giọng nói ôn hòa, được điều chỉnh âm tần hoàn hảo phát ra từ bên trong.


Trưởng phòng Hứa ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ tự nhiên—một thứ tài sản cực kỳ xa xỉ được vận chuyển từ mặt đất xuống. Gã đeo một cặp kính gọng vàng mỏng, mặc bộ vest xám tro vô trùng không một nếp nhăn. Trên cổ tay gã, vòng đếm ngược hiển thị con số kinh ngạc: ba trăm năm, phát ra ánh sáng vàng kim sang trọng của giới thượng lưu.


"Ồ, Đỗ Khang," Hứa ngẩng đầu lên, nở một nụ cười lịch thiệp nhưng đôi mắt sau tròng kính lạnh lùng như hai phiến băng. "Tôi đang xem qua báo cáo hiệu suất của cậu. Cậu vẫn luôn là một nhân viên mẫn cán, dù... có hơi nhân từ quá mức với các con nợ. Nhưng hôm nay, tôi gọi cậu vào không phải vì chuyện đó."


Hứa đẩy một chiếc máy tính bảng lượng tử về phía Khang. Trên màn hình hiển thị hồ sơ cá nhân của Đỗ Vy, kèm theo một bản sao hợp đồng thuê nhà tổ ong của hai anh em.


"Có vấn đề gì với hợp đồng thuê nhà của chúng tôi sao, thưa Trưởng phòng?" Khang cố giữ giọng mình bình thản, nhưng lồng ngực anh đã bắt đầu thắt lại.


"Không có vấn đề gì về phía chúng tôi cả," Hứa đan hai tay vào nhau, tựa lưng vào ghế. "Mọi thứ đều hoàn toàn hợp pháp và tuân thủ đúng quy trình của Chronos-Net. Tuy nhiên, như cậu đã biết, tuần trước chỉ số lạm phát năng lượng của Zone 9 đã vượt ngưỡng 15%. Theo phụ lục hợp đồng, mục 4, khoản 12—điều khoản ẩn về biến động lạm phát năng lượng—tập đoàn có quyền tự động điều chỉnh và truy thu tuổi thọ dự trữ của người thuê để bù đắp thâm hụt chi phí vận hành địa nhiệt."


Khang cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Anh giật lấy chiếc máy tính bảng, ngón tay run rẩy lướt qua những dòng điều khoản siêu nhỏ được mã hóa bằng thuật toán lượng tử phức tạp.


"Điều khoản ẩn..." Khang thì thầm, giọng anh khản đặc. "Nó chưa bao giờ được giải thích rõ ràng khi chúng tôi ký hợp đồng."


"Nó nằm trong thỏa thuận nhấp chuột đồng ý mặc định, Đỗ Khang," Hứa mỉm cười, giọng gã vẫn đều đều như một cái máy được lập trình sẵn. "Và theo tính toán của hệ thống kiểm toán gen, để bù đắp cho căn hộ tổ ong của cậu, tập đoàn sẽ tiến hành cưỡng chế tịch thu mười năm tuổi thọ dự trữ từ tài khoản liên đới của Đỗ Vy."


Mười năm.


Đối với một cô bé mười sáu tuổi đang bị bệnh suy tủy xương lượng tử hành hạ, mười năm tuổi thọ dự trữ là toàn bộ số thời gian duy trì sự sống mà cha mẹ họ đã dùng cả mạng sống để tích lũy và nhường lại trước khi qua đời. Nếu bị rút đi mười năm này, vòng đếm ngược của Vy sẽ lập tức sụt giảm xuống dưới mức cảnh báo nguy hiểm.


"Không thể nào!" Khang đập mạnh tay xuống bàn, chiếc máy Chrono-Collector bên hông anh va vào cạnh gỗ phát ra tiếng động chát chúa. "Vy đang bị bệnh! Cô bé không thể chịu đựng nổi một ca cưỡng chế rút tủy xương thời gian quy mô lớn như vậy! Việc này sẽ giết chết cô bé!"


"Tôi rất tiếc, Khang," Hứa không hề thay đổi sắc mặt, gã đẩy gọng kính vàng lên cầu mũi. "Quyết định này đã được phê duyệt tự động bởi hệ thống Chronos-Net và được ký duyệt trực tiếp bởi Giám đốc Phục. Luật pháp là luật pháp. Chúng ta không thể phá vỡ trật tự của thành phố chỉ vì một cá nhân."


"Tôi có thể dùng Chrono-Credits cá nhân để trả!" Khang khẩn khoản, anh giơ cổ tay trái của mình lên, để lộ con số ba mươi ngày đỏ rực. "Tôi sẽ nộp toàn bộ số ngày sống hiện có của mình. Tôi chỉ giữ lại ba ngày để làm việc! Xin hãy gia hạn nợ cho Vy!"


Hứa nhìn con số ba mươi ngày trên tay Khang bằng một ánh mắt thương hại, xen lẫn sự coi thường sâu sắc.


"Ba mươi ngày của cậu thậm chí không đủ trả phí giao dịch lượng tử cho một ca cưỡng chế quy mô mười năm, Khang ạ. Tuổi thọ của cậu quá ít ỏi, chất lượng hạt Chronon trong máu của cậu cũng quá thấp do làm việc trong môi trường nhiễm xạ. Tập đoàn cần nguồn dịch sinh học Chronon-Fluid tinh khiết từ tủy xương của những người trẻ chưa bị nhiễm độc như em gái cậu để nạp năng lượng cho máy chủ trung tâm. Đó là quy luật kinh tế sinh học."


Khang đứng sững như trời trồng. Từng lời nói của Hứa như những nhát búa nện thẳng vào đầu óc anh, đập tan mọi ảo tưởng cuối cùng về sự công bằng trong cái thế giới tàn bạo này. Kẻ nghèo ở đây không chỉ bán đi sức lao động; họ bán đi chính dòng máu, chính tủy xương và từng giây phút tồn tại vật lý của mình để nuôi dưỡng sự bất tử giả tạo cho giới tài phiệt trên phân khu thượng lưu.


"Lệnh cưỡng chế đã được ban hành," Hứa gõ nhẹ ngón tay lên màn hình máy tính bảng, gửi một tệp dữ liệu sang thiết bị cầm tay của Khang. "Đội trưởng Chấp pháp Lý sẽ dẫn đầu đoàn cưỡng chế đến nhà trọ tổ ong của cậu vào ngày mai để thi hành lệnh. Cậu có đúng hai mươi bốn giờ để chuẩn bị tâm lý cho em gái mình. Đừng cố gắng làm điều gì ngu ngốc, Khang. Hệ thống Chronos-Net giám sát mọi võng mạc và nhịp tim lượng tử của cậu. Trốn chạy là vô ích."


Khang không nhớ nổi mình đã bước ra khỏi phòng của Hứa bằng cách nào. Đầu óc anh quay cuồng, tai anh ù đi bởi tiếng o o từ những đường ống dẫn dịch sinh học chạy dọc hành lang tòa nhà. Anh bước ra sảnh chính, nơi Lâm Sói đang đứng cười cợt với một nhóm tuần tra viên khác. Nhìn thấy vẻ mặt thất thần của Khang, Lâm Sói nháy mắt đầy đắc ý.


Khang hiểu ra tất cả. Hoàng Đồng báo cáo sai phạm, Lâm Sói ép chỉ tiêu, và Hứa kích hoạt điều khoản ẩn—tất cả là một cái bẫy có hệ thống để dồn anh vào đường cùng, để biến em gái anh thành một món hàng béo bở trên bàn đấu giá tuổi thọ của Giám đốc Phục.


Anh bước ra khỏi pháo đài kính của Chronos Corp, lao vào cơn mưa axit đang bắt đầu nặng hạt. Những giọt nước hóa chất nóng bỏng rơi trên vai áo bảo hộ sờn rách, nhưng Khang không hề cảm thấy lạnh. Trong lòng anh, một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng đang bùng cháy, thiêu rụi mọi ranh giới của sự cam chịu.


Anh nhìn xuống chiếc máy Chrono-Collector trên tay mình—công cụ thu nợ tàn nhẫn mà anh từng dùng để cướp đi thời gian của người khác. Giờ đây, cỗ máy đó đang chuẩn bị hướng mũi nhọn vào chính gia đình anh.


Khang nắm chặt chiếc máy, bước đi điên cuồng qua những con hẻm ngập tràn ánh sáng đỏ của Zone 9. Anh không thể tuân thủ luật pháp được nữa. Nếu luật pháp được thiết kế để giết chết em gái anh một cách hợp pháp, thì anh sẽ bẻ gãy nó.


Anh phải tìm đến xưởng phế thải của Lão Mộc. Anh phải tìm kiếm thiết bị bẻ cong entropy cấm kia. Chỉ có thứ công nghệ lậu ngoài vòng kiểm soát của Chronos-Net mới có thể giúp anh đánh cắp lại thời gian, đánh cắp lại sự sống cho Vy.


Trên màn hình thiết bị cầm tay của Khang, bản thông báo cưỡng chế thu hồi tuổi thọ của Đỗ Vy nhấp nháy một màu đỏ rực rỡ như máu, với chữ ký số của Giám đốc Phục nằm ở dưới cùng.


Thời gian đếm ngược bắt đầu: 24:00:00.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!