Nhạc nềnBeach2

Mắt Thần Đầu Tiên Của Giới Tu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao trùm Thành Vô Cực, nhưng tại Ngã tư Hỗn Loạn, bầu không khí vẫn không hề giảm nhiệt. Những vệt sáng chói mắt từ phi kiếm của các tu sĩ bay lượn tự do vẫn thỉnh thoảng xé toạc màn đêm, để lại tiếng rít gió chói tai và những luồng khí lưu hỗn loạn thổi bay bụi đất dưới mặt đất.


Lý Giao Thông ngồi trong bốt gác giao thông số 1 – lúc này chỉ là một lán gỗ tạm bợ vừa bị gió lốc từ đóa sen của Liễu Khinh Yên thổi sập mất một góc mái che. Anh đẩy nhẹ gọng kính cận dày cộp, tay cầm cây bút lông ngòi sắt, chăm chú ghi chép vào cuốn Sổ biên bản phạt nguội bìa da rồng. Dưới ánh sáng lập lòe của một viên linh thạch phát quang đặt trên bàn gỗ, những nét chữ hành chính ngay ngắn của anh hiện lên rõ ràng.


"Sếp ơi, uống ngụm trà đá cho hạ hỏa," Trương Tuần Tra bưng một bát nước trà cáu bẩn bước vào, nét mặt vẫn chưa hết bàng hoàng sau vụ cưỡng chế Liễu Khinh Yên ban chiều. "Hôm nay sếp ngầu thật đấy! Nhưng mà tôi thấy lo quá. Đám tu sĩ trẻ tuổi ngoài kia đang tụ tập ở các tửu quán, tụi nó xì xào bàn tán ghê lắm. Tụi nó bảo sếp chỉ là một tên phàm nhân không có nửa tia tu vi, chỉ biết cậy thế con dấu của Tri phủ để bắt nạt nữ tu. Tụi nó còn thề đêm nay sẽ ngự kiếm phóng nhanh vượt ẩu qua đây để trêu ngươi sếp, xem sếp làm gì được tụi nó."


Lý Giao Thông đặt bút xuống, thản nhiên nhấp một ngụm trà đá nhạt tuếch. Ám ảnh cưỡng chế (OCD) về trật tự giao thông trong người anh đang gào thét khi nhìn thấy những vệt sơn phản quang phân làn dưới đường bị dòng khí của tu sĩ lướt qua làm nhòe nhoẹt.


"Tụi nó muốn chơi trò rượt đuổi với ta sao?" Lý Giao Thông nói, giọng điệu khô khốc như một công chức đang đọc báo cáo tài chính. "Chúng ta chỉ có ba người, sức người phàm đi bộ làm sao đuổi kịp phi kiếm phân khối lớn bay ở độ cao năm mươi mét? Muốn dẹp loạn cái thành phố vô kỷ luật này, chúng ta không thể dùng phương pháp thủ công mãi được. Chúng ta cần công nghệ."


"Công nghệ?" Trương Tuần Tra và Lê Còi Hơi ngơ ngác nhìn nhau. Ở cái thế giới tu tiên này, người ta chỉ nghe nói đến thần thông pháp bảo, chứ có ai biết "công nghệ" là cái thứ gì.


Lý Giao Thông không giải thích nhiều. Anh thọc tay vào chiếc balo xám tro kiếp trước – bảo vật duy nhất anh mang theo khi xuyên không, hiện đang được giấu dưới gầm bàn gỗ. Anh lôi ra một tờ giấy tuyên thành nha môn cấp, trên đó vẽ chi tiết một bản vẽ kỹ thuật kỳ lạ. Bản vẽ mô tả một chiếc hộp sắt hình hộp chữ nhật, phía trước có một ống tròn lắp thấu kính, bên trong là hệ thống bánh răng cơ khí kết hợp với mạch linh lực phức tạp.


"Đây là Camera phạt nguội chạy bằng linh thạch thế hệ 1," Lý Giao Thông chỉ vào bản vẽ, ánh mắt lóe lên tia sáng của một kỹ sư quy hoạch đô thị. "Nó sẽ là mắt thần của chúng ta. Lắp đặt nó trên các đỉnh tháp đá cao mười trượng, nó sẽ tự động ghi lại hình ảnh chuyển động và biển số mệnh bài của bất kỳ tu sĩ nào vi phạm giao thông, bất kể ngày đêm. Khi có bằng chứng hình ảnh sắc nét, chúng ta chỉ việc gửi sớ phạt thẳng về tông môn của họ để cưỡng chế nộp phạt. Không cần phải đứng đường thổi còi phơi nắng nữa."


Lê Còi Hơi tròn mắt nhìn bản vẽ: "Cái này... cái này có thể tự động chụp ảnh chụp hình được sao? Nhưng sếp ơi, vỏ sắt thì dễ rèn, mạch linh thạch thì có thể nhờ Diệp Trận Pháp hỗ trợ, nhưng còn cái thấu kính tròn trịa này thì làm bằng gì? Thủy tinh phàm trần làm sao chịu nổi áp lực gió và kiếm khí của tu sĩ?"


Lý Giao Thông gật đầu, đây chính là bình cảnh kỹ thuật lớn nhất của anh. Anh đẩy mắt kính: "Chúng ta cần một loại vật liệu quang học đặc biệt. Thấu kính thạch anh linh lực."


Sáng hôm sau, Lý Giao Thông tìm đến xưởng cơ khí Trần Thiết nằm trong một con ngõ chật hẹp đầy khói bụi hắc hỏa dưới chân núi. Trần Thiết là một lão thợ rèn câm lập dị, da dẻ loang lổ vết bỏng, tóc tai bù xù như tổ quạ, luôn ngậm một chiếc tẩu thuốc đã tắt lửa. Lão là nghệ nhân rèn đúc đỉnh phong của phàm nhân, người duy nhất có thể hiểu được các bản vẽ cơ khí kỳ lạ của Lý.


"Cốp! Cốp! Xoảng!"


Trần Thiết nhìn bản vẽ camera của Lý Giao Thông, lập tức dùng chiếc búa rèn gõ mạnh xuống đe sắt ba tiếng, đầu lắc nguầy nguậy như muốn bảo: "Cái thứ điên rồ này không thể chế tạo được!"


Lý Giao Thông điềm tĩnh bước tới, dùng một cây thước gỗ chỉ vào phần thấu kính trên bản vẽ: "Bác Thiết, tôi biết bác nghĩ thấu kính này quá khó gia công. Nhưng nhìn kỹ đi, đây là thấu kính hội tụ. Chỉ cần bác mài dũa một viên thạch anh linh lực có độ tinh khiết cao thành hình bán cầu hoàn hảo, nó có thể hội tụ ánh sáng linh quang, nhìn xuyên qua mọi loại bùa chú tàng hình che biển số của tu sĩ. Vỏ bọc bên ngoài bác dùng hợp kim sắt từ tính rèn dày hai phân, đảm bảo chịu được lực va chạm của phi kiếm Luyện Khí Kỳ."


Trần Thiết ngừng búa, mắt lão sáng lên khi nhận ra nguyên lý tiêu cự quang học phối hợp với mạch trận pháp dã chiến. Lão gật gù, ngón tay thô ráp chỉ vào bản vẽ rồi lại chỉ ra hướng ngoại ô thành phố, miệng ú ớ phát ra những âm thanh vô nghĩa.


Đúng lúc đó, Tư Mã Đồ Bản – cựu quan quy hoạch của triều đình trước, nay là cố vấn địa lý của Lý – bước vào xưởng rèn, hông giắt ống đựng bản vẽ da thú cổ xưa. Lão lắc đầu cảnh báo:


"Trưởng ban Lý, lão Thiết nói đúng đấy. Thạch anh linh lực có độ tinh khiết cao như vậy chỉ tồn tại ở một nơi duy nhất tại Thành Vô Cực này: Vực Sâu Kiếm Ý. Nhưng nơi đó là cấm địa bị niêm phong. Kiếm khí cuồng bạo vạn năm ở đó có thể cắt nát da thịt của bất kỳ tu sĩ nào dưới cấp Kim Đan trong vòng ba giây. Một người phàm vô tu vi như cậu đi vào đó, chẳng khác nào tự nộp mạng cho kiếm ý."


Lý Giao Thông không hề dao động. OCD về một đô thị văn minh, ngăn nắp đang thôi thúc anh phải hoàn thành bằng được chiếc camera phạt nguội đầu tiên. Anh đeo chiếc balo xám tro lên vai, chỉnh lại chiếc áo phản quang vàng chói:


"Sự thật về 'Vực Sâu Kiếm Ý' vốn là một giao lộ không trung cổ đại bị sập do tai nạn va chạm hạm đội thuyền bay ngàn năm trước, để lại tàn tích kiếm khí hỗn loạn. Nếu chúng ta không quy hoạch lại nó, nó sẽ mãi là một điểm đen hiểm trở. Tôi đi không phải để khiêu chiến kiếm ý, tôi đi để thu hoạch vật liệu kỹ thuật. Đốc Công Trương, anh có dám đi cùng tôi một chuyến không?"


Đốc Công Trương – người đàn ông lực lưỡng da đỏ như gạch nung, đang đứng bên cạnh phụ rèn – vỗ ngực cái rầm: "Sếp Lý đã dám đi, phàm nhân lực sĩ như tôi có gì phải sợ! Tôi mang theo thước đo đồng gia truyền và dây thừng bọc xích sắt chịu lực, đảm bảo bảo vệ sếp an toàn!"


Một canh giờ sau, nhóm ba người gồm Lý Giao Thông, Đốc Công Trương và Tư Mã Đồ Bản đã đứng trước mép Vực Sâu Kiếm Ý.


Cảnh tượng trước mắt cực kỳ hãi hùng. Đó là một vết nứt địa chất khổng lồ sâu vạn trượng, chướng khí xám xịt cuộn xoáy điên cuồng. Từ dưới đáy vực, những vệt kiếm khí sắc bén màu bạc thỉnh thoảng lại bắn vọt lên không trung, phát ra tiếng rít xé gió rợn người. Từng luồng gió lốc mang theo kiếm ý cuồng bạo thổi qua vách đá, cắt vách đá thành những vết thương loang lổ.


"Kiếm khí di chuyển theo chu kỳ gió của vực sâu," Tư Mã Đồ Bản chỉ tay xuống một gờ đá nhô ra khoảng ba trượng dưới lòng vực, nơi có một cụm thạch anh phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ. "Cứ mỗi mười lăm giây, luồng gió lốc sẽ đổi hướng, tạo ra một khoảng trống không có kiếm khí kéo dài đúng ba giây. Đó là cơ hội duy nhất của cậu. Nhưng chỉ cần chậm một phần mười giây, cậu sẽ bị kiếm khí chém thành trăm mảnh."


"Ba giây là quá đủ cho một kỹ sư đo đạc," Lý Giao Thông điềm tĩnh nói. Anh buộc sợi dây thừng bọc xích sắt của Đốc Công Trương vào hông, tay cầm chiếc thước đo khoảng cách bằng đồng. "Đốc Công Trương, thả tôi xuống. Khi tôi thổi còi, lập tức kéo tôi lên thật nhanh."


"Sếp cẩn thận!" Đốc Công Trương gồng bắp tay cuồn cuộn, bám chặt vào cột đá neo dây, từ từ thả Lý Giao Thông xuống vách vực sâu thẳm.


Lý Giao Thông treo lơ lửng giữa vách đá dựng đứng. Tiếng gió rít bên tai anh như tiếng gào thét của vạn thanh cổ kiếm. Những vệt kiếm khí màu bạc lướt qua sát sạt người anh, tỏa ra luồng hơi lạnh thấu xương. Nhờ kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn, Lý Giao Thông miễn nhiễm với áp chế tinh thần từ kiếm ý vạn năm, nhưng sức khỏe phàm nhân của anh vẫn đang phải chịu đựng áp lực vật lý cực lớn từ những luồng gió lốc.


Đột nhiên, một luồng kiếm khí cuồng bạo bất ngờ đổi hướng sớm hơn chu kỳ, lao thẳng về phía sợi dây bảo hộ của Lý.


"XOẢNG!!!"


Sợi dây thừng bọc xích sắt bị kiếm khí cắt đứt đôi trong chớp mắt. Lý Giao Thông mất điểm tựa, cơ thể phàm nhân của anh rơi tự do xuống vực sâu.


"SẾP LÝ!!!" Đốc Công Trương ở phía trên hét lên thất thanh, định lao xuống cứu nhưng vách đá sạt lở dữ dội cản đường.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Lý Giao Thông không hề hoảng loạn. Trí não anh vận hành siêu tốc dựa trên bản năng sinh tồn và kinh nghiệm đô thị. Anh nhanh tay bám chặt vào một khe nứt trên vách đá dựng đứng, móng tay rách toác rỉ máu, vai bị một mảnh kiếm khí lướt qua tạo thành một vết xước nhẹ đau nhói.


Lý Giao Thông cố gắng dùng gậy chỉ huy giao thông định thân kiếm khí tự nhiên xung quanh, nhưng đầu gậy chỉ phát ra những tia sáng yếu ớt rồi tắt lịm. Anh nhận ra gậy chỉ huy vô tác dụng vì kiếm khí tự nhiên không phải là phương tiện bay cụ thể có dòng linh khí nâng.


Ngay phía dưới chân anh, luồng kiếm khí thứ hai đang cuộn xoáy chuẩn bị bắn vọt lên. Lý Giao Thông lập tức đưa chiếc còi đồng nhỏ treo cổ lên miệng, dồn hết sức bình sinh thổi mạnh một hơi thật dài.


"TÚUUUUU!!!"


Tiếng còi đồng công vụ phát ra sóng âm tần số cao cộng hưởng kịch liệt với vách đá. Luồng sóng âm hình vòng tròn màu vàng neon lan tỏa siêu tốc, tạo ra một vùng chân không linh khí ngắn hạn trong bán kính hai mét xung quanh Lý. Kiếm khí cuồng bạo lao tới chạm vào vùng chân không liền bị triệt tiêu dòng khí nâng, phân tán thành những hạt linh lực vô hại lướt qua người anh.


Ở phía trên, Đốc Công Trương nhìn thấy cơ hội, lập tức dùng chiếc thước đo đồng gia truyền dạt mạnh vào vách đá, tạo ra một luồng gió đối lưu cân bằng dòng khí, giúp Lý Giao Thông có thêm điểm tựa để bò sát vách đá tiến về phía cụm thạch anh.


"Một... hai... ba..." Lý Giao Thông nhẩm đếm chu kỳ gió hú. Đúng vào giây thứ ba của khoảng trống an toàn, anh nhoài người ra phía trước, tay cầm chiếc thước đo khoảng cách bằng đồng nạy mạnh vào gốc viên thạch anh linh lực cực đại.


"RĂNG RẮC!"


Viên thạch anh lam nhạt rực rỡ rơi gọn vào lòng bàn tay Lý Giao Thông ngay trước khi vách đá sạt lở hoàn toàn. Chiếc thước đo bằng đồng của anh bị kiếm khí quét trúng, nổ tung thành trăm mảnh sắt vụn.


"KÉO LÊN!!!" Lý Giao Thông hét lớn.


Đốc Công Trương dùng hết sức mạnh lực sĩ, gầm lên một tiếng rồi kéo mạnh sợi xích sắt còn lại, đưa Lý Giao Thông vọt lên mép vực ngay khi một luồng kiếm ý khổng lồ quét qua vị trí anh vừa đứng, san phẳng gờ đá thành tro bụi.


Lý Giao Thông nằm vật ra đất, vai rỉ máu, chiếc thước đo đồng yêu thích đã hỏng, nhưng tay anh vẫn nắm chặt viên thạch anh linh lực nguyên vẹn, tỏa ra ánh sáng lam tịnh khiết không một chút tỳ vết.


"Cậu... cậu đúng là một tên điên vĩ đại nhất giới tu tiên!" Tư Mã Đồ Bản run rẩy đỡ Lý dậy, ánh mắt đầy vẻ kính nể tột độ.


Trở về xưởng rèn, Trần Thiết nhìn thấy viên thạch anh linh lực cực đại liền kích hoạt Vô Thanh Thiết Tâm Quyết. Lão câm lặng không nói một lời, nhưng chiếc búa rèn gia truyền của lão gõ xuống đe sắt vang lên những nhịp điệu dồn dập, hào hứng chưa từng có.


Lão dùng búa rèn gõ nhẹ vào viên thạch anh, mài dũa nó thủ công với độ chính xác đến từng micromet dưới sự hướng dẫn thông số quang học của Lý Giao Thông. Từng lớp bụi thạch anh lấp lánh rơi xuống, lộ ra một thấu kính thạch anh linh lực tròn trịa hoàn hảo, có khả năng zoom xa mười dặm và nhìn xuyên qua mọi ảo ảnh.


Trần Thiết tiếp tục nấu chảy sắt phế liệu từ bãi rác phi kiếm, rèn đúc nên chiếc vỏ bọc sắt dày hai phân sơn màu vàng phản quang nổi bật. Diệp Trận Pháp cũng lén lút đến hỗ trợ thiết lập mạch linh lực lưu trữ hình ảnh bên trong hộp sắt.


Đến đêm muộn, chiếc Camera phạt nguội chạy bằng linh thạch thế hệ 1 đầu tiên của giới tu tiên chính thức được lắp ráp hoàn chỉnh. Nó nằm sừng sững trên bàn rèn, thấu kính thạch anh lấp lánh linh quang như một con mắt thần vô hình, sẵn sàng giám sát mọi hành vi lạng lách của tu sĩ.


Lý Giao Thông vuốt ve lớp vỏ sắt mát lạnh của camera, nhưng chân mày anh chợt nhíu lại khi nhận ra một vấn đề cốt lõi. Anh lật mở cuốn Sổ biên bản phạt nguội bìa da rồng đặt bên cạnh.


"Camera đã hoàn thành, nhưng nó chỉ là công cụ ghi hình," Lý Giao Thông lẩm bẩm, ánh mắt nghiêm nghị phản chiếu ánh sáng lam nhạt của thấu kính. "Muốn cưỡng chế các tu sĩ ngạo mạn phải tự nguyện nộp phạt, chúng ta cần một dòng sớ pháp lý mạnh mẽ, một quy chế hành chính được đóng dấu ấn tri phủ để khóa chặt nhân quả nợ phạt trực tiếp vào mệnh bài của họ. Nếu không có điều luật này, camera cũng chỉ là một đống sắt vụn vô hại."


Anh đặt bút lông ngòi sắt lên trang sớ trắng tinh của cuốn sổ da rồng, chuẩn bị soạn thảo đạo luật phạt nguội đầu tiên của giới tu tiên, báo hiệu một kỷ nguyên trật tự mới đầy sóng gió sắp sửa giáng xuống đầu những tu sĩ thích tự do bay lượn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!