Nhạc nềnBeach2

Biên Bản Phạt Đầu Tiên Tại Ngã Tư Hỗn Loạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Thành Vô Cực không có trăng, nhưng bầu trời lại sáng rực một cách hỗn loạn bởi những vệt sáng xanh đỏ tím vàng đan chéo vào nhau. Đó không phải là thiên tượng kỳ vĩ, mà là luồng khí thải linh lực phát ra từ hàng vạn thanh phi kiếm, kiệu bay và linh thú của các tu sĩ đang lướt đi điên cuồng trên không trung. Dưới mặt đất, bụi bặm và gió lốc từ những cú phóng nhanh vượt ẩu cuộn lên từng cơn, khiến những phàm nhân đi bộ lề đường chỉ biết cúi đầu che mặt, run rẩy nép sát vào các vách đá.


Ngay tại Ngã tư Hỗn Loạn – nút giao của ba luồng khí mạch lớn nhất thành phố – một bóng người mặc chiếc áo bảo hộ màu vàng phản quang chói mắt đang đứng thẳng lưng, tay cầm một chiếc thước dây bằng đồng, mắt nheo lại sau gọng kính cận dày cộp. Đó là Lý Giao Thông. Kế bên anh, Trương Tuần Tra đang hì hục bê một thùng sơn sền sệt tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, còn Lê Còi Hơi thì đeo chiếc còi đồng trước ngực, hai má phính ra vì thở dốc.


"Lệch hai phân rồi, Trương!" Lý Giao Thông gõ nhẹ chiếc thước dây vào thềm đá tháp trung tâm, giọng điệu khô khốc và nghiêm nghị như một giám sát công trình thực địa. "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Làn dành riêng cho phàm nhân đi bộ và phương tiện thô sơ mặt đất phải rộng đúng năm thước, không được bớt xén dù chỉ một tấc. Quét lại vạch kẻ đường bên trái ngay!"


Trương Tuần Tra vội vàng lau mồ hôi trên trán, đầu đội chiếc mũ bảo hiểm sắt sơn vàng khẽ gật đầu: "Sếp yên tâm, để tôi dặm thêm một lớp Linh thạch phát quang phản quang nữa. Đảm bảo đêm nay bọn kiếm tu bay qua sẽ nhìn thấy rõ mồn một, không thể viện cớ tối trời mà lấn làn được."


Lê Còi Hơi thì vừa thở vừa lẩm bẩm đầy lo lắng: "Sếp ơi, chúng ta quét sơn phản quang thế này có ăn thua không? Bọn tu sĩ Kiếm Tông nổi tiếng ngạo mạn, tụi nó bay toàn bằng thần thức quét đường, ai thèm nhìn xuống vạch kẻ dưới đất đâu. Có khi tụi nó còn tưởng đây là trận pháp tà môn rồi chém nát bốt gác của mình mất."


"Trận pháp cái đầu ngươi!" Lý Giao Thông đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt lóe lên tia sáng của một kỹ sư đô thị cuồng trật tự. "Đây là Quy chuẩn phân làn không trung Vô Cực. Ta đã tính toán kỹ lưỡng khí động học của mạch linh khí ngầm. Việc phân chia bầu trời thành ba tầng làn đường dựa trên cảnh giới là giải pháp khoa học duy nhất để cứu cái thành phố rác rưởi này khỏi cảnh va chạm liên hoàn. Ai không tuân thủ, bất kể tu vi cao thấp, ta đều sẽ phạt nguội cho đến khi họ không còn một viên linh thạch gối đầu!"


Đúng lúc đó, một tiếng động kinh thiên động địa vang lên ngay phía trên đỉnh đầu họ.


"RẦM!!!"


Một luồng sóng xung kích từ linh lực nổ tung thổi bay những chiếc đèn lồng phản quang dã chiến treo xung quanh ngã tư. Bụi đá lả tả rơi xuống. Trên không trung tầm thấp, khoảng ba mươi mét so với mặt đất, một chiếc kiệu bay chở đầy linh thảo của Thương hội Kim Ngân đang bị móp méo một bên mạn gỗ bọc đồng, khói xanh bốc lên nghi ngút. Đối diện với chiếc kiệu là một đệ tử trẻ tuổi của Kiếm Tông, thanh phi kiếm dưới chân hắn đang rạn nứt lách tách, ánh mắt hừng hực sát khí.


"Mắt chó của ngươi mù rồi sao?!" Đệ tử Kiếm Tông hét lớn, tay rút phăng thanh hộ thân kiếm ra chỉ thẳng vào phu kiệu phàm nhân. "Dám cản đường ngự kiếm của bản đại gia! Có biết ta đang vội về tông môn nộp bài tập không?"


Phu kiệu phàm nhân mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp trên mạn kiệu móp méo, khóc lóc thảm thiết: "Tiên nhân bớt giận! Rõ ràng là ngài ngự kiếm phóng nhanh vượt ẩu từ phía sau tháp đá lao ra, không hề phát tín hiệu kiếm quang cảnh báo, tiểu nhân làm sao tránh kịp!"


"Cãi bướng này! Hôm nay ta sẽ chém nát chiếc kiệu rách của ngươi!" Đệ tử Kiếm Tông nổi giận, linh lực Luyện Khí Kỳ tầng ba bùng phát trên mũi kiếm, chuẩn bị giáng xuống.


Xung quanh ngã tư, hàng chục tu sĩ khác lập tức dừng phi kiếm lơ lửng giữa không trung để hóng hớt. Sự tò mò vô kỷ luật của họ nhanh chóng bóp nghẹt luồng đối lưu linh khí, khiến cả một vùng trời ngập trong tiếng còi hơi tự chế và tiếng chửi bới hỗn loạn. Vụ tông xe liên hoàn tại Ngã tư Hỗn Loạn chính thức bùng phát, kéo theo nguy cơ kẹt cứng không lưu suốt nhiều giờ.


"Trương Tuần Tra, Lê Còi Hơi, giăng dây xích sắt phong tỏa hiện trường ngay lập tức!" Lý Giao Thông ra lệnh dứt khoát.


"Rõ!" Trương Tuần Tra nhanh nhẹn vác sợi dây thừng dệt bằng xơ dừa ngâm nước muối chịu lực kéo tốt, lao ra giăng rào chắn tạm thời xung quanh khu vực thềm đá nơi kiệu bay đang hạ cánh khẩn cấp. Lê Còi Hơi ngậm chặt chiếc còi đồng mạ linh thạch, hít một hơi thật sâu rồi thổi mạnh.


"TÚUUUUU!!!"


Tiếng còi đồng vang xa mười dặm phát ra luồng sóng âm tần số cao, chấn động trực tiếp vào thần thức của đám tu sĩ đang vây xem, khiến nhịp thở linh lực của họ khựng lại một nhịp, buộc phải tản ra giữ khoảng cách an toàn.


Lý Giao Thông mặc chiếc áo phản quang vàng chói, tay cầm gậy chỉ huy giao thông linh lực đỏ-xanh nhấp nháy, điềm tĩnh bước vào giữa hai bên đang giương cung bạt kiếm. Anh rút một viên phấn trắng từ trong túi áo ra, thản nhiên cúi xuống vẽ những vòng tròn khoanh vùng vị trí phi kiếm rơi và vết trượt linh lực trên thềm đá, bất chấp ánh mắt ngơ ngác đến tột độ của đệ tử Kiếm Tông và phu kiệu.


"Ngươi... ngươi là cái thứ phế vật phàm nhân nào thế?" Đệ tử Kiếm Tông trợn mắt nhìn Lý Giao Thông đang lụi hụi vẽ phấn dưới chân mình. "Dám vẽ bùa chú bậy bạ gì trước mặt ta? Muốn chết sao?"


"Hạ quan là Lý Giao Thông, Trưởng ban An toàn Giao thông Thành Vô Cực," Lý Giao Thông không thèm ngẩng đầu, tay vẫn vẽ phấn khoanh vùng hiện trường tỉ mỉ đến từng centimet. "Yêu cầu giữ nguyên hiện trường vụ tai nạn. Hai bên không được tự ý di dời phương tiện trước khi hạ quan hoàn thành việc phân định tỷ lệ lỗi đền bù."


"Phân định cái rắm!" Đệ tử Kiếm Tông tức giận vung kiếm định chém bay gọng kính cận của Lý Giao Thông. Nhưng ngay khi mũi kiếm của hắn chỉ còn cách mặt Lý ba phân, một luồng ánh sáng vàng neon mỏng manh từ chiếc áo phản quang bùng phát, tạo ra một phản lực vật lý cực mạnh hất văng cả người lẫn kiếm của tên đệ tử lùi lại năm bước, hổ khẩu tay đau nhức kịch liệt.


Hào quang bảo hộ công vụ Cấp 1 đã kích hoạt. Lý Giao Thông vẫn thản nhiên đứng thẳng người, đẩy nhẹ mắt kính: "Hành vi tấn công người thi hành công vụ sẽ bị phạt thêm năm viên linh thạch cấp thấp và tạm giữ phương tiện ba ngày. Đề nghị tự trọng."


Giữa lúc đám đông tu sĩ xung quanh đang xôn xao kinh hãi trước việc một người phàm vô tu vi có thể phản chấn đệ tử Kiếm Tông, thì từ phía tầng mây trung lưu, một đóa sen hồng khổng lồ lấp lánh linh quang vạn năm đột ngột hạ thấp độ cao. Đóa sen hồng tỏa ra làn sương mù mị lực màu hồng phấn nhạt, mềm mại nhưng cực kỳ kiêu kỳ lách qua các khe hẹp của đám đông đang kẹt cứng.


Người ngự trên đóa sen là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, váy lụa hồng nhạt bay phấp phới, gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo coi thường chúng sinh. Đó chính là Liễu Khinh Yên, thiên tài ngự hoa sen bay của vùng ngoại thành. Nhìn thấy ngã tư phía trước bị phong tỏa bởi sợi dây thừng phản quang của Trương Tuần Tra, Liễu Khinh Yên khẽ nhướng mày, không thèm giảm tốc độ mà điều khiển đóa sen hồng lao thẳng vào làn đường màu đỏ dành riêng cho phàm nhân đi bộ.


Dòng khí lưu mạnh mẽ từ đóa sen hồng quét qua mặt đất, làm nhòe nhoẹt vệt sơn phản quang chưa kịp khô mà Trương Tuần Tra vừa quét, đồng thời hất văng một vài phàm nhân đang xếp hàng tránh nạn lề đường.


"Cảnh báo! Phương tiện bay phía trước đi sai làn đường quy định! Yêu cầu giảm tốc độ và hạ cánh khẩn cấp!" Lê Còi Hơi hoảng hốt thổi còi liên tục.


Nhưng Liễu Khinh Yên chỉ cười nhạt, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: "Lũ phàm nhân các ngươi bẩn thỉu rách nát, vạch kẻ đường đất cát dơ bẩn của các ngươi làm sao xứng đáng để đóa sen thanh khiết của ta phải dừng lại? Tránh ra, nếu không đừng trách linh lực hoa sen vô tình!"


Lý Giao Thông nhìn vệt sơn phản quang tâm huyết của mình bị dòng khí hoa sen làm nhòe mất một mảng lớn, lông mày anh khẽ giật giật. Chứng OCD bộc phát kịch liệt làm ngực anh phập phồng phẫn nộ. Anh nắm chặt chiếc gậy chỉ huy giao thông linh lực đỏ-xanh, đứng chặn ngay giữa vạch kẻ đường màu đỏ, đối diện trực diện với đóa sen khổng lồ đang lao tới.


"Sếp ơi! Tránh ra! Đóa sen đó là pháp bảo Luyện Khí Kỳ tầng năm đó!" Trương Tuần Tra hét lớn định lao ra giăng dây xích sắt cứu sếp, nhưng sương mù mị lực từ đóa sen phát ra làm mắt hắn lóa đi, bước chân loạng choạng ngã nhào.


Lý Giao Thông không hề lùi bước. Khi đóa sen hồng chỉ còn cách người anh đúng một mét, anh đứng thẳng lưng, giơ cao chiếc gậy chỉ huy giao thông nhấp nháy đỏ-xanh, ánh mắt nghiêm nghị tỏa ra uy áp hành chính tối cao, đọc to câu thần chú chấp pháp quen thuộc:


"Nha môn tuần sai làm nhiệm vụ! Yêu cầu xuất trình bằng lái và giấy chứng nhận kiểm định an toàn kỹ thuật phương tiện bay!"


Thần chú 'Yêu cầu xuất trình bằng lái' kết hợp với Hào quang bảo hộ công vụ bùng phát một luồng sóng linh quang màu vàng nhạt bao quanh thân hình Lý Giao Thông, tạo ra một áp lực tinh thần vô hình nhưng cực kỳ chính quy, đánh thẳng vào tâm trí của Liễu Khinh Yên. Đóa sen hồng khổng lồ đang lao nhanh bỗng dưng bị mất cân bằng luồng khí nâng, các cánh hoa sen khép lại một cách mất kiểm soát, buộc phải hạ cánh bịch xuống thềm đá ngay sát vạch sơn phản quang.


Liễu Khinh Yên loạng choạng suýt ngã khỏi đóa sen. Nàng bàng hoàng nhìn pháp bảo vạn năm của mình đang rủ cánh dưới đất, khuôn mặt thanh tú đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ trước sự chứng kiến của hàng trăm tu sĩ xung quanh.


"Ngươi... tên phàm nhân to gan kia! Ngươi đã dùng tà thuật gì làm hỏng sen bay của ta?" Liễu Khinh Yên hét lên, tay chỉ vào mặt Lý Giao Thông.


Lý Giao Thông điềm tĩnh rút cuốn Sổ biên bản phạt nguội bìa da rồng từ trong hông ra, lật mở một trang sớ trắng tinh, cầm cây bút lông ngòi sắt dắt bên tai, giọng nói đều đều vô cảm:


"Hạ quan không dùng tà thuật. Hạ quan đang thực thi công vụ theo đúng Quy chuẩn phân làn không trung Vô Cực được Tri phủ đại nhân phê duyệt. Đề nghị cô nương hợp tác, xuất trình mệnh bài bằng lái hạng B và giấy tờ đăng ký phương tiện bay."


Liễu Khinh Yên cười lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo, nàng bước xuống từ đóa sen rủ cánh, điệu đà khoanh tay trước ngực: "Bằng lái? Giấy đăng ký? Bản cô nương tu luyện Bộ Bộ Sinh Liên Quyết, đóa sen này là linh lực biến hóa thiên nhiên, là pháp bảo thanh nhã bậc nhất Vô Cực Thành. Nó không phải là phi kiếm thô lỗ của đám kiếm tu ngoài kia! Luật giao thông phi kiếm của ngươi làm sao áp dụng lên đóa sen thanh khiết của ta được? Thật là nực cười!"


Đám đông tu sĩ xung quanh nghe vậy liền xì xào bàn tán, gật đầu đồng tình: "Đúng vậy! Hoa sen bay làm sao tính là phi kiếm được? Tên phàm nhân này chắc chắn là lạm quyền, kiếm cớ vòi vĩnh linh thạch rồi!"


Lý Giao Thông đẩy mắt kính, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Liễu Khinh Yên. Anh không hề hoang mang, lật giở một trang sách giáo trình quy chuẩn đô thị trong ký ức kiếp trước đã được balo tự động dịch nghĩa sang văn phong tu tiên cổ kính, dõng dạc đọc to:


"Căn cứ theo Điều 1, Khoản 2 của Quy chuẩn phân làn không trung Vô Cực về định nghĩa phương tiện tham gia giao thông không lưu: 'Bất kỳ vật thể, pháp bảo, linh thú hoặc công cụ tự chế nào sử dụng linh lực để tạo ra lực nâng khí động học, có đường kính hoặc chiều dài vượt quá một thước, di chuyển trong không trung với mục đích vận chuyển người hoặc hàng hóa... đều được định nghĩa là phương tiện bay tham gia giao thông'."


Lý Giao Thông chỉ gậy chỉ huy vào đóa sen hồng dưới đất: "Đóa sen này của cô nương có đường kính ba thước rưỡi, sử dụng linh lực hóa lỏng để bay, chở theo một người là cô nương. Do đó, về mặt pháp lý hành chính, đóa sen này hoàn toàn là một 'Phương tiện bay tự chế chưa qua kiểm định đăng kiểm'. Cô nương không thể dùng sự thanh nhã hay thanh khiết để lách luật định nghĩa kỹ thuật của nha môn."


"Ngươi..." Liễu Khinh Yên cứng họng. Nàng chưa từng nghe thấy thứ logic chữ nghĩa hành chính rắc rối và khô khan đến mức đáng ghét này bao giờ. Đám đông tu sĩ xung quanh cũng im bặt, ngơ ngác nhìn nhau. Định nghĩa kỹ thuật quá chặt chẽ của Lý Giao Thông khiến họ hoàn toàn không tìm ra kẽ hở để bắt bẻ.


Lý Giao Thông bắt đầu đặt bút viết thoăn thoắt lên trang sớ phạt bìa da rồng, vừa viết vừa đọc to lỗi vi phạm bằng giọng điệu hành chính khô khốc:


"Hôm nay, ngày rằm tháng giêng, tại nút giao thông Ngã tư Hỗn Loạn, chủ phương tiện Liễu Khinh Yên điều khiển vật thể bay dạng hoa sen vi phạm các lỗi sau: Một, di chuyển sai làn đường quy định, lấn làn dành riêng cho phàm nhân đi bộ tầm thấp dưới năm mươi mét. Hai, điều khiển phương tiện chưa qua đăng kiểm kỹ thuật an toàn của Bộ Công nha môn. Ba, di chuyển tốc độ cao trong khu vực đang xảy ra tai nạn kẹt xe, gây nguy hiểm cho người tham gia giao thông khác. Bốn, làm nhòe nhoẹt, hư hỏng hạ tầng vạch kẻ đường phản quang công cộng."


Anh xé roạc một tờ sớ phạt màu vàng nhạt, đóng dấu ấn tri phủ đỏ chói lên đó rồi chìa ra trước mặt Liễu Khinh Yên:


"Tổng mức xử phạt hành chính là mười lăm viên linh thạch cấp thấp. Yêu cầu cô nương ký tên vào biên bản nhận tội và đến trụ sở Ban Giao Thông nộp phạt trong vòng ba mươi ngày. Nếu quá hạn, hệ thống sẽ tự động gửi thông báo nợ nghiệp lực vào mệnh bài tông môn của cô nương, gây ảnh hưởng trực tiếp đến tâm ma khi đột phá cảnh giới Luyện Khí Kỳ tầng sáu."


Nghe đến hai chữ "tâm ma" và "mệnh bài", khuôn mặt kiêu kỳ của Liễu Khinh Yên lập tức biến sắc. Đối với tu sĩ, nhân quả thề nguyền dính líu đến mệnh bài là thứ đáng sợ nhất. Nếu bị nha môn đóng dấu nợ nghiệp lực hành chính, khi đột phá cảnh giới chắc chắn sẽ bị tâm ma quấy rối dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.


"Tên phàm nhân khốn kiếp! Ngươi dám đe dọa bản cô nương?!" Liễu Khinh Yên tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Nàng cảm thấy lòng tự tôn của một thiên tài tu sĩ bị chà đạp hoàn toàn dưới chân một tên phàm nhân không có nửa tia tu vi.


Sự phẫn nộ lấn át lý trí, Liễu Khinh Yên gầm lên một tiếng, vận chuyển toàn bộ linh lực Luyện Khí Kỳ tầng năm của Bộ Bộ Sinh Liên Quyết. Nàng giẫm mạnh chân xuống đất, định dùng linh lực cuồng bạo thổi bay chiếc bốt gác giao thông bằng gỗ rách nát số 1 bên lề đường cùng tên phàm nhân đáng ghét này để thị uy sức mạnh tối thượng của kẻ mạnh.


"ẦM!"


Một luồng gió lốc mang theo cánh hoa sen linh lực sắc bén như dao cạo bùng phát từ chân nàng, cuộn xoáy điên cuồng lao thẳng về phía bốt gác gỗ và Lý Giao Thông.


Thế nhưng, ngay khi luồng gió lốc linh lực vừa chạm đến phạm vi một mét xung quanh Lý Giao Thông, một hiện tượng kỳ dị xảy ra khiến toàn bộ người xem phải há hốc mồm kinh hãi.


Toàn bộ luồng gió lốc cuồng bạo bỗng dưng dịu lại rồi triệt tiêu hoàn toàn thành một làn gió mát hiu hiu thổi bay vài sợi tóc cận thị của Lý Giao Thông. Đóa hoa sen hồng vạn năm lấp lánh dưới chân Liễu Khinh Yên đột ngột xì hơi, biến thành một đóa sen héo úa rũ rượi, rơi rụng lả tả dưới thềm đá như một cây bắp cải luộc hỏng. Bản thân Liễu Khinh Yên cũng cảm thấy toàn bộ dòng linh lực nâng và lực cất cánh trong kinh mạch của mình bị đóng băng hoàn toàn, không thể vận hành dù chỉ một tia linh khí.


Hào quang bảo hộ công vụ Cấp 1 kết hợp với căn tính phàm nhân tắc nghẽn linh mạch tuyệt đối của Lý Giao Thông đã tạo ra một vùng chân không linh lực cưỡng chế hoàn hảo. Trong phạm vi thi hành công vụ của anh, mọi phép thuật ngự khí và bay lượn lách luật đều bị triệt tiêu dòng khí nâng trở về trạng thái tĩnh vật lý cơ bản.


Liễu Khinh Yên đứng sững sờ giữa ngã tư, đôi mắt trợn tròn nhìn đóa sen héo úa của mình dưới đất, rồi nhìn sang Lý Giao Thông vẫn đang điềm tĩnh chìa tờ biên bản phạt nguội trước mặt nàng mà không hề hấn gì.


"Linh... linh lực của ta... sao lại biến mất rồi?" Liễu Khinh Yên lắp bắp, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi.


Lý Giao Thông khẽ lắc đầu, đẩy nhẹ mắt kính cận gọng đen dày cộp, giọng nói vẫn đều đều vô cảm như cũ:


"Cô nương không cần cố gắng ngự khí cất cánh trái phép làm gì. Trong phạm vi mười mét xung quanh hạ quan đang làm nhiệm vụ chính thức, mọi phương tiện bay đều bị cưỡng chế hạ lưu, triệt tiêu hoàn toàn lực nâng để đảm bảo an toàn giao thông đô thị. Đề nghị cô nương ký tên đóng phạt, hoặc hạ quan sẽ phải tiến hành niêm phong tạm giữ đóa sen héo này đưa lên xe bò cẩu về kho bãi nha môn."


Liễu Khinh Yên nhìn thanh gậy chỉ huy giao thông nhấp nháy đỏ-xanh trên tay Lý Giao Thông, rồi nhìn đóa sen héo úa của mình. Nàng cắn chặt môi đến mức rỉ máu, nhận ra bản thân hoàn toàn bất lực trước quy tắc hành chính kỳ dị của tên phàm nhân này. Trong sự nhục nhã tột độ trước đám đông đang xôn xao bàn tán, nàng giật phắt lấy tờ biên bản phạt nguội, run rẩy ký tên mình lên đó rồi lườm Lý Giao Thông một cái sắc lẹm:


"Ngươi cứ đợi đấy! Bản cô nương sẽ không để yên chuyện này đâu!"


Nàng ôm lấy đóa sen héo úa đi bộ rẽ đám đông tẩu thoát trong sự nhục nhã. Lý Giao Thông cẩn thận cất lại cuốn sổ da rồng vào hông, quay sang nhìn Trương Tuần Tra đang đứng đờ người ra vì bái phục:


"Trương, dọn dẹp hiện trường xong chưa? Quét lại vạch kẻ đường nhanh lên, chúng ta còn phải lập chốt bắn tốc độ ban đêm nữa."


Giữa lúc trật tự ngã tư vừa được lập lại ổn định, đám đông tu sĩ hiếu kỳ xung quanh bắt đầu tản ra trong sự kính sợ ngầm đối với chiếc áo phản quang vàng chói. Thế nhưng, từ trong bóng tối của những tòa tháp đá cao tầng khuất tầm nhìn, một vài ánh mắt lạnh lùng của đám tu sĩ tà phái Vạn Độc Giáo đang âm thầm quan sát bốt gác số 1. Tiếng xì xào phản đối việc một người phàm dám phạt tu sĩ bắt đầu nhen nhóm lan rộng khắp các tông môn, báo hiệu một làn sóng bạo loạn giao thông và chống đối chính quyền sắp sửa bùng phát dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!