Nhạc nềnBattleField4

Ký Ức Kiếp Trước Thức Tỉnh Trong Đau Đớn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tích... tắc... tích... tắc...


Tiếng động phát ra từ chiếc đồng hồ cát lượng tử đeo bên hông Vân Tử Yên gõ nhịp đều đặn vào không gian tĩnh lặng của căn hầm ngầm rỉ sét. Luồng sóng hertz phát ra từ di vật của người mẹ quá cố sau khi được nạp đầy năng lượng từ tinh thạch rác vẫn đang tỏa ra những gợn sóng lân tinh màu xanh nhạt. Dòng năng lượng ấy len lỏi qua các khe hở của vách sắt rỉ sét, xoa dịu hệ thần kinh đang kiệt quệ của nàng. Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (MPI) của Tử Yên đã tạm thời lùi về ngưỡng ba mươi phần trăm an toàn, mang lại cho nàng một sự tỉnh táo lạnh lùng và tàn nhẫn.


Tử Yên ngồi trên tấm đệm rách ở góc hầm, khẽ cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải của mình. Sau khi hấp thụ dòng năng lượng tinh khiết từ đồng hồ cát, các dây thần kinh ở đầu ngón tay nàng bắt đầu có lại một chút cảm giác ấm áp mơ hồ. Nàng khẽ cử động ngón trỏ, nhưng cả cánh tay vẫn nặng trĩu và bất động, buộc phải quấn chặt vào hông bằng dải băng gạc cũ để tránh ảnh hưởng đến chiến đấu. Vết thương sâu hoắm trên cổ nàng – dấu vết của việc tự tay rạch nát chiếc vòng cổ khóa sóng thần kinh để hủy hôn – giờ đã kết vảy xám đen, chỉ còn lại những cơn đau nhói nhẹ mỗi khi nàng vận chuyển sóng hertz.


"Tiểu thư, người uống chút nước cất đi." Tiểu Mai bưng một chiếc ca sắt rỉ sét chứa làn nước trong vắt tiến lại gần, đôi mắt tròn xoe vẫn còn hằn rõ sự lo lắng sau cuộc trốn chạy khỏi Vực sâu Lượng tử.


Tử Yên nhận lấy ca nước bằng tay trái, nhấp một ngụm nhỏ. Vị kim loại nhạt nhẽo của nước cất khu ổ chuột làm nàng hơi nhíu mày, nhưng thần thái của nàng vẫn phẳng lặng như mặt hồ không gió. "A Sâm sao rồi?"


"Anh ấy đã được bác sĩ Vy Thanh tiêm huyết thanh ổn định gen dưới phòng khám ngầm. Vết thương ở chân đã được nẹp lại, hiện tại đang ngủ say." Tiểu Mai khẽ thở phào, ngồi thụp xuống bên cạnh nàng, hai tay ôm lấy đầu gối. "Nhưng tiểu thư... luồng sóng hertz từ chiếc đồng hồ cát lúc nãy... nó mạnh quá. Cháu sợ máy quét của bang Thiết Hổ hoặc cảnh sát tuần tra biên giới đã ghi nhận được."


"Chúng không có cơ hội đâu," Tử Yên lạnh nhạt nói, ánh mắt xám bạc nhìn đăm đăm vào ngọn lửa nhỏ từ chiếc bếp lò tự chế của A Bảo. "Hệ thống máy quét của District 18 đã bị nhiễu loạn bởi cơn bão bức xạ lượng tử ngoài kia. Hơn nữa, luồng sóng hertz này... không phải là thứ công nghệ thô sơ của chúng có thể giải mã."


Tuy nhiên, điều Tử Yên không ngờ tới là, luồng sóng hertz phát ra từ đồng hồ cát lượng tử không thu hút lũ chó săn cơ khí của bang Thiết Hổ, mà lại vạch rách không gian, mang theo tần số dao động nguyên bản của linh hồn nàng gõ thẳng vào một thực thể cấp S ở khu trung tầng.


Đột ngột, nhiệt độ trong căn hầm ngầm rỉ sét giảm mạnh.


*Rắc... rắc...*


Tiếng nước nhỏ giọt từ trần hầm bỗng chốc ngưng bặt. Những hạt nước chưa kịp rơi xuống đất đã bị đóng băng giữa không trung, hóa thành những tinh thể băng nhọn hoắt, lấp lánh ánh xanh lạnh lẽo dưới ánh đèn neon chập chờn. Hơi thở của Tiểu Mai hóa thành làn khói trắng xóa. Cô bé run rẩy co rúm người lại, hàm răng va vào nhau lập cập: "Lạnh... lạnh quá, tiểu thư... Chuyện gì đang xảy ra thế này?"


Tử Yên lập tức đứng bật dậy, tay trái với lấy khẩu súng điện từ rỉ sét dắt bên hông. Kính lọc quang phổ trên mắt trái của nàng nhấp nháy điên cuồng, hiển thị các vệt sáng màu xanh lam đậm đặc – dấu hiệu của một nguồn năng lượng băng sương cực mạnh đang tràn vào từ lối vào hầm ngầm.


*Ầm!*


Cánh cửa sắt rỉ sét của hầm ngầm bị một lực lượng đóng băng lượng tử khổng lồ bóp nát, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn băng sắc bén bắn tung tóe. Giữa màn sương băng trắng xóa và lạnh buốt, một bóng người cao ráo từ từ bước vào.


Đó là một nam tử khoảng hai mươi tuổi, khoác trên mình bộ vest xanh thẫm thêu chỉ bạc lấp lánh biểu tượng của Thẩm gia – gia tộc kiểm soát an ninh Bắc thành. Mái tóc bạc của anh bay nhẹ trong luồng hàn khí, đôi mắt xanh thẳm như hồ băng ngập tràn sát khí và sự kiêu ngạo tột cùng.


Thẩm Mộ Bạch. Vị hôn phu thứ nhất của nàng, thiên tài hệ băng sương cấp S với tần số sóng não lên tới 950 Hertz.


"Vân Tử Yên," giọng nói của Thẩm Mộ Bạch vang lên, lạnh lùng và sắc bén như những bông tuyết lượng tử đang lơ lửng xung quanh anh. "Cô nghĩ cô có thể hủy bỏ hôn ước với Thẩm gia, sỉ nhục danh dự của ta trước mặt liên minh, rồi trốn xuống cái cống rãnh hôi thối này để sống sót sao?"


Tử Yên đứng chắn trước mặt Tiểu Mai, tay trái nâng khẩu súng điện từ chĩa thẳng vào ngực anh. Thần thái của nàng không một chút gợn sóng, đôi mắt xám bạc nhìn anh như nhìn một người xa lạ, vô cảm đến mức tàn nhẫn. "Thẩm thiếu gia, hôn ước đã hủy, nhẫn định hôn ta cũng đã ném trả. Anh tìm đến đây chỉ để nói những lời vô nghĩa này sao?"


Sự lạnh lùng vô cảm của nàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn kiêu ngạo của Thẩm Mộ Bạch. Anh cười lạnh, bước tới một bước, luồng hàn khí xung quanh bộc phát mạnh mẽ hơn, đóng băng hoàn toàn nền đất dưới chân Tử Yên để ngăn nàng chạy trốn. "Hủy hôn? Thẩm gia ta không phải nơi cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Hôm nay, ta sẽ cưỡng chế đưa cô về chịu phạt trước hội đồng trưởng lão!"


Thế nhưng, ngay khi Thẩm Mộ Bạch chuẩn bị vận chuyển *Đóng băng Lượng tử* để khóa chặt cử động của nàng, chiếc nhẫn định hôn bằng thạch anh băng sương trên ngón tay áp út của anh đột ngột rung động dữ dội.


*Vút...*


Một sợi chỉ sáng màu xanh lam lân tinh từ chiếc đồng hồ cát bên hông Tử Yên bất ngờ vạch rách không khí, liên kết trực tiếp với vết rạn nứt trên chiếc nhẫn thạch anh của Thẩm Mộ Bạch. Dòng lượng tử ký ức bị kích hoạt cưỡng bức bởi sự cộng hưởng tần số hertz giữa hai di vật.


*Oành!*


Một tiếng nổ vô thanh nổ bùng trong thế giới tinh thần của Thẩm Mộ Bạch. Toàn bộ không gian xung quanh anh bỗng chốc quay cuồng, vỡ vụn thành những mảnh gương ký ức lấp lánh.


Cơn bão ký ức kiếp trước – những mảnh vỡ chân tướng tàn nhẫn nhất mà hệ thống Mind-Net của Tiêu Vô Cực từng tẩy não và chôn giấu sâu trong tiềm thức của anh – giờ đây nổ tung như một quả bom lượng tử, càn quét qua mọi rào cản thần kinh của Thẩm Mộ Bạch.


Anh nhìn thấy gì thế này?


Trong một phòng thí nghiệm vô trùng màu trắng xóa của giới tinh hoa thượng tầng, Vân Tử Yên đang bị xích chặt trên một chiếc giường kim loại lạnh ngắt. Cơ thể nàng gầy gò đến xót xa, mái tóc đen dài rũ rượi thấm đẫm mồ hôi và máu. Những ống dẫn sinh học khổng lồ cắm sâu vào tủy sống và cổ nàng, không ngừng bòn rút những sợi chỉ năng lượng lượng tử tương thích hoàn mỹ từ gen của nàng để truyền vào cơ thể anh và bốn vị hôn phu khác.


Nàng đau đớn đến mức tiếng thét nghẹn ứ nơi cổ họng, đôi mắt xám bạc ngập tràn sự tuyệt vọng và oán hận nhìn về phía anh.


Còn anh... kiếp trước anh đã làm gì?


Thẩm Mộ Bạch nhìn thấy bản thân mình kiếp trước đứng ngoài tấm kính vô trùng, khoác tay hờ hững nhìn nàng bị bòn rút dị năng đến chết. Đầu óc anh lúc đó hoàn toàn bị cấy ký ức giả của Mind-Net, tin rằng nàng là một ác nữ thâm độc đã hại chết mẹ anh, tin rằng sự hiến tế của nàng chỉ là sự chuộc tội đáng đời. Anh đã quay lưng bước đi, bỏ mặc nàng trút hơi thở cuối cùng trong vũng máu lạnh ngắt.


"Không... không phải như thế này..." Thẩm Mộ Bạch lầm bầm, gương mặt tuấn mỹ bỗng chốc tái nhợt không còn một giọt máu.


Cơn đau thần kinh kinh hoàng từ việc bẻ gãy phong ấn tẩy não khiến anh cảm thấy như có hàng vạn cây kim châm cứu lượng tử đang đâm nát vỏ não. Những mảnh vỡ ký ức chân thật về sự dịu dàng của nàng lúc nhỏ, sự hy sinh thầm lặng của nàng, và tội lỗi tàn bạo của anh kiếp trước đan xen vào nhau, bóp nghẹt linh hồn anh.


*Rắc... rắc...*


Chiếc nhẫn định hôn thạch anh trên tay anh xuất hiện thêm những vết rạn nứt sâu hoắm, rỉ ra những giọt năng lượng sương băng màu xanh lam nhạt như những giọt nước mắt sám hối.


"Aaa!"


Thẩm Mộ Bạch thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai tay ôm chặt lấy đầu. Luồng hàn khí cuồng bạo xung quanh anh lập tức mất kiểm soát, đóng băng rồi lại làm tan chảy những vách sắt rỉ sét xung quanh. Anh quỳ sụp xuống đất ngay trước mặt Tử Yên, hai đầu gối nện mạnh xuống nền đá đóng băng, toàn thân run rẩy dữ dội.


Sự kiêu ngạo, lạnh lùng của thiên tài cấp S Thẩm gia hoàn toàn sụp đổ trong tích tắc. Thay thế vào đó là một nỗi hối hận cuồng nhiệt, điên cuồng và đau đớn đến mức khiến anh phát điên.


"Tử Yên... là ta... ta đã hại chết nàng..." Thẩm Mộ Bạch khàn giọng gào thét, nước mắt ấm nóng trào ra từ khóe mắt, nhanh chóng bị đóng băng thành những hạt lệ băng lấp lánh trên gò má. "Ta đã đứng nhìn nàng chết... Ta đã tin vào những lời lừa dối của chúng... Ta là kẻ tội đồ..."


Tử Yên lạnh lùng đứng nhìn gã đàn ông đang quỳ gối sám hối trước mặt mình. Ánh mắt nàng không một chút gợn sóng, không có sự cảm động, không có sự hả hê, chỉ có một sự lạnh nhạt tột độ đến đáng sợ. Nàng biết, sự thức tỉnh ký ức của anh là do dòng lượng tử từ đồng hồ cát kích hoạt sớm hơn ba năm, nhưng trái tim nàng đã hoàn toàn chai sạn từ kiếp trước. Sự phản bội và nỗi đau bị bòn rút tủy sống không phải là thứ có thể xóa nhòa bằng vài giọt nước mắt sám hối muộn màng.


"Thẩm thiếu gia, anh đang nói nhảm cái gì vậy?" Tử Yên khẽ nhếch môi, giọng nói lạnh lẽo như gió rít qua khe hầm rỉ sét. "Tôi không phải là 'Tử Yên' của kiếp trước mà anh đang nợ nần. Tôi là kẻ đã hủy hôn ước với anh. Đừng dùng những trò khổ nhục kế này trước mặt tôi."


Thẩm Mộ Bạch ngước đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt và vết sẹo kết vảy trên cổ nàng. Sự lạnh lùng của nàng lúc này còn tàn nhẫn hơn cả vạn nhát dao đâm vào tim anh. Anh run rẩy đưa bàn tay đầy vết nứt lượng tử ra, muốn chạm vào vết sẹo trên cổ cô để dùng dị năng băng sương xoa dịu nỗi đau, muốn cầu xin một cơ hội được bù đắp, dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh.


"Tử Yên... xin nàng... cho ta chạm vào..."


Nhưng ngay khi ngón tay lạnh giá của anh vừa tiến lại gần, Vân Tử Yên lập tức lùi lại một bước nhanh chóng. Tay trái nàng siết chặt cò súng, chĩa thẳng họng súng điện từ rỉ sét phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo nguy hiểm vào ngay giữa trán Thẩm Mộ Bạch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!