Vực Sâu Lượng Tử Và Đồng Hồ Cát Ký Ức
Ánh đèn đỏ từ mắt camera của Hắc Thiết quét qua mép container rỉ sét, xé toạc bóng tối ẩm ướt dẫn thẳng đến chỗ Tử Yên đang đứng. Luồng sáng quét nhiệt sinh học rà sát mặt đất, chỉ còn cách mũi giày của nàng chưa đầy mười phân. Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi kim loại mục nát và sương mù lân tinh, nhịp tim của Vân Tử Yên vẫn duy trì ở mức phẳng lặng đến đáng sợ. Nàng ép chặt lưng vào vách thép gồ ghề, tay trái siết chặt khẩu súng điện từ đã hỏng mạch, trong khi cánh tay phải bị liệt hoàn toàn được quấn chặt vào hông bằng một dải băng gạc thấm máu xám đen.
Nàng không thể lùi bước, và càng không thể để gã khổng lồ cơ khí hóa này phát hiện ra phòng khám ngầm của Vy Thanh ngay phía sau. Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (MPI) trong não bộ nàng đang dao động ở mức sáu mươi phần trăm. Cơn đau nửa đầu từ cấm thuật Ký Ức Ký Sinh giật liên hồi như những nhát búa nện thẳng vào thùy trán.
"Hắc Thiết..." Tử Yên khẽ rít qua kẽ răng. Nàng quan sát cấu trúc cơ thể của đối thủ qua chiếc kính lọc quang phổ đeo bên mắt trái.
Gã khổng lồ cyborg đang đứng cách nàng năm mét. Tám mươi phần trăm cơ thể gã là hợp kim đen rỉ sét, nhưng điểm yếu chí mạng của gã nằm ở hệ thống đường ống dẫn dầu thủy lực chạy dọc khớp gối trái. Đối với một dị năng giả cấp F sở hữu sóng hertz dưới năm mươi như nàng hiện tại, việc đối đầu trực diện với sức mạnh cơ khí cấp B của Hắc Thiết là tự sát. Nhưng nàng có cấm thuật, và nàng có mưu mẹo của một kẻ từng chết đi sống lại.
Nàng tập trung chút năng lượng sóng hertz tàn dư vào lòng bàn tay trái, kích hoạt dị năng tự thân *Bẻ cong Từ trường Lượng tử*.
Không khí xung quanh khớp gối trái của Hắc Thiết đột ngột gợn lên những vòng sóng trong suốt. Áp lực từ trường bị bóp méo cục bộ, cưỡng chế đảo ngược dòng chảy của dầu thủy lực trong ống dẫn cơ khí của gã.
*Phụt!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo luồng khói đen xộc ra từ khớp gối của Hắc Thiết. Hệ thống thủy lực bị nghẽn mạch đột ngột khiến chân trái của gã khổng lồ khuỵu xuống, cơ thể nặng nề mất thăng bằng đổ sụp vào vách container bên cạnh, tạo ra một tiếng động rầm rĩ chấn động ngõ hẻm.
"Mẹ kiếp! Hệ thống chân trái bị lỗi áp suất! Có nhiễu loạn từ trường!" Hắc Thiết gầm lên qua bộ lọc âm thanh rè rè, đôi mắt camera đỏ ngầu điên cuồng xoay tròn để tìm kiếm mục tiêu.
Lợi dụng giây phút hỗn loạn đó, Tử Yên lập tức niệm chú lượng tử hắc ám. Cơ thể nàng nhanh chóng hòa tan vào bóng râm rỉ sét của những chiếc container chồng chất xung quanh. Kỹ năng *Đồng hóa Hắc ám* giúp nàng biến mất như một làn khói vô hình trước khi đàn chó săn cơ khí kịp lao tới ngửi mùi.
Nàng lướt nhanh qua các ngách hẻm cống ngầm ẩm ướt, hơi thở dồn dập nhưng bước chân tuyệt đối không phát ra tiếng động. Khi đã hoàn toàn cắt đuôi được toán tuần tra của bang Thiết Hổ, Tử Yên mới dám dừng lại bên một đường ống xả thải bỏ hoang. Nàng quỳ sụp xuống, tay trái ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội, máu lân tinh từ vết sẹo trên cổ lại rỉ ra, thấm đẫm lớp gạc quấn.
"Tiểu thư!"
Một tiếng gọi khẽ đầy lo lắng vang lên từ phía sau đống phế liệu. Tiểu Mai lao ra, đôi mắt tròn xoe đẫm lệ, nhanh chóng đỡ lấy thân hình gầy gò của Tử Yên. Đi sau cô bé là cậu bé cơ khí A Bảo, tay vẫn ôm khít chiếc máy lọc sóng não đeo trán An Thần Kính vừa được cải tiến.
"Tôi không sao," Tử Yên khàn giọng nói, ánh mắt xám bạc lướt qua hai người để đảm bảo họ vẫn an toàn. Nàng nhìn sang A Bảo: "Hắc Thiết đã bị đánh lạc hướng, nhưng bang Thiết Hổ sẽ sớm phong tỏa toàn bộ phân khu này. Chúng ta không thể trốn ở phòng khám của Vy Thanh lâu hơn nữa."
Vy Thanh bước ra từ bóng tối phía sau họ, gương mặt lạnh lùng thường ngày nay thêm phần nghiêm nghị: "Cánh tay phải của cô bị liệt là do hệ thần kinh tự khóa để chống lại sự sụp đổ gen khi cô dùng cấm thuật vượt cấp. Nếu chỉ số MPI của cô vượt quá tám mươi phần trăm, cô sẽ chết não trước khi kịp rời khỏi khu ổ chuột này. Cô cần một nguồn năng lượng lượng tử cực mạnh và tinh khiết để sạc đầy chiếc đồng hồ cát di vật kia, dùng nó làm mỏ neo ổn định sóng não."
Tử Yên cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ cát lượng tử đeo bên hông. Những hạt cát pha lê bên trong hoàn toàn đứng im, xám xịt và vô hồn. Đây là di vật duy nhất của người mẹ quá cố Tạ Yên Lan để lại cho nàng. Kiếp trước, nàng chưa bao giờ biết cách sử dụng nó, nhưng kiếp này, sau khi tiếp nhận một phần di sản thần thức, nàng biết chiếc đồng hồ cát này chứa đựng một không gian ý thức độc lập, có khả năng lọc sạch mọi tạp chất và ký ức rác trong não bộ nàng.
"Để sạc đầy nó, tôi cần Tinh thạch Lượng tử rác," Tử Yên ngước đầu nhìn về phía Đông của District 18, nơi bầu trời đêm bị nhuộm bởi một màu xanh lân tinh ma mị và chết chóc. "Và nơi duy nhất có thứ đó là Vực sâu Lượng tử."
"Vực sâu Lượng tử là cấm địa phóng xạ!" Tiểu Mai hốt hoảng giữ lấy tay áo Tử Yên. "Nơi đó chôn cất xác của những dị nhân bị nổ lõi năng lượng, sương mù độc hại và quái vật biến dị đầy rẫy. Tiểu thư đang yếu thế này, đi vào đó là tự sát!"
"Tôi sẽ đi cùng cô ấy," một giọng nói trầm thấp, thô ráp vang lên từ góc khuất của đường hầm.
A Sâm bước ra. Gã thợ săn phế liệu lùn mập nhưng bắp tay cuồn cuộn cơ bắp, đầu đội chiếc mũ bảo hộ chống độc rỉ sét, lưng đeo một chiếc gùi lớn chứa đầy dụng cụ cơ khí dính dầu mỡ. Gã nhìn Tử Yên với ánh mắt kính trọng xen lẫn sòng phẳng của một kẻ sống sót nơi đáy xã hội.
"Tôi biết một lối đi an toàn dẫn đến rìa Vực sâu, nơi có những mảnh vỡ năng lượng rò rỉ từ nhà máy liên minh," A Sâm gõ gõ vào chiếc kính lọc quang phổ đeo trên trán gã. "Cô đã cứu tôi khỏi rãnh nước đen phóng xạ lần trước. Lần này, tôi dẫn đường cho cô coi như xóa nợ. Nhưng vào đến đó, sống chết tự chịu."
Tử Yên khẽ gật đầu, thần thái lạnh nhạt không một chút dao động trước cái chết: "Được. Xuất phát ngay lập tức."
***
Nửa đêm, bão bức xạ lượng tử bắt đầu rền rĩ trên bầu trời District 18. Những luồng sét màu xanh neon thỉnh thoảng vạch đôi màn đêm, chiếu sáng cảnh tượng hoang tàn, rùng rợn của rìa Vực sâu Lượng tử.
Nơi này thực chất là một hố sụt khổng lồ không đáy, hình thành sau vụ nổ lò phản ứng lượng tử của liên minh từ trăm năm trước. Khắp nơi là những đống phế thải công nghiệp cao ngất như núi, những xác robot rỉ sét khổng lồ nằm trơ trọi như xương cốt của những con quái vật thời tiền sử. Mặt đất sình lầy, ngập tràn bùn thải hóa chất bốc mùi axit nồng nặc. Lớp sương mù lân tinh xanh lét lơ lửng sát mặt đất, thỉnh thoảng phát ra những tiếng nổ lép bép nhỏ của năng lượng rò rỉ.
Tử Yên khoác trên mình chiếc áo khoác kỹ sư chống bức xạ sờn rách, bước đi từng bước khó khăn. Cánh tay phải bị liệt được nàng buộc chặt vào người, khiến trọng tâm cơ thể bị lệch mỗi khi bước qua những tảng đá trơn trượt. Kính lọc quang phổ rỉ sét trên mắt trái của nàng liên tục nhấp nháy, hiển thị các chỉ số bức xạ đỏ rực cảnh báo nguy hiểm.
"Cẩn thận bước chân," A Sâm đi phía trước, tay cầm một khẩu súng phóng điện tự chế liên tục rà quét xung quanh. "Bức xạ ở đây có thể làm biến dạng không gian ý thức của cô trong vài phút nếu cô để lộ sóng hertz quá mạnh. Đừng dùng dị năng trừ khi bắt buộc."
"Tôi biết," Tử Yên lạnh lùng đáp. Nàng cảm nhận được luồng khí lạnh phóng xạ đang ăn mòn da thịt qua những kẽ hở của chiếc áo khoác. Cơn đau đầu ngày một dữ dội hơn, những tiếng thì thầm điên loạn của nhân cách phong hệ kiếp trước bắt đầu quấy phá Bức tường Tâm trí thô sơ của nàng.
Bỗng nhiên, chiếc kính lọc quang phổ của Tử Yên hiện lên một luồng sáng xanh lục đậm đặc ẩn sâu dưới một đống xác xe bọc thép đổ nát cách đó hai mươi mét.
"Đó là Tinh thạch Lượng tử rác," Tử Yên chỉ tay về hướng đó. "Năng lượng ở đó đủ mạnh để kích hoạt đồng hồ cát."
A Sâm nhìn theo hướng tay nàng, gương mặt sau lớp mặt nạ chống độc đột ngột biến sắc: "Chờ đã... Đống xác xe đó... đó là lãnh địa của..."
Chưa kịp để gã nói hết câu, một tiếng rít ghê rợn, chói tai xé rách màn sương lân tinh vang lên.
Từ dưới gầm chiếc xe bọc thép rỉ sét, một bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là một sinh vật biến dị có hình thù quái dị, nửa người nửa quái vật. Đầu của nó to quá khổ, lớp da xám ngoét đầy những đường gân xanh lồi lõm phát sáng lân tinh, đôi mắt hoàn toàn xám ngoét không có lòng đen, ngập tràn tơ máu. Những móng vuốt xương lượng tử dài nhọn hoắt của nó cào sột soạt xuống nền kim loại.
"Thực Não Giả!" A Sâm hét lên đầy kinh hoàng, lập tức nâng khẩu súng phóng điện tự chế lên bóp cò.
*Đoàng!*
Một luồng xung điện màu xanh lam phóng ra, đánh trúng vào lớp da dày của con quái vật. Nhưng luồng điện chỉ làm nó khựng lại một nhịp. Thực Não Giả là thực thể biến dị từ những dị nhân hệ tâm linh bị nổ lõi năng lượng, lớp da của nó đã hoàn toàn miễn dịch với các đòn tấn công điện từ thô sơ. Nó gầm lên một tiếng đầy giận dữ, vung móng vuốt xương quét mạnh về phía A Sâm.
Xung lực từ cú quét mạnh đến mức hất văng A Sâm cùng chiếc gùi sắt ra xa năm mét, đập mạnh vào một container rỉ sét. Khẩu súng phóng điện của gã vỡ tan tành, gã nằm quỵ dưới đất, ho sặc sụa máu tươi.
Thực Não Giả không đuổi theo A Sâm. Đôi mắt xám ngoét của nó khóa chặt vào Vân Tử Yên. Bản năng của một kẻ ăn não mách bảo nó rằng, bộ não của cô gái tóc đen trước mặt chứa đựng một nguồn năng lượng sóng hertz vô cùng đặc biệt và ngon lành.
Nó há hốc cái miệng đầy những chiếc răng nhọn hoắt, bộc phát một luồng sóng xung kích tinh thần cực mạnh hướng thẳng về phía Tử Yên.
*Uỳnh!*
Một luồng sóng não vô hình nhưng nặng nề như ngọn núi đổ ập xuống. Bức tường Tâm trí thô sơ mà Tử Yên vừa xây dựng bị chấn động dữ dội, xuất hiện những vết nứt lớn. Tử Yên cảm thấy thái dương mình như muốn nổ tung, một dòng máu tươi ấm nóng chảy ra từ mũi và tai nàng. Nàng quỳ sụp một chân xuống bùn thải, tay trái chống đỡ cơ thể đang run rẩy.
"Chị Tử Yên! Chạy đi!" A Sâm gào lên trong bất lực từ xa, gã cố gượng dậy nhưng bắp chân đã bị chấn thương nặng không thể di chuyển.
Thực Não Giả từ từ tiến lại gần, móng vuốt xương lượng tử của nó giơ cao, chuẩn bị xuyên qua hộp sọ của nàng để nuốt chửng lõi ý thức.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, khi tử thần đã cận kề, đôi mắt xám bạc của Vân Tử Yên đột ngột lóe lên một tia sáng hắc ám lượng tử lạnh lẽo. Nàng không hề hoảng sợ, không hề tuyệt vọng. Lòng hận thù tột cùng đối với Vân gia, đối với Liễu Nhã Thu và nỗi đau kiếp trước bùng lên, thiêu rụi mọi sự yếu đuối của thể xác.
*Ngươi muốn ăn não ta?* Tử Yên khẽ nhếch môi cười lạnh, một nụ cười đầy tàn nhẫn và kiêu hãnh của một Nữ thần Ý Thức tương lai. *Vậy thì để ta cho ngươi xem... thế nào là ác mộng thật sự.*
Nàng gồng mình đứng vững, tay trái vươn ra, ngón tay hướng thẳng vào đôi mắt xám ngoét của Thực Não Giả. Sóng hertz trong não bộ nàng đột ngột rung động với tần số cực cao, vượt qua giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh.
Kỹ năng *Tạo Ảo cảnh Tinh thần* kích hoạt.
Tử Yên dùng thần thức xâm nhập thẳng vào bộ não nguyên thủy, điên loạn của con quái vật. Nàng không cố gắng bẻ gãy phòng ngự của nó bằng sức mạnh vật lý, mà đi sâu vào ký ức tàn dư của nó khi còn là một dị nhân tâm linh. Nàng tìm thấy nỗi sợ hãi lớn nhất của nó: ký ức về vụ nổ lò phản ứng hạt nhân lượng tử năm xưa, ngọn lửa hủy diệt màu đỏ rực thiêu rụi da thịt và bóp nghẹt linh hồn nó.
Nàng khuếch đại nỗi sợ hãi đó lên gấp trăm lần bằng sóng hertz của mình, rồi dội ngược lại vào não bộ của nó.
Ngay lập tức, Thực Não Giả khựng lại giữa chừng. Đôi mắt xám ngoét của nó giãn nở hoàn toàn, ngập tràn sự kinh hoàng tột độ. Trong thế giới ảo ảnh tinh thần của nó lúc này, bầu trời Vực sâu đột ngột sụp đổ, một lò phản ứng hạt nhân khổng lồ nổ tung, những luồng lửa nhiệt hạch đỏ rực đang thiêu rụi từng thớ thịt trên cơ thể nó.
"Gào... Gào!!!"
Con quái vật điên cuồng gào thét trong đau đớn tột cùng, một nỗi đau tinh thần thực tế đến mức khiến các dây thần kinh vận động của nó tự co rút. Nó không còn màng đến Tử Yên, hai tay ôm chặt lấy cái đầu to quá khổ, điên cuồng tự cào cấu vào mặt và mắt mình, máu lân tinh xanh lét bắn tung tóe.
Tử Yên chịu đựng cơn đau đầu như búa bổ, máu từ vết sẹo trên cổ rỉ ra nhiều hơn do phản phệ của ảo cảnh. Nàng biết mình không có nhiều thời gian. Nàng bước từng bước dứt khoát tiến lại gần con quái vật đang điên loạn tự sát.
Nàng dùng tay trái rút khẩu súng điện từ hỏng mạch từ hông ra, truyền một luồng xung lực sóng hertz mạnh mẽ vào buồng chứa pin sinh học của súng, cưỡng chế tạo ra một dòng điện áp cao vượt mức chịu đựng.
Nàng dí thẳng họng súng vào lõi năng lượng phát sáng xanh lục dưới lồng ngực của Thực Não Giả.
"Chết đi," Tử Yên lạnh lùng nói.
*Đoàng!*
Một tiếng nổ lớn vang lên. Luồng xung điện quá tải nổ bùng, bắn xuyên qua lõi năng lượng của Thực Não Giả, phá hủy hoàn toàn trung tâm sinh học của nó. Con quái vật khổng lồ đổ sụp xuống bùn thải như một ngọn núi đổ, cơ thể dần co giật rồi bất động hoàn toàn.
Tử Yên lảo đảo lùi lại một bước, tay trái run rẩy dữ dội. Nàng quỳ xuống bên cạnh xác con quái vật, dùng móng tay lượng tử trái rạch mở lồng ngực của nó, lấy ra một viên tinh thể lượng tử thô màu xanh lục đậm đặc phát sáng rực rỡ.
Nàng không chần chừ, nhỏ một giọt máu lân tinh từ cổ mình vào khe cát của chiếc Đồng hồ cát lượng tử, rồi áp viên tinh thể vào đáy kính.
*Rắc... Rắc...*
Viên tinh thể lượng tử rác bị hút sạch năng lượng, vỡ vụn thành tro bụi xám. Ngay lập tức, những hạt cát pha lê bên trong chiếc đồng hồ cát đột ngột phát ra thứ ánh sáng xanh lân tinh vô cùng rực rỡ và ấm áp.
Chiếc đồng hồ cát bắt đầu xoay ngược một vòng hoàn chỉnh một cách quỷ dị.
*Tích... Tắc... Tích... Tắc...*
Tiếng tích tắc cơ học cổ xưa, thanh thúy vang lên giữa đêm bão lượng tử, vang vọng sâu thẳm vào tâm trí của Tử Yên. Một luồng sóng não hertz tinh khiết, mạnh mẽ bộc phát từ chiếc đồng hồ cát, lan tỏa khắp cơ thể nàng, làm dịu đi hoàn toàn các vết rạn nứt thần kinh và hạ chỉ số MPI xuống mức an toàn ba mươi phần trăm. Cánh tay phải của nàng bắt đầu có lại cảm giác ấm áp nhẹ.
Thế nhưng, luồng sóng não hertz phát ra từ đồng hồ cát không dừng lại ở đó. Nó hóa thành một vòng sóng lượng tử vô hình, khuếch đại tần số hertz lan tỏa với tốc độ ánh sáng, xuyên qua sương mù lân tinh của District 18, lan rộng khắp toàn bộ thành phố Neo-Tân Khánh, hướng thẳng lên khu thượng tầng lộng lẫy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!