Mạng Lưới Bóng Tối Và Manh Mối Đầu Tiên
Tiếng còi xe tuần tra cơ khí rít lên chói tai từ phía đầu phố chợ đen, xé toạc bầu không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi dầu máy và ozone sau cơn bão lượng tử. Những luồng ánh sáng đỏ rực từ đèn xoay của xe tuần tra quét qua các khe hở của cánh cửa sắt rỉ sét, để lại những vệt sáng đỏ lòm như máu trên vách tường loang lổ của phòng khám ngầm.
Trong căn phòng phẫu thuật chật hẹp, bác sĩ Vy Thanh vẫn đứng bất động bên bàn kim loại. Đôi mắt sau gọng kính trắng không một chút hoảng loạn, chỉ có sự lạnh lùng đến tột cùng. Cô tháo chiếc găng tay cao su vô trùng ném vào sọt rác, rồi xoay người mở chiếc tủ kính rỉ sét, lấy ra một khay chứa đầy những ống tiêm rỗng và vài lọ hóa chất không nhãn mác.
"Hắc Thiết không phải kẻ ngu," Vy Thanh khàn giọng nói, âm thanh đều đều không chút phập phồng cảm xúc. "Hắn có thiết bị quét nhiệt sinh học cầm tay thế hệ mới của liên minh. Cánh cửa sắt bên ngoài chỉ chặn được sóng định vị tầm xa, chứ không giấu được nhiệt độ cơ thể của ba người các người dưới tầm quét mười mét đâu."
Tiểu Mai run rẩy ôm chặt lấy bọc quần áo sờn rách, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sợ hãi nhưng vẫn kiên định đứng che chắn trước giường phẫu thuật của Vân Tử Yên. Ở gian phòng kỹ thuật bên cạnh, tiếng búa gõ lách cách của A Bảo đột ngột dừng lại. Cậu bé mười tuổi lấm lem dầu mỡ ló đầu ra, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn khẩn cấp màu đỏ.
"Chị Tử Yên... chiếc máy lọc sóng não... cháu vừa hàn xong mạch lọc lỗi. Nhưng nó cần thời gian để khởi động," A Bảo run giọng nói.
Tử Yên không đáp. Nàng từ từ ngồi dậy trên giường phẫu thuật lạnh ngắt. Cơn đau nửa đầu kinh niên vẫn âm ỉ cắn xé như hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm dây thần kinh, nhưng đôi mắt xám bạc của nàng đã khôi phục lại sự tỉnh táo tột độ. Nàng liếc nhìn xuống cánh tay phải của mình.
Hoàn toàn bất động.
Từ bả vai xuống đến các đầu ngón tay phải giống như một khúc gỗ chết, lạnh ngắt và tê dại hoàn toàn. Nàng thử truyền một luồng xung lực sóng hertz xuống bàn tay, nhưng đáp lại chỉ là một khoảng không vô cảm. Đây là cái giá của việc cưỡng chế sử dụng Đồng hóa Hắc ám khi sóng não tự thân chưa đầy năm mươi Hertz. Hệ thần kinh vận động bên phải của nàng đã bị khóa chặt để bảo vệ não bộ khỏi sự sụp đổ gen hoàn toàn.
*Một cánh tay bị liệt.* Tử Yên khẽ nhếch môi cười lạnh, một nụ cười tự giễu nhưng đầy tàn nhẫn. Kiếp trước nàng đã từng mất đi cả mạng sống, bị xẻ thịt trích tủy trong lò mổ của liên minh, thì một cánh tay liệt tạm thời này có là gì? Nàng vẫn còn tay trái, và quan trọng nhất, nàng còn cấm thuật Ký Ức Ký Sinh.
"Vy Thanh, cô sẽ không giao nộp tôi chứ?" Tử Yên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào nữ bác sĩ bằng ánh mắt xám nhạt không một chút gợn sóng.
Vy Thanh khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục sắp xếp đống ống tiêm: "Một trăm vạn tiền Hertz treo thưởng của Vân gia đủ để ta mua một phòng thí nghiệm vô trùng ở khu trung tầng. Nhưng ta ghét liên minh, và ta ghét việc nhìn thấy di sản của Tạ Yên Lan rơi vào tay lũ rác rưởi đó. Nằm yên đó đi, ta sẽ đối phó với chúng."
"Không cần," Tử Yên dứt khoát cắt ngang. Nàng dùng bàn tay trái lành lặn bám vào thành giường, gượng dậy đứng vững trên nền xi măng lạnh buốt. "Hắc Thiết là kẻ khát máu. Nếu hắn tìm thấy dấu vết máu lượng tử của tôi bên ngoài cửa tiệm, hắn sẽ san phẳng nơi này và giết sạch tất cả để không để lại nhân chứng. Chúng ta phải chủ động ra tay."
Nàng quay sang nhìn Tiểu Mai và A Bảo: "Hai người trốn vào hầm chứa phế liệu phía sau phòng kỹ thuật. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động. Vy Thanh, cô cứ ở lại đây, tỏ ra như đang dọn dẹp đống đổ nát sau cơn bão."
"Cô định làm gì với một cánh tay tàn phế và sóng hertz của một thường dân?" Vy Thanh nhíu mày hỏi.
"Bóng tối dưới cống ngầm này... là lãnh địa của tôi," Tử Yên lạnh lùng bỏ lại một câu, rồi xoay người lướt nhanh vào lối đi tối tăm dẫn ra ngoài cửa tiệm. Mái tóc đen dài của nàng bay nhẹ trong gió lạnh, hòa vào bóng tối như một bóng ma vô hình.
Bước ra khỏi lối đi ngầm, Tử Yên đứng nép mình sau vách container rỉ sét bên cạnh lối vào tiệm "Cơ khí 88". Cơn mưa axit đã dứt, nhưng sương mù lân tinh xanh neon vẫn lơ lửng, phản chiếu ánh đèn đỏ từ chiếc xe bọc thép của bang Thiết Hổ đang đỗ cách đó không xa.
Tiếng xích sắt lách cách và tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất rỉ sét vang lên đều đặn.
"Lục soát kỹ cho ta!" Một giọng nói ồm ồm, méo mó qua bộ lọc âm thanh cơ khí vang lên đầy uy hiếp.
Đó là Hắc Thiết. Gã khổng lồ cao hơn hai mét bước ra từ màn sương lân tinh. Cơ thể gã đã được nâng cấp cơ khí hóa đến tám mươi phần trăm, với những tấm thép đen rỉ sét ghép trực tiếp vào da thịt, để lộ những đường ống dẫn dầu thủy lực chạy dọc bên hông. Đôi mắt gã là hai ống kính camera màu đỏ ngầu, không ngừng xoay tròn để quét nhiệt độ xung quanh. Theo sau gã là bốn tên đặc nhiệm tuần tra cơ khí của bang Thiết Hổ, tay lăm lăm súng điện từ hạng nặng, dắt theo hai con chó săn cơ khí đang gầm gừ.
Tử Yên nín thở. Nàng áp sát lưng vào vách thép lạnh ngắt, cánh tay phải liệt hoàn toàn được nàng dùng một sợi dây vải buộc chặt vào hông để tránh đung đưa phát ra tiếng động. Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (MPI) hiện tại của nàng đang ở mức bốn mươi lăm phần trăm. Nàng chỉ có thể sử dụng Đồng hóa Hắc ám trong tối đa ba phút trước khi hệ thần kinh bị quá tải.
*Một tên đặc nhiệm đang tiến lại gần.* Kính lọc quang phổ rỉ sét trên mắt trái của Tử Yên (nhặt được từ đống phế liệu của A Sâm trước đó) hiển thị luồng nhiệt sinh học của tên lính gác đang dịch chuyển về phía ngách hẹp nơi nàng ẩn nấp. Hắn đang cầm một chiếc máy quét nhiệt cầm tay.
*Phải hành động ngay.*
Tử Yên nhắm mắt, niệm chú lượng tử hắc ám thầm lặng trong đầu. Ngay lập tức, một luồng hắc khí mờ ảo bộc phát từ lõi ý thức, bao phủ toàn bộ cơ thể nàng. Cơ thể nàng như hòa tan, biến đổi thành một làn khói đen nhạt, hòa lẫn hoàn toàn vào bóng râm rỉ sét của chiếc container.
Kỹ năng *Đồng hóa Hắc ám* đã kích hoạt.
Tên đặc nhiệm bước vào ngách hẹp. Chiếc máy quét nhiệt trên tay hắn quét qua quét lại khoảng không trước mặt, nhưng màn hình chỉ hiển thị một màu xanh xám lạnh ngắt của kim loại rỉ sét. Dị năng Đồng hóa Hắc ám đã hạ nhiệt độ sinh học của Tử Yên xuống mức đóng băng, đánh lừa hoàn toàn cảm biến nhiệt.
Hắn lẩm bẩm chửi thề một tiếng, định quay lưng bước đi.
Ngay trong khoảnh khắc hắn sơ hở nhất, Tử Yên từ trong bóng tối bước ra. Không tiếng động, không một luồng gió nhẹ. Nàng áp sát sau lưng hắn như một chiếc bóng. Vì cánh tay phải bị liệt, nàng dùng toàn bộ lực lượng dồn vào tay trái. Bàn tay trái gầy gò của nàng, với móng tay phát ra ánh sáng lượng tử xanh lân tinh nhạt, cắm mạnh vào thái dương của tên lính gác.
*Phập!*
Tên lính gác trợn tròn mắt, chưa kịp phát ra tiếng hét thì toàn thân đã cứng đờ dưới áp lực tinh thần cực mạnh từ cấm thuật của Tử Yên.
Cùng lúc đó, một con robot drone tuần tra nhỏ lơ lửng phía trên ngõ hẻm đột ngột xoay camera về hướng này. Tử Yên không hề hoảng hốt. Nàng xòe rộng bàn tay trái, kích hoạt dị năng tự thân *Bẻ cong Từ trường Lượng tử*.
Không khí xung quanh chiếc drone bị bóp méo nhẹ dưới dạng các gợn sóng lượng tử trong suốt. Từ trường xung quanh thấu kính của drone bị bẻ cong hoàn toàn, khiến hình ảnh truyền về trung tâm điều khiển của Hắc Thiết chỉ là một màn sương mù lân tinh xanh nhạt trống rỗng. Chiếc drone mất phương hướng, lơ lửng xoay tròn tại chỗ.
Tử Yên kéo tên lính gác đang bất động vào sâu trong góc tối của container. Nàng đặt các ngón tay trái lên thái dương hắn, nhắm mắt tập trung toàn bộ năng lượng sóng hertz tự thân.
Kỹ thuật *Trích xuất Tơ ký ức* kích hoạt.
Từ thái dương của tên đặc nhiệm, một sợi chỉ sáng mỏng manh màu xanh lân tinh bắt đầu được kéo ra ngoài một cách nhẹ nhàng như rút tơ tằm. Sợi chỉ ký ức ấy quấn quanh các ngón tay trái của Tử Yên, chảy thẳng vào cổ nàng, nơi vết sẹo lượng tử đã kết vảy xám đen đột ngột phát sáng nhạt.
Trong não bộ của Tử Yên, một thước phim ký ức đen trắng lướt nhanh với tốc độ chóng mặt. Nàng nhìn thấy những cuộc họp ngầm giữa Đốc công Trương Hổ và một kẻ mặc vest đen lịch lãm của *Tập đoàn sinh học Aegis*. Nàng nhìn thấy những chuyến hàng chở đầy dịch tủy của các dị nhân tàn khuyết slums được vận chuyển lên khu thượng tầng.
Nhưng ngay sau đó, một mảnh vỡ ký ức sâu hơn, bị chôn vùi dưới tầng ý thức của tên lính gác – kẻ từng tham gia vào đội bảo an ngoại môn của liên minh mười năm trước – đột ngột hiện lên.
Trong ảo cảnh ký ức, Tử Yên nhìn thấy một phòng thí nghiệm vô trùng lộng lẫy dưới lòng đất. Một người phụ nữ có gương mặt dịu dàng, tóc đen dài, khoác chiếc áo blouse trắng đang nằm trên giường bệnh, hơi thở thoi thóp.
Đó là mẹ nàng – Tạ Yên Lan.
Đứng bên cạnh giường bệnh là Liễu Nhã Thu – mẹ kế của nàng lúc bấy giờ vẫn còn là một nghiên cứu viên phụ tá. Liễu Nhã Thu với gương mặt thâm độc, trên tay cầm một ống tiêm chứa thứ chất lỏng màu tím thẫm phát ra bức xạ lượng tử cực mạnh, lạnh lùng đâm mạnh vào tĩnh mạch của Tạ Yên Lan.
"Yên Lan, cấm thuật Ký Ức Ký Sinh của chị... từ nay sẽ thuộc về con gái ta. Chị cứ yên tâm mà chết vì phóng xạ lượng tử đi," giọng nói sắc lẹm, tràn đầy đố kỵ của Liễu Nhã Thu vang vọng trong không gian ký ức.
Tử Yên chấn động tột cùng. Toàn thân nàng run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng nghẹt thở.
*Mẹ ta... bà không phải chết vì bạo bệnh! Bà bị Liễu Nhã Thu đầu độc bằng phóng xạ lượng tử để chiếm đoạt tài liệu nghiên cứu cấm thuật!*
Thước phim ký ức tiếp tục chuyển cảnh, hiển thị một tài liệu mật được đóng dấu đỏ của Tập đoàn Aegis: *"Dự án Yên Lan: Niêm phong toàn bộ tài liệu nghiên cứu cấm thuật Ký Ức Ký Sinh tại Phòng thí nghiệm ngầm Lam Sơn. Mã khóa sinh học cấp S."*
*Phòng thí nghiệm ngầm Lam Sơn... nơi chứa di sản của mẹ ta... vẫn còn tồn tại dưới lòng đất khu trung tầng!*
Sự thật tàn khốc và hận thù tột cùng kiếp trước bùng nổ như một cơn bão hertz trong não bộ Tử Yên, khiến chỉ số MPI của nàng đột ngột nhảy vọt từ bốn mươi lăm lên sáu mươi phần trăm. Vết sẹo trên cổ nàng nhói đau dữ dội, rỉ ra một vệt máu xám đen nóng bỏng.
Nàng nghiến chặt răng, cưỡng chế thu hồi sợi chỉ ký ức cuối cùng. Tên đặc nhiệm tuần tra rũ rượi ngã xuống đất, hoàn toàn mất đi ý thức, trở thành một kẻ thực vật vô hồn.
Tử Yên đứng dậy trong bóng tối, mái tóc đen dài bay nhẹ, đôi mắt xám nhạt giờ đây lạnh ngắt như băng tuyết, ẩn chứa một sát ý thấu xương. Nàng khẽ vuốt vết sẹo trên cổ, cảm nhận tiếng tích tắc quỷ dị từ chiếc đồng hồ cát lượng tử đeo bên hông đang rung động nhẹ.
"Liễu Nhã Thu... Vân gia... Tập đoàn Aegis..." Tử Yên khàn giọng lẩm nhẩm, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến không khí xung quanh như đóng băng. "Món nợ máu này, kiếp này ta sẽ bắt các người phải trả lại bằng cả mạng sống."
Tiếng bước chân nặng nề của Hắc Thiết đột ngột vang lên ngay phía đầu ngõ hẻm, cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Gã khổng lồ cyborg đã phát hiện ra sự biến mất của một tên lính gác và đang tiến thẳng về phía chiếc container rỉ sét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!