Phòng Khám Ngầm Và Huyết Thanh Cứu Mạng
Cơn bão bức xạ lượng tử đổ ập xuống Khu ổ chuột Sắt Rỉ (District 18) như một tấm lưới lân tinh khổng lồ màu xanh neon, nhuộm đẫm những vách sắt rỉ sét và những bãi phế thải công nghệ kéo dài vô tận. Trên mặt đất, những vũng bùn thải phóng xạ sủi bọt bong bóng, bốc lên luồng khí axit nồng nặc, ăn mòn cả lớp đế giày bảo hộ dày nhất. Giữa màn sương độc hại ấy, Vân Tử Yên nằm bất tỉnh, cơ thể gầy gò liên tục co giật từng đợt dữ dội. Vết thương sâu hoắm trên cổ nàng – vết sẹo lượng tử xám đen – đang rỉ ra từng giọt máu lân tinh xanh nhạt, phát sáng lấp lánh một cách quỷ dị trong bóng tối.
"Tiểu thư! Xin người đừng nhắm mắt! Chúng ta sắp tới nơi rồi!"
Tiểu Mai nghiến chặt răng, khuôn mặt thanh tú lấm lem bùn đất và nước mưa axit. Đôi vai nhỏ nhắn của cô hầu gái mười mười tám tuổi run rẩy dữ dội dưới sức nặng của Tử Yên. Đôi chân cô bé, vốn đã bị bỏng axit nhẹ từ những vũng nước độc dưới cống ngầm, giờ đây đau buốt như bị hàng vạn cây kim châm. Mỗi bước đi trên nền đất rỉ sét là một lần da thịt cô bé bỏng rát, nhưng bàn tay Tiểu Mai vẫn ôm chặt lấy đùi Tử Yên, kiên quyết không buông lơi dù chỉ một giây.
Đi bên cạnh cô, cậu bé cơ khí A Bảo ôm chặt chiếc bọc vải chứa những linh kiện thô sơ nhặt được, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng sợ nhưng cũng đầy kiên định. Cậu bé dùng thân hình nhỏ gầy của mình cố gắng che chắn bớt những luồng gió bức xạ lượng tử đang rít gào thổi qua hẻm tối.
"Chị Tiểu Mai, rẽ lối này! Tiệm sửa chữa robot hỏng của bác sĩ Vy Thanh ở ngay phía trước!" A Bảo khàn giọng hét lên giữa tiếng sấm lượng tử u u rền rĩ trên bầu trời.
Họ băng qua một dãy container đổ nát, rẽ vào một ngách hẹp nồng nặc mùi dầu máy và ozone. Trước mắt họ là một tiệm sửa chữa robot cũ kỹ, biển hiệu neon nửa tối nửa sáng nhấp nháy dòng chữ "Cơ khí 88". Một con robot gác cửa bằng thép rỉ sét, một bên mắt camera đỏ ngầu đã bị vỡ màng lọc, từ từ quay đầu lại khi nghe tiếng động.
"Mật mã định danh," giọng nói cơ học rè rè vang lên.
"An Thần!" Tiểu Mai thở dốc, hét lên hai chữ mật mã mà Mặc lão từng dặn dò trước khi ông rời đi.
Con robot gác cửa im lặng trong hai giây, quét qua quét lại luồng ánh sáng đỏ lên cơ thể ba người. Ngay sau đó, cánh cửa sắt dày rỉ sét rít lên một tiếng chói tai rồi từ từ trượt sang một bên, lộ ra một lối đi tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Tiểu Mai không do dự, dùng hết chút sức tàn lực kiệt còn sót lại, cõng Tử Yên lao thẳng vào bên trong.
Đi xuống hết bậc thang dốc đứng, không gian đột ngột mở ra một phòng khám ngầm rộng chừng năm mươi mét vuông. Nơi này nồng nặc mùi thuốc sát trùng mạnh hòa lẫn với mùi ozone của các thiết bị điện tử hoạt động quá tải. Khác với vẻ hoang tàn rỉ sét bên ngoài, phòng khám được trang bị những máy móc y tế chắp vá từ bãi rác lượng tử nhưng được lau chùi vô cùng sạch sẽ. Dưới ánh đèn neon chập chờn xanh lạnh, một nữ nhân khoảng hai mươi tám tuổi đang đứng bên bàn phẫu thuật, mái tóc đen buộc gọn gàng sau gáy, đeo chiếc kính trắng gọng mỏng sắc sảo. Cô khoác chiếc áo blouse trắng đã sờn rách ở tay áo nhưng phẳng phiu tuyệt đối.
Cô chính là Vy Thanh – nữ bác sĩ thần kinh tài năng từng bị liên minh Ngũ Đại Gia Tộc trục xuất khỏi khu thượng tầng vì dám nghiên cứu các phương pháp ức chế sóng não bất hợp pháp.
"Bác sĩ Vy Thanh! Cứu tiểu thư của tôi với!" Tiểu Mai quỵ sụp xuống sàn xi măng lạnh ngắt ngay khi vừa đặt chân vào phòng, cơ thể Tử Yên trượt khỏi lưng cô bé, co giật mạnh hơn trên nền đất.
Vy Thanh liếc mắt nhìn qua, ánh mắt xám lạnh không một chút gợn sóng. Cô không hề tỏ ra hoảng hốt, phong thái lạnh lùng và chuyên nghiệp tột độ. Cô bước tới, cúi người kiểm tra vết thương trên cổ Tử Yên và lật nhẹ mí mắt của nàng.
"Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (MPI) đã vượt ngưỡng tám mươi phần trăm. Sóng não hertz dao động hỗn loạn ở mức bạo tẩu. Vết sẹo lượng tử bị nhiễm trùng phóng xạ nặng nề," Vy Thanh lạnh lùng phân tích, giọng nói dứt khoát như một cái máy. "Tiểu Vũ! Chuẩn bị giường phẫu thuật số hai và khởi động máy lọc sóng não tự động ngay!"
Nữ y tá phụ tá Tiểu Vũ lập tức chạy ra, phối hợp cùng Tiểu Mai và A Bảo khẩn trương nhấc Tử Yên lên chiếc giường kim loại.
Tử Yên lúc này hoàn toàn chìm sâu vào cơn hôn mê, nhưng ý thức của nàng lại đang là một bãi chiến trường tàn khốc. Nhân cách phong hệ của tên sát thủ bang Thiết Hổ mà nàng vừa nuốt chửng kiếp trước đang điên cuồng cào xé Bức tường Tâm trí thô sơ của nàng. Những tiếng gào thét điên loạn, những luồng phong nhận vô hình trong tâm trí va đập liên tục vào lõi ý thức, khiến cơ thể nàng uốn cong lên, máu xám đen trào ra từ khóe môi và vết thương ở cổ.
"Tần số sóng não đang tăng vọt lên mức sáu trăm Hertz! Lõi sinh học của cô ta sắp bị nổ tung do quá tải năng lượng!" Tiểu Vũ hét lên khi nhìn vào màn hình hiển thị nhấp nháy đỏ rực.
Vy Thanh nhanh chóng đẩy chiếc máy lọc sóng não tự động áp sát vào đầu Tử Yên, định vị các điện cực vào thái dương nàng. Thế nhưng, đúng lúc cô chuẩn bị nhấn nút khởi động, một tiếng sét lượng tử khổng lồ từ cơn bão bên ngoài đánh trúng vào tháp phát sóng District 18 gần đó.
*Uỳnh! Xoẹt... xè...*
Luồng điện áp cao đột ngột truyền qua lưới điện ngầm thô sơ của khu ổ chuột, chạy thẳng vào phòng khám. Chiếc máy lọc sóng não tự động phát ra tiếng nổ nhỏ, khói đen bốc lên nghi ngút từ bảng mạch, các đèn báo hiệu vụt tắt hoàn toàn. Máy đã bị chập cháy do quá tải điện áp.
"Bác sĩ! Máy lọc bị hỏng rồi! Nguồn điện chính đã bị ngắt!" Tiểu Vũ hoảng loạn.
"Câm miệng!" Vy Thanh quát lạnh, ánh mắt sắc bén như dao mổ dưới ánh đèn emergency màu đỏ vừa tự động bật lên. "Chuẩn bị bộ kim châm bạc lượng tử cho ta. Chúng ta phải dùng phương pháp thủ công."
Vy Thanh hiểu rõ, nếu không lập tức phong tỏa dòng năng lượng bạo tẩu trong não bộ Tử Yên, các tế bào thần kinh của nàng sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn trong vòng năm phút, dẫn đến cái chết não vĩnh viễn. Cô mở hộp gỗ, rút ra những cây kim châm bạc phát ra ánh sáng lam nhạt – một thiết bị y tế đặc thù có khả năng dẫn truyền và ức chế tần số hertz.
"Tiểu Mai, giữ chặt hai vai của cô ta! A Bảo, đè chặt hai chân! Tuyệt đối không được để cô ta cử động trong lúc ta châm cứu!" Vy Thanh ra lệnh.
Tiểu Mai dù toàn thân đau nhức, kiệt sức đến mức mắt hoa lên, vẫn nghiến răng lao lên giường phẫu thuật, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè chặt lấy bả vai bầm tím của Tử Yên. A Bảo ôm chặt lấy hai chân nàng, nước mắt chảy dài nhưng không hề buông tay.
Vy Thanh hít một hơi sâu, đôi bàn tay đeo găng cao su vô trùng vô cùng ổn định. Cô nhắm thẳng vào các huyệt vị thần kinh vùng thùy trán của Tử Yên.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba cây kim châm bạc lượng tử cắm sâu vào da đầu Tử Yên. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng xanh lân tinh từ các cây kim bùng lên, cưỡng chế hạ nhiệt hertz ở vùng não bộ đang bốc hỏa. Cơ thể Tử Yên giật mạnh một cái rồi bắt đầu giảm tần suất co giật. Thế nhưng, màn hình đo nhịp tim sinh học vẫn hiển thị chuỗi gen thần kinh của nàng đang rạn nứt nghiêm trọng dưới tác động của độc tố phóng xạ lượng tử từ vết thương cổ.
"Châm cứu chỉ tạm thời cô lập các nhân cách phụ. Chuỗi gen thần kinh của cô ta đang tự sụp đổ từ bên trong. Chúng ta cần Huyết thanh Ổn định Gen cấp thấp ngay lập tức!" Vy Thanh khàn giọng nói, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán cô.
"Nhưng nguồn điện đã tắt, máy tiêm tự động điện tử không hoạt động!" Tiểu Vũ run rẩy cầm lọ huyết thanh màu xanh lam nhạt.
Vy Thanh dứt khoát đưa tay phải lên, để lộ thiết bị Kim tiêm tự động áp suất đeo ở cổ tay. Đây là một bảo vật y tế cơ học hoạt động bằng áp suất khí nén thủ công, không phụ thuộc vào nguồn điện lưới. Cô giật lấy lọ huyết thanh từ tay Tiểu Vũ, cắm mạnh vào khay nạp của kim tiêm.
"Huyết thanh này là liều thuốc bảo mệnh duy nhất còn lại của phòng khám ta," Vy Thanh lạnh lùng nói, mắt nhìn chằm chằm vào động mạch cổ đang đập loạn xạ của Tử Yên. "Ta sẽ tiêm trực tiếp nó vào động mạch cổ của cô ta để huyết thanh đi thẳng vào hệ tuần hoàn thần kinh trung ương. Kế thuật này cực kỳ nguy hiểm, một sơ sẩy nhỏ sẽ đâm thủng hành tủy gây tử vong ngay lập tức."
Tiểu Mai nhìn thấy mũi kim dài sắc nhọn của kim tiêm áp suất đang từ từ hạ xuống cổ Tử Yên, tim cô bé như ngừng đập. Cô bé nhắm chặt mắt, thầm cầu nguyện người mẹ quá cố của tiểu thư dưới suối vàng hãy bảo vệ nàng.
Vy Thanh nín thở, ngón tay cái đặt trên nút kích hoạt cơ học. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo của đèn khẩn cấp, cô căn chỉnh góc độ chính xác đến từng micromet.
*Phập!*
Mũi kim đâm sâu vào động mạch cổ Tử Yên.
*Xì... xì...*
Tiếng rít của áp suất khí nén vang lên lạnh ngắt. Dòng Huyết thanh Ổn định Gen cấp thấp màu xanh lam tinh khiết bắt đầu được bơm cưỡng bức vào mạch máu của Tử Yên.
Ngay khi dòng huyết thanh lạnh buốt chạy thẳng vào hệ thần kinh, Tử Yên trợn trừng mắt, một luồng hắc khí lượng tử bộc phát từ cơ thể nàng, đẩy văng cả Tiểu Mai và A Bảo ra xa. Toàn bộ phòng khám ngầm rung chuyển nhẹ, bụi rỉ sét từ trần nhà rơi lả tả.
Nhưng ngay sau đó, dòng năng lượng bạo tẩu bắt đầu dịu đi. Huyết thanh ổn định gen nhanh chóng bao bọc lấy các chuỗi gen đang rạn nứt, ngăn chặn quá trình hoại tử tế bào thần kinh. Chỉ số MPI của nàng từ từ giảm xuống: 75%... 60%... rồi dừng lại ở mức 45% – ngưỡng an toàn tạm thời. Nhịp tim của nàng chậm lại, đều đặn và sâu hơn. Vết sẹo lượng tử xám đen trên cổ nàng cũng ngừng rỉ máu, bắt đầu kết vảy dưới tác động của thuốc sát trùng lượng tử mà Vy Thanh vừa bôi lên.
Vy Thanh rút mũi kim ra, thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng khuôn mặt cô vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng như cũ. Cô lau mồ hôi trên trán, quay sang nhìn Tiểu Mai đang lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
"Cô ta đã qua cơn nguy kịch. Lõi sinh học đã được bảo vệ thành công. Nhưng cơ thể cô ta cực kỳ suy kiệt, cần ít nhất hai ngày tĩnh dưỡng hoàn toàn để hấp thụ hết dược lực," Vy Thanh nói, giọng nói mệt mỏi nhưng dứt khoát.
Tiểu Mai lao đến bên giường, nắm lấy bàn tay trái ấm áp của Tử Yên, khóc nấc lên vì vui sướng: "Cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn bác sĩ Vy Thanh cứu mạng tiểu thư của tôi!"
Vy Thanh không đáp, cô đi đến bồn rửa tay, tháo găng tay cao su ném vào sọt rác: "Đừng vội mừng. Huyết thanh của ta chỉ tạm thời ổn định gen thần kinh. Nếu cô ta tiếp tục sử dụng cấm thuật ký sinh hay bộc phát dị năng lượng tử vượt cấp trong vòng bốn mươi tám giờ tới, không ai có thể cứu được cô ta lần thứ hai."
A Bảo đứng bên cạnh, khẽ kéo tay áo Vy Thanh: "Bác sĩ Vy Thanh, cháu có thể giúp bác sửa chữa chiếc máy lọc sóng não bị hỏng kia để trừ vào tiền viện phí được không? Cháu biết sửa robot và các mạch điện lượng tử thô sơ."
Vy Thanh liếc nhìn cậu bé gầy gò, ánh mắt có chút thay đổi: "Được. Nếu nhóc sửa được nó, ta sẽ miễn phí tiền phòng khám cho các người trong ba ngày tới. Tiểu Vũ, đưa cậu bé đến phòng kỹ thuật."
Khoảng ba tiếng sau, khi cơn bão lượng tử bên ngoài bắt đầu lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch của khu ổ chuột, Tử Yên từ từ mở mắt ra.
Ánh sáng neon xanh lạnh của phòng khám ngầm Vy Thanh đập vào mắt nàng, khiến nàng phải nheo mắt lại để thích nghi. Đầu nàng vẫn đau như búa bổ, nhưng những tiếng thì thầm điên loạn của nhân cách phong hệ kiếp trước đã bị cô lập hoàn toàn sau một Bức tường Tâm trí dày đặc. Ý thức của nàng đã khôi phục lại sự tỉnh táo, lạnh lùng vốn có.
Nàng khẽ động đậy thân thể, cảm nhận vết thương ở cổ đã được băng bó cẩn thận và không còn cảm giác bỏng rát của phóng xạ lượng tử. Nàng biết mình đã được cứu sống.
Tử Yên từ từ ngồi dậy trên giường phẫu thuật kim loại. Nàng định nâng bàn tay phải lên để kiểm tra vết thương ở cổ, nhưng ngay khi nàng cố gắng truyền tín hiệu thần kinh xuống các ngón tay phải...
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm.
Bàn tay phải của nàng – bàn tay đã hoàn toàn mất đi xúc giác do tác dụng phụ tích lũy của cấm thuật Ký Ức Ký Sinh và sự Đồng hóa Hắc ám lượng tử từ trận chiến trước – giờ đây lạnh ngắt như một khối sắt rỉ. Nàng không thể cảm nhận được nhiệt độ của không khí, không thể cảm nhận được bề mặt kim loại thô ráp của giường bệnh, thậm chí không thể tự điều khiển các ngón tay phải co duỗi theo ý muốn.
Nàng đã tạm thời mất đi hoàn toàn xúc giác và khả năng vận động ở bàn tay phải. Đây chính là cái giá tàn khốc của siêu năng lực vượt cấp mà nàng phải gánh chịu.
Vy Thanh bước vào phòng, tay cầm một tập hồ sơ bệnh án điện tử, nhìn thấy Tử Yên đang nhìn chằm chằm vào bàn tay phải bất động của mình bằng đôi mắt xám lạnh lùng, không một chút hoảng loạn hay sợ hãi.
"Cô tỉnh rồi sao?" Vy Thanh lạnh nhạt nói. "Đó là tác dụng phụ của việc cưỡng chế đồng hóa hắc ám lượng tử khi sóng hertz tự thân quá thấp. Hệ thần kinh vận động ở tay phải của cô đã bị khóa sóng hoàn toàn để bảo vệ não bộ khỏi bị phản phệ. Trong vòng một tháng tới, bàn tay đó của cô sẽ không khác gì một phế vật."
Tử Yên ngẩng đầu lên nhìn Vy Thanh, ánh mắt nhợt nhạt nhưng kiêu hãnh đến kỳ lạ: "Một bàn tay đổi lấy mạng sống của kẻ thù... giao dịch này rất sòng phẳng."
Vy Thanh khẽ nhếch môi, ánh mắt lộ ra một tia tán thưởng hiếm hoi trước sự lạnh lùng và lý trí tột độ của cô gái trẻ trước mặt: "Rất tốt. Ta thích những kẻ thực dụng biết chấp nhận cái giá phải trả. Nhưng ta có một tin xấu cho cô."
Tử Yên khẽ nhíu mày: "Tin gì?"
Vy Thanh đặt tập hồ sơ lên bàn, khoanh tay trước ngực, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm nghị:
"Bang Thiết Hổ của Đốc công Trương Hổ đang phát điên vì tên sát thủ phong hệ của chúng bị phế ý thức. Chúng đang nghi ngờ có kẻ mang dị năng tâm linh ẩn nấp trong khu vực này. Hắc Thiết – phó bang chủ của chúng – đã bắt đầu dẫn quân tuần tra cơ khí càn quét diện rộng, lục soát tất cả các phòng khám ngầm trong District 18 để tìm kiếm kẻ bị thương ở cổ. Chúng sẽ sớm tìm đến đây thôi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!