Ký Ức Ký Sinh Và Bước Ngoặt Tàn Nhẫn
Ánh sáng đỏ từ thiết bị định vị trên cổ tay tên bảo kê nhấp nháy liên hồi, xé rách bóng tối ẩm ướt của ngõ cụt, báo hiệu một cuộc vây quét tàn bạo sắp đổ ập xuống.
Tử Yên đứng vịn vào cạnh container rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ bả vai phải bị bầm tím truyền về hệ thần kinh trung ương như những cây kim châm bỏng rát. Dưới chân nàng, tên bảo kê của bang Thiết Hổ vẫn đang cười sằng sặc, khuôn mặt vặn vẹo dưới ánh sáng đỏ lòm của chiếc máy phát tín hiệu đeo tay. Đó là một thiết bị định vị sinh học thô sơ nhưng được chế tạo bằng linh kiện của Tập đoàn sinh học Aegis, có khả năng xuyên qua cả những tầng nhiễu xạ lượng tử dày nhất của khu ổ chuột này.
"Chị... chị Tử Yên, chúng ta phải chạy mau!" A Bảo run rẩy nắm lấy vạt áo khoác kỹ sư sờn rách của nàng, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự kinh hoàng. "Trương Hổ... gã đốc công đó tàn nhẫn lắm! Gã sẽ bóc lột sạch tủy dị năng của chúng ta mất!"
Tử Yên không đáp. Đôi mắt xám bạc của nàng liếc nhìn vết thương sâu hoắm trên cổ – vết sẹo lượng tử xám đen đang rỉ ra từng giọt máu lân tinh xanh nhạt. Nàng biết, nếu để Trương Hổ bắt được lúc này, nàng sẽ lại rơi vào thảm cảnh kiếp trước: bị xẻ thịt, trích xuất tủy sống để nuôi dưỡng cho năm vị hôn phu quyền lực kia.
"Tiểu Bảo, đi theo ta."
Tử Yên khàn giọng ra lệnh. Nàng dùng bàn tay trái còn chút lực kéo cậu bé lướt nhanh vào bóng tối của ngõ hẻm, bỏ mặc tên bảo kê đang gào thét phía sau. Họ băng qua những vũng nước thải axit nóng bỏng chân, luồn lách dưới những đường ống dẫn chất thải rò rỉ khí gas nồng nặc.
Khi họ vừa đẩy cửa bước vào căn hầm ngầm rỉ sét, Tiểu Mai đã lập tức lao ra, khuôn mặt thanh tú đầy lo lắng: "Tiểu thư! Người bị thương rồi! Vai của người..."
"Không có thời gian giải thích. Thu dọn đồ đạc nhanh lên!" Tử Yên dứt khoát cắt ngang. Nàng bước nhanh đến góc hầm, nơi Mặc lão thường ngồi thiền. Thế nhưng, góc hầm giờ đây trống không, chỉ còn lại làn khói xám bạc từ tẩu thuốc lượng tử của ông vẫn chưa tan hết, lơ lửng như một màng chắn mỏng bảo vệ cuối cùng. Mặc lão đã rời đi từ trước, đúng như phong cách hành tung bất định của ông.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển cả vách thép rỉ sét của trạm bơm bỏ hoang. Cánh cửa sắt dày nửa mét bị một lực lượng khổng lồ bóp nát, bắn tung tóe những mảnh vụn kim loại sắc nhọn.
"Ha ha ha! Vân đại tiểu thư, trốn kỹ thật đấy! Nhưng ở cái xó District 18 này, không một con chuột nào có thể thoát khỏi tầm mắt của Trương Hổ ta!"
Giọng nói ồm ồm, đầy bạo ngược vang lên xé rách không khí ẩm ướt. Đốc công Trương Hổ bước vào qua làn khói bụi. Gã đàn ông trung niên mập mạp, cổ đeo sợi xích vàng lớn lấp lánh, khoác trên mình chiếc áo lông hổ nhân tạo sờn rách. Gương mặt đầy vết sẹo ngang dọc của gã co rúm lại thành một nụ cười tàn nhẫn. Tay phải gã cầm một chiếc gậy điện lượng tử phát ra những luồng điện cao áp màu xanh lam lách tách, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ hệ thần kinh nào cản đường.
Sóng hertz tự thân của Trương Hổ bộc phát ở mức Cấp B+ (650 Hertz), tạo ra một áp lực tinh thần vô hình đè nặng lên ngực ba người trong hầm. Cả Tiểu Mai và A Bảo đều tái mét mặt mày, đầu gối run rẩy suýt quỳ sụp xuống đất.
Đi bên cạnh Trương Hổ là một gã sát thủ gầy gò, đôi mắt híp lại như rắn độc. Hắn là một dị nhân phong hệ cấp D (khoảng 280 Hz) dưới quyền bang Thiết Hổ, đôi bàn tay gầy guộc của hắn đang không ngừng xoay tròn những luồng phong nhận sắc bén, phát ra tiếng rít gió u u đầy rợn người.
"Trương đốc công," Tử Yên đứng chắn trước mặt Tiểu Mai và A Bảo, ánh mắt xám bạc không một chút gợn sóng, lạnh lùng nhìn thẳng vào gã đàn ông tàn bạo. "Vân gia treo thưởng bao nhiêu để bắt ta?"
"Một trăm vạn tiền Hertz!" Trương Hổ cười lớn, gậy điện lượng tử trong tay gõ mạnh xuống sàn sắt phát ra tiếng *coong* chói tai. "Đủ để ta mua mười lọ huyết thanh ổn định gen cấp cao và rời khỏi cái bãi rác rỉ sét này! Vân Tử Yên, ngươi ngoan ngoãn đi theo ta, ta hứa sẽ không bẻ gãy tay chân ngươi trước khi bàn giao cho Vân gia."
"Nếu ta nói không?" Tử Yên khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng, ngạo nghễ hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt.
"Không? Vậy thì để thuộc hạ của ta dạy cho ngươi biết thế nào là bản luật đường phố!" Trương Hổ hất hàm ra hiệu cho tên sát thủ phong hệ.
*Vút!*
Tên sát thủ phong hệ lập tức lướt tới như một cơn gió độc. Hắn vung tay, phóng ra ba luồng phong nhận sắc bén chém rách không khí, nhắm thẳng vào bả vai và chân của Tử Yên nhằm vô hiệu hóa khả năng di chuyển của nàng.
Tử Yên dùng Cận chiến Sắt Rỉ né tránh cực nhanh. Nàng nghiêng người sang trái, luồng phong nhận thứ nhất sượt qua vai, cắt nát một mảng lớn áo khoác da dày sờn rách của nàng, để lộ làn da nhợt nhạt rỉ máu. Luồng phong nhận thứ hai và thứ ba chém mạnh vào vách sắt phía sau, để lại những vết cắt sâu hoắm rỉ sét.
*Không thể kéo dài! Cơ thể mình đã đạt đến giới hạn chịu đựng vật lý!*
Tử Yên nhận ra bả vai phải bầm tím của nàng đang co rút dữ dội, vết sẹo lượng tử trên cổ lại bắt đầu rỉ máu xám đen do áp lực vận động. Sóng hertz của nàng vẫn dưới mức 50 Hz, hoàn toàn không có khả năng chống đỡ đòn tấn công tiếp theo.
"Chết đi, con nhóc kiêu ngạo!"
Tên sát thủ phong hệ áp sát cực nhanh, năm ngón tay gầy guộc bao bọc bởi luồng gió sắc bén đâm thẳng vào cổ họng nàng.
Tử Yên không lùi lại. Đôi mắt nàng lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, quyết đoán tột cùng. Nàng giả vờ trượt chân ngã quỵ xuống đất để dụ đối thủ lơi lỏng cảnh giác.
Quả nhiên, tên sát thủ cười lạnh, nghĩ rằng cựu đại tiểu thư Vân gia chỉ là một kẻ phế thải yếu đuối. Hắn vươn tay định chộp lấy cổ nàng.
*Ngay lúc này!*
Tử Yên dùng bàn tay phải lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi xúc giác của mình để đón lấy đòn tấn công. Bàn tay không có cảm giác giúp nàng miễn nhiễm với nhiệt lượng và sự ma sát của phong nhận. Nàng nắm chặt lấy cổ tay của tên sát thủ phong hệ với một lực bóp kinh hoàng từ bản năng sinh tồn đường phố.
"Cái gì..." Tên sát thủ kinh hoàng định rút tay lại nhưng đã quá muộn.
*Cấm thuật: Ký Ức Ký Sinh!*
Tử Yên niệm chú lượng tử thầm lặng trong đầu. Đồng tử xám bạc của nàng đột ngột giãn nở, hóa thành một màu xám đen lượng tử sâu thẳm. Vết sẹo lượng tử trên cổ nàng bùng phát ánh sáng xanh lân tinh rực rỡ, chiếu sáng cả góc hầm ngầm tối tăm.
*Vút... vút... vút...*
Hàng vạn sợi chỉ sáng màu xanh lân tinh quỷ dị bắt đầu chảy từ trán của tên sát thủ phong hệ, xuyên qua các ngón tay của Tử Yên và dẫn thẳng vào cổ nàng.
"A... A... Á...!!!"
Tên sát thủ phong hệ gào thét thảm thiết. Đôi mắt hắn trợn trừng, toàn thân co giật điên cuồng như bị hàng vạn dòng điện cao áp thiêu rụi não bộ.
Trong tâm trí của Tử Yên, một cơn bão thông tin khổng lồ nổ bùng. Toàn bộ dòng đời, những bí mật dơ bẩn, những ký ức rác rưởi của tên sát thủ lướt nhanh qua mắt nàng dưới dạng những thước phim cắt cảnh đen trắng. Nàng nhìn thấy hắn học cách điều khiển gió dưới những ống dẫn chất thải, nhìn thấy hắn ám sát những dị nhân tàn khuyết để cướp tủy sinh học, nhìn thấy cả nỗi sợ hãi tột cùng của hắn trước Đốc công Trương Hổ.
*Đau! Đau quá!*
Đầu Tử Yên như muốn nổ tung. Cơn đau nửa đầu kinh niên bộc phát dữ dội gấp trăm lần bình thường. Hệ thần kinh của nàng rạn nứt nghiêm trọng dưới áp lực ô nhiễm tâm thần từ ký ức rác của đối phương. Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (MPI) trong não bộ nàng bắt đầu nhảy số điên cuồng: 30%... 50%... 70%... chạm ngưỡng báo động đỏ.
Thế nhưng, ý chí độc lập kiêu hãnh của nàng vẫn kiên cường đứng vững. Nàng cưỡng chế xây dựng một lớp Bức tường Tâm trí thô sơ để cô lập phần ý thức nổi loạn của tên sát thủ, không cho nó nuốt chửng bản ngã của mình.
*Bộp!*
Tên sát thủ phong hệ ngã quỵ xuống đất như một khúc gỗ mục. Đôi mắt hắn hoàn toàn mất đi tiêu cự, trở nên vô hồn, dãi nhớt chảy ra từ khóe miệng. Hắn đã bị cấm thuật của nàng nuốt chửng hoàn toàn ký ức và phế bỏ dị năng vĩnh viễn, trở thành một kẻ ngốc không hơn không kém.
Cùng lúc đó, dòng năng lượng hertz phong hệ cấp D (khoảng 280 Hz) chảy tràn vào lõi năng lượng của Tử Yên, tạm thời lấp đầy sự suy kiệt thần kinh của nàng.
"Cái... cái quỷ gì thế này?!" Trương Hổ đứng chôn chân tại chỗ, gã đàn ông tàn bạo lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ khi chứng kiến thuộc hạ tinh nhuệ của mình bị phế bỏ chỉ trong một cái chạm tay của một 'phế thải'.
"Trương đốc công," Tử Yên đứng thẳng dậy, mái tóc đen dài của nàng khẽ bay lượn dù trong hầm không có gió. Ánh mắt nàng nhìn gã lạnh lẽo đến thấu xương. "Dị năng của thuộc hạ ngươi... giờ là của ta."
Nàng khẽ nâng bàn tay trái, luồng hắc khí lượng tử quỷ dị bắt đầu ngưng tụ xung quanh các ngón tay. Đây chính là dị năng sao chép được từ ký ức của tên sát thủ: *Đồng hóa Hắc ám*.
"Con nhóc tà môn! Chết đi!"
Trương Hổ gầm lên một tiếng đầy giận dữ để che giấu sự sợ hãi đang dâng trào. Gã vung chiếc gậy điện lượng tử, phóng ra một luồng điện cao áp khổng lồ màu xanh lam quét sạch toàn bộ không gian hầm ngầm, phong tỏa mọi lối thoát hiểm.
"Tiểu Mai, A Bảo! Chạy mau!"
Tử Yên hét lớn. Nàng lập tức kích hoạt dị năng *Đồng hóa Hắc ám* vừa sao chép được. Cơ thể nàng đột ngột biến đổi thành một làn khói đen mờ ảo, hòa tan hoàn toàn vào bóng râm của các đường ống rỉ sét xung quanh.
*Xoẹt... xoẹt...*
Luồng điện cao áp của Trương Hổ đánh trúng vào khoảng không nơi Tử Yên vừa đứng, làm nổ tung tấm đệm rách và thiêu rụi vách sắt thành một màu đen cháy xém.
"Đâu rồi?! Nó đâu rồi?!" Trương Hổ điên cuồng vung gậy điện quét xung quanh nhưng chỉ thấy bóng tối tĩnh lặng.
Dưới sự bảo hộ của làn khói đen, Tử Yên đã lướt nhanh qua cửa hầm đổ nát, kéo theo Tiểu Mai và A Bảo chạy thoát ra ngoài ngõ tối.
Tuy nhiên, ngay khi vừa thoát ra khỏi phạm vi trạm bơm bỏ hoang, bước chân vào bãi phế thải hóa chất hoang tàn, dị năng *Đồng hóa Hắc ám* đột ngột bị đứt gãy liên kết năng lượng. Cơ thể Tử Yên hiện rõ thực thể, nàng lảo đảo rồi ngã gục xuống vũng bùn thải phóng xạ lạnh ngắt.
"Tiểu thư!" Tiểu Mai khóc nấc lên, lao đến ôm lấy thân thể đang co giật liên tục của Tử Yên.
Trong não bộ của Tử Yên, chỉ số MPI đã vượt ngưỡng 80%, phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo đỏ rực vô hình. Nhân cách phong hệ của tên sát thủ vừa bị ký sinh đang điên cuồng gào thét, cố gắng xé rách Bức tường Tâm trí thô sơ để tranh giành quyền kiểm soát cơ thể nàng. Cơn bão bức xạ lượng tử từ tầng khí quyển bắt đầu tràn qua khu ổ chuột, nhuộm cả cơ thể nàng dưới ánh sáng xanh lân tinh chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!