Bản Năng Sinh Tồn Đường Phố
Tiếng bước chân sột soạt trên đống phế thải kim loại bên ngoài căn hầm ngầm mỗi lúc một gần. Tiếng gậy sắt nện xuống những tấm tôn rỉ sét phát ra âm thanh chói tai, tựa như tiếng gõ cửa của tử thần giữa đêm bão lượng tử.
Trong hầm, Mặc lão khẽ đưa ngón tay gầy guộc lên môi, ra hiệu im lặng. Luồng khói xám bạc từ tẩu thuốc của ông vẫn lơ lửng, tạo thành một màng chắn mỏng ngăn cách hoàn toàn dao động sóng não của Vân Tử Yên và Tiểu Mai khỏi các thiết bị dò tìm bên ngoài. Tuy nhiên, màng chắn ấy chỉ có thể che giấu sóng hertz, chứ không thể ngăn cản những đôi mắt phàm trần lùng sục thủ công từng ngõ ngách.
"Chúng nó đang lục soát khu vực này," Tiểu Mai thì thầm, đôi môi run rẩy vì sợ hãi, hai tay ôm chặt lấy bọc vải nhỏ chứa vài thứ nhu yếu phẩm nghèo nàn. "Tiểu thư, có phải người của Vân gia không?"
"Không phải Vân gia," Tử Yên khàn giọng đáp, đôi mắt xám bạc nheo lại khi nàng áp tai vào vách thép rỉ sét của trạm bơm bỏ hoang. "Vân gia kiêu ngạo lắm, chúng sẽ không tự mình đi lục lọi đống rác này đâu. Đây là mùi của lũ chó săn thuộc Bang Thiết Hổ. Chúng ngửi thấy mùi tiền Hertz treo thưởng trên đầu ta rồi."
Đúng vậy, lệnh truy nã đỏ của Vân gia đã biến Tử Yên thành một khối vàng di động khổng lồ ở khu ổ chuột Sắt Rỉ (District 18) này. Một trăm vạn tiền Hertz – đơn vị tiền tệ sinh học đo bằng năng lượng sóng não – đủ để bất kỳ tên côn đồ nào ở đây đổi đời, mua được huyết thanh ổn định gen cấp cao và rời khỏi vũng bùn độc hại này mãi mãi. Cả cảnh sát trưởng corrupt như Đại úy Lý cũng đã nhắm mắt làm ngơ, nhận tiền bảo kê của Đốc công Trương Hổ để mặc cho băng đảng này lùng sục khắp các hẻm tối.
Tử Yên nhìn xuống bàn tay phải của mình. Các ngón tay vẫn lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi xúc giác do tác dụng phụ tích lũy của cấm thuật Ký Ức Ký Sinh kiếp trước. Sóng hertz tự thân của nàng hiện tại vẫn nằm dưới mức 50 Hz – cấp F của một thường dân phế thải. Nếu bộc phát dị năng bẻ cong từ trường hay cố gắng sử dụng cấm thuật lúc này, hệ thần kinh đang rạn nứt của nàng sẽ lập tức sụp đổ trước khi kịp chạm vào kẻ địch. Nàng sẽ chết vì bạo tẩu lượng tử trước khi kịp trả thù.
*Phải dùng đến nó thôi.* Tử Yên thầm nghĩ.
Trong đầu nàng, những hình ảnh về những ngày tháng rèn luyện tàn nhẫn tại Võ đường Sắt chợt hiện về rõ mồn một. Thiết Thủ – cựu binh tàn phế cụt tay trái, người đàn ông mang chiếc găng tay thép rỉ sét luôn nhìn nàng bằng nửa con mắt còn lại đầy sẹo chiến trận – từng nện thẳng thanh sắt vào lưng nàng khi nàng ngã gục trên sàn tập.
*"Nếu không có dị năng, ngươi chỉ là một bao cát rỉ sét chờ người ta đến đấm nát,"* giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi rượu giá rẻ của Thiết Thủ vang vọng trong ký ức. *"Nhưng nếu ngươi biết dùng xương cốt của mình làm vũ khí, biết biến sự tàn nhẫn của đường phố thành bản năng, thì ngay cả dị nhân cấp cao cũng phải đổ máu dưới chân ngươi. Đó chính là Chiến thuật Cận chiến Sắt Rỉ!"*
Tử Yên hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp thở hertz xuống mức thấp nhất để tiết kiệm chút năng lượng thần kinh ít ỏi. Nàng khẽ ra hiệu cho Tiểu Mai lùi sâu vào góc tối nhất của căn hầm ngầm, rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sắt rỉ sét, lướt ra ngoài như một bóng ma không tiếng động.
Cơn bão bức xạ lượng tử vẫn đang quét qua trên mặt đất District 18, nhuộm bầu trời đêm thành một màu xanh neon lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Dưới những đường ống dẫn chất thải rò rỉ axit, ba tên bảo kê to béo của bang Thiết Hổ đang dồn một đứa trẻ mồ côi gầy gò vào góc tường rỉ sét. Đứa trẻ đó không ai khác chính là A Bảo, cậu bé mồ côi mười tuổi có dị năng cơ khí thô sơ.
"Nói! Con nhóc tóc đen có vết sẹo trên cổ đang trốn ở đâu?" Tên cầm đầu có vết sẹo dài trên mặt gầm lên, tay lay mạnh chiếc gậy sắt điện từ phát ra những tia lửa xanh lách tách. "Mày thường xuyên lảng vảng ở bãi rác này, chắc chắn phải biết chỗ trốn của nó! Khai ra, tao sẽ cho mày 10 Hertz để mua nấm phát quang ăn qua ngày. Nếu không... tao sẽ bóp nát cái lõi cơ khí phế thải trong đầu mày!"
A Bảo bị dồn sát vào vách tường sắt rỉ, khuôn mặt lấm lem dầu máy tái mét vì sợ hãi, nhưng đôi mắt cậu vẫn lộ ra vẻ bướng bỉnh: "Tôi không biết! Ở đây có hàng vạn người trốn chạy, làm sao tôi biết ai với ai!"
"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Tên cầm đầu giận dữ nâng cao chiếc gậy sắt, định nện thẳng xuống bả vai gầy gò của đứa trẻ.
*Vút!*
Một tiếng xé gió cực nhanh vang lên trong màn sương mù lân tinh. Tử Yên xuất hiện đột ngột từ bóng tối của một container phế thải. Thân pháp lướt bóng của nàng nhanh đến mức tên cầm đầu chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen mờ ảo lướt qua dưới ánh đèn neon.
*Bộp!*
Cú nện gậy sắt trực diện của tên cầm đầu bị hụt, nện thẳng xuống nền đất bê tông nứt nẻ, bắn ra những tia lửa điện xanh ngắt. Tử Yên đã nghiêng người né tránh trong gang tấc. Nàng lập tức áp sát, cố gắng vươn tay trái khóa chặt cổ tên cầm đầu từ phía sau bằng lực tay vật lý thuần túy.
Thế nhưng, cơ thể gầy gò, suy kiệt do nhiễm trùng phóng xạ lượng tử của nàng đã phản phệ. Lực tay của nàng không đủ mạnh để siết chặt gã đàn ông to béo nặng gần một trăm ký. Tên cầm đầu gầm lên một tiếng, dùng bả vai thô bạo hất mạnh ra phía sau.
*Khục!*
Tử Yên suýt nữa bị hất văng ra xa, bả vai phải đập mạnh vào cạnh sắt của container, một cơn đau buốt nhói truyền thẳng vào hệ thần kinh khiến nàng bầm tím bả vai. Cơ bắp toàn thân đau nhức dữ dội như muốn rách ra dưới áp lực vận động quá mức.
*Không thể dùng lực đối lực! Phải đánh vào huyệt hiểm!*
Tử Yên lập tức thay đổi chiến thuật theo đúng bản năng sinh tồn đường phố mà Thiết Thủ đã dạy. Nàng không lùi lại mà mượn chính lực đẩy của hắn để xoay người, dùng cùi chỏ trái thúc mạnh một đòn tàn nhẫn vào yết hầu tên cầm đầu.
*Chát!*
Tiếng xương sụn rạn nứt vang lên sắc rợn. Tên cầm đầu trợn tròn mắt, nghẹt thở quỵ xuống, chiếc gậy sắt rơi bộp xuống đất bùn. Không để hắn kịp phản ứng, Tử Yên nhanh như cắt chộp lấy cổ tay phải của hắn, dùng thế bẻ khớp ngược của Chiến thuật Cận chiến Sắt Rỉ, bẻ gãy khớp tay hắn trong một tiếng rắc lạnh lùng.
"Thằng khốn! Con nhóc đó chính là Vân Tử Yên! Giết nó!" Tên thứ hai hét lên, rút ra một con dao găm lượng tử phát sáng đỏ, điên cuồng đâm thẳng vào ngực Tử Yên.
Trong khoảnh khắc lưỡi dao cận kề, Tử Yên không hề hoảng loạn. Nàng chộp lấy một tấm tôn rỉ sét nằm ngay dưới đất làm khiên đỡ đòn.
*Két... két...*
Lưỡi dao găm đâm mạnh vào tấm tôn, tạo ra một tiếng rít kim loại chói tai và những tia lửa đỏ rực. Lực đâm cực mạnh khiến tay trái Tử Yên tê dại, nhưng nàng đã kịp mượn lực đẩy của tấm tôn để xoay người, tung một cú đá tàn nhẫn bằng gót chân vào thẳng khớp đầu gối của tên thứ hai.
*Rắc!*
Khớp đầu gối của hắn bị bẻ gãy ngược ra phía sau. Tên thứ hai rú lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi ngã gục xuống vũng bùn thải, ôm lấy cái chân gãy co giật liên tục.
Tên thứ ba chứng kiến cảnh hai đồng bọn to khỏe bị một thiếu nữ gầy gò hạ gục chỉ trong chớp mắt bằng những đòn đánh tàn nhẫn, thực dụng nhất của đường phố thì hoàn toàn hoảng sợ. Hắn run rẩy lùi lại, vứt bỏ thanh sắt trên tay rồi quay đầu điên cuồng bỏ chạy về phía ngõ tối.
"Muốn chạy?"
Ánh mắt xám bạc của Tử Yên lạnh ngắt như băng tuyết. Nàng nhặt một thanh sắt nhọn hoắt rỉ sét dưới đất, dồn chút lực tàn cuối cùng vào cánh tay trái, ném mạnh ra phía trước.
*Phập!*
Thanh sắt xé rách màn sương lân tinh, cắm xuyên qua bắp chân của tên thứ ba, ghim chặt hắn xuống nền đất bùn thải độc hại. Hắn ngã sấp mặt xuống đất, gào khóc thảm thiết trong bất lực.
Tử Yên thở dốc, một tay vịn vào container để giữ cho cơ thể không bị ngã khuỵu. Cơ bắp toàn thân nàng đau nhức như bị xé rách, bả vai phải bầm tím rỉ ra chút máu lân tinh xanh nhạt thấm qua lớp băng gạc cũ. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận động thể chất khi sóng não suy kiệt là vô cùng tàn khốc. Nhưng đôi mắt nàng vẫn lạnh lùng, kiêu hãnh như một nữ hoàng đứng giữa đống đổ nát.
Nàng bước lại gần, đỡ A Bảo đang sững sờ đứng dậy: "Nhóc không sao chứ?"
"Em... em không sao. Cảm ơn chị... chị là Vân Tử Yên thật sao?" A Bảo nhìn nàng bằng đôi mắt tròn xoe đầy ngưỡng mộ và kính sợ.
"Đừng hỏi nhiều, đi ngay..."
Tử Yên chưa kịp dứt lời thì một tiếng bíp bíp đỏ rực, dồn dập đột ngột vang lên từ cổ tay của tên thứ ba đang bị ghim dưới đất.
Tử Yên giật mình quay lại. Trên cổ tay của tên bảo kê đó, một thiết bị phát tín hiệu định vị vô tuyến đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ, truyền thẳng tọa độ của căn hầm ngầm này về trung tâm điều hành của bang Thiết Hổ.
"Haha... con khốn..." Tên bảo kê bị ghim chân cười lên một tiếng đầy điên cuồng và máu me. "Đốc công Trương Hổ... đã nhận được định vị... Ông ấy đang dẫn theo lực lượng tinh nhuệ... đến san phẳng cái ổ chuột này... Mày chết chắc rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!