Nhạc nềnBattleField4

Bức Tường Tâm Trí Dưới Hầm Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sủa nghẹn đặc của những con chó săn cơ khí bị dòng nước thải axit nuốt chửng vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng lúc này, Vân Tử Yên không còn thời gian để bận tâm đến chúng nữa.


Trong bóng tối nhớp nháp của hệ thống cống ngầm Vực Sâu, Tiểu Mai dùng đôi vai gầy guộc của mình đỡ lấy thân thể đang lạnh dần của Tử Yên. Cả hai lê bước qua những đường ống rỉ sét, nơi dòng nước thải hóa chất màu xanh lân tinh phát ra thứ ánh sáng neon quỷ dị. Vết thương trên cổ Tử Yên – vết rạch sâu hoắm từ việc tự tay phá hủy chiếc vòng cổ khóa sóng thần kinh – giờ đây đã bắt đầu chuyển sang màu xám đen ghê người. Đó là dấu hiệu đáng sợ của sự nhiễm trùng phóng xạ lượng tử. Từng đợt đau đớn như hàng vạn mũi kim châm thẳng vào tủy sống, lan nhanh lên đại não khiến thần trí nàng chao đảo.


"Tiểu thư... cố lên... em tìm thấy một nơi rồi..." Giọng Tiểu Mai run rẩy, hơi thở dốc hụt hẫng vang vọng trong không gian chật hẹp.


Trước mắt họ là một trạm bơm nước thải bỏ hoang thời tiền chiến, nằm sâu dưới lòng đất District 18. Cánh cửa sắt rỉ sét nửa khép nửa mở, bên trong tối tăm và ẩm ướt, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn lên những tấm tôn mục nát. Đây chính là căn hầm ngầm rỉ sét mà Trần Thiết và đội du kích từng xây dựng làm nơi trú ẩn tạm thời. Không gian nơi này hoàn toàn khép kín, được bao bọc bởi những bức tường hợp kim dày, giúp ngăn chặn mọi sóng định vị của liên minh gia tộc.


Tiểu Mai đỡ Tử Yên nằm xuống một tấm đệm rách góc hầm. Ngay khi lưng vừa chạm đất, một cơn co giật cực mạnh đột ngột bộc phát từ sâu trong não bộ của Tử Yên.


"Hự..."


Tử Yên nghiến chặt răng, ngực ưỡn cong lên đầy đau đớn. Bàn tay phải của nàng – bàn tay đã hoàn toàn mất đi xúc giác từ trận chiến trước – giờ đây co quắp lại như móng vuốt của một xác chết. Tần số sóng não của nàng vốn đã suy kiệt dưới mức 50 Hz, nay lại bị kích thích bởi độc tố phóng xạ, bắt đầu dao động một cách hỗn loạn và điên cuồng.


Chỉ số Ô nhiễm Tâm thần (MPI) trong não bộ nàng đang tăng vọt. Cấm thuật Ký Ức Ký Sinh kiếp trước còn sót lại trong linh hồn nàng giống như một con dã thú bị đói lâu ngày, bắt đầu điên cuồng cắn xé bản thể. Những nhân cách phụ – linh hồn của những kẻ từng bị nàng nuốt chửng kiếp trước – bắt đầu trỗi dậy. Chúng thì thầm, cười cợt, gào thét ngay trong đầu nàng.


*'Vân Tử Yên! Ngươi nghĩ ngươi trốn thoát được sao?'* Tiếng nói của cha ruột nàng, Vân Chấn Thiên, vang lên đầy uy áp và lạnh lùng. *'Ngươi chỉ là một phế thải dị năng! Vận mệnh của ngươi là làm vật hiến tế cho Thẩm gia! Hãy ngoan ngoãn quay về hiến tế tủy sống đi!'*


*'Tử Yên... tại sao em lại đối xử với anh như vậy?'* Giọng nói ôn nhu nhưng đầy giả tạo của Thẩm Mộ Bạch kiếp trước vang lên, kèm theo hình ảnh hắn đứng nhìn nàng bị xích trên bàn mổ thí nghiệm, lạnh lùng quay lưng bỏ đi. *'Chỉ cần em ngoan ngoãn hiến tế dị năng, anh sẽ cho em một danh phận...'*


*'Giết nó đi! Nuốt chửng nó! Vân gia sẽ không bao giờ tha cho ngươi!'* Tiếng gào thét của một tên đốc công ác ôn bị nàng phế bỏ kiếp trước đan xen vào nhau, tạo thành một ma trận âm thanh điên loạn bóp nghẹt ý thức của Tử Yên.


"Tránh ra... Đều cút đi cho ta!" Tử Yên khàn giọng gầm lên, đôi mắt xám bạc trợn trừng đầy tơ máu.


Nàng cố gắng dùng ý chí thô bạo của mình để đè nén những tiếng thì thầm ấy. Nhưng sóng não quá yếu ớt khiến nàng không thể tạo ra bất kỳ rào cản hiệu quả nào. Càng cố đè nén, sóng hertz tự thân càng dao động hỗn loạn, khiến máu tươi lân tinh từ vết thương trên cổ lại rách ra, thấm đẫm lớp băng gạc cũ kỹ của Tiểu Mai.


"Tiểu thư! Người đừng dọa em! Để em đi tìm thuốc... em sẽ đi tìm bác sĩ Vy Thanh!" Tiểu Mai hoảng loạn, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy cố gắng lau đi vệt máu trên môi Tử Yên.


"Không... đừng đi..." Tử Yên thầm thì, bàn tay trái lạnh ngắt nắm chặt lấy gấu áo của Tiểu Mai. Nàng biết rõ, ngoài kia quân tuần tra của Vân gia và bang Thiết Hổ đang lùng sục khắp nơi. Tiểu Mai ra ngoài lúc này chỉ có con đường chết.


Giữa lúc tuyệt vọng nhất, cánh cửa sắt rỉ sét của căn hầm ngầm đột ngột bị đẩy ra với một tiếng rít chói tai.


Tiểu Mai giật mình, lập tức đứng chắn trước mặt Tử Yên, tay cầm chặt thanh sắt rỉ sét với ánh mắt đầy cảnh giác. Nhưng người bước vào không phải là truy binh của Vân gia, mà là một lão nhân kỳ dị.


Lão nhân mù cả hai mắt, râu dài bạc trắng xơ xác, khoác trên mình bộ áo tơi rách nát đầy bụi bẩn của bãi phế thải lượng tử. Trên tay lão cầm một tẩu thuốc lượng tử bằng đồng cũ kỹ, tỏa ra những luồng khói màu xám nhạt mang theo mùi thảo dược đắng ngắt. Đó chính là Mặc lão – vị dị nhân tâm linh ẩn dật khét tiếng của District 18.


"Sóng não hỗn loạn, MPI vượt ngưỡng 60%, lại còn bị nhiễm trùng phóng xạ lượng tử... Con bé này mạng lớn thật, thế mà vẫn chưa bị nổ não." Mặc lão khẽ tặc lưỡi, giọng nói khàn khàn nhưng lại mang theo một sức mạnh tinh thần kỳ lạ, khiến không gian ẩm ướt xung quanh như ngưng đọng lại.


"Ông... ông là ai? Đừng lại gần tiểu thư của tôi!" Tiểu Mai hét lên, nhưng đôi chân cô bé đã run rẩy không đứng vững trước áp lực vô hình tỏa ra từ lão nhân.


Mặc lão không thèm để ý đến Tiểu Mai. Lão đưa tẩu thuốc lên miệng, rít một hơi dài rồi hướng về phía Tử Yên phun ra một luồng khói xám bạc.


*Oong...*


Một tiếng ngân nga trầm thấp, tần số sóng âm cực thấp phát ra từ tẩu thuốc lượng tử lập tức lan tỏa khắp căn hầm. Luồng khói xám bạc chạm vào trán Tử Yên, hóa thành một màng chắn năng lượng mỏng, cưỡng chế cô lập và cắt đứt những tiếng thì thầm điên loạn trong đầu nàng. Cơn co giật của Tử Yên đột ngột dừng lại, nàng thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt xám nhìn chằm chằm vào lão nhân mù trước mặt.


"Đa tạ... tiền bối..." Tử Yên khàn giọng nói, nhận ra áp lực tinh thần vừa được xoa dịu.


"Đừng vội cảm ơn." Mặc lão lạnh lùng gõ gõ tẩu thuốc vào cạnh chiếc ghế sắt rỉ. "Ta chỉ dùng sóng âm tần số thấp để tạm thời cô lập các nhân cách phụ của ngươi trong vòng một khắc. Nếu ngươi không tự mình giải quyết, khi khói tan, chúng sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi."


"Ti tiền bối... xin hãy cứu tiểu thư!" Tiểu Mai quỳ sụp xuống đất, dập đầu trước Mặc lão. "Bất cứ giá nào em cũng chịu, xin hãy cứu người!"


Mặc lão nhìn về phía Tử Yên bằng đôi mắt mù lòa nhưng dường như có thể thấu suốt tâm can nàng: "Ta cứu kẻ đáng cứu. Con bé này mang cấm thuật Ký Ức Ký Sinh của Tạ Yên Lan, nhưng lại lạm dụng nó khi sóng não chưa đủ mạnh. Đây là hành vi tự sát."


Nghe đến tên mẹ mình, đôi mắt Tử Yên chợt co rút lại: "Ông... ông biết mẹ tôi?"


"Ta biết mẹ ngươi, và ta cũng biết nếu ngươi cứ tiếp tục dùng ý chí thô bạo để đè nén các nhân cách phụ, ngươi sẽ biến thành một dị nhân biến dị không có lý trí trong vòng ba ngày nữa." Mặc lão trầm giọng nói. "Muốn sống sót, ngươi phải học cách Xây dựng Bức tường Tâm trí."


"Bức tường Tâm trí?" Tử Yên thầm thì.


"Đúng vậy. Dùng chính năng lượng sóng hertz tự thân để xây dựng các rào cản đa tầng xung quanh lõi ý thức, giam cầm và cô lập các nhân cách phụ vào các vùng mù thần kinh. Đó là phương pháp duy nhất giúp ngươi duy trì sự tỉnh táo." Mặc lão bước lại gần, đặt ngón tay gầy guộc lên thái dương của Tử Yên.


Một luồng năng lượng ấm áp, tinh khiết truyền vào não bộ nàng, dẫn dắt ý thức của Tử Yên chìm sâu vào thế giới tinh thần của chính mình.


Trong không gian ý thức tối tăm của Tử Yên, lõi năng lượng lượng tử của nàng hiện lên như một viên pha lê hắc ám rạn nứt, phát ra những tia sáng yếu ớt dưới 50 Hz. Xung quanh viên pha lê, những bóng đen của các nhân cách phụ đang điên cuồng cào cấu, cố gắng thâm nhập vào trung tâm để cướp quyền kiểm soát cơ thể.


"Hãy tập trung vào lõi ý thức của ngươi," Giọng nói của Mặc lão vang vọng trong không gian tinh thần. "Hình dung năng lượng sóng hertz của ngươi là những viên gạch hợp kim. Xây dựng một bức tường bao bọc lấy viên pha lê. Đừng chống lại chúng, hãy cô lập chúng!"


Tử Yên nghiến răng, bắt đầu điều hòa nhịp thở hertz theo hướng dẫn của Mặc lão. Nàng cố gắng điều động luồng năng lượng ít ỏi từ lõi pha lê để tạo thành một màng chắn ánh sáng xám bạc mờ ảo.


Nhưng ngay khi bức tường đầu tiên vừa hình thành, bóng đen của tên đốc công ác ôn kiếp trước gầm lên một tiếng đầy giận dữ, lao thẳng vào màng chắn.


*Ầm!*


Một cơn đau đầu xé rách nổ tung trong não bộ Tử Yên ngoài đời thực. Máu mũi nàng bắt đầu chảy ra, nhuộm đỏ cả môi. Ý thức của nàng chao đảo, bức tường xám bạc vừa dựng lên lập tức xuất hiện những vết nứt lớn.


*'Ngươi không làm được đâu! Ngươi chỉ là một kẻ thất bại kiếp trước!'* Tiếng gào thét của các nhân cách phụ càng lúc càng lớn, chúng điên cuồng tấn công vào các vết nứt, tạo ra những ảo ảnh về sự phản bội của Vân gia và Thẩm gia nhằm bẻ gãy ý chí của nàng.


Tử Yên cảm thấy một sự tuyệt vọng lạnh lẽo đang bao trùm lấy mình. Kiếp trước nàng đã bị chà đạp, kiếp này nàng lại phải chịu đựng sự hành hạ này sao?


"Vân Tử Yên!" Giọng Mặc lão vang lên đầy nghiêm khắc. "Nếu ngươi chỉ có bấy nhiêu ý chí, thì hãy để chúng nuốt chửng đi! Sự hận thù của ngươi đối với Vân gia, sự khát vọng tự do của ngươi chỉ là trò đùa sao?"


Lời nói của Mặc lão như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn đang lung lay của Tử Yên.


Hận thù... Đúng vậy, nàng mang theo hận thù xương tủy trùng sinh trở về. Nàng chưa bắt Liễu Nhã Thu phải đền mạng, chưa bắt Vân gia phải sụp đổ, chưa bắt năm vị hôn phu cũ phải quỳ gối chuộc tội! Nàng làm sao có thể chết ở xó xỉnh bẩn thỉu này!


Sự chai sạn cảm xúc và lòng hận thù tỉnh táo tột độ bùng nổ. Đôi mắt xám bạc của Tử Yên trong không gian tinh thần chợt bừng sáng một luồng hắc khí lượng tử lạnh ngắt.


"Cút cho ta!"


Tử Yên gầm lên một tiếng vô thanh. Nàng không dùng năng lượng để tiêu diệt chúng nữa, mà dùng chính lòng hận thù kiên định làm chất kết dính, cưỡng chế ngưng tụ toàn bộ sóng hertz tự thân, đắp vá vào các vết nứt. Lớp tường bảo vệ xám bạc thứ nhất được dựng lên, dày đặc và kiên cố, cô lập hoàn toàn tên đốc công ác ôn vào một góc tối của vùng mù thần kinh. Tiếp theo là lớp tường thứ hai, thứ ba...


Những tiếng gào thét thù hận bên ngoài bức tường nhỏ dần, nhỏ dần, rồi hoàn toàn bị cô lập sau những rào cản đa tầng vững chắc.


*Hộc!*


Tử Yên đột ngột mở bừng mắt ra ngoài đời thực, thở dốc dữ dội. Máu tươi từ mũi và khóe mắt nàng chảy dài xuống khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt xám bạc của nàng đã khôi phục lại sự lạnh lùng và tỉnh táo tột độ. Chỉ số MPI trong đầu nàng đã tạm thời hạ xuống dưới ngưỡng nguy hiểm.


Nàng nhìn xuống bàn tay phải của mình – dù vẫn chưa có lại xúc giác, nhưng luồng sóng hertz trong cơ thể đã bắt đầu vận hành một cách ổn định, không còn bạo loạn nữa. Lớp tường bảo vệ thô sơ đầu tiên đã được dựng lên thành công.


"Tốt lắm," Mặc lão thu hồi ngón tay, khẽ gật đầu, ánh mắt lộ ra một tia kinh ngạc kín đáo trước ý chí sắt đá của nàng. "Ngươi đã thành công dựng lên lớp tường bảo vệ đầu tiên. Nhưng đừng mừng vội."


Lão nhân mù đứng dậy, đưa tẩu thuốc lên miệng rít một hơi, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn về phía Tử Yên:


"Bức tường này hiện tại rất mỏng manh. Nếu trong vòng ba ngày ngươi không thể hoàn thành việc xây dựng toàn bộ hệ thống Bức tường Tâm trí đa tầng, những nhân cách phụ kia sẽ phá vỡ phong ấn với sức mạnh gấp bội. Lúc đó, ngươi sẽ hoàn toàn mất đi lý trí và biến thành một kẻ điên loạn thực sự."


Lời cảnh báo lạnh lùng của Mặc lão vang vọng trong căn hầm ngầm rỉ sét, dập tắt chút hy vọng vừa nhen nhóm của Tiểu Mai.


Tử Yên khẽ vuốt vết sẹo lượng tử vẫn còn râm ran đau nhức trên cổ, ánh mắt xám bạc nhìn ra phía cửa hầm ngầm tối tăm. Nàng biết rõ, ba ngày tới sẽ là ranh giới sinh tử quyết định vận mệnh của nàng kiếp này.


Đúng lúc đó, từ phía bãi phế thải bên ngoài căn hầm ngầm, tiếng bước chân sột soạt và tiếng gậy sắt gõ vào các container rỉ sét vang lên đều đặn, đang tiến lại gần lối vào ẩn giấu của họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!