Nhạc nềnBattleField4

Đường Chạy Trốn Vào Khu Ổ Chuột Sắt Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa tầm tã dội xuống thành phố Neo-Tân Khánh như trút giận. Những hạt nước mang theo tàn dư của bức xạ lượng tử lấp lánh sắc xanh nhạt dưới ánh đèn neon rực rỡ của khu thượng tầng, nhưng khi rơi xuống cơ thể gầy gò của Vân Tử Yên, chúng chỉ mang lại một cảm giác bỏng rát và lạnh buốt tê tái.


Vết rạch sâu hoắm trên cổ nàng vẫn liên tục rỉ ra dòng máu lân tinh phát sáng xanh nhạt – thứ huyết dịch lượng tử tinh khiết mà Vân gia và Thẩm gia thèm khát, thứ mà kiếp trước họ đã dùng xích sắt và máy hút tủy để bòn rút đến giọt cuối cùng. Cơn đau từ dây thần kinh bị cắt đứt trực tiếp chạy dọc sống lưng, giật liên hồi vào thùy trán khiến tầm nhìn của Tử Yên thỉnh thoảng nhòe đi, hóa thành những mảng màu xám xịt hỗn loạn.


"Tiểu thư! Trời ơi, cổ của người... máu không ngừng chảy rồi!"


Từ trong bóng tối của rặng cây nhân tạo bên ngoài cổng biệt thự Vân gia, một bóng người nhỏ nhắn lao ra. Tiểu Mai – cô hầu gái trung thành duy nhất không bỏ rơi nàng kiếp trước, giờ đây đang đứng trước mặt nàng bằng xương bằng thịt. Cô bé chỉ mới mười tám tuổi, khoác trên mình bộ đồ hầu gái sờn rách, khuôn mặt thanh tú lấm lem bùn đất và nước mưa, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng sợ tột độ khi nhìn thấy vết thương rợn người trên cổ chủ nhân.


"Đừng khóc," Vân Tử Yên khàn giọng nói, âm thanh rít qua kẽ răng đầy đau đớn nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. "Giúp ta bịt vết thương lại. Chúng ta phải đi ngay."


Tiểu Mai run rẩy lấy từ trong chiếc bọc vải nhỏ ra một cuộn băng gạc cũ kỹ – di vật hiếm hoi mà cô bé gom góp được từ phòng y tế ngoại môn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn đầy vết chai sạn của Tiểu Mai áp chặt vào cổ Tử Yên, cố gắng quấn nhiều vòng để ngăn dòng máu lân tinh tiếp tục rò rỉ. Thế nhưng, dòng máu lượng tử ấy quá mạnh, nó nhanh chóng thấm đẫm lớp băng gạc, tỏa ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo dưới màn đêm mưa.


*Hú... Hú... Hú...*


Tiếng còi báo động quỷ dị đột ngột vang lên từ phía sảnh chính biệt thự Vân gia, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Những luồng ánh sáng đỏ rực từ các thiết bị quét an ninh trên bầu trời bắt đầu quét dọc theo các bức tường hợp kim. Xung lực lượng tử từ vụ nổ của chiếc vòng cổ khóa sóng thần kinh lúc nãy đã kích hoạt hệ thống báo động đỏ trên toàn khu vực biệt thự.


"Hội thợ săn an ninh của Vân gia đang đến," Tử Yên khẽ thầm thì, đôi mắt xám bạc quét nhanh qua con đường lộ thiên rực rỡ ánh đèn neon phía trước. Nàng biết rõ, nếu chạy theo con đường chính, máy quét sinh học của cảnh sát tuần tra sẽ định vị được tần số sóng não của nàng trong vòng chưa đầy ba phút. Hiện tại, sau khi tự tàn phá chiếc vòng cổ, tần số sóng não của nàng đã tụt dốc thảm hại, dao động ở mức dưới 50 Hz – trạng thái suy kiệt cực hạn của Cấp F (Thường dân). Nàng hoàn toàn không thể sử dụng dị năng bẻ cong từ trường để chống lại súng đạn.


"Tiểu tiểu thư... chúng ta chạy đi đâu bây giờ? Lối ra khu trung tầng đã bị phong tỏa rồi!" Tiểu Mai vừa khóc vừa đỡ lấy cánh tay lạnh ngắt của Tử Yên.


"Đi xuống dưới," Tử Yên chỉ tay về phía một nắp cống ngầm bằng thép rỉ sét nằm khuất sau bãi rác công nghiệp ở góc tường biệt thự. "Cống ngầm Vực Sâu. Đó là con đường duy nhất dẫn đến Khu ổ chuột Sắt Rỉ mà không để lại dấu vết số."


Tiểu Mai rùng mình. Cống ngầm Vực Sâu là nơi xả thải axit và chất độc hóa học của toàn bộ các nhà máy thuộc tập đoàn Aegis. Người thường rơi xuống đó nếu không chết vì khí độc thì cũng bị nước thải ăn mòn da thịt. Thế nhưng, nhìn vào ánh mắt kiên định, lạnh lùng như tro tàn của Tử Yên, Tiểu Mai cắn chặt môi, gật đầu mạnh một cái. Cô bé dùng hết sức bình sinh, dùng một thanh sắt gỉ bên đường làm đòn bẩy, cưỡng chế cạy nắp cống ngầm lên.


Một luồng khí hôi thối nồng nặc mùi lưu huỳnh, ozone và rác thải hóa học xộc thẳng vào mũi họ. Dưới lòng đất tối tăm, tiếng nước thải gào thét hung hãn vang vọng như tiếng gầm của một con quái vật viễn cổ.


"Nhảy xuống!" Tử Yên ra lệnh, dứt khoát đẩy Tiểu Mai xuống trước rồi bản thân cũng gieo mình vào khoảng không tối tăm ngay khi những luồng ánh sáng đỏ của trực thăng tuần tra Vân gia quét qua vị trí nắp cống.


*Bùm!*


Cơ thể Tử Yên va đập mạnh vào dòng nước thải ấm nóng, nhớp nháp. Cơn đau từ vết rạch ở cổ bị nước thải axit kích thích bùng nổ như có hàng vạn ngọn lửa đang thiêu đốt da thịt nàng. Nàng suýt chút nữa đã ngất đi, nhưng ý chí sinh tồn tàn nhẫn đã ép nàng phải ngoi đầu lên khỏi dòng nước đen kịt.


Bên cạnh nàng, Tiểu Mai đang ho sặc sụa, bám chặt lấy một đường ống dẫn nhiệt rỉ sét bám đầy rêu lượng tử phát quang. Ánh sáng neon xanh lục từ rêu lượng tử là nguồn sáng duy nhất trong không gian ngột ngạt này, phản chiếu những khuôn mặt nhợt nhạt, run rẩy của hai thầy trò.


"Tiểu thư... người có sao không?" Tiểu Mai vừa thở dốc vừa bơi lại gần, cố gắng dùng cơ thể nhỏ bé của mình để che chắn cho Tử Yên khỏi những luồng nước thải nóng xả ra từ các ống dẫn phía trên.


"Ta chưa chết được," Tử Yên nghiến răng nói, hàm răng va vào nhau lập cập vì lạnh và đau. Nàng nhìn xuống bàn tay phải của mình – nó đã hoàn toàn mất đi xúc giác, lạnh ngắt và xám xịt do tác dụng phụ của dòng điện áp chế vòng cổ còn sót lại trong hệ thần kinh. Sóng não của nàng hiện tại phẳng lặng như một hồ nước chết, không thể cảm nhận được bất kỳ dao động từ trường nào xung quanh.


*Gừ... Gừ...*


Một âm thanh rùng rợn, mang theo tiếng rít của động cơ cơ khí rỉ sét đột ngột vang lên từ phía đầu nguồn cống ngầm.


Đôi mắt xám của Tử Yên co rút lại. Kính lọc quang phổ rỉ sét đeo trên mắt nàng (lúc này đang bị mờ đi vì hơi nước) hiển thị hai đốm sáng đỏ rực đang di chuyển với tốc độ cực nhanh trong bóng tối.


"Chó săn cơ khí của Vân gia," Tử Yên rít lên qua kẽ răng.


Đó là những con dã thú cơ khí được chế tạo từ hợp kim nặng, trang bị cảm biến sinh học cực kỳ nhạy bén. Chúng không cần ánh sáng, chỉ cần ngửi thấy mùi máu lượng tử phát sáng từ vết sẹo trên cổ nàng là có thể truy vết đến tận cùng địa ngục. Vân gia thực sự muốn dồn nàng vào đường cùng, không tiếc thả cả những công cụ giết chóc tàn bạo này xuống cống ngầm.


"Chạy!"


Tử Yên kéo tay Tiểu Mai, điên cuồng chạy dọc theo đường ống dẫn chất thải. Nước thải axit ngập đến ngang hông, mỗi bước đi như đeo thêm chì nặng hàng chục cân. Tiếng bước chân cơ khí nặng nề nện lên nền đá rỉ sét phía sau ngày càng gần, tiếng sủa kim loại chói tai vang vọng khắp mê cung cống ngầm làm rung chuyển cả những mảng bê tông mục nát.


*Vút!*


Một bóng đen khổng lồ lao ra từ khúc cua. Con chó săn cơ khí thứ nhất xuất hiện với hàm răng cưa bằng thép sắc nhọn, đôi mắt camera đỏ ngầu quét thẳng vào Tử Yên. Nó gầm lên một tiếng, cơ thể bằng kim loại nặng nề phóng tới với tốc độ kinh hoàng.


"Tiểu thư, cẩn thận!"


Tiểu Mai – cô gái không có một chút dị năng nào, chỉ có tần số sóng não của một thường dân dưới 90 Hz – trong giây phút sinh tử ấy lại bộc phát một sự dũng cảm phi thường. Cô bé nhặt một thanh gậy sắt cũ rỉ sét nằm nửa chìm dưới bùn thải, lấy hết sức bình sinh vung mạnh lên, chặn đứng cú vồ của con dã thú cơ khí.


*Keng!*


Thanh sắt rỉ va chạm với lớp giáp hợp kim của con chó săn tạo ra những tia lửa xẹt xẹt. Lực phản chấn cực mạnh khiến Tiểu Mai bị hất văng ra xa, ngã sụp xuống dòng nước axit nóng. Bàn tay cô bé bị rách nát, máu đỏ tươi hòa lẫn vào dòng nước đen.


Con chó săn cơ khí thứ nhất bị chệch hướng rơi xuống nước, nhưng nó lập tức đứng dậy, hàm răng cưa quay tròn phát ra tiếng rít ghê rợn, chuẩn bị lao vào cắn xé Tiểu Mai.


Trong đầu Tử Yên, các nhân cách phụ bắt đầu trỗi dậy, thì thầm điên loạn: *'Bỏ rơi nó đi! Nó chỉ là một thường dân phế thải! Tự cứu mình trước đi!'*


"Câm miệng!" Tử Yên hét lớn trong tâm trí. Lòng hận thù tỉnh táo và nỗi ám ảnh bị phản bội kiếp trước khiến nàng không bao giờ cho phép bản thân bỏ rơi người duy nhất trung thành với mình.


Nàng cố gắng tập trung tinh thần, kích thích lõi ý thức đang suy kiệt để vận hành dị năng bẻ cong từ trường nhằm bóp nát mạch điện của con dã thú. Thế nhưng, sóng não dưới 50 Hz giống như một động cơ không có nhiên liệu.


*Hự!*


Tử Yên nôn ra một ngụm máu tươi lượng tử, lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện vào. Dòng năng lượng vừa nhen nhóm lập tức tắt ngúm, gây ra một cơn phản phệ thần kinh cực mạnh khiến nàng khuỵu gối xuống. Dị năng hoàn toàn vô dụng lúc này!


Nhìn con chó săn thứ hai đang lao đến từ phía sau, Tử Yên nghiến răng, từ bỏ việc sử dụng dị năng. Nàng chọn bản năng sinh tồn tàn nhẫn của đường phố mà Thiết Thủ từng dạy nàng kiếp trước.


Nàng dùng bàn tay trái còn chút xúc giác, nhặt một thanh sắt rỉ nhọn hoắt nằm bên cạnh, lao thẳng về phía con dã thú đang chuẩn bị vồ lấy Tiểu Mai.


*Khẹt!*


Tử Yên dùng hết sức tàn, đâm mạnh thanh sắt rỉ vào khe hở khớp cổ của con chó săn cơ khí thứ nhất – nơi chứa các đường dây cáp điều khiển sinh học. Đồng thời, nàng dùng cả cơ thể gầy gò của mình đè nặng lên lưng nó, cưỡng chế ghim chặt hàm răng cơ khí của con dã thú xuống dòng nước thải.


Con chó săn cơ khí điên cuồng giãy giụa, lớp vỏ thép của nó cọ xát vào da thịt Tử Yên khiến nàng bị trầy xước khắp người, vết thương ở cổ lại rách ra, máu lân tinh chảy ròng ròng xuống đầu con quái vật. Thế nhưng, Tử Yên không buông tay. Đôi mắt xám bạc của nàng trợn trừng đầy sát khí, thanh sắt rỉ trong tay nàng tiếp tục đâm sâu, ngoáy mạnh cho đến khi các tia lửa điện xanh loét nổ bùng bên trong cổ con dã thú, khiến đôi mắt camera của nó tối sầm lại rồi tắt ngúm.


Tuy nhiên, con chó săn cơ khí thứ hai đã áp sát. Nó nhảy vọt lên cao, móng vuốt bằng thép sắc nhọn nhắm thẳng vào lồng ngực của Tử Yên.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Tử Yên quan sát thấy ngay phía sau họ là một rãnh nước thải axit nóng bỏng đang sủi bọt khí độc hại – lối xả thải trực tiếp của nhà máy hóa chất Aegis.


Nước thải axit nóng có nồng độ cực cao, có thể ăn mòn kim loại và da thịt trong vài giây, nhưng nó cũng chứa các ion sunfua và hợp chất hóa học cực mạnh – chất trung hòa hoàn hảo nhất để xóa sạch hoàn toàn dấu vết định vị lượng tử và mùi máu của nàng.


"Tiểu Mai, nhảy qua rãnh nước!"


Tử Yên dùng hết sức tàn, kéo mạnh cánh tay của Tiểu Mai, dùng đà xoay người nhảy vọt qua rãnh nước thải axit nóng rực rộng hơn hai mét.


*Vút!*


Móng vuốt của con chó săn cơ khí thứ hai sượt qua vạt áo khoác sờn rách của Tử Yên, chỉ suýt chút nữa đã cào rách da thịt nàng. Con dã thú không kịp dừng đà, rơi thẳng xuống rãnh nước thải axit nóng bỏng.


*Xèo... Xèo... Xèo...*


Tiếng kim loại bị ăn mòn dữ dội vang lên cùng với tiếng rít chói tai của hệ thống điện tử bị chập mạch. Con chó săn cơ khí thứ hai điên cuồng vùng vẫy trong dòng nước axit nóng, nhưng lớp giáp bảo vệ của nó nhanh chóng bị nung chảy, các linh kiện bên trong nổ tung thành những đốm lửa xanh loét rồi chìm nghỉm dưới dòng bùn thải độc hại.


Tử Yên và Tiểu Mai ngã sụp xuống bờ bên kia của rãnh nước. Vết bỏng axit nhẹ ở chân của cả hai bắt đầu phát tác, mang lại cảm giác đau rát tột cùng như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Thể lực của Tử Yên hoàn toàn cạn kiệt, tầm nhìn của nàng tối sầm lại, cơ thể run lên bần bật dưới làn sương mù axit ẩm ướt.


"Tiểu thư... người cố lên! Chúng ta cắt đuôi được chúng rồi!" Tiểu Mai khóc không thành tiếng, cố gắng dùng cơ thể run rẩy của mình ôm chặt lấy Tử Yên để sưởi ấm cho nàng.


Mùi máu lượng tử phát sáng của Tử Yên lúc này đã hoàn toàn bị dòng nước thải axit nồng nặc và khí lưu huỳnh che lấp, làm hỗn loạn hoàn toàn cảm biến định vị của bất kỳ thợ săn an ninh nào phía trên mặt đất. Họ đã tạm thời an toàn.


Thế nhưng, họ đang bị kẹt lại ở một nhánh cống ngầm đổ nát, xung quanh là những bức tường bê tông nứt nẻ chuẩn bị sụp đổ, hoàn toàn không có lối ra rõ ràng.


Nhiệt độ cơ thể của Tử Yên bắt đầu giảm sâu do mất máu và ngấm nước lạnh. Vết thương sâu hoắm trên cổ nàng, dưới tác động của bụi phóng xạ lượng tử lơ lửng trong không khí cống ngầm, bắt đầu chuyển sang màu xám đen – dấu hiệu đáng sợ của sự nhiễm trùng phóng xạ lượng tử.


Tiếng sủa của những con chó săn cơ khí khác vẫn vang vọng mơ hồ từ những nhánh cống xa xăm, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng thần chết vẫn đang rình rập họ trong bóng tối của Khu ổ chuột Sắt Rỉ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!