Nhạc nềnBattleField4

Lời Chuộc Tội Dưới Cơn Mưa Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tích... tắc... tích... tắc...


Tiếng đồng hồ cát lượng tử đeo bên hông Vân Tử Yên khẽ vang lên trong căn hầm ngầm rỉ sét, tựa như nhịp đập của một quả bom hẹn giờ vô hình. Họng súng của chiếc súng điện từ xung lực 'Rỉ Sét' trên tay trái nàng vẫn chĩa thẳng vào trán Thẩm Mộ Bạch, không hề lệch đi dù chỉ một milimét.


Thẩm Mộ Bạch quỳ sụp dưới đất, mái tóc bạc của anh rũ rượi, đôi mắt xanh thẳm từng kiêu ngạo vô song giờ đây ngập tràn những tia máu đỏ và một nỗi hối hận điên cuồng, rách nát. Chiếc nhẫn định hôn Thẩm gia trên ngón tay anh xuất hiện những vết rạn nứt sâu hoắm, liên tục rò rỉ ra những luồng lượng tử sương băng màu xanh lam nhạt, lan tỏa khắp nền đất ẩm ướt.


"Tử Yên... giết ta đi..." Giọng nói của Thẩm Mộ Bạch khàn đặc, nghẹn ngào trong lồng ngực. Anh không hề vận chuyển dị năng để phòng ngự, hoàn toàn mở rộng vách ngăn ý thức, để mặc cho họng súng lạnh ngắt của nàng găm chặt vào da thịt mình. "Kiếp trước ta đã quay lưng khi nàng bị bòn rút tủy sống... Ta đã tin vào những ký ức giả chết tiệt của Mind-Net... Ta đáng chết!"


Tiểu Mai nấp sau lưng Tử Yên, hai tay bấu chặt vào gấu áo khoác da sờn rách của nàng, cả người run rẩy vì luồng hàn khí tỏa ra từ cơ thể Thẩm Mộ Bạch. Cô bé kinh ngạc nhìn vị thiên tài băng sương cao cao tại thượng của Thẩm gia, người vốn coi thường dân nghèo khu ổ chuột như cỏ rác, giờ đây lại phủ phục dưới chân tiểu thư của mình như một con thú bị thương đang cầu xin sự giải thoát.


Tử Yên vẫn đứng bất động. Khuôn mặt nàng nhợt nhạt dưới ánh đèn neon chập chờn, đôi mắt xám bạc phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng trước lời thú tội thảm thương ấy. Bàn tay phải của nàng vẫn liệt hoàn toàn, được quấn chặt bằng băng gạc cũ bên hông, lạnh ngắt và vô cảm.


"Thẩm thiếu gia, tôi đã nói rồi, sự hối hận của anh không đáng một xu lẻ đối với tôi," Tử Yên lạnh nhạt cất tiếng, giọng nói không mang theo chút hơi ấm nào của con người. "Tôi không cần mạng của anh. Tôi chỉ cần anh biến khỏi mắt tôi."


*Rắc... rắc...*


Đột ngột, tiếng băng nứt giòn giã vang lên từ phía lối vào hầm ngầm. Kính lọc quang phổ trên mắt trái của Tử Yên lập tức nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy hiểm. Trên màn hình hiển thị võng mạc, một luồng sóng năng lượng trọng lực khổng lồ màu xám đậm đang ập xuống từ phía trên mặt đất, đè bẹp lớp băng mỏng do Thẩm Mộ Bạch tạo ra trước đó.


"Cảnh báo: Tần số sóng não Hertz đột biến: 840 Hz. Xác định mục tiêu: Tạ Trường Phong - Chỉ huy Thiết Vệ Vân gia. Cấp độ năng lực: Cấp A+."


Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên lớp băng mỏng ngoài cửa hầm ngầm rít lên một âm thanh chói tai.


"Nghịch nữ Vân Tử Yên! Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn dưới cái cống rãnh này mãi sao?" Giọng nói trầm thấp, tràn đầy uy áp của Tạ Trường Phong vang dội qua vách thép rỉ sét. "Gia chủ có lệnh, bắt sống ngươi về Vân gia để hiến tế tủy dị năng! Kẻ nào cản đường, giết không tha!"


*Ầm!*


Một áp lực trọng lực kinh hoàng đột ngột giáng xuống từ đỉnh hầm. Trần hầm ngầm bằng tôn sắt cũ kỹ bắt đầu móp méo, những thanh xà gồ hợp kim rít lên ken két rồi gãy đôi dưới sức nặng hàng chục tấn. Bụi bặm, đất đá và nước thải axit từ mặt đất bắt đầu rò rỉ, tuôn xối xả xuống không gian chật hẹp.


"Trọng Lực Áp Chế Diện Rộng!" Tạ Trường Phong đứng trên lối vào đổ nát, khoác trên mình bộ chiến giáp Thiết Vệ màu xám nặng nề, đôi mắt nghiêm nghị đầy sát khí nhìn xuống căn hầm ngầm.


Tử Yên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, áp lực trọng lực đè nặng lên đôi vai gầy gò khiến nàng suýt quỳ sụp xuống. Tần số sóng não Cấp F của nàng hiện tại hoàn toàn không đủ để chống đỡ lại đòn áp chế trực diện của một cao thủ Cấp A+.


Nhưng Thẩm Mộ Bạch đã hành động trước.


"Cút đi!"


Thẩm Mộ Bạch gầm lên một tiếng điên cuồng. Anh đứng bật dậy chắn trước mặt Tử Yên, mái tóc bạc rực rỡ bùng phát ra một luồng ánh sáng lam lạnh lẽo tột độ. Anh không cho phép bất kỳ kẻ nào, kể cả người của Vân gia, chạm vào một sợi tóc của nàng kiếp này.


"Đóng Băng Lượng Tử!"


*Oành!*


Hàn khí cấp S bộc phát như một trận tuyết lở lượng tử. Toàn bộ không khí trong bán kính hai mươi mét lập tức ngưng đọng. Những hạt bụi lơ lửng, những giọt nước thải axit đang rơi, và cả những luồng sóng trọng lực màu xám vô hình của Tạ Trường Phong đều bị đóng băng cứng ngắc thành những tinh thể băng màu xanh lam lấp lóa. Dòng chảy thời gian cục bộ xung quanh dường như bị bẻ cong, chậm lại đến mức mắt thường có thể nhìn thấy quỹ đạo chuyển động của các phân tử.


Tạ Trường Phong kinh hoàng nhận ra cơ thể mình bị bao phủ bởi một lớp sương băng dày đặc, khiến khớp giáp Thiết Vệ của hắn đông cứng, không thể di chuyển dù chỉ một phân. Hắn trợn tròn mắt nhìn gã nam tử tóc bạc trước mặt: "Thẩm... Thẩm thiếu gia? Tại sao ngài lại ở đây? Tại sao ngài lại bảo vệ cho nghịch nữ bị ruồng bỏ này?"


"Ta bảo vệ nàng, vì nàng là sinh mệnh của ta!" Thẩm Mộ Bạch khàn giọng thét lên, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Việc bộc phát dị năng cấp S đóng băng lượng tử trong trạng thái thần kinh bị tổn thương nặng do ký ức nổ bùng khiến anh phải trả giá bằng những vết nứt rỉ máu trên làn da cổ tay, chiếc nhẫn thạch anh rạn nứt sâu thêm một tầng.


Tử Yên lạnh lùng quan sát cuộc đối đầu giữa hai kẻ thù kiếp trước. Nàng không hề có ý định cảm ơn Thẩm Mộ Bạch. Trong mắt nàng, anh chỉ là một lá chắn sống hoàn hảo nhất để nàng thực hiện kế hoạch đào tẩu.


Nàng kích hoạt kính lọc quang phổ trên mắt trái, quét nhanh qua cơ thể Tạ Trường Phong đang bị đóng băng chậm chạp.


"Phân tích điểm yếu: Giáp vai trái bị thiếu hụt 15% năng lượng bảo vệ do chập mạch từ trường trọng lực."


Tử Yên dùng tay trái nâng chiếc súng điện từ xung lực 'Rỉ Sét', vận chuyển chút năng lượng hertz ít ỏi còn lại trong cơ thể để kích hoạt dòng xung điện. Nàng lợi dụng vùng đóng băng làm chậm thời gian của Thẩm Mộ Bạch, lướt nhanh qua những tinh thể băng lơ lửng, tiếp cận sát sườn Tạ Trường Phong.


*Đoàng!*


Một luồng xung điện mạnh mẽ bắn ra từ nòng súng rỉ sét, găm thẳng vào khe hở giáp vai trái của Tạ Trường Phong. Luồng điện làm tê liệt hệ thống điều khiển trọng lực của bộ chiến giáp Thiết Vệ, khiến kết giới xám đậm hoàn toàn tan vỡ.


Tạ Trường Phong hự lên một tiếng, quỵ gối xuống nền băng lạnh giá, giáp vai rỉ ra những tia lửa điện chập chờn. Hắn nhìn Tử Yên bằng ánh mắt đầy căm hận và kinh hãi: "Ngươi... một phế thải cấp F... làm sao có thể..."


"Hầm ngầm sắp sập rồi! Đi thôi!" Tử Yên không thèm nhìn hắn lần thứ hai, nàng dứt khoát quay người nắm lấy cổ tay Tiểu Mai, kéo cô bé chạy về phía lối thoát hiểm dẫn xuống hệ thống cống ngầm Vực Sâu ở góc hầm.


"Tử Yên! Đừng bỏ ta lại!" Thẩm Mộ Bạch vội vã đuổi theo, hàn khí xung quanh anh bắt đầu lụi tàn khi anh thu hồi dị năng. Anh không sợ cái chết do sập hầm, anh chỉ sợ nàng lại biến mất khỏi cuộc đời anh một lần nữa.


Nhưng ngay khi anh vừa chạm đến mép cửa thoát hiểm, Tử Yên đột ngột xoay người lại. Trên tay trái của nàng, chiếc dao găm bằng thép rỉ sét nhặt từ bãi rác lấp lóe ánh sáng lạnh ngắt.


*Phập!*


Nhát dao đâm thẳng vào ngực trái của Thẩm Mộ Bạch, xuyên qua lớp vest xanh thẫm lịch lãm. Máu đỏ tươi nhanh chóng loang ra, thấm đẫm lớp vải thêu chỉ bạc.


Thẩm Mộ Bạch đứng khựng lại, đôi mắt xanh thẳm của anh co rút lại, nhưng anh không hề né tránh hay phản kháng. Anh cúi đầu nhìn nhát dao cắm sâu trên ngực mình, rồi ngước lên nhìn đôi mắt xám bạc vô cảm của Tử Yên, khóe môi khẽ run rẩy.


"Đây là nhát dao cảnh cáo," Tử Yên lạnh lùng nói, bàn tay trái giữ chặt cán dao, không hề run rẩy. "Tôi đã cố tình đâm lệch khỏi tim anh hai phân. Nhớ kỹ, Thẩm Mộ Bạch, kiếp này tôi và anh sòng phẳng. Đừng bao giờ bám theo tôi nữa, nếu không, nhát dao tiếp theo sẽ găm thẳng vào lõi ý thức của anh."


Nói rồi, nàng dứt khoát rút dao ra, máu tươi bắn lên vạt áo khoác da của nàng. Tử Yên không một lần quay đầu nhìn lại, kéo Tiểu Mai nhảy xuống đường ống cống ngầm tối tăm, biến mất vào bóng tối ẩm ướt của hệ thống cống ngầm Vực Sâu.


Cơn mưa axit lân tinh ngoài trời bắt đầu đổ xuống qua những kẽ nứt của trần hầm đổ nát, hòa lẫn với những hạt nước lấp lánh ánh neon xanh lạnh lẽo.


Thẩm Mộ Bạch đứng thẫn thờ giữa căn hầm đang sụp đổ dần, một tay ôm lấy vết thương rỉ máu trên ngực, tay kia buông thõng dưới cơn mưa axit rỉ sét ăn mòn da thịt. Anh không cảm thấy đau đớn thể xác, anh chỉ cảm thấy một nỗi bi thương và cố chấp điên cuồng đang thiêu rụi linh hồn mình. Dù nàng có đâm anh vạn nhát, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!