Hủy Hôn Ước, Rạch Nát Xiềng Xích
Ánh sáng neon xanh lân tinh lạnh lẽo dội thẳng vào đồng tử, mang theo một cơn đau nhức nhối như hàng vạn chiếc kim châm đâm sâu vào thùy trán. Vân Tử Yên đột ngột mở mắt.
Không gian xung quanh nàng không phải là lò mổ dị năng tối tăm, ẩm ướt của kiếp trước, nơi nàng bị trích xuất tủy sống đến kiệt quệ. Trước mắt nàng lúc này là sảnh chính lộng lẫy của Vân gia. Những bức tường bằng hợp kim titan được đánh bóng như gương, phản chiếu ánh đèn chùm pha lê lượng tử tỏa ra thứ hào quang lam sắc xa hoa nhưng giả dối.
Nàng... thực sự đã trùng sinh rồi sao? Trùng sinh về đúng ngày định mệnh này. Ngày mà tấn bi kịch của cuộc đời nàng chính thức bắt đầu.
"Ký đi, đại tiểu thư Vân gia. Đừng để chúng tôi phải dùng đến biện pháp mạnh."
Một giọng nói kiêu ngạo, hống hách vang lên bên tai. Vân Tử Yên khẽ nghiêng đầu. Đứng trước mặt nàng là Tào Bình, đại diện của Thẩm gia. Hắn mặc bộ vest đen thêu biểu tượng Thẩm gia bằng chỉ bạc lượng tử lấp lánh, đôi kính râm công nghệ cao không ngừng chạy các dòng mã số phân tích tần số sóng não của nàng. Trên mặt bàn pha lê trước mặt là một tờ hôn ước và bản thỏa thuận hiến tế dị năng ngầm.
Mục đích thật sự của năm hôn ước này, kiếp trước nàng phải trả giá bằng mạng sống mới nhận ra. Vân Tử Yên nàng không phải là một cô dâu may mắn được gả vào hào môn, mà thực chất chỉ là một vật hiến tế sinh học. Chuỗi gen tương thích lượng tử hoàn mỹ của nàng là liều thuốc bổ vô giá, được thiết kế để bòn rút và nuôi dưỡng lõi năng lượng cho năm vị hôn phu quyền lực kia. Mà kẻ đứng sau, đẩy nàng vào hố sâu không đáy này, lại chính là những người gọi là huyết thống, gia đình.
"Tử Yên, con còn do dự cái gì?"
Từ phía trên cao, giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm của Vân Chấn Thiên vang lên. Cha ruột của nàng đứng đó, khoác trên mình bộ vest đuôi tôm thêu chỉ vàng lượng tử quý phái, râu tóc vuốt ngược pha sương, đôi mắt sắc lạnh không một chút ấm áp của tình phụ tử. Ông ta nhìn nàng không khác gì nhìn một món hàng có giá trị trao đổi cao để bám víu các gia tộc thượng tầng.
Ngồi bên cạnh ông ta là mẹ kế Liễu Nhã Thu. Bà ta mặc bộ sườn xám lụa đen thêu hoa bỉ ngạn tím đầy ma mị, đôi môi đỏ thẫm khẽ nhếch lên một nụ cười thâm độc. Đôi mắt xếch sắc sảo của bà ta thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc vòng cổ khóa sóng thần kinh đang đeo trên cổ Tử Yên, thèm khát dị năng lượng tử của nàng đến điên cuồng. Bà ta chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành thỏa thuận này để bòn rút tủy dị năng của nàng truyền sang cho con gái ruột của mình.
"Phải đó chị hai," Vân Nhã Đình đứng một bên, váy trắng thướt tha, khuôn mặt mong manh như sương mai ngập tràn vẻ lo lắng giả tạo, đôi mắt đẫm lệ dễ thương cảm khẽ chớp. "Thẩm gia là thế lực an ninh Bắc thành, Thẩm Mộ Bạch ca ca lại là thiên tài băng hệ cấp S. Chị gả sang đó là phúc phận lớn lao, sao lại cứng đầu làm cha giận chứ? Chị mau ký đi mà."
Bạch liên hoa ngụy trang. Vân Tử Yên nhìn đứa em gái cùng cha khác mẹ này, trong lòng chỉ có một sự chán ghét tột độ. Kiếp trước, chính vẻ ngoài yếu đuối này đã lừa gạt lòng tin của nàng, cướp đoạt năm vị hôn phu và đẩy nàng vào phòng thí nghiệm của tập đoàn Aegis.
"Ký?" Vân Tử Yên khẽ cười, giọng nói lạnh nhạt như băng tuyết ngàn năm, không có một chút ấm áp hay sợ hãi. "Tại sao ta phải ký vào bản án tử hình của chính mình?"
Sảnh chính lập tức rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Tào Bình nhướng mày đầy kinh ngạc, còn Vân Chấn Thiên thì sa sầm mặt mày.
"Nghịch tử! Con nói cái gì đó?" Vân Chấn Thiên đập mạnh tay xuống bàn pha lê. Một luồng uy áp tinh thần cấp A+ (Tần số sóng não 850 Hertz) bùng nổ, hóa thành một trường lực vô hình nặng nề như núi đá đổ ập xuống người Vân Tử Yên. Không khí xung quanh nàng dường như đông cứng lại, khóa chặt mọi cử động của nàng, ép nàng phải quỳ sụp xuống.
Cơn đau từ hệ thần kinh bị chèn ép khiến da thịt nàng run lên, nhưng đôi mắt xám của Vân Tử Yên vẫn tỉnh táo và sắc lạnh đến đáng sợ. Ý chí trùng sinh từ địa ngục tàn khốc của kiếp trước, sự uất hận tích lũy qua hàng vạn lần bị trích xuất tủy sống đã tôi luyện cho nàng một tinh thần kiên định vượt xa người thường.
Nàng cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh ngọt của máu lượng tử kích thích bản năng sinh tồn trong nàng. Sóng não của nàng dao động dữ dội, dùng chính lòng hận thù tỉnh táo để bẻ gãy một phần uy áp tinh thần của cha ruột. Nàng tiến lên một bước trước sự sững sờ của Vân Chấn Thiên. Uy áp cấp A+ của ông ta chưa từng bị một phế thải dị năng nào kháng cự trực diện như vậy.
"Ta nói," Vân Tử Yên giơ tay lên, cầm lấy tờ hôn ước và thỏa thuận hiến tế trên bàn, "Hôn ước này, ta hủy. Thỏa thuận này, ta xé!"
*Xoẹt! Xoẹt!*
Tờ giấy hôn ước bằng chất liệu polymer lượng tử cao cấp bị nàng thẳng tay xé nát thành trăm mảnh, tung bay lơ lửng trong không trung rồi rơi rụng xuống nền nhà bóng loáng như những cánh hoa tàn.
"Chị hai! Chị điên rồi sao!" Vân Nhã Đình hét lên, lùi lại một bước, giả vờ sợ hãi nhưng sâu trong đôi mắt là sự hả hê tột độ. Tử Yên tự tay hủy hôn ước với Thẩm gia, điều đó có nghĩa là cơ hội liên hôn này sẽ thuộc về cô ta.
Tào Bình đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng vì giận dữ: "Vân gia các người thật to gan! Dám sỉ nhục Thẩm gia chúng tôi ngay trước mặt công chúng! Thỏa thuận này là do Hội đồng liên minh thông qua, các người muốn phản loạn sao?"
"Tử Yên! Con muốn tự tay hủy hoại Vân gia sao?" Liễu Nhã Thu biến sắc, đứng lên chỉ tay vào nàng, giọng nói thâm độc rít qua kẽ răng. Bà ta quay sang phía các hộ vệ đứng xung quanh: "Hộ vệ đâu! Kích hoạt vòng cổ khóa sóng thần kinh! Cho ả nghịch nữ này biết thế nào là gia quy!"
Một tên hộ vệ lập tức bấm nút điều khiển từ xa.
*Tít! Tít! Tít!*
Chiếc vòng cổ kim loại màu đen xám bám chặt trên cổ Vân Tử Yên đột ngột phát ra tiếng rít chói tai. Dòng điện xung kích xanh lam mang tần số áp chế cực mạnh chạy dọc sống cổ, găm thẳng vào các dây thần kinh vận động của nàng. Sóng não của nàng bị cưỡng chế khóa chặt dưới mức 50 Hz. Cơn đau đớn dữ dội như hàng vạn luồng sét thiêu rụi tủy sống khiến nàng khuỵu gối xuống, hai tay ôm lấy cổ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
"Áp chế sóng não dưới 50 Hz, con sẽ không thể sử dụng bất kỳ dị năng nào," Vân Chấn Thiên lạnh lùng nhìn con gái đang quằn quại dưới đất. "Ký lại thỏa thuận mới, ta sẽ cho con thuốc giảm đau."
Tử Yên cố gắng vận hành dị năng bẻ cong từ trường thô sơ để bẻ gãy chiếc vòng cổ, nhưng dòng năng lượng vừa nhen nhóm đã bị dòng điện áp chế dập tắt hoàn toàn, khiến nàng nôn ra một ngụm máu tươi rực rỡ sắc lân tinh.
Nàng chống tay xuống sàn, nhìn những mảnh giấy hôn ước rách nát. Nàng hiểu rõ, nếu hôm nay nàng không tháo bỏ chiếc vòng cổ định vị này, nàng sẽ vĩnh viễn không thể bước ra khỏi cánh cửa Vân gia, vĩnh viễn là con rối bị họ dắt mũi đến lò mổ. Phương pháp dị năng đã vô dụng, nàng phải dùng đến phương pháp vật lý tàn nhẫn nhất.
Bàn tay trái của nàng run rẩy mò mẫm trên sàn, chạm vào một mảnh thạch anh nhọn hoắt từ chiếc ly vỡ lúc nãy. Đôi mắt xám của nàng bừng lên một tia sáng điên cuồng và quyết liệt.
"Muốn khóa ta sao? Đừng hòng!"
Trước sự kinh hoàng của tất cả mọi người trong sảnh chính, Vân Tử Yên giơ mảnh thạch anh nhọn lên, không một chút do dự tự rạch mạnh một đường sâu hoắm vào cổ mình, ngay sát vành đai kim loại của chiếc vòng cổ.
*Phập! Khẹt!*
Mảnh thạch anh cắt đứt lớp da thịt nhợt nhạt, đâm sâu vào bên trong, cắt đứt dây thần kinh kết nối sinh học và mạch điện dẫn truyền của vòng cổ khóa sóng thần kinh. Máu lượng tử phát sáng lân tinh xanh nhạt phun ra, nhuộm đỏ chiếc áo cổ đứng trắng muốt của nàng, nhuộm đỏ cả bàn tay đang run rẩy.
Chiếc vòng cổ bị mất kết nối sinh học đột ngột chập điện, phát ra những tia lửa xẹt xẹt rồi nổ tung một góc, rơi bộp xuống sàn nhà đầy máu.
Cả sảnh chính Vân gia im bặt. Tiếng thở dốc của Vân Tử Yên vang lên rõ mồn một giữa sự câm lặng kinh hoàng của tất cả mọi người. Vân Chấn Thiên đứng sững như trời trồng, Liễu Nhã Thu che miệng lùi lại, còn Vân Nhã Đình thì run rẩy vì sợ hãi trước sự điên cuồng tột độ của chị gái mình. Không một ai nghĩ một thiếu nữ gầy gò, một phế thải dị năng lại có thể tự tàn phá cơ thể một cách dứt khoát và tàn nhẫn đến thế để đổi lấy tự do.
Vân Tử Yên gượng dậy, một tay bịt chặt vết thương rỉ máu trên cổ, tay kia gạt đi vệt máu trên khóe môi. Mái tóc đen dài của nàng xõa tung, ánh mắt xám bạc lạnh lùng quét qua từng gương mặt giả dối trong sảnh chính.
"Từ hôm nay, Vân Tử Yên ta không còn là người của Vân gia. Năm hôn ước này, ai muốn hiến tế thì tự đi mà ký!"
Nàng quay người, kiêu hãnh bước đi, để lại một hàng dấu chân đẫm máu lượng tử phát sáng nhạt trên nền gạch titan gương bóng loáng.
Thế nhưng, ngay khi nàng vừa bước ra khỏi cửa sảnh chính, chiếc vòng cổ bị rạch nát dưới đất đột ngột giải phóng một luồng xung lực lượng tử bất thường, bộc phát thành một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa ra không trung. Luồng xung lực ấy kích hoạt vết sẹo lượng tử trên cổ nàng, khiến vết thương sâu hoắm đột ngột phát sáng rực rỡ sắc xanh lân tinh, chiếu sáng cả màn đêm mưa tầm tã bên ngoài và thu hút sự chú ý của các thiết bị quét an ninh của các thợ săn đang lảng vảng quanh khu vực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!