Nhạc nềnTaohua

Cầu Tre Ly Biệt Khúc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đếm ngược “Một!” của Triệu Hùng vừa dứt, không khí xung quanh Thính Phong Hiên đột ngột đông cứng lại. Sát khí từ lưỡi kiếm sắt rãnh máu của gã đội trưởng tuần tra bén ngót, rạch vào màn đêm hoang mạc một đường sáng lạnh lẽo, kề sát bên làn da cổ mỏng manh của Tiểu Tử. Cô bé mười tuổi không dám khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài, nhỏ xuống lưỡi kiếm thép nguội phát ra những tiếng “tách... tách...” cực nhỏ mà chỉ có thính giác nhạy bén của Tiêu Vô Nhãn mới nghe thấy.


Nấp sau đống củi khô sát vách sau quán trà, Vô Nhãn đang ở trong trạng thái Quy Tức cực hạn. Nhịp tim của hắn đã hoàn toàn ngưng đập, lồng ngực không hề phập phồng, giữ cho cơ thể lạnh ngắt như một tảng đá vô tri để triệt tiêu mọi tiếng động cơ thể. Thế nhưng, đằng sau dải băng quấn mắt đen dệt tơ tằm băng tuyết, hai hốc mắt mù của hắn đang nóng rát như có lửa thiêu. Cơn phẫn nộ chính nghĩa cuộn trào trong huyết quản, liên tục va đập vào đan điền đang bị khóa chặt để kiềm chế độc tố đen từ vết cào của Huyết Ưng ở bả vai phải. Cánh tay phải của hắn buông thõng vô lực, hoàn toàn tê dại và đen kịt, trong khi tay trái hắn đang siết chặt lấy cây Gậy Gai Tự Chế rệu rã. Vết nứt dọc sâu hoắm từ giữa thân gậy xuống tận gốc đang run rẩy nhẹ, thớ tre tưa ra như sắp gãy vụn.


“Cộc.”


Một tiếng gõ nhẹ như lá rụng, nhưng mang theo một luồng kình lực thâm trầm, bất ngờ truyền qua mặt đất ẩm ướt, đi qua đốc kiếm gỗ sồi giắt ở thắt lưng Vô Nhãn, dội thẳng vào tâm thức hắn.


Đó là tiếng gậy trúc vạn năm của sư phụ Hoắc Thiết Sơn. Tần số rung động của bí thuật “Tâm tĩnh gậy thông” lập tức đả thông một nhánh kinh mạch nhỏ dọc theo sườn hông Vô Nhãn, xoa dịu cơn đau nhói từ những dẻ sườn bị rạn.


*“Tây Bắc... bốn bước... lệch trọng tâm.”*


Lời chỉ điểm vô thanh của sư phụ vang lên trong não bộ. Vô Nhãn lập tức kích hoạt Đồng Bộ Thiết Lân. Qua đốc kiếm sồi chạm đất, hắn cảm nhận được bốn tên lính tuần phòng ở góc phía Tây đang phải nghiêng người chống đỡ sức gió bão cát Tây Bắc quất mạnh. Gót chân phải của chúng nhấc cao hơn bình thường nửa phân, trọng tâm hoàn toàn dồn về phía trước.


“Ầm!”


Không một tiếng cảnh báo, Hoắc Thiết Sơn động thủ. Lão già mù ngoài sáu mươi tuổi vung cây gậy trúc vạn năm gõ mạnh vào cột trụ chính của Thính Phong Hiên. Một luồng kình lực Hóa kình bộc phát, làm sập hoàn toàn mái lá phía trước, kéo theo hàng loạt bụi rơm và tàn tro nóng bỏng đổ ụp xuống. Toàn bộ đuốc và đèn dầu xung quanh quán trà bị luồng gió chấn động thổi tắt phụt.


Bóng tối tuyệt đối bao trùm.


“Có biến! Giữ chặt con tin!” Triệu Hùng gầm lên điên cuồng trong bóng đêm.


Nhưng y đã quá trễ. Ngay khi ánh sáng vừa tắt, Vô Nhãn đã lướt đi bằng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp. Hắn không tiếng động như một cái bóng ma, trượt sát đất bùn qua góc phía Tây. Thính Phong Nhãn Quan của hắn vẽ ra đường kiếm chém bừa của bốn tên lính gác dựa trên tiếng gió rít của lưỡi đao.


“Vút! Vút!”


Hắn nghiêng người né tránh hai lưỡi kiếm sát sườn, tay trái vung cây gậy gai nứt nẻ đâm thẳng vào huyệt kiên ngung của tên lính đi đầu. Thân gậy gai dẻo quánh nhờ Nhựa Trúc Gai uốn cong một góc bốn mươi lăm độ, truyền kình lực chuẩn xác làm lệch khớp vai y. Ngay lập tức, hắn xoay gậy gạt ngang, đầu gậy đập mạnh vào đầu gối tên thứ hai, tiếng xương bánh chè rạn nứt vang lên giòn giã.


Cùng lúc đó, bóng đen của Hoắc Thiết Sơn đã áp sát Triệu Hùng. Cây gậy trúc vạn năm của sư phụ múa thành một vòng tròn kình lực dẻo dai, gạt phăng đường đao chém cuồng loạn của Triệu Hùng. Sư phụ xoay người lướt nhanh, tay trái túm lấy Tiểu Tử, chân khẽ khều nhẹ đưa bà lão bán trà đang quỳ dưới đất lùi thẳng vào rặng cỏ lau dày đặc phía sau bếp.


“Bà lão, trốn vào rãnh nước! Vô Nhãn, đưa Tiểu Tử chạy về phía cầu treo Nhạn Môn!” Hoắc Thiết Sơn quát lớn, giọng nói trầm hùng lấn át cả tiếng bão cát đang gào rú dữ dội.


“Sư phụ! Còn người?” Vô Nhãn vừa đỡ Tiểu Tử lên vai trái, vừa gấp gáp hỏi.


“Đi ngay! Lũ chấp pháp đệ tử của Kiếm Trang đã bao vây toàn bộ lối mòn!” Hoắc Thiết Sơn đứng chặn ngay lối ra duy nhất của quán trà bốc khói, cây gậy trúc vạn năm dựng đứng trước ngực, tỏa ra một luồng khí thế oai nghiêm của cựu thống lĩnh cấm vệ quân hoàng gia.


Triệu Hùng điên cuồng vung đao gào thét: “Đuổi theo! Bắt sống gã mù và con ranh đó! Ai lấy được đầu lão già mù ta thưởng trăm lượng bạc!”


Hàng chục tên đệ tử chấp pháp Thanh Phong Kiếm Trang mặc giáp da rách vai, tay cầm kiếm sắt tinh luyện đồng loạt vọt ra từ bóng tối, đuổi theo hướng chạy của hai thầy trò.


Đêm biên ải Nhạn Môn Quan rống lên những tiếng gió hú rợn người. Cơn bão cát Tây Bắc quất mạnh những hạt cát nóng rát vào da thịt, che khuất mọi tầm nhìn. Vô Nhãn cõng Tiểu Tử trên lưng, tay trái chống cây gậy gai nứt nẻ liên tục gõ đất dò đường. Vết thương bỏng độc ở bả vai phải của hắn đang rỉ ra những giọt máu đen hôi hám, thấm đẫm vạt áo vải thô xám tro. Cánh tay phải hoàn toàn tê dại buông thõng, đập vào mạn sườn đau nhói do dẻ sườn bị rạn. Hắn phải nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng Thiết Thiết Bộ Pháp lướt đi trên bãi sỏi đá dẹt trơn trượt để hướng về phía cầu treo Nhạn Môn.


Cây cầu treo Nhạn Môn Quan hiện ra trong màn sương cát mờ mịt. Đây là cây cầu gỗ cổ xưa, được treo bằng hai sợi xích sắt rỉ sét bắc ngang qua Vực sâu gió rít – một khe nứt địa hình sâu hun hút, nơi gió bão biên thùy thổi mạnh nhất tạo ra những tiếng rít u u nhức óc. Mặt cầu chỉ gồm những tấm gỗ sồi m mục, lắc lư dữ dội theo từng đợt gió xoáy.


“Sư phụ, cầu treo ở phía trước!” Vô Nhãn thở dốc, thính giác nghe ra tiếng gió rít qua kẽ xích sắt rỉ sét.


“Vượt cầu!” Hoắc Thiết Sơn từ phía sau vọt lên, cây gậy trúc của ông bám đầy máu tươi của những tên truy binh vừa bị ông đánh bại.


Nhưng ngay khi chân Vô Nhãn vừa chạm vào tấm gỗ đầu tiên của cầu treo, tiếng vó ngựa dồn dập cùng ánh đuốc sáng rực bùng lên ở phía đầu cầu bên kia.


Một toán đệ tử tuần tra của Kiếm Trang, dẫn đầu bởi những tên chấp pháp hung hãn, đã chặn đứng bờ bên kia cầu treo. Phía sau lưng họ, Triệu Hùng cùng đại đội truy binh hơn ba mươi người cũng đã đuổi sát nút, khóa chặt lối rút lui duy nhất.


Thầy trò họ đã bị dồn vào tử địa trên cây cầu treo hẹp rộng chưa đầy ba thước.


“Vô Nhãn, đưa Tiểu Tử ra sau lưng ta!” Hoắc Thiết Sơn bước lên trước một bước, đứng chắn ngay giữa lối vào cầu treo.


Gió bão quật mạnh làm dải băng quấn mắt của ông bay phấp phới. Khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của ông tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, không một chút sợ hãi. Ông khẽ vuốt ve thân gậy trúc vạn năm, nơi có khắc những vết khía đo khoảng cách trận pháp cổ xưa.


“Lũ chuột nhắt Kiếm Trang,” Hoắc Thiết Sơn cười nhạt, giọng nói vang vọng khắp vực sâu. “Mười năm ẩn tính mai danh, các ngươi tưởng cựu thống lĩnh cấm vệ quân hoàng gia đã quên cách sát sinh sao?”


“Lão già mù ba hoa! Chém chết lão cho ta!” Triệu Hùng đứng từ xa vung đao ra lệnh.


Năm tên đệ tử chấp pháp đi đầu vung đại kiếm chém dọc, kiếm thế cương mãnh tạo ra những tiếng rít gió chói tai. Chúng phối hợp theo thế trận tam giác, hòng băm nát lão già mù ngay tại chỗ.


Nhưng Hoắc Thiết Sơn chỉ khẽ động.


Ông không dùng kiếm sắt, nhưng cây gậy trúc vạn năm trong tay ông lúc này dường như đã biến thành một thanh thần binh vô hình. Ông vung gậy, một vòng bảo vệ kình lực chân không mờ nhạt bộc phát xung quanh thân gậy phát ra tiếng “vút” giòn giã.


“Binh! Binh! Binh!”


Năm thanh kiếm sắt chém vào vòng kình lực bị đánh bật ngược trở lại. Lực phản chấn cực mạnh của Hóa kình truyền qua lưỡi kiếm, bẻ gãy hoàn toàn cổ tay phải của ba tên đệ tử đi đầu. Chúng rú lên đau đớn, vũ khí rơi loảng xoảng xuống vực sâu. Sư phụ lướt nhanh bằng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, thân pháp uyển chuyển như một chiếc lá giữa bão giông. Ông gõ nhẹ đầu gậy vào huyệt đạo ngực tên thứ tư, truyền nhu kình làm y ngã ngửa, đè sụp cả đội hình phía sau.


Sư phụ đại hiển thần uy, một mình một gậy trúc chặn đứng toàn bộ đại đội truy binh ngay tại đầu cầu treo hẹp. Không một tên lính nào có thể tiến bước quá nửa thước vào cầu.


Triệu Hùng đứng phía sau chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt hí co rút lại đầy kinh hoàng và giận dữ. Gã nhận ra võ công của lão già mù này đã vượt xa tầm hiểu biết của gã. Nếu tiếp tục đấu cận chiến trên cầu hẹp, toàn bộ đệ tử chấp pháp sẽ bị đánh rụng xuống vực sâu.


“Lũ ngu xuẩn! Lùi lại!” Triệu Hùng điên cuồng gào thét. Gã quay sang phía mười tên cung thủ đứng sẵn bên vệ đường. “Lên cung! Bắn tên độc tầm rộng! Bắn sụp cả cây cầu treo cho ta!”


“Đội trưởng, trên cầu vẫn còn người của ta!” Một tên phân phó ngập ngừng.


“Bắn! Ai không bắn ta chém chết!” Triệu Hùng vung đao chém bay đầu tên lính vừa lên tiếng, máu tươi phụt ra nhuộm đỏ cả mặt cát.


Mười tên cung thủ run rẩy bước lên, đồng loạt giương cung. Những mũi tên sắt đen bọc kịch độc của rắn sa mạc nhắm thẳng về phía cầu treo.


Hoắc Thiết Sơn nghe tiếng dây cung kéo căng “ken két” dồn dập, sắc mặt ông lần đầu tiên biến đổi. Ông quay đầu lại, nhìn Vô Nhãn đang ôm Tiểu Tử đứng ở giữa cầu.


“Vô Nhãn! Chạy mau!”


“Sư phụ! Con không thể bỏ người!” Vô Nhãn gào lên, tay trái hắn run rẩy vung gậy gai nứt nẻ toan lao trở lại bờ để chiến đấu cùng sư phụ.


Nhưng Hoắc Thiết Sơn không cho hắn cơ hội đó.


“Bắn!” Tiếng gầm của Triệu Hùng vang lên.


“Vút! Vút! Vút! Vút!”


Hàng vạn mũi tên độc xé gió lao tới như một bầy ong vò vẽ đen kịt, bao phủ toàn bộ không gian cầu treo hẹp.


Hoắc Thiết Sơn vận kình lực cuối cùng, thân hình ông lướt nhanh như một vệt sáng trắng. Ông vọt tới sát bên Vô Nhãn, cây gậy trúc vạn năm vung lên tạo thành một bức tường khí lưu Thính Phong Kiếm Ý cực đại, gạt bay hàng loạt mũi tên độc đang lao tới Tiểu Tử.


Nhưng mạt cầu gỗ quá hẹp, và mưa tên độc quá dày đặc.


“Phập! Phập! Phập!”


Ba mũi tên độc cắm phập vào bả vai và đùi trái của Hoắc Thiết Sơn. Máu đen lập tức rỉ ra, tàn phá kinh mạch của ông. Nhưng ông không hề lùi bước hay rên rỉ. Ông dùng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp lướt nhanh, áp sát người vào Vô Nhãn, vung gậy trúc đánh mạnh vào chân đệ tử.


Kình lực dịu nhẹ từ gậy trúc của sư phụ đánh bật Vô Nhãn và Tiểu Tử bay vọt qua khoảng không mười trượng còn lại, rơi thẳng xuống bờ đá an toàn bên kia cầu treo.


“Sư phụ!” Vô Nhãn ngã nhào xuống đất đá, tay trái vội vã ôm chặt lấy Tiểu Tử để bảo vệ cô bé khỏi va chạm. Hắn gào khóc trong bất lực, hai hốc mắt mù rỉ máu thấm đỏ dải băng đen.


Ngay lúc đó, một tiếng “ầm” kinh hoàng vang lên.


Những mũi tên sắt nặng nề cùng kình lực chém đứt xích sắt của Triệu Hùng đã bắn sụp hoàn toàn hệ thống dây xích treo phía bên kia cầu. Hai sợi xích sắt rỉ sét đứt đoạn, phát ra tiếng kêu “coong... coong...” chói tai vang vọng khắp vực sâu.


Cây cầu treo đứt đoạn lập tức nghiêng ngả, những tấm gỗ sồi m mục bắt đầu rơi rụng rào rào xuống vực sâu gió rít.


Hoắc Thiết Sơn đứng ở giữa đoạn cầu treo đang rơi tự do. Ông bị trúng vạn tiễn, lồng ngực và bụng cắm chi chít những mũi tên độc, nhưng ông vẫn đứng vững như một tượng đá cổ, hai tay nắm chặt lấy thân gậy trúc vạn năm đã bị chém nứt vỡ.


“Sư phụ! Bám lấy xích sắt! Con cứu người!” Vô Nhãn điên cuồng bò sát mép đá dựng đứng, tay trái vươn ra khoảng không vô định hòng tìm kiếm bóng dáng sư phụ.


“Vô Nhãn...” Giọng nói của Hoắc Thiết Sơn vang lên giữa tiếng gió rít gào của vực sâu, yếu ớt nhưng vô cùng thanh thản. “Lời hứa mười năm trước... ta đã hoàn thành. Nhận lấy... bảo mệnh của Tiêu gia...”


Sư phụ vận kình lực nội gia cuối cùng còn sót lại trong đan điền, bẻ gãy phần đầu của cây gậy trúc vạn năm. Ông dồn toàn bộ chân khí vào đốc kiếm gỗ sồi cũ kỹ giắt ở thắt lưng – kỷ vật cất giấu lệnh bài cấm vệ quân bằng đồng đen – rồi phóng mạnh nó qua bờ vực.


Đốc kiếm gỗ sồi bay vút qua màn sương cát, cắm phập thẳng vào lòng bàn tay trái đang run rẩy của Tiêu Vô Nhãn.


“Sống... và bảo vệ tỷ tỷ... giữ vững... tâm cảnh...”


Lời dặn cuối cùng của sư phụ bị tiếng gió hú của vực sâu nuốt chửng.


Sợi xích sắt cuối cùng đứt hẳn.


Toàn bộ thân cầu treo sụp đổ hoàn toàn, kéo theo thân xác đầy thương tích nhưng kiên cường bất khuất của Hoắc Thiết Sơn rơi thẳng xuống vực sâu gió rít tối tăm, biến mất hút sau làn sương cát mờ mịt của Nhạn Môn Quan.


“SƯ PHỤ!!!”


Vô Nhãn gào khóc trong câm lặng, tiếng hét nghẹn ngào trong cổ họng bị gió bão xé toạc. Hắn ôm chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi bám đầy máu tươi còn ấm nóng của sư phụ vào lồng ngực đang bị rạn xương sườn đau nhói. Những giọt nước mắt hòa cùng máu đỏ rỉ ra từ hốc mắt mù, thấm đẫm dải băng quấn đen, nhỏ xuống nền đá lạnh lẽo của biên cương.


Phía bên kia bờ vực sâu, Triệu Hùng đứng nhìn cây cầu đã gãy đôi, tức giận vung đao chém mạnh vào vách đá gào thét: “Lũ mù điếc! Tìm lối mòn xuống vực! Ta phải thấy xác lão già và lấy bằng được mảnh ngọc!”


Tiếng vó ngựa và tiếng la hét của truy binh lùi dần phía bên kia vực thẳm. Chỉ còn lại Tiêu Vô Nhãn đơn độc đứng trên đỉnh vách đá dựng đứng, tay trái nắm chặt đốc kiếm sồi thấm máu, lòng đầy oán hận tột cùng hướng về bóng tối vô định của rừng hoang biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!