Nhạc nềnTaohua

Bẫy Rập Thính Phong Hiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối biên thùy Nhạn Môn Quan không bao giờ mang lại sự bình yên, nó chỉ là tấm màn che giấu những sát cơ đang âm thầm rỉ máu.


Tiêu Vô Nhãn kéo lê bước chân trần rách nát trên con đường đất đá dăm dẫn về phía ngoại ô cửa ải. Cơn mưa rào buốt lạnh của đêm muộn đã ngớt, nhưng mặt đất vẫn còn sũng nước, sình lầy quánh chặt lấy những ngón chân rớm máu của hắn. Phía trên cao, tiếng sấm rền rĩ xa xăm đang lùi dần, nhường chỗ cho tiếng gió rít gào mang theo cát bụi khô khốc của một trận bão sa mạc mới đang thành hình. Gió cát quất mạnh vào da thịt, nóng rát và buốt giá đan xen, như muốn lột trần sự kiệt quệ của thiếu niên mù mười chín tuổi.


Nhưng nỗi đau đớn dưới lòng bàn chân không thấm tháp gì so với cơn ác mộng đang tàn phá nửa thân người bên phải của hắn.


Nơi bả vai phải, vết cào sâu hoắm từ độc trảo của sát thủ Huyết Ưng đã chuyển sang màu đen kịt. Chất độc của rắn lục biên cương như những sợi chỉ băng lạnh, điên cuồng luồn lách qua các thớ cơ, tàn phá các nhánh kinh mạch nhỏ nhất dọc theo cánh tay. Lúc này, toàn bộ cánh tay phải của Vô Nhãn buông thõng vô lực, hoàn toàn tê dại và lạnh ngắt như tay của một xác chết. Mỗi nhịp thở dốc của hắn đều kéo theo một cơn đau nhói thắt lòng nơi lồng ngực bị rạn xương sườn, khiến hắn phải liên tục mím chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.


Hắn phải dùng tay trái – cánh tay duy nhất còn cử động được – để nắm chặt lấy cây Gậy Gai Tự Chế. Khúc tre già bánh tẻ vốn dẻo dai giờ đây đã bị nứt dọc một đường sâu hoắm từ giữa thân gậy xuống tận gốc, thớ tre tưa ra rách nát, bám đầy đất cát và máu khô. Mỗi lần hắn chống gậy xuống đất để dò đường, thân tre nứt nẻ lại phát ra tiếng kêu "răng rắc" rệu rã, như thể nó có thể gãy vụn thành trăm mảnh bất cứ lúc nào.


"Ta phải quay lại Thính Phong Hiên..."


Ý nghĩ đó là ngọn lửa duy nhất giữ cho thần trí của Vô Nhãn không bị bóng tối nuốt chửng. Chỉ có ở quán trà nghèo ấy, hắn mới tìm được hộp thuốc mỡ thảo dược của Lão Bản Trương, hoặc nhờ cậy vào kình lực thâm sâu của sư phụ Hoắc Thiết Sơn để ép độc tố ra ngoài trước khi nó xâm nhập vào tim. Hắn hít một hơi thật sâu, nén dòng máu độc đang sôi lên trong huyết quản, tiếp tục kéo lê thân xác tàn tạ đi về phía trước.


Khi mùi gừng dại giã nát và mùi lá trà cũ thoang thoảng trong gió cát xộc vào khứu giác nhạy bén, Vô Nhãn biết mình đã đến rất gần Thính Phong Hiên. Nhưng bước chân hắn đột ngột khựng lại.


Không có tiếng cười nói ồn ào của khách bộ hành. Không có tiếng ấm trà đất nung reo vui trên bếp than hồng. Không gian xung quanh quán trà im ắng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng gió cát quất vào mái lá thô sơ nghe xào xạc, lạnh lẽo.


Huyệt thính hội bên tai Vô Nhãn khẽ động đậy. Thính Lực Vi Bộ của hắn hoạt động hết công suất, lọc bỏ tạp âm của bão cát để phân tích những chấn động nhỏ nhất truyền qua không khí.


Hắn ngửi thấy mùi máu tươi mới rỉ ra, hòa cùng mùi mồ hôi ngựa ẩm ướt và mùi da thuộc nồng nặc của giáp binh.


Có bẫy.


Vô Nhãn khẽ cúi người, hạ thấp trọng tâm sát đất bùn. Hắn lướt đi không một tiếng động bằng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, luồn lách qua rặng cỏ lau cao quá đầu người để tiếp cận vách sau của quán trà. Hắn không dùng gậy gõ đất, bởi tiếng "cộc cộc" lúc này sẽ là tiếng chuông gọi tử thần. Hắn chỉ áp tai sát vào một đốc kiếm gỗ sồi cũ kỹ giắt ở thắt lưng – kỷ vật duy nhất của sư phụ giúp hắn khuếch đại độ rung động của lòng đất.


"U u... u u..."


Thông qua đốc kiếm sồi chạm xuống đất cát, một chuỗi chấn động truyền ngược lên màng nhĩ Vô Nhãn. Hắn lập tức lập ra một bản đồ nhãn quan trong trí não: có ít nhất mười hai tên lính tuần phòng của Thanh Phong Kiếm Trang đang phục kích xung quanh quán trà. Chúng đứng theo hình tam giác khóa góc cực kỳ nghiêm ngặt, bước chân nặng nề của những kẻ mang giáp sắt bọc đồng nện xuống đất đá tạo thành những điểm nút áp lực khổng lồ.


Và ở trung tâm của mạng lưới áp lực đó, có một nhịp thở cực kỳ nặng nề, tàn bạo và quen thuộc.


Đó là Triệu Hùng.


Gã đội trưởng tuần tra biên giới đang đứng ngay trước thềm hiên quán trà. Tiếng nhịp tim của y đập chậm rãi nhưng tràn đầy sát khí. Tiếng thanh kiếm sắt tinh luyện có rãnh máu sâu của y khẽ miết vào bao da phát ra âm thanh "xoẹt" sắc lẹm, lạnh lùng.


Nhưng điều khiến tim Vô Nhãn thắt lại không phải là Triệu Hùng, mà là hai nhịp thở yếu ớt khác đang run rẩy dưới đất cát.


Một nhịp thở già nua, khò khè đầy đờm của Bà lão bán nước trà. Bà đang quỳ trên nền đất lạnh, xương khớp gối rệu rã nện xuống sỏi đá phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Bên cạnh bà là nhịp tim đập dồn dập, hoảng loạn như một con chim non bị sập bẫy của Tiểu Tử. Cô bé mười tuổi quét dọn quán trà đang khóc nghẹn, tiếng nấc cụt bị một bàn tay thô bạo bịt chặt lại.


"Vô Nhãn... gã mù hèn nhát... ta biết ngươi đang ở quanh đây!" Giọng Triệu Hùng vang lên, khàn đặc và vang vọng giữa màn mưa cát. "Ngươi tưởng giết được Huyết Ưng là có thể thoát sao? Hôm nay, nếu ngươi không vác xác ra đây, ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương của mụ già và con ranh này!"


"Bốp!"


Tiếng roi da tẩm móc sắt quất mạnh vào bả vai gầy guộc của bà lão bán trà vang lên khô khốc. Bà lão rú lên một tiếng đau đớn rồi gục xuống bùn cát, tiếng ho sặc sụa mùi máu tươi dội thẳng vào màng nhĩ của Vô Nhãn.


"Á! Nội ơi! Đừng đánh nội! Ca ca... cứu chúng em..." Tiếng Tiểu Tử khóc thét lên vang vọng, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm biên thùy.


Nghe tiếng khóc của đứa trẻ, lồng ngực Vô Nhãn như có ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Cơn phẫn nộ chính nghĩa cuộn trào trong đan điền, khiến dòng khí huyết nóng rực bất ngờ xáo trộn. Sự xáo trộn đó lập tức kích hoạt độc tố rắn lục ở bả vai phải. Cơn rát bỏng như vạn cây kim châm lao thẳng về phía tim, cánh tay phải của hắn co rút mạnh, run rẩy dữ dội trong đau đớn.


Hắn suýt nữa đã mất kiểm soát tinh thần lực, nhịp tim tăng nhanh lên gấp đôi. Nếu hắn lao ra lúc này, với cánh tay phải tê liệt và cây gậy nứt nẻ, hắn không những không cứu được ai mà còn nộp mạng cho kiếm trận tam giác của đối thủ.


"Cộc."


Giữa lúc tinh thần Vô Nhãn đang dao động dữ dội nhất, một tiếng gõ cực nhẹ, thanh thoát và trầm ấm vang lên từ phía hiên quán trà.


Tiếng gõ ấy truyền qua mạch đất, đi qua đốc kiếm gỗ sồi, dội thẳng vào tâm thức Vô Nhãn như một gáo nước lạnh dập tắt ngọn lửa giận dữ. Hắn bừng tỉnh.


Đó là tiếng gậy trúc vạn năm của sư phụ Hoắc Thiết Sơn.


Sư phụ vẫn đứng bất động trước hiên quán, dải băng quấn mắt đen của ông thấm đẫm nước mưa lạnh lẽo rủ xuống vạt áo vải thô vá víu. Ông không ra tay, nhưng tiếng gõ gậy của ông chứa đựng một tần số rung siêu nhỏ, mang theo khẩu quyết 'Tâm tĩnh gậy thông' truyền thẳng vào lòng bàn chân Vô Nhãn.


*"Nín thở. Ngưng tim. Giữ vững đan điền. Không được để sát khí cướp đi nhãn quan của ngươi."*


Lời dạy không lời của sư phụ vang vọng trong trí não. Vô Nhãn cắn chặt răng, cố chịu đựng cơn đau buốt ở vai phải. Hắn nhắm nghiền hai hốc mắt mù dưới dải băng đen, bắt đầu vận hành Quy Tức Phép.


Hắn tạm ngưng nhịp thở hoàn toàn. Nhịp tim đang đập dồn dập trăm nhịp một phút bắt đầu giảm xuống đột ngột. Tám mươi nhịp... năm mươi nhịp... mười nhịp... rồi dừng lại hoàn toàn trong vòng mười nhịp thở kế tiếp. Toàn bộ chân khí nội gia được hắn thu hồi, khóa chặt sâu trong đan điền dưới rốn, ngăn không cho độc tố tiếp tục di chuyển hướng về tim.


Hắn áp dụng Quy Tức Ẩn Thân, biến toàn thân thành một tảng đá lạnh ngắt, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối sa mạc phía sau đống củi khô của quán trà.


Khi cơ thể đạt đến trạng thái vô tâm vô ngã, Thính Lực Vi Bộ của hắn bỗng chốc trở nên sắc bén hơn gấp bội. Ma trận tiếng gió cát gào rú ngoài kia không còn là một bức tường tạp âm hỗn loạn nữa. Hắn có thể nghe ra từng nhịp thở của mười hai tên lính tuần gác xung quanh.


Chúng đứng theo thế trận tam giác nghiêm ngặt, bốn tên một góc, bao vây chặt chẽ ba hướng xung quanh bà lão bán trà và Tiểu Tử. Đây chính là thế trận 'Nhạn Môn Kiếm Trận - Tam Nhân' được nhân rộng lên gấp bốn lần để triệt tiêu mọi hướng né tránh. Bất kỳ một chuyển động nhỏ nào từ bên ngoài lao vào đều sẽ kích hoạt mười hai lưỡi kiếm sắt chém xuống con tin ngay lập tức.


Vô Nhãn khẽ bốc một viên sỏi nhỏ từ túi sỏi định âm bên hông, toan ném ra góc xa để tạo tiếng động đánh lạc hướng. Thế nhưng, hắn chợt nghe thấy tiếng Triệu Hùng cười khẩy. Gã đội trưởng tuần tra này cực kỳ cẩn xảo, y không hề di chuyển nửa bước khỏi vị trí sát bên Tiểu Tử, bàn tay hộ pháp thô ráp của y vẫn nắm chặt lấy chuôi kiếm sắt rãnh máu.


"Không hiệu quả..." Vô Nhãn thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán hòa cùng cát bụi. "Gã quá cẩn thận. Nếu ta ném sỏi, đám lính gác vòng ngoài có thể bị phân tâm, nhưng Triệu Hùng sẽ lập tức hạ thủ con tin."


Cánh tay phải tê dại của hắn lúc này đã hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh buốt như băng tuyết. Chất độc đang tích tụ cực lớn ở bả vai, tạo ra một áp lực nặng nề lên kinh mạch phổi, khiến lồng ngực bị rạn xương sườn đau nhức nhối theo từng giây trôi qua. Cái giá phải trả cho việc duy trì trạng thái Quy Tức quá lâu là kinh mạch toàn thân sẽ bị đông cứng tạm thời.


Hắn chỉ còn năm nhịp thở Quy Tức cuối cùng trước khi buộc phải hít vào.


Hắn cần sư phụ phối hợp. Nhưng Hoắc Thiết Sơn vẫn đứng lặng như một pho tượng đá cổ, dường như ông đang chờ đợi Vô Nhãn tự mình tìm ra kẽ hở duy nhất của thế trận khóa góc này.


"Kẽ hở... kẽ hở nằm ở đâu?"


Vô Nhãn dùng đầu ngón tay trái miết nhẹ lên thớ tre nứt nẻ của cây gậy gai. Thông qua Đồng Bộ Thiết Lân, hắn cảm nhận được độ rung của mặt đất dưới chân mười hai tên lính gác.


Chúng đứng rất vững, nhưng do bão cát đang mạnh lên, luồng gió quất mạnh từ hướng Tây Bắc khiến bốn tên lính gác ở góc phía Tây phải hơi nghiêng người để chống đỡ sức gió. Trọng tâm bước chân của chúng bị lệch sang chân phải nửa phân.


Chính là nó.


Khi trọng tâm bị lệch để chống đỡ gió bão, góc xoay kiếm của chúng sẽ bị chậm đi nửa nhịp thở. Đó là lối vào duy nhất.


Nhưng ngay khi Vô Nhãn vừa định thần để chuẩn bị hành động, Triệu Hùng đột ngột mất đi sự kiên nhẫn. Gã gầm lên một tiếng tàn bạo, bước tới giật mạnh tóc của Tiểu Tử, kéo ngược đầu cô bé ra sau.


Thanh kiếm sắt tinh luyện có rãnh máu sâu lạnh buốt được y vung lên, kề sát vào làn da cổ mỏng manh của đứa trẻ mười tuổi.


"Hết giờ rồi, gã mù hèn nhát!" Triệu Hùng gào thét điên cuồng, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ khát máu. "Ta đếm từ một đến ba. Nếu ngươi không bò ra đây dâng nộp mạng sống, đầu của con ranh này sẽ rơi xuống đất trước! Một!"


Tiếng lưỡi kiếm sắt lạnh lẽo miết nhẹ trên cổ Tiểu Tử phát ra âm thanh "két... két..." rợn người. Cô bé khóc nghẹn trong câm lặng, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sợ hãi tột cùng nhìn vào khoảng không vô định.


Vô Nhãn nấp sau đống củi khô, bàn tay trái nắm chặt lấy khúc gậy trúc nứt nẻ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, gân xanh trên trán nổi đầy dữ dội dưới dải băng quấn mắt đen.


Hắn đang đứng trước bờ vực của sự bùng nổ phẫn nộ tột cùng, nhưng tâm cảnh buộc phải giữ vững sự tĩnh lặng lạnh lẽo như băng tuyết đối trước tử địa trước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!