Nhạc nềnTaohua

Huyết Ưng Truy Sát Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa dồn dập rền rĩ dội qua mạch đá ẩm ướt, xé toạc màn sương mù lạnh buốt ngoài cửa hang.


Tiêu Vô Nhãn không chần chừ thêm một nhịp thở. Hắn ra hiệu cho Lão Thẩm, rồi bằng một động tác lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá khô bị gió cuốn, hắn thâm nhập sâu vào màn sương độc của Đầm lầy Chết Nhạn Môn. Đây là con đường duy nhất để tránh né đại đội kỵ binh tuần phòng của Lý Bưu đang khép chặt vòng vây ngoài cửa Động Sương Mù.


Đầm lầy Chết Nhạn Môn vào ban đêm là một tử địa thực sự. Sương độc màu xám tro lơ lửng sát mặt nước sình lầy, mang theo mùi thối rữa của lá mục và chướng khí ngàn năm tích tụ. Dưới chân Vô Nhãn, đất bùn nhão nhoét và những hố sụt sâu hoắm sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ nào bất cẩn. Thế nhưng, nhờ Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp vừa ngộ ra, lòng bàn chân trần của hắn lướt sát trên mặt sình, cảm nhận độ lún và mạch đá ngầm dưới bùn để di chuyển mà không để lại bất kỳ dấu chân nào.


Nhưng thiên nhiên biên thùy không để hắn yên ổn rút lui.


Một tiếng sấm rền vang lên từ phía chân trời xa, xé toạc bầu trời đêm đen kịt. Chỉ trong vài nhịp thở, cơn mưa rào biên cương trút xuống dữ dội.


"Ào... ào... ào..."


Mưa như trút nước. Hàng triệu giọt nước lạnh buốt dội thẳng xuống tán trúc gai, đập mạnh vào mặt sình lầy tạo ra những tiếng lộp bộp, tào tào liên tục không dứt. Đối với một người mù dấn thân vào trận chiến, cơn mưa này chính là một thảm họa tàn khốc. Tiếng mưa rơi xối xả đập vào vách đá, lá trúc và mặt bùn tạo thành một bức tường tạp âm khổng lồ, che khuất hoàn toàn thính giác nhạy bén của hắn. Thính Phong Nhãn Quan vốn dĩ nhạy bén giờ đây bị nhiễu loạn nghiêm trọng, trong đầu hắn chỉ còn là một ma trận âm thanh hỗn loạn, ù tai nhức óc.


Vô Nhãn dừng lại sát một gốc trúc gai già, dải băng quấn mắt đen tẩm thảo dược lạnh đã ướt sũng nước mưa, dán chặt vào hai hốc mắt mù đang nhói buốt. Lồng ngực bị rạn xương sườn của hắn đau thắt lại theo mỗi nhịp thở dốc dưới màn mưa lạnh. Vai phải vừa được bẻ khớp vẫn còn rất yếu, cơ thịt co rút dữ dội vì lạnh. Hắn nâng cây Gậy Gai Tự Chế lên, thân gậy tre bánh tẻ bị nứt dọc nhẹ truyền đi những rung động rệu rã khi những hạt mưa nặng trĩu gõ vào thớ gỗ bám đầy nhựa trúc.


Đột nhiên, trong ma trận âm thanh hỗn loạn của tiếng mưa rơi, có một luồng gió lạ xé toạc màn nước dội thẳng từ trên cao xuống.


Đó không phải là hướng rơi tự nhiên của hạt mưa.


"Xoạt!"


Một bóng người dạ hành màu đỏ sẫm lướt đi không tiếng động trên ngọn trúc gai dẻo dai. Kẻ đó đeo mặt nạ hình chim ưng máu, đôi mắt lạnh lùng như chim ưng rình mồi nhìn chằm chằm vào thiếu niên mù dưới gốc cây. Đó chính là Huyết Ưng - sát thủ chuyên nghiệp được Chấp pháp trưởng lão Trương Thiết Kiều bỏ ra lượng bạc lớn để thuê lấy đầu Vô Nhãn.


Huyết Ưng vung mạnh tay phải, bộ song trảo bằng thép đen tẩm kịch độc rạch một đường bán nguyệt sắc lẹm qua màn mưa, tạo ra kình gió lạnh buốt nhắm thẳng vào cổ họng Vô Nhãn.


Do tiếng mưa rơi lộp bộp quá lớn che khuất thính giác, Vô Nhãn chỉ phát hiện ra sát chiêu khi luồng kình gió đã cận kề sát da cổ. Hắn theo bản năng dùng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp trượt mạnh chân trái sát đất bùn lún hòng tránh né. Thế nhưng, mặt bùn trơn trượt cộng thêm bả vai phải đau nhức làm chậm đi thân pháp của hắn nửa nhịp.


"Xoạt!"


Lưỡi trảo sắt bén nhọn sượt qua bả vai áo thô xám của hắn, xé toạc lớp vải và để lại ba vết cào dài trên ngực. Máu tươi lập tức rỉ ra, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy dài xuống thắt lưng. Vô Nhãn lảo đảo lùi lại ba bước, lưng đập mạnh vào thân trúc gai nhọn hoắt, gai nhọn đâm rách da lưng rớm máu.


Huyết Ưng không để đối thủ có cơ hội thở dốc. Y lơ lửng trên không trung, tay trái vung mạnh, phóng ra liên tiếp ba chiếc phi châm tẩm kịch độc từ khoảng cách hai mươi bước chân nhắm vào các tử huyệt kinh mạch trên người Vô Nhãn.


"Vút! Vút! Vút!"


Tiếng phi châm xé gió cực nhỏ, hoàn toàn bị tiếng mưa rơi xối xả nuốt chửng. Nhưng lần này, Vô Nhãn đã có sự chuẩn bị. Hắn không dùng tai nghe tiếng gió trực tiếp, mà hắn tập trung cảm nhận sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ xung quanh cơ thể. Hắn vung cây gậy gai tự chế xoay tròn liên tục quanh người với tốc độ cực nhanh, thi triển kỹ thuật Thính Phong Tiệp Kích.


Kình lực chân không mờ nhạt từ đầu gậy trúc vung lên tạo thành một vòng bảo vệ khí lưu mỏng bao quanh cơ thể. Ba chiếc phi châm bạc vừa chạm vào vòng khí lưu liền bị chệch hướng bay, rơi rụng rào rào xuống vũng bùn lún bên cạnh.


Thấy ám khí bị cản phá, Huyết Ưng gầm nhẹ một tiếng, thân hình gầy gò vọt xuống nhanh như một con chim ưng săn mồi. Song trảo thép đen vung lên điên cuồng, quấn chặt lấy thân cây Gậy Gai Tự Chế hòng bẻ gãy vũ khí duy nhất của đối thủ lần nữa.


Vô Nhãn cảm nhận được lực quấn của trảo sắt, hắn không rút gậy lại mà vận dụng Trúc Kình Nhu Thuật, uốn cong thân gậy tre theo lực kéo của Huyết Ưng hòng mượn lực phản chấn bẻ gãy trảo sắt của y.


Thế nhưng, nước mưa trơn trượt xối xả dội xuống thân gậy bám nhựa trúc dính máu, làm lệch đi góc tiếp xúc lực giữa gậy và trảo sắt. Đường phản chấn bị trượt đi hoàn toàn. Huyết Ưng mượn đà trượt, xoay mạnh cổ tay, lưỡi trảo sắt bén nhọn cào rách sâu vào bả vai phải của Vô Nhãn.


"Khục!"


Vô Nhãn đau đớn rên rỉ, cả cơ thể bị chấn động mạnh lùi lại, chân sụt sâu vào hố bùn lún sũng nước. Vết thương ở vai phải rách miệng sâu hoắm, máu độc màu đen bắt đầu rỉ ra từ vết cào của trảo độc. Độc tố của rắn lục biên cương bắt đầu ngấm vào da thịt, truyền đi cơn nóng rát dữ dội như lửa đốt dọc theo kinh mạch cánh tay phải, khiến năm đầu ngón tay hắn bắt đầu tê dại, mất đi cảm giác bám gậy.


Huyết Ưng cười lạnh dưới chiếc mặt nạ máu, y đứng trên một thân cây trúc đổ, song trảo sắt rỉ máu hướng thẳng về phía thiếu niên mù đang quỳ dưới bùn:


"Gã mù hèn nhát, không có gậy trúc cũ của Hoắc Thiết Sơn, ngươi chỉ là một con giun đất dưới vũng bùn này mà thôi. Chết đi!"


Y lại vọt tới, song trảo sắt vạch đôi màn mưa chém thẳng xuống đỉnh đầu Vô Nhãn hòng dứt điểm.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, khi thính giác hoàn toàn bị tiếng mưa rơi xối xả che khuất, và cánh tay phải đang dần tê liệt vì trúng độc, Tiêu Vô Nhãn bất ngờ buông thõng cánh tay phải vô lực xuống bùn lạnh. Hắn nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải băng đen, hít sâu một hơi thở dài buốt nhói.


Hắn vận dụng Quy Tức Phép.


Chỉ trong một nhịp thở, lồng ngực hắn ngừng phập phồng hoàn toàn. Nhịp tim của hắn giảm xuống đột ngột, từ tám mươi nhịp giảm xuống còn mười nhịp, rồi hầu như dừng lại hoàn toàn. Chân khí nội gia được hắn ngưng tụ và khóa chặt sâu trong đan điền dưới rốn. Cơ thể hắn lạnh ngắt, hơi ấm biến mất, hòa mình hoàn toàn vào cái lạnh buốt của sương độc đầm lầy.


Hắn đạt tới cảnh giới Quy Tức Sơ Bộ, tiến vào Tâm Cảnh Tĩnh Lặng tuyệt đối.


Khi nhịp tim và hơi thở của bản thân biến mất, ma trận tiếng mưa rơi lộp bộp bỗng chốc trở nên trật tự trong trí não hắn. Hắn không còn nghe tiếng mưa rơi nữa, mà hắn lắng nghe *sự thay đổi của tiếng mưa*.


Hắn nhận ra Huyết Ưng dù di chuyển không tiếng động bằng khinh công thượng thừa, nhưng cơ thể bằng xương bằng thịt của y khi lướt đi trong không trung đã cản lại những hạt mưa đang rơi thẳng đứng.


Tại vị trí của Huyết Ưng, có một khoảng trống nhỏ không có tiếng lộp bộp của nước mưa chạm đất. Đó là một "vùng im lặng" di động trong ma trận mưa xối xả.


Nhờ nhãn quan trận pháp bẩm sinh, Vô Nhãn vẽ lại chính xác quỹ đạo chuyển động của "vùng im lặng" đó trong trí não. Hắn biết rõ Huyết Ưng đang lao xuống từ hướng Đông Bắc, cách hắn đúng năm bước chân, mũi trảo sắt nhắm vào đỉnh đầu hắn.


Hắn chờ đợi. Bốn bước... ba bước... hai bước...


Ngay khi mũi trảo sắt của Huyết Ưng chỉ còn cách dải băng quấn mắt đen của hắn nửa gang tay, Vô Nhãn bất ngờ hành động.


Hắn dùng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp trượt sát đất lướt thẳng người về phía trước, luồn qua gầm trảo sắt của đối thủ một cách phi thường. Đồng thời, tay trái hắn nắm chặt khúc gậy gai tự chế nứt nhẹ, dồn toàn bộ kình lực chân không Thính Phong Kiếm Ý còn lại vào đầu gậy, đâm thẳng cực nhanh theo một đường thẳng trung lộ.


"Phập!"


Đầu gậy trúc gai nhọn hoắt, thô mộc nhưng chứa kình lực chân không sắc lẹm, đâm thẳng xuyên qua yết hầu của Huyết Ưng dưới màn mưa xối xả.


Tiếng xương cổ họng vỡ vụn "khục" vang lên giòn giã giữa tiếng sấm rền.


Đôi mắt dưới mặt nạ máu của Huyết Ưng trợn trừng kinh hoàng, y không thể hiểu nổi làm thế nào một gã mù bị điếc tai bởi tiếng mưa lại có thể đâm trúng tử huyệt của y chính xác đến thế.


Thế nhưng, trước khi trút hơi thở cuối cùng, theo phản xạ co giật tự nhiên của cơ thể, bàn tay phải cầm song trảo tẩm độc của Huyết Ưng vẫn kịp quào mạnh một đường tàn độc xuống bả vai phải của Tiêu Vô Nhãn.


"Xoạt!"


Lưỡi trảo sắt găm sâu vào da thịt vai phải Vô Nhãn, máu độc màu đen sẫm từ trảo sắt của gã sát thủ đã kịp rỉ vào và lan rộng trong vết thương vai phải của hắn. Vô Nhãn nghiến chặt răng, giật mạnh gậy trúc ra khỏi cổ y. Xác của Huyết Ưng đổ gục xuống vũng bùn đen của Đầm lầy Chết Nhạn Môn, nước mưa xối xả nhanh chóng rửa trôi vết máu trên mặt bùn.


Vô Nhãn đứng lảo đảo giữa màn mưa lạnh, tay trái chống cây gậy gai nứt dọc xuống bùn để giữ thăng bằng. Cơn đau buốt nhói dữ dội từ bả vai phải bùng phát, chất độc màu đen bắt đầu lan rộng ra toàn bộ cánh tay phải, khiến cánh tay hắn hoàn toàn tê dại và buông thõng xuống vô lực. Hắn biết độc tố đang tiến sát vào tim, và hắn phải tìm cách giải độc khẩn cấp trong đêm mưa bão này trước khi quá muộn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!