Nhạc nềnTaohua

Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sương mù lạnh buốt mang theo mùi ẩm ướt của đá vôi xộc thẳng vào phế quản, dìm bước chân hắn vào bóng tối âm u của hang động.


Tiêu Vô Nhãn bước một bước dài, bàn chân trần vừa chạm vào thềm đá ẩm ướt của Động Sương Mù liền cảm thấy một cơn lạnh lẽo thấu xương truyền từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu. Không gian xung quanh hắn bỗng chốc phình to ra, nhưng lại bị lấp đầy bởi những luồng tạp âm hỗn loạn. Tiếng gió hú rít qua các kẽ đá vôi hẹp ở trần hang tạo ra những âm thanh u u, trầm đục, đan xen với tiếng nước nhỏ giọt "tách... tách..." vang vọng từ những hốc đá sâu không thấy đáy. Ma trận âm thanh này giống như một dàn sáo cổ khổng lồ đang điên cuồng gào rú, tàn phá màng nhĩ nhạy cảm của thiếu niên mù.


Hắn khẽ nhíu mày. Dải băng quấn mắt đen mới mà sư phụ Hoắc Thiết Sơn tự tay buộc lại vẫn còn thoang thoảng mùi vải thô mới và hương thảo dược thanh mát, giúp xoa dịu phần nào cơn đau nhức nhối từ vết sẹo bỏng cũ trên hai hốc mắt đã chết. Thế nhưng, thể xác của hắn lúc này đang ở giới hạn chịu đựng cực hạn. Mỗi nhịp thở sâu đều khiến lồng ngực bị rạn xương sườn nhói lên đau đớn, bả vai phải sưng tấy do trúng sỏi kình lực của sư phụ vẫn âm ỉ nóng rát, và lòng bàn tay phải thì chằng chịt những vết xước sâu rớm máu do gai tre đâm phải khi chế tác gậy.


Hắn nắm chặt cây Gậy Gai Tự Chế trong tay trái. Thân gậy bằng Phôi Trúc Bánh Tẻ già đanh, dẻo dai, bên ngoài được quết một lớp Nhựa Trúc Gai dẻo quánh bám mùi ngọt ngái, dính chặt vào những thớ da thịt rách nát của hắn. Cây gậy này chưa được đục lỗ sáo gió, cũng chưa được bọc đầu đồng thô ở gầm gậy. Đối với Vô Nhãn lúc này, nó chỉ là một khúc gỗ tre thô mộc, câm lặng, không thể giúp hắn định vị tầm rộng giữa ma trận gió hú của hang động.


"Đứng im đó làm gì? Sợ rồi sao, gã mù?"


Một giọng nói lầm lì, khàn đặc như tiếng đá cọ sát vang lên từ phía sâu trong bóng tối. Đó là Lão Thẩm, tiều phu già sống trên đỉnh Nhạn Môn Quan. Lão đứng khuất sau một tảng thạch nhũ lớn, vai đeo chiếc rìu sắt mòn vẹt, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào thiếu niên mù đang lảo đảo giữ thăng bằng.


"Lão Thẩm tiền bối," Vô Nhãn khẽ cúi đầu, giọng nói vẫn giữ được sự tĩnh lặng dù lồng ngực đang phập phồng đau đớn. "Sư phụ bảo con đến đây để nghe tiếng đá rơi."


"Hừ, Hoắc lão đầu lúc nào cũng thích làm khó người khác," Lão Thẩm khạc một búng nước trầu xuống đất, tiếng nước bọt va chạm vào đá ẩm phát ra âm thanh "bạch" nhỏ mà Vô Nhãn lập tức ghi nhận trong đầu. "Muốn nghe đá rơi trước hết phải biết đứng vững. Động Sương Mù này nền đá trơn trượt như bôi mỡ, thạch nhũ trên đầu thì nứt vỡ rụng xuống bất kỳ lúc nào. Kẻ mù nhấc chân cao để đi là tự tìm đường chết. Nhìn không thấy thì phải dùng chân mà cảm nhận mạch đất."


Chưa dứt lời, Lão Thẩm đột ngột vung tay. Lão nhặt một khúc gỗ mục dưới đất, ném mạnh nhắm thẳng vào cổ chân trái của Vô Nhãn.


"Xoạt!"


Tiếng gió rít của khúc gỗ mục rất nhỏ, bị tiếng gió hú của hang động che lấp gần như hoàn toàn. Thế nhưng, nhãn quan trận pháp bẩm sinh của Vô Nhãn đã kịp nhận ra luồng khí lưu thay đổi đột ngột ở tầm thấp. Hắn theo phản xạ tự nhiên của Thính Lực Vi Bộ, nhấc cao chân trái định nhảy lùi lại để tránh né.


Thế nhưng, ngay khi chân hắn vừa nhấc lên khỏi mặt đất quá một tấc, thăng bằng của cơ thể lập tức bị phá vỡ. Lòng bàn chân phải đang bám trên nền đá vôi phủ rêu trơn trượt bị trượt đi. Lồng ngực rạn sườn đau nhói khiến hắn mất lực.


"Bùm!"


Cả cơ thể Vô Nhãn ngã nhào về phía sau, chân sụt thẳng vào một hố bùn lún sũng nước khuất sau rặng cỏ lau ẩm ướt. Cú ngã mạnh khiến lồng ngực hắn như vỡ ra, máu từ vết thương cũ ở vai phải lại rỉ qua lớp áo vải thô xám. Lòng bàn chân trần của hắn va vào những cạnh đá vôi sắc nhọn dưới hố bùn, bị cứa rách rớm máu tươi đỏ sẫm.


"Ngu xuẩn!" Lão Thẩm đứng trên tảng đá cao, lạnh lùng quát lớn. "Ta đã bảo không được nhấc chân cao! Kẻ mù rời đất là mất gốc. Ngươi dùng gậy gõ đất để dò đường, nhưng nếu đất dưới chân ngươi sụt lún, gậy của ngươi có cứu được ngươi không? Phải dùng bộ pháp trượt sát đất, giữ cho lòng bàn chân luôn bám chặt vào mạch đá. Đó là Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp!"


Vô Nhãn nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt ở ngực và chân, chậm rãi dùng tay bấu vào vách đá trơn trượt để kéo cơ thể ra khỏi hố bùn lún. Hắn đứng thẳng dậy, dải băng quấn mắt đen ướt đẫm nước mưa và mồ hôi lạnh bám chặt vào trán. Hắn không hề mở miệng than vãn nửa lời, chỉ lặng lẽ cảm nhận dòng máu nóng đang chảy dọc theo gót chân trần xuống nền đá lạnh.


"Làm lại!" Lão Thẩm lại vung tay. Lần này lão ném liên tiếp ba khúc gỗ mục từ các hướng khác nhau nhắm vào chân Vô Nhãn.


Vô Nhãn hít một hơi sâu. Hắn hạ thấp trọng tâm cơ thể, hai đầu gối hơi chùng xuống, phân phối trọng lượng cơ thể đều lên hai lòng bàn chân trần. Lần này, hắn không nhấc chân lên nữa. Khi nghe thấy tiếng gió rít nhẹ của khúc gỗ mục đầu tiên bay tới bên phải, hắn trượt nhẹ gót chân phải sát mặt đất đá ẩm ướt, xoay người nghiêng một góc ba mươi độ.


Khúc gỗ mục sượt qua mắt cá chân hắn chỉ trong gang tấc. Lòng bàn chân trần cảm nhận được độ nhám của cát đá và luồng chấn động siêu nhỏ truyền qua mạch đá khi khúc gỗ rơi xuống đất.


"Tốt! Tiếp theo!" Lão Thẩm quát.


Khúc gỗ thứ hai và thứ ba bay tới cùng một lúc từ phía trước và bên hông trái. Vô Nhãn giữ vững tâm cảnh tĩnh lặng, loại bỏ nỗi sợ hãi bị đá sắc cứa rách chân. Hắn áp dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, trượt dài chân trái sát đất lùi lại nửa bước, đồng thời xoay nhẹ hông để chân phải trượt theo một đường vòng cung dẻo dai. Hai lòng bàn chân trần bám chặt vào đá ẩm như rễ tre già bám sâu vào lòng đất. Cả hai khúc gỗ mục đều bay hụt, đập mạnh vào vách hang phát ra tiếng "bộp bộp" khô khốc.


Thế nhưng, thử thách thực sự của Động Sương Mù không nằm ở những khúc gỗ mục của Lão Thẩm.


Cơn bão cát biên thùy Nhạn Môn Quan ngoài kia đang gào rú dữ dội nhất, đẩy những luồng gió xoáy cực mạnh luồn sâu vào trong hang. Áp lực không khí thay đổi đột ngột khiến trần hang đá vôi cổ xưa bị chấn động mạnh. Những khối thạch nhũ nhọn hoắt, tích tụ nước vôi ngàn năm, bắt đầu rạn nứt dưới sức ép của gió bão.


Vô Nhãn đứng im lặng giữa lòng hang. Tai hắn khẽ giật mạnh liên tục. Hắn nhận ra tiếng gió hú trong hang không phải là một chuỗi tạp âm hỗn loạn vô nghĩa, mà nó có một quy luật nhịp điệu riêng – giống như nhịp thở của một con quái thú khổng lồ. Hắn bắt đầu điều hòa hơi thở của mình, đồng bộ nhịp tim với tiếng gió rít để lọc bỏ những tạp âm không cần thiết, chỉ giữ lại những âm thanh thực tế chuyển động trong không gian.


Đây chính là ngưỡng đột phá hướng tới cảnh giới Thính Phong Nhãn Quan.


Đột nhiên, "rắc... rắc..."


Một tiếng nứt đá siêu nhỏ, mảnh dẻ như sợi chỉ nhưng sắc lạnh vang lên từ trần hang cao mười trượng, ngay phía trên đỉnh đầu Vô Nhãn. Tiếng nứt đá này hoàn toàn bị che lấp bởi tiếng gió hú rợn người, nhưng trong trí não của thiếu niên mù, nhãn quan trận pháp đã vẽ ra một đường chỉ sáng hướng thẳng từ trên xuống.


Một khối thạch nhũ nhọn hoắt nặng hơn chục cân, sắc bén như một mũi kiếm sắt ròng, đang rơi tự do với tốc độ cực nhanh nhắm thẳng vào đỉnh đầu hắn.


Vô Nhãn không thể né tránh bằng bộ pháp trượt đất kịp thời vì không gian xung quanh đầy rặng trúc gai nhọn hoắt. Hắn buộc phải đón đỡ.


Hắn vận chuyển chân khí nội gia dịu nhẹ nhưng dẻo dai dồn lên hai cánh tay, nắm chặt cây Gậy Gai Tự Chế vung mạnh lên đỉnh đầu theo một đường bán nguyệt phòng thủ.


"Rầm!"


Khối thạch nhũ nhọn hoắt đập thẳng vào thân gậy tre gai dẻo quánh. Lực va chạm tàn khốc của khối đá nặng ngàn cân rơi tự do chấn động mạnh mẽ. Thân tre Phôi Trúc Bánh Tẻ uốn cong hình cánh cung cực đại nhờ chất Nhựa Trúc Gai kết dính dẻo dai, triệt tiêu được phần lớn lực đập trực diện, hất nghiêng khối thạch nhũ bay sạt sang bên cạnh, vỡ tan tành trên nền đá vôi.


Thế nhưng, cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc.


Tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ thân gậy. Khúc tre già dẻo dai đã xuất hiện một vết nứt nhỏ dọc theo thớ gỗ sát đầu gậy. Đồng thời, phản lực kình cực lớn từ khối đá truyền ngược qua thân gậy, dội thẳng vào bả vai phải đang bị thương của Vô Nhãn.


"Khục!"


Vô Nhãn đau đớn rên rỉ, cả cơ thể bị chấn động mạnh lùi lại ba bước. Khớp vai phải của hắn phát ra tiếng kêu xương khớp lệch vị trí, hoàn toàn tê dại và buông thõng xuống vô lực. Hắn khuỵu gối xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xua đi cái lạnh buốt của sương độc trong hang.


Lão Thẩm vội vàng nhảy xuống từ tảng đá cao, chạy lại đỡ lấy hắn: "Tiểu tử! Khớp vai bị lệch rồi! Để ta bẻ lại!"


"Không cần... tiền bối," Vô Nhãn khàn giọng cản lại. Hắn dùng tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải, nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi ở môi, rồi bất ngờ dùng lực giật mạnh bả vai phải vào vách đá cứng bên cạnh.


"Rắc!"


Tiếng xương khớp va chạm giòn giã vang lên. Khớp vai phải bị lệch đã được hắn tự bẻ lại vị trí cũ bằng một ý chí sắt đá tột cùng. Gương mặt thiếu niên mù nhợt nhạt không còn một giọt máu, nhưng đôi môi hắn khẽ mỉm cười.


"Ngươi... đúng là một con quái vật điên cuồng," Lão Thẩm bàng hoàng nhìn thiếu niên mù, ánh mắt lộ rõ sự nể phục sâu sắc. "Nhưng cây gậy của ngươi đã bị nứt rồi. Nếu không tìm cách gia cố bằng bột huyền thạch bọc đồng gầm gậy, nhát chém tiếp theo của đại kiếm Triệu Hùng sẽ bẻ gãy nó dễ dàng."


Vô Nhãn gật đầu, hắn dùng tay sờ nhẹ dọc theo vết nứt nhỏ trên thân gậy mới, lòng dằn vặt lo lắng. Hắn biết mình cần phải nhanh chóng hoàn thiện vũ khí, bởi thời gian của tỷ tỷ Tiêu Tĩnh Anh không còn nhiều.


Lão Thẩm thở dài, lão đứng dậy nhìn ra phía cửa hang đá đầy sương mù dày đặc:


"Tiểu tử, có tin tức từ bên ngoài mang về. Triệu Hùng và đội phó tàn nhẫn Lý Bưu đang điên cuồng tra tấn dân làng Sương Khói Thôn để ép họ khai ra nơi ẩn náu của ngươi. Chúng đã phong tỏa toàn bộ Đầm lầy Chết Nhạn Môn, cắt đứt mọi con đường vượt biên sang Trung Nguyên. Ngươi không còn nhiều thời gian ẩn náu trong hang này đâu."


Nghe đến đó, lồng ngực Vô Nhãn thắt lại đau đớn. Nỗi phẫn nộ chính nghĩa bùng cháy dưới dải băng quấn mắt đen. Hắn không thể trốn tránh ở đây mãi trong khi dân làng đang phải chịu tội thay hắn, trong khi tỷ tỷ đang bị áp giải đi xa.


Hắn gượng đứng dậy bằng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp. Hai lòng bàn chân trần rớm máu bám chặt vào nền đá ẩm ướt, cảm nhận rõ ràng từng thớ đá cát chuyển động dưới chân. Hắn vung nhẹ cây gậy gai nứt nhẹ, bắt đầu thực hiện lại những bước đi trượt sát đất một cách uyển chuyển, nhẹ nhàng như một chiếc lá trôi trên mặt nước.


"Cộc... cộc..."


Tiếng gõ gậy của hắn không còn phát ra âm thanh khô khốc nữa, mà nó hòa nhịp hoàn hảo với tiếng gió hú của hang động.


Đột nhiên, "xoạt... lạo xạo..."


Một tiếng sỏi đá vỡ giòn vang lên dưới lòng bàn chân trần của Vô Nhãn. Không phải do hắn dẫm phải đá vôi rơi, mà là một luồng rung động lạ, sâu thẳm và mạnh mẽ, đang truyền ngược từ lòng đất sâu lên qua mạch đá cứng.


Luồng rung động này mang theo một nhịp điệu dồn dập, nặng nề và đầy sát khí – giống như tiếng vó ngựa của một đội kỵ binh lớn đang áp sát từ khoảng cách rất xa.


Vô Nhãn đứng bất động, đầu khẽ nghiêng đón nhận luồng chấn động đất đá. Đôi mắt mù dưới dải băng đen khẽ co rút lại.


"Chúng đến rồi," hắn thì thầm, giọng nói lạnh buốt như sương lạnh biên thùy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!