Bí Mật Động Sương Mù
Tiếng gõ gậy trúc vạn năm của Hoắc Thiết Sơn dập tắt ngọn lửa đuốc cuối cùng, dìm cả khu rừng trúc hoang vào bóng tối lạnh lẽo. Bóng đêm biên thùy Nhạn Môn Quan ập xuống như một tấm màn chàm dày đặc, nuốt chửng những tiếng gào thét hỗn loạn của toán lính tuần phòng dưới quyền Triệu Hùng. Trong khoảng không tối tăm ấy, thính giác nhạy bén của Tiêu Vô Nhãn vẫn nghe thấy tiếng xột soạt của những bước chân hoảng loạn, tiếng kim loại va chạm vào nhau khi lính gác mất phương hướng, và trên hết là tiếng thở dài trầm ấm nhưng đầy kình lực của sư phụ.
Một bàn tay thô ráp, chai sạn bám đầy mùi trà gừng ấm áp chộp lấy bả vai trái của Vô Nhãn. Không một lời nói, Hoắc Thiết Sơn nhấc bổng cơ thể gầy gò của hắn lên. Vô Nhãn chỉ cảm thấy cơ thể mình lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá khô trôi trên dòng nước lạnh. Gió bão cát rít gào bên tai, nhưng luồng kình lực bao quanh người sư phụ đã cản lại phần lớn những hạt cát nóng rát đang bay loạn xạ. Hướng di chuyển lắt léo, luồn qua những rặng trúc gai rậm rạp mà không hề chạm vào một chiếc lá nào. Từ phía sau bếp quán trà Thính Phong Hiên, tiếng khóc nghẹn ngào của cậu bé A Ngưu nhỏ dần, rồi hoàn toàn bị tiếng bão cát nuốt chửng.
Khi Hoắc Thiết Sơn đặt Vô Nhãn xuống, mùi ẩm ướt của đất đá rừng sâu và hương gừng dại giã nát xộc thẳng vào khứu giác của hắn. Họ đã ở sâu trong một hang đá hoang phế khuất sau vách núi phía nam Nhạn Môn Quan. Tiếng lửa bùng lên lách tách. Sư phụ đã lén nhóm một đống lửa nhỏ bằng củi trúc khô, hơi ấm tỏa ra xua đi cái lạnh buốt của đêm bão cát biên thùy.
"Nằm yên," giọng Hoắc Thiết Sơn lạnh lùng như đá tảng sa mạc.
Lão già mù ấn mạnh một ngón tay vào huyệt kiên ngung trên vai phải của Vô Nhãn. Một luồng chân khí nội gia dịu nhẹ nhưng nóng rực truyền vào, tạm thời đả thông các kinh mạch bị chấn động mạnh sau cú va chạm với đại kiếm của Triệu Hùng. Vô Nhãn rên rỉ một tiếng nhỏ, lồng ngực rạn xương sườn đau nhói theo từng nhịp thở. Lòng bàn tay phải của hắn, giờ đây đã được sư phụ rịt một lớp thảo dược giã nát lạnh buốt, da thịt co rúm lại đau đớn.
Hắn lần mò sang bên cạnh. Đầu ngón tay chạm vào hai khúc gỗ tre khô khốc, xơ xác bám đầy vết rỉ sắt đen sẫm. Đó là hai nửa của cây Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ – người bạn đồng hành duy nhất của hắn suốt mười năm qua, giờ đây chỉ còn là đống củi vụn nát.
Nỗi tuyệt vọng bỗng chốc dâng lên như nước thủy triều lạnh lẽo, bóp nghẹt tâm trí thiếu niên mười chín tuổi. Vô Nhãn siết chặt khúc tre gãy, những dằm gỗ nhọn hoắt đâm vào lớp băng gạc rỉ máu.
"Sư phụ... gậy đã gãy rồi," giọng hắn khản đặc, run rẩy đầy bất lực. "Con mù rồi. Kiếm thép của Triệu Hùng quá nhanh, quá nặng. Con không thể nhìn thấy đường kiếm để né tránh... Gậy trúc mộc mạc làm sao chống chọi được với thần binh sắt thép của danh môn?"
Một khoảng lặng đáng sợ bao trùm hang đá. Chỉ có tiếng củi tre cháy nổ lép bép và tiếng gió bão gào rú ngoài vách đá.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh buốt xé rách không khí xộc thẳng vào mặt Vô Nhãn.
"Xoạt!"
Đầu gậy trúc vạn năm của Hoắc Thiết Sơn vung lên nhanh như một tia chớp xám. Kình lực sắc bén lướt qua mặt Vô Nhãn, cắt đứt sợi dây buộc dải băng quấn mắt đen của hắn. Dải vải thô màu đen duy nhất do mẫu thân để lại rụng xuống đất cát. Đôi mắt mù lòa của Vô Nhãn, bám đầy vết sẹo bỏng cũ từ vụ cháy từ đường mười năm trước, lần đầu tiên bị phơi trần trước gió lạnh biên thùy.
"Nhìn xem! Ngươi muốn nhìn cái gì?" Giọng Hoắc Thiết Sơn vang lên như sấm nổ giữa hang đá tĩnh mịch. "Bằng hai hốc mắt đã chết này sao? Ngươi muốn dùng đôi mắt sáng để nhìn thấy kiếm lộ của đối thủ, rồi hèn nhát lùi bước trước sức nặng của sắt thép? Ngươi dằn vặt bản thân vì sự tàn phế, hay vì dã tâm phục hận của ngươi quá lớn nhưng thực lực lại quá hèn mọn?"
Vô Nhãn bàng hoàng, vết sẹo cũ trên mắt bị gió lạnh thổi qua gây đau nhói buốt tận tâm can. Hắn ôm lồng ngực rạn sườn, run rẩy đứng dậy: "Con... con không hèn mọn! Con chỉ muốn cứu tỷ tỷ! Nhưng không có mắt sáng, làm sao con tìm thấy kẽ hở của kiếm trận?"
"Đứng im đó!" Hoắc Thiết Sơn lạnh lùng quát.
Lão già mù lùi lại ba bước. Tiếng bước chân trượt sát đất của lão biến mất hoàn toàn. Vô Nhãn chỉ nghe thấy tiếng gió rít nhẹ của tà áo vải thô.
"Đỡ lấy!"
Hoắc Thiết Sơn vung tay. Một tiếng rít gió nhỏ sắc lẹm xé toạc không khí nhắm thẳng vào huyệt thái dương bên trái của Vô Nhãn.
Theo phản xạ tự nhiên của Thính Lực Vi Bộ, Vô Nhãn khẽ nghiêng đầu sang phải nửa phân. Một viên sỏi nhỏ sượt qua vành tai hắn, đập mạnh vào vách đá phía sau phát ra tiếng "bộp" giòn giã.
Chưa kịp định thần, tiếng rít gió thứ hai lại vang lên, nhắm thẳng vào huyệt chiên trung giữa ngực hắn. Vô Nhãn hạ thấp trọng tâm, áp dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp trượt gót chân sát đất lùi lại nửa bước. Viên sỏi thứ hai bay sượt qua lồng ngực đang đau nhức của hắn, cuốn theo luồng khí lưu lạnh buốt.
Nhưng ngay lập tức, tiếng rít gió thứ ba – viên sỏi cuối cùng – bắn tới với tốc độ nhanh gấp đôi, nhắm thẳng vào huyệt kiên ngung trên vai phải đang bị tổn thương kinh mạch của hắn.
Vô Nhãn hoảng loạn. Tâm trí hắn hỗn loạn bởi nỗi sợ hãi cái chết và sự tự ti phế nhân. Hắn vung nửa khúc gậy trúc gãy trên tay trái hòng đập tan viên sỏi. Thế nhưng, do lòng bàn tay phải rớm máu làm lệch hướng vận lực, đường vung gậy của hắn bị chậm nửa nhịp và lệch góc hoàn toàn.
"Cộc!"
Viên sỏi thứ ba găm thẳng vào bả vai phải của hắn. Kình lực thâm sâu chứa trong viên sỏi chấn động mạnh, khiến Vô Nhãn đau nhói buốt xương, nửa khúc gậy trúc gãy tuột khỏi tay rơi xuống đất cát. Hắn quỵ gối xuống nền hang ẩm ướt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt.
Hoắc Thiết Sơn bước lại gần, tiếng gậy trúc vạn năm gõ nhịp đều đặn xuống đất: "Cộc... cộc..."
"Né được hai viên, nhưng viên thứ ba lại dùng lực thô bạo để cản phá," giọng sư phụ trầm xuống, ẩn chứa sự thất vọng nhưng cũng đầy nghiêm khắc. "Mắt sáng nhìn thấy kiếm lộ, mắt mù nghe thấy tâm kiếm. Ngươi chưa tĩnh tâm, gậy làm sao thông? Ngươi cố dùng kình lực để đập tan viên sỏi thứ ba, nhưng tâm trí ngươi đã bị nỗi sợ hãi làm mờ đi thính giác bẩm sinh. Ngươi nghĩ Triệu Hùng mạnh vì thanh kiếm thép của gã, nhưng thực chất gã mạnh vì ngươi đã tự coi mình là kẻ yếu thế."
Vô Nhãn cúi đầu, hai tay bấu chặt vào đất cát lạnh giá. Lời răn dạy của sư phụ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm thức đang hỗn loạn của hắn. Đúng vậy, hắn đã quá phụ thuộc vào cây gậy cũ, đã quá sợ hãi khi nhìn thấy lưỡi kiếm thép chém gãy vũ khí của mình. Hắn đã quên mất triết lý sơ bộ của Tiêu gia: lấy tĩnh chế động, dùng nhãn quan trận pháp để cảm nhận nhịp thở của đất trời.
Hoắc Thiết Sơn cúi xuống, nhặt dải băng quấn mắt đen lên, chậm rãi buộc lại quanh đôi mắt mù cho đệ tử. Bàn tay thô ráp của lão khẽ vỗ nhẹ lên vai hắn:
"Những lỗ đục trên gậy trúc của ta... ngươi nghĩ chúng dùng để thổi nhạc sao?"
Vô Nhãn khẽ lắc đầu.
"Đó là Bí mật của gậy trúc đục lỗ mà tổ tiên Tiêu gia truyền lại," Hoắc Thiết Sơn thầm thì, giọng lão vang vọng trong hang đá như một bài đồng dao cổ xưa. "Khi ngươi vung gậy trong không khí, luồng gió đi qua các lỗ đục lệch nhịp sẽ tạo ra một tần số âm thanh chuẩn mực. Tần số này chính là mốc định vị thính giác của ngươi. Nó giống như một chiếc la bàn âm thanh, giúp ngươi đo lường khoảng cách, tốc độ và áp suất không khí xung quanh mà không cần dùng mắt. Nhưng cây gậy trúc thường của ngươi đã gãy vì nó không có cốt cách. Muốn đi tiếp trên giang hồ đầy rẫy kiếm trận thép nguội, ngươi phải tự tìm cốt cách cho cây gậy mới của mình."
Lão già mù chỉ tay về phía cửa hang đá, nơi gió bão đang gào rú dữ dội nhất:
"Men theo dòng suối cạn phía tây, vượt qua vách đá dựng đứng của đỉnh núi gió Nhạn Môn Quan, ngươi sẽ tìm thấy Động Sương Mù. Đó là một bí cảnh tự nhiên có cấu trúc thạch nhũ đón gió đặc biệt. Gió thổi qua đó tạo ra âm thanh như dàn sáo cổ, nhưng cũng đầy rẫy thạch nhũ sắc nhọn chực chờ rơi xuống. Ngươi phải tự mình vào Rừng Trúc Gai hoang dã, chọn lấy một khúc Phôi Trúc Bánh Tẻ dẻo dai nhất, dùng Nhựa Trúc Gai kết dính thớ tre, rồi một mình bước vào Động Sương Mù để thiền định Thính Phong. Khi nào tai ngươi nghe ra được nhịp thở của thạch nhũ rơi giữa tiếng gió hú hỗn loạn, lúc đó gậy mới của ngươi mới thực sự thông."
Vô Nhãn hít sâu một hơi dài, lồng ngực đau nhức khẽ phập phồng. Hắn cảm nhận được luồng khí lưu ấm áp từ đống lửa sưởi ấm vùng kinh mạch vai phải đang bị tổn thương. Sự tự ti phế nhân trong lòng hắn dần bị bẻ gãy, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá mới bùng cháy.
"Con hiểu rồi, sư phụ. Con sẽ đi."
Hắn nhặt đốc kiếm gỗ sồi – kỷ vật truyền dẫn rung động đất mà sư phụ để lại bên cạnh đống lửa – giắt chặt vào thắt lưng vải thô. Không có gậy trúc dẫn đường, hắn phải dùng đôi bàn tay trần bám vào vách đá ẩm ướt, chậm rãi bò ra khỏi hang đá hoang phế, dấn thân vào màn đêm bão cát lạnh lẽo.
***
Rừng Trúc Gai hoang dã nằm khuất sâu sau vách núi phía tây Sương Khói Thôn là một tử địa đối với người phàm. Những cây trúc gai già mọc san sát nhau, cành lá chằng chịt những chiếc gai nhọn hoắt như những lưỡi dao nhỏ găm đầy độc tố của đất cát biên thùy. Chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, gai nhọn sẽ đâm rách da thịt rỉ máu.
Tiêu Vô Nhãn đi chân trần lướt nhẹ trên bãi sỏi dẹt ẩm ướt sát mép suối cạn. Không có gậy trúc, hắn phải hạ thấp trọng tâm cơ thể, trượt nhẹ gót chân sát đất để cảm nhận độ rung của mạch đất đá dưới chân. Thính lực của hắn tập trung tối đa, phân tích tiếng xào xạc của lá trúc gai đung đưa trước gió bão để tránh né các cành gai nhọn hoắt hướng thẳng vào mặt.
"Xoạt... rắc..."
Một cành trúc gai bị gió xoáy thổi mạnh, bất ngờ đập thẳng vào vai trái của hắn. Vô Nhãn khẽ nghiêng người né tránh, nhưng gai nhọn vẫn kịp sượt qua vai áo vải thô, rạch một đường dài rớm máu đỏ sẫm. Hắn không hề dừng lại, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi nhựa tre già ngai ngái, nồng nặc lẫn trong mùi cát bụi nóng rát.
Hắn quỳ xuống, dùng đôi bàn tay trần sờ dọc theo các gốc tre già bám đầy rêu đá.
Đây rồi. Lòng bàn tay hắn chạm vào một thớ tre mịn nhưng đanh cứng như thép nguội, đường kính khoảng một tấc, dẻo dai tột cùng. Đó chính là Phôi Trúc Bánh Tẻ – loại tre già ngâm muối mỏ tự nhiên dưới đáy khe nứt địa hình sâu hun hút, có thớ gỗ khít khao giúp truyền dẫn rung động âm thanh hoàn hảo.
Vô Nhãn vận kình lực tay trái, dùng đốc kiếm gỗ sồi chặt mạnh vào gốc tre. Tiếng "bộp... bộp" khô khốc vang lên đều đặn. Sau mười nhát chặt chuẩn xác vào cùng một điểm thắt, khúc tre già ngã xuống. Hắn dùng tay tước bỏ những cành gai nhọn hoắt, mặc cho gai đâm vào lòng bàn tay rớm máu đỏ. Máu tươi của hắn thấm vào thớ tre khô khốc, hòa quyện với mùi nhựa trúc gai dẻo quánh, nóng hổi rỉ ra từ gốc tre bị sét đánh lân cận.
Hắn dùng Nhựa Trúc Gai dẻo quánh bôi đều lên các thớ tre rỗng và các vết nứt nhỏ li ti trên thân gậy mới chế tạo. Chất nhựa tự nhiên kết dính cực mạnh nhanh chóng se lại dưới sức nóng của lòng bàn tay hắn, tạo thành một lớp màng bảo vệ dẻo dai ngăn nước mưa và cát bụi xâm nhập làm mục thớ gỗ.
Mang theo cây gậy gai chưa mài sắc gầm gậy, Vô Nhãn chậm rãi leo lên vách đá dựng đứng khuất sau đỉnh núi gió Nhạn Môn Quan. Áp lực âm thanh từ bão cát thổi mạnh từ vực thẳm Hắc Phong dội thẳng vào màng nhĩ hắn, tạo ra những tiếng ù u nhức óc cực hạn. Khớp xương chân hắn bị lệch nhẹ do phải gồng mình chống đỡ cơ thể trước những luồng gió xoáy dữ dội.
Nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết, Động Sương Mù đang ở ngay phía trước.
Bước chân vào hang sương mù dày đặc, Vô Nhãn ngửi thấy mùi ẩm ướt của đá vôi và tiếng gió hú rợn người rít qua các kẽ đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!