Nhạc nềnTaohua

Trúc Chiêu Đoạn Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng then cửa gỗ sến rên rĩ dưới sức đập bạo liệt của đốc đao sắt. Gió đêm Nhạn Môn Quan gào rú qua khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi cát bụi nồng nặc. Mỗi tiếng đập mạnh như nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Tiêu Vô Nhãn.


Hắn vẫn quỳ trên nền đất lạnh, hai tay nâng niu cây Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ đã nứt dọc một đường dài từ thân dưới lên sát cán. Lòng bàn tay phải của hắn, vốn đã rách da rớm máu sau trận chiến với Vương Đại Hổ ở Sương Khói Thôn, giờ đây lại nhói lên đau buốt. Máu tươi rỉ ra, thấm vào những thớ tre khô khốc, nhuộm một vệt đỏ sẫm tàn nhẫn.


"Mở cửa! Lính tuần phòng Nhạn Môn Quan kiểm tra lậu! Kẻ nào trì hoãn sẽ bị khép tội che giấu nghịch tặc!"


Tiếng quát tháo hống hách ngoài cửa chính lấn át cả tiếng bão cát. Vô Nhãn nghe ra tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, tiếng vó ngựa chiến dậm chân bồn chồn ngoài sân cát. Hơn mười tên. Thính Lực Vi Bộ của hắn đang hoạt động cực hạn, phân tích từng dao động nhỏ nhất truyền qua lòng đất ẩm.


Sư phụ Hoắc Thiết Sơn vẫn đứng lặng như một pho tượng đá cổ bên cạnh bàn trà. Dải băng đen quấn trên mắt lão không một nếp nhăn dao động. Lão khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như mây khói nhưng chứa đựng luồng kình lực dịu nhẹ, lướt qua bả vai Vô Nhãn, tạm thời xoa dịu cơn đau buốt ở cổ tay phải sưng tấy của hắn.


"Đứng dậy đi," Hoắc Thiết Sơn thì thầm, giọng lão trầm tĩnh đến lạ lùng. "Đưa thằng bé vào buồng trong. Để ta lo."


Vô Nhãn nghiến răng, khẽ gật đầu. Hắn lướt đi không tiếng động bằng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, bế xốc A Ngưu đang sốt cao mê man từ phản gỗ vào sâu trong mật thất sau bếp. Cơ thể cậu bé nóng như một hòn than nung, hơi thở khè khè sặc mùi tro tàn sa mạc. Vết bỏng nhiễm trùng trên lưng cậu cần được điều trị gấp, nhưng lúc này, tử thần đang gõ cửa Thính Phong Hiên.


"Rắc!"


Cánh cửa chính của quán trà rốt cuộc không chịu nổi sức đập, then gỗ gãy đôi, bắn ra những mảnh vụn văng tung tóe. Một luồng gió bão mang theo cát vàng ùa vào phòng, thổi tắt ngọn đèn dầu tù mù trên bàn. Trong bóng tối hỗn loạn, tiếng bước chân giáp sắt nặng nề nện xuống sàn gỗ vang lên dồn dập.


"Lũ mù điếc! Canh tối thế này mà không mở cửa, muốn chết sao?"


Kẻ vừa bước vào có giọng nói trầm khàn, hơi thở dài và nặng nề của một kẻ luyện nội công cương mãnh. Vô Nhãn nấp sau bức màn vải thô ở gian sau, lập tức nhận diện được kẻ dẫn đầu: Đội trưởng tuần tra Triệu Hùng.


Triệu Hùng mặc giáp da rách vai bám đầy bụi đường, ánh mắt tàn nhẫn như chim ưng lùng mồi quét qua gian phòng tối tăm. Gã không thèm nhìn lão già mù Hoắc Thiết Sơn đang đứng bất động, mà ra lệnh cho thuộc hạ lục soát khắp nơi.


"Đội trưởng Triệu đêm muộn ghé thăm quán trà nghèo, không biết có việc gì chỉ giáo?" Hoắc Thiết Sơn chậm rãi nói, tay vẫn cầm chiếc ấm đất nung rót một dòng nước trà gừng nóng hổi vào chén. Dòng nước chảy đều, không lệch một giọt, mùi trà gừng cay nồng bốc lên làm loãng đi mùi sát khí trong phòng.


Triệu Hùng cười lạnh, bước chân gã nặng nề nện xuống sàn gỗ, tiến sát lại bàn trà. "Lão già mù, bớt giả vờ giả vịt đi. Sương Khói Thôn vừa bị thiêu rụi, Vương Đại Hổ bị một gã mù dùng gậy trúc đập nát xương bánh chè. Tào binh đầu đã phát lệnh phong tỏa toàn ải. Có kẻ báo cáo nhìn thấy một gã mù cõng theo một đứa trẻ chạy về hướng này."


Nói đoạn, Triệu Hùng đột ngột vung tay. Thanh kiếm sắt tinh luyện có rãnh máu sâu bên hông gã bật ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng lạnh chém sạt qua mặt bàn trà, chẻ đôi chén trà gừng của Hoắc Thiết Sơn làm hai nửa hoàn mỹ.


"Nói! Tên tiểu tử mù đó đang ở đâu?"


Hoắc Thiết Sơn vẫn không né tránh, luồng gió kiếm chỉ cách dải băng quấn mắt của lão nửa phân. Lão khẽ thở dài: "Nơi này chỉ có hai lão già mù nương tựa lẫn nhau, làm gì có tiểu tử nào."


"Hừ, lão già ngoan cố!" Triệu Hùng híp mắt lại. Gã cúi xuống, mũi kiếm sắt rà sát mặt đất gỗ. Đột nhiên, ánh mắt gã dừng lại ở những vệt nước ẩm ướt pha lẫn tro bụi đen sẫm kéo dài từ cửa sau dẫn vào gian bếp. Đó là dấu vết rơm rách từ xe rơm của Lưu Lão Ngũ và tàn tro bám trên người A Ngưu.


"Mùi tro tàn Sương Khói Thôn... vẫn còn thơm lắm," Triệu Hùng cười man rợ. Gã vung kiếm chỉ thẳng vào bức màn vải dẫn ra gian sau. "Khám xét gian sau cho ta! Kẻ nào chống cự, giết không tha!"


Biết không thể trốn tránh được nữa, Vô Nhãn siết chặt cây gậy trúc nứt dọc trong tay trái. Hắn biết, nếu để chúng xông vào gian sau, tính mạng của A Ngưu đang hôn mê và cả sư phụ sẽ bị đe dọa. Hắn không muốn Thính Phong Hiên – mảnh đất yên bình cuối cùng – bị san phẳng.


"Vút!"


Bức màn vải thô bất ngờ bị vạch đôi. Một bóng xám gầy gò lướt ra nhanh như một tia chớp xám giữa màn đêm. Vô Nhãn không dùng tay phải đang bị thương tổn kinh mạch, hắn cầm gậy bằng tay trái, rê nhẹ đầu đồng bọc gầm gậy sát mặt đất để định vị.


"Nghịch tặc đây rồi!" Triệu Hùng hét lớn, mắt gã sáng lên khi nhìn thấy dải băng đen quấn mắt của Vô Nhãn và vết sẹo bỏng cũ lộ ra dưới ánh đuốc chập chờn của lính tuần gác. Đặc biệt, gã nhận diện được vết sẹo dài hình vảy cá trên mu bàn tay trái của Vô Nhãn – vết tích từ vụ hỏa hoạn phủ Tiêu thị mười năm trước mà quan phủ luôn lùng sục.


"Bắt lấy nó!"


Hai tên đệ tử chấp pháp vung kiếm sắt chém ngang hông Vô Nhãn. Nhưng với Thính Lực Vi Bộ, Vô Nhãn nghe ra tiếng rít gió của lưỡi kiếm từ khoảng cách ba bước chân. Hắn uốn cong người, áp dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp trượt sát đất né tránh đường kiếm trong gang tấc. Thân gậy trúc vung lên, phát ra tiếng sáo gió u u nhẹ nhàng từ các lỗ đục lệch nhịp, làm nhiễu loạn khả năng phán đoán hướng đi của hai tên lính gác. Hắn gõ nhẹ đầu gậy vào khớp gối của chúng, khiến hai tên quỵ xuống đau đớn.


"Đồ khốn!" Triệu Hùng nóng mặt. Gã vung đại kiếm chém mạnh một đường bán nguyệt hòng chặt đứt đôi người Vô Nhãn.


Vô Nhãn không đón đỡ. Hắn biết cây gậy của mình đã nứt sâu, đỡ trực diện kiếm sắt tinh luyện là tự sát. Hắn xoay người lách qua khe cửa đổ nát, lao thẳng ra ngoài sân cát bão đang gào rú.


"Triệu Hùng! Muốn lấy đầu ta thì đuổi theo!" Vô Nhãn hét lớn, giọng nói vang vọng giữa màn đêm cát bụi. Hắn chủ động dẫn dụ Triệu Hùng và toán lính tránh xa quán trà, hướng thẳng về phía khu rừng trúc hoang lân cận.


"Đuổi theo! Không được để nó thoát vào rừng!" Triệu Hùng điên cuồng thúc ngựa, toán đệ tử chấp pháp cầm đuốc rầm rập đuổi theo sau.


Trong quán trà tối tăm, Hoắc Thiết Sơn đứng im lặng lắng nghe tiếng bước chân xa dần. Lão khẽ thở dài, tay siết chặt cây gậy trúc vạn năm của mình, bóng lão đổ dài trên vách tường bám đầy tro bụi.


***


Khu rừng trúc hoang bên rìa Nhạn Môn Quan ngập trong bão cát dữ dội. Những thân tre già đập vào nhau tạo nên những tiếng kêu răng rắc hỗn loạn, lá tre bay xào xạc che lấp mọi lối đi. Đối với người mắt sáng, nơi này là một mê cung tối tăm đầy rẫy nguy hiểm; nhưng đối với Tiêu Vô Nhãn, rừng trúc là sân nhà.


Hắn trượt đi giữa những gốc tre gai nhọn hoắt, Thính Phong Quyết hoạt động hết công suất để lọc bỏ tiếng gió bão gào rú, chỉ giữ lại tiếng bước chân dẫm lên lá khô của truy binh.


"Rào!"


Triệu Hùng thúc ngựa xông thẳng vào rừng trúc, ánh đuốc trên tay toán lính quét qua những thân tre xám xịt. Gã nhảy xuống ngựa, thanh đại kiếm trong tay rít lên những tiếng u u lạnh lẽo. Gã là cao thủ Ngoại kình đỉnh phong, đao pháp Thanh Phong cương mãnh và tật phong bộ pháp giúp gã di chuyển cực nhanh trên địa hình rừng núi.


"Tiểu tử mù! Ngươi chạy không thoát đâu!" Triệu Hùng quát lớn, tai gã khẽ động đậy nghe ngóng tiếng gậy trúc gõ đất của Vô Nhãn.


Vô Nhãn đứng khuất sau một gốc tre già cách đó mười bước chân. Hắn biết cánh tay phải của mình đang sưng tấy không thể dùng lực, lòng bàn tay rách da vẫn đang rỉ máu nóng rát. Hơn nữa, cây Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ trên tay trái hắn đã nứt dọc nghiêm trọng. Hắn chỉ có một cơ hội duy nhất: dùng Trúc Kình Nhu Thuật để hóa giải lực chém của Triệu Hùng, sau đó áp sát tước vũ khí của y.


"Xoạt!"


Triệu Hùng bất ngờ xoay người chém mạnh một kiếm ngang tầm ngực nhắm thẳng vào gốc tre nơi Vô Nhãn đang ẩn nấp. Kiếm khí cương mãnh chém đứt đôi thân tre già đường kính ba tấc như chém một sợi bún.


Vô Nhãn nghe tiếng gió kiếm rít chói tai, lập tức ngửa người ra sau ba mươi độ, né tránh lưỡi kiếm sắc bén chỉ trong sợi tóc. Hắn dùng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp lướt nhanh ra khoảng đất trống giữa rừng trúc hoang.


"Chạy đi đâu!"


Triệu Hùng gầm lên, gã vọt tới như một con mãnh thú sa mạc. Gã vung đại kiếm chém mạnh từ trên xuống, một chiêu "Thanh Phong Khai Sơn" cương mãnh tột cùng. Kiếm khí chẻ đôi màn đêm, tạo ra tiếng rít u u chói tai dội thẳng vào màng nhĩ Vô Nhãn.


Vô Nhãn không thể né tránh được nữa do khoảng đất trống không có vật che chắn. Hắn cắn chặt răng vận dụng Thính Phong Quyết để xác định chính xác góc rơi của lưỡi kiếm. Hắn vung cây Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ bằng cả hai tay, dù lòng bàn tay phải đau nhói như bị lửa đốt.


Hắn áp dụng Trúc Kình Nhu Thuật, nghiêng thân gậy trúc một góc bốn mươi lăm độ để đón đỡ lưỡi kiếm đang chém xuống.


"Két... két..."


Tiếng kim loại miết mạnh vào cật tre già vang lên chói tai. Lưỡi kiếm thép sắc bén trượt dọc theo thân gậy trúc dẻo dai. Nhờ góc nghiêng bốn mươi lăm độ, Vô Nhãn uốn cong thân gậy trúc hình cánh cung, triệt tiêu được phần lớn cương kình bạo liệt của Triệu Hùng.


Thế nhưng, gã đội trưởng tuần tra không phải là hạng tầm thường như Vương Đại Hổ. Triệu Hùng cười lạnh khi thấy gậy trúc của đối thủ bị uốn cong. Gã vận mười phần Ngoại kình vào cánh tay, đè nặng sống kiếm xuống.


"Ầm!"


Kình lực thép nguội tàn bạo truyền qua thân gậy, dội thẳng vào lòng bàn tay đang rách da của Vô Nhãn. Cơn đau tột cùng bùng phát, da thịt lòng bàn tay phải của hắn bị rách sâu thêm, máu tươi phun ra ướt đẫm cả thân tre. Khớp vai phải bị chấn động mạnh truyền lên một luồng lực chấn thương kinh mạch buốt nhói.


"Hự!" Vô Nhãn rên rỉ một tiếng đau đớn, cơ thể bị đẩy lùi ba bước trên cát bụi.


"Gậy trúc rách nát mà đòi chống lại kiếm thép tốt của ta sao? Chết đi!" Triệu Hùng hét lớn, gã xoay người vung kiếm chém xéo một đường tàn độc nhắm vào lồng ngực Vô Nhãn.


Vô Nhãn cố nén cơn đau buốt ở vai phải, hắn xoay người vung gậy nhắm thẳng vào cổ tay phải của Triệu Hùng hòng tước vũ khí của gã như cách hắn đã làm với Đại Hổ. Đường gậy đâm thẳng nhanh như chớp, phát ra tiếng sáo gió u u rợn người.


Nhưng cây gậy trúc của hắn đã quá giòn do bão cát mài mòn mười năm qua, vết nứt dọc thân dưới đã lan rộng đến mức không thể truyền dẫn kình lực hoàn hảo được nữa. Khi đầu gậy chuẩn bị chạm vào cổ tay Triệu Hùng, nhu kình phản chấn bị nghẽn lại giữa chừng.


Triệu Hùng cười lạnh, gã không thèm né tránh đường đâm của gậy trúc. Gã xoay nhẹ sống kiếm nặng nề, dùng bản rộng của lưỡi kiếm bọc thép đập mạnh một cú chí mạng vào thân gậy trúc đang nứt nẻ.


"Rắc! Đoàng!"


Một tiếng nổ khô khốc vang lên giữa rừng hoang dã.


Cây Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ – vũ khí duy nhất, người bạn đồng hành mười năm qua của Tiêu Vô Nhãn – không chịu nổi sức đập tàn bạo của thép tinh luyện, chính thức gãy đôi hoàn toàn. Những mảnh vụn tre xanh văng tung tóe dưới ánh lửa đuốc chập chờn.


Lực đập quá mạnh từ sống kiếm của Triệu Hùng tiếp tục lao tới, nện thẳng vào lồng ngực Vô Nhãn.


"Bộp!"


Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Vô Nhãn cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân nện trúng, xương sườn rạn nứt đau đớn tột cùng. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể gầy gò bị đánh bay ra xa năm trượng, đập mạnh vào một gốc tre gai rồi ngã quỵ xuống đất cát sa mạc hoang vu.


Cơn mưa cát nóng rát dội xuống khuôn mặt nhợt nhạt của hắn. Dải băng quấn mắt màu đen bị gió bão thổi bay mất một góc, để lộ vết sẹo bỏng cũ rớm máu đỏ sẫm.


Thân gậy trúc gãy đôi rơi xuống đất cát, Vô Nhãn ôm lồng ngực rớm máu nhìn bóng tối vô định, nhận ra giới hạn tàn khốc của phế nhân.


Không có gậy trúc dẫn đường, thế giới của hắn lập tức rơi vào một khoảng không hỗn loạn, mất phương hướng hoàn toàn. Tiếng gió bão cát gào rú xung quanh giờ đây không còn là bản đồ âm thanh nữa, mà là những tiếng gầm vang dội tàn phá màng nhĩ nhạy cảm của hắn. Hắn cố gắng gượng dậy nhưng cánh tay phải sưng tấy và kinh mạch vai bị tổn thương nặng nề khiến hắn không thể nhấc nổi cơ thể.


"Ha ha ha! Lão già Hoắc Thiết Sơn luôn tự hào về kỹ thuật phá trận của ngươi, hóa ra chỉ là một trò hề!" Triệu Hùng chậm rãi bước tới, lưỡi kiếm sắt ròng rã nhỏ máu tươi xuống cát nóng, mũi kiếm sắc lạnh chỉ thẳng vào yết hầu Vô Nhãn. "Hôm nay, ta sẽ lấy đầu ngươi dâng cho Thanh Phong Kiếm Trang để nhận thưởng mười vạn lượng bạc!"


Toán đệ tử chấp pháp vây quanh cười man rợ, ngọn đuốc trên tay chúng tỏa ra sức nóng bỏng rát phả vào khuôn mặt bất lực của thiếu niên mù.


Giữa khoảnh khắc sinh tử cận kề, khi lưỡi kiếm của Triệu Hùng chuẩn bị hạ xuống...


"Vút! Vút! Vút!"


Một chuỗi tiếng rít gió xé toạc màn đêm cát bụi vang lên từ sâu trong rừng trúc hoang. Đó không phải là tiếng kiếm rít, mà là tiếng những viên sỏi nhỏ được phóng đi với kình lực nội gia vô cùng thâm thâm hậu, xuyên qua không khí tạo ra những vệt sáng mờ nhạt.


"Bộp! Bộp! Khục!"


Ba viên sỏi nhỏ bắn trúng cổ tay phải, khớp gối trái và ngực của Triệu Hùng với độ chính xác tuyệt đối. Kình lực thâm sâu chứa trong sỏi đá chấn động mạnh, khiến thanh đại kiếm trong tay Triệu Hùng văng ra xa, gã béo phệ khuỵu gối xuống đất cát gầm rú đau đớn.


"Kẻ nào?! Đứa nào dám đánh lén tuần phòng quân?!" Triệu Hùng hét lớn, mắt gã đảo liên tục tìm kiếm trong màn sương cát mịt mù.


Một tiếng gõ gậy trúc quen thuộc vang lên đều đặn từ hướng lối mòn rừng sâu: "Cộc... cộc... cộc..."


Tiếng gõ gậy trầm ấm, uy nghiêm lấn át cả tiếng bão cát gào rú, mang theo một luồng kình lực vô hình làm dập tắt ngọn đuốc trên tay toán lính tuần phòng, dồn cả khu rừng trúc vào bóng tối tĩnh lặng tuyệt đối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!