Nhạc nềnTaohua

Lưới Tuần Tra Khép Chặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa tuần tra dồn dập như sấm đánh bên tai, cắt đứt tiếng cười điên cuồng của gã ác bá gục ngã dưới đất.


Tiêu Vô Nhãn không thèm bận tâm đến những lời rủa sả của Vương Đại Hổ. Trong bóng tối vĩnh cửu dưới dải băng quấn mắt màu đen, thế giới của hắn được dệt bằng vô vàn tần số rung động. Hắn khẽ nghiêng tai, huyệt thính hội động đậy đón nhận luồng gió đêm đang rít qua những khe đá hẹp của Nhạn Môn Quan. Tiếng vó ngựa sắt nện xuống mặt đất đá khô cằn vang lên từ khoảng cách hai dặm về phía Tây Nam, nhịp điệu dồn dập, đều đặn và nặng nề. Đó không phải là kỵ binh giang hồ lỏng lẻo, mà là đội tuần phòng chính quy của quan phủ đồn trú.


"Đi thôi, A Ngưu."


Vô Nhãn khẽ cúi người, kéo cánh tay nhỏ gầy của cậu bé mồ côi đặt lên vai mình. A Ngưu nén một tiếng rên rỉ đau đớn. Cậu bé vừa thoát khỏi đống đổ nát của Sương Khói Thôn, cơ thể bám đầy tro nóng, da thịt ở lưng và cánh tay bị bỏng nhẹ do tàn lửa, hơi thở khè khè vì hít phải khói độc.


"Ca ca... gã đó..." A Ngưu thì thào, giọng run rẩy chỉ về phía Vương Đại Hổ đang quằn quại ôm lấy khớp gối trái vỡ nát.


"Lực lượng chấp pháp của Kiếm Trang cấu kết với quan binh sắp phong tỏa toàn bộ khu vực này." Giọng Vô Nhãn trầm tĩnh như nước hồ thu, không một gợn sóng sợ hãi hay hận thù. "Chúng ta không có thời gian."


Hắn xốc A Ngưu lên lưng. Sức nặng của cậu bé mười bốn tuổi không quá lớn, nhưng lòng bàn tay phải của Vô Nhãn đang rách da rớm máu sau cú va chạm với đao thép của Đại Hổ. Cổ tay phải sưng tấy truyền lên những cơn đau buốt nhói theo từng nhịp tim đập. Hắn nắm chặt cây Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ bằng tay trái, đầu đồng bọc gầm gậy khẽ rê sát mặt đất cát, dẫn đường cho hai bóng người cô độc lướt vào bóng tối của rừng hoang biên giới.


Phía sau họ, Sương Khói Thôn chỉ còn là một đống tro tàn đỏ rực dưới bầu trời đêm hoang mạc. Gió biên thùy thổi mạnh, cuốn theo tàn tro và bụi cát, che lấp đi những dấu chân trần vội vã.


***


Cuộc vây quét Nhạn Môn Quan đã bắt đầu sớm hơn Vô Nhãn tưởng tượng.


Tào binh đầu – chỉ huy quân đồn trú Nhạn Môn Quan, kẻ béo phệ nổi tiếng tham lam và ác độc – sau khi nhận một túi tiền đầy vàng hối lộ từ Thanh Phong Kiếm Trang đã lập tức phát lệnh phong tỏa toàn bộ cửa ải. Lệnh truy nã được truyền đi khắp nơi: tất cả người mù mang gậy trúc trong vùng đều bị coi là nghịch tặc cấu kết với phiến quân mỏ quặng, gặp là bắt giữ, chống cự là giết không tha.


Đêm biên ải lạnh buốt xương tủy. Vô Nhãn cõng A Ngưu luồn lách qua những lối mòn hiểm trở mà chỉ có những tiều phu già mới biết. Hắn không thể đi đường lộ chính, bởi tiếng giáp sắt va chạm của các toán lính tuần tra ở đó quá dày đặc, tạo nên những tiếng vang dội liên tục vào vách đá, hoàn toàn che khuất thính giác định vị của hắn.


"Khục... khục..." A Ngưu trên lưng hắn khẽ ho khan. Hơi thở của cậu bé càng lúc càng nóng rực phả vào cổ Vô Nhãn. Vết bỏng trên lưng cậu bé bắt đầu nhiễm trùng do bụi cát sa mạc bám vào, cơn sốt cao ập đến khiến cơ thể nhỏ bé run rẩy liên hồi.


"Ráng chịu đựng một chút, A Ngưu. Sắp đến quán trà rồi." Vô Nhãn thì thầm, bước chân vẫn trượt sát mặt đất không một tiếng động. Hắn đang áp dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, phân phối trọng lượng cơ thể đều lên lòng bàn chân để cảm nhận chấn động của đất đá, tránh né những hố sụt ngầm.


Đột nhiên, Vô Nhãn đứng khựng lại bên cạnh một rặng trúc gai rậm rạp sát bờ suối cạn.


"Khịt... khịt..."


Một tiếng khịt mũi đặc trưng của loài dã thú lọt vào tai hắn. Từ phía bờ suối cạn cách đó năm mươi bước, tiếng móng vuốt cào nhẹ lên sỏi đá vang lên đều đặn. Đó là chó săn của quân tuần phòng. Giống chó săn Nhạn Môn được huấn luyện đặc biệt để ngửi mùi máu hôi và tro tàn. Lòng bàn tay rớm máu của Vô Nhãn và vết thương của A Ngưu chính là chiếc mồi nhử sống động nhất trong đêm tối.


"Có tiếng động! Hướng bên kia suối!" Tiếng một tên lính tuần tra quát lớn, kèm theo tiếng xích sắt lách cách trên bộ giáp sắt lỏng lẻo.


Vô Nhãn khẽ nhíu mày. Thính Lực Vi Bộ của hắn hoạt động cực hạn. Hắn nghe thấy tiếng vó ngựa của Tào binh đầu đang thong thả đi sau đội chó săn. Quy tắc tuần tra Nhạn Môn hiện lên trong đầu hắn: mỗi toán tuần tra gồm năm tên lính gác và một con chó săn, di chuyển theo chu kỳ mười phút đổi ca trực dọc theo bờ suối cạn này để khóa chặt lối vào Thính Phong Hiên.


"A Ngưu, túi sỏi." Vô Nhãn khẽ nói.


A Ngưu dù đang sốt cao mê man nhưng nghe thấy tiếng gọi liền tỉnh táo phần nào. Cậu bé run rẩy thò tay vào chiếc túi vải gai bên hông, bốc ra một nắm sỏi dẹt – đây là những viên sỏi định âm mà cậu vẫn thường nhặt dưới suối cho ca ca.


"Ném về hướng rặng đá phía Đông, dùng hết sức." Vô Nhãn thì thầm.


A Ngưu nghiến chặt răng nén đau, vung cánh tay gầy gò ném mạnh nắm sỏi về phía rặng đá cách bờ suối ba mươi bước.


"Lạch cạch! Xoảng!"


Tiếng sỏi va chạm giòn giã vào đá tảng vang lên trong đêm tĩnh mịch. Con chó săn lập tức sủa vang, giật mạnh dây xích kéo tên lính gác lao về hướng rặng đá phía Đông.


"Nghịch tặc ở bên kia! Đuổi theo!" Tiếng vó ngựa dồn dập đuổi theo hướng tiếng động.


Nhân lúc kẻ địch bị đánh lạc hướng, Vô Nhãn lập tức hành động. Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị lướt qua lòng suối cạn, Tào binh đầu bất ngờ thúc ngựa rẽ ngang. Ngọn đuốc trên tay gã quét một vòng rộng, ánh lửa đỏ rực rọi thẳng vào rặng trúc gai nơi Vô Nhãn đang ẩn nấp. Sức nóng của ngọn đuốc sượt qua dải băng quấn mắt màu đen của hắn, mang theo mùi dầu thông cháy khét lẹt.


Vô Nhãn nín thở hoàn toàn. Hắn áp sát lưng và cơ thể cõng A Ngưu vào vách đá ẩm ướt, lạnh ngắt sát rặng trúc. Bí thuật Quy Tức Công sơ bộ được vận hành, hắn tạm ngưng nhịp thở, ép nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu để triệt tiêu hoàn toàn nhiệt độ cơ thể và tiếng động mạch đập. Thân thể hắn như hòa làm một với khối đá lạnh lẽo của biên cương.


Tào binh đầu dừng ngựa sát rặng trúc gai chỉ trong khoảng cách năm bước chân. Tiếng thở phì phò của con ngựa chiến và mùi rượu nồng nặc từ miệng gã béo phệ phả ra rõ mồn một. Gã nheo mắt nhìn vào bụi trúc tối tăm, tay đặt lên chuôi đao ngự dụng hăm dọa.


Tĩnh lặng.


Một nhịp thở.


Hai nhịp thở.


Không tìm thấy gì ngoài rặng trúc gai im lìm dưới gió đêm, Tào binh đầu hậm hực nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi thúc ngựa bỏ đi theo hướng con chó săn đang sủa.


Khi tiếng vó ngựa đã đi xa ngoài phạm vi mười bước, Vô Nhãn mới khẽ thở ra một hơi dài lạnh buốt. Khói bụi nóng từ ngọn đuốc lúc nãy đã lọt vào phế quản khiến lồng ngực hắn đau rát như bị kim châm. Cơ thể hắn rã rời, bả vai phải sưng tấy do phải cõng nặng di chuyển liên tục dưới áp lực tinh thần cực hạn. Hắn cắn chặt môi, dùng gậy trúc chống đỡ cơ thể, tiếp tục bước đi trong bóng tối hướng về quán trà nghèo.


***


Thính Phong Hiên hiện ra giữa màn sương đêm biên ải, lặng lẽ và nghèo nàn dưới mái lá thô sơ bám đầy cát bụi. Quán trà ven đường độc đạo lúc này đã đóng cửa cài then, chỉ có một ánh đèn dầu tù mù hắt qua khe cửa gỗ nứt nẻ.


Vô Nhãn lách người vào lối cửa sau của quán trà. Mùi trà gừng biên ải ấm áp quen thuộc lập tức bao bọc lấy cơ thể đang lạnh ngắt của hắn. Hắn nhẹ nhàng đặt A Ngưu nằm xuống tấm phản gỗ nhỏ góc phòng, rồi mệt mỏi tựa lưng vào cột nhà.


"Ngươi về rồi."


Một giọng nói trầm khàn, già nua nhưng chứa đựng kình lực thâm sâu vang lên từ phía bàn trà tối tăm.


Lão gác cổng mù Hoắc Thiết Sơn đang ngồi đó. Lão mặc bộ y phục vải thô màu xám tro vá chằng vá đụp, đôi mắt mù quấn dải băng đen tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ. Trên bàn trà gỗ sồi cũ kỹ trước mặt lão, cây gậy trúc vạn năm nguyên thủy nằm im lìm, tỏa ra một luồng linh khí mộc mạc.


"Sư phụ." Vô Nhãn khẽ cúi đầu.


Hoắc Thiết Sơn không đáp. Lão chậm rãi rót một chén trà gừng nóng, đẩy về phía Vô Nhãn. Nhưng ngay khi Vô Nhãn bước tới định cầm chén trà, Hoắc Thiết Sơn bất ngờ vung tay phải quét mạnh cây gậy trúc vạn năm nhắm thẳng vào cổ tay phải sưng tấy của hắn.


"Vút!"


Tiếng gió rít cực nhẹ nhưng mang theo kình lực dẻo dai áp đảo. Vô Nhãn dùng Thính Lực Vi Bộ nghe ra kiếm lộ của gậy trúc, hắn cố nghiêng cổ tay né tránh nhưng vết thương rách da lòng bàn tay và khớp vai bị lệch nhẹ khiến động tác của hắn bị chậm một nhịp.


"Bộp!"


Đầu gậy trúc của Hoắc Thiết Sơn gõ nhẹ nhưng chuẩn xác vào huyệt đạo cổ tay Vô Nhãn, khiến toàn bộ cánh tay phải của hắn lập tức tê dại, chén trà gừng rơi tự do trong không trung. Hoắc Thiết Sơn khẽ xoay gậy, đỡ lấy chén trà không để rơi một giọt nước nào xuống đất, rồi nhẹ nhàng đặt lại lên bàn.


"Tâm không tĩnh, gậy làm sao thông?" Giọng Hoắc Thiết Sơn lạnh lùng, nghiêm khắc như gió tuyết biên cương.


"Con... con phải cứu A Ngưu, và con phải tìm tỷ tỷ." Vô Nhãn cúi đầu, giọng nói lần đầu tiên có chút dao động.


"Ngươi phế khớp gối của Vương Đại Hổ tại Sương Khói Thôn?" Hoắc Thiết Sơn đứng dậy, dải băng đen trên mắt hướng thẳng về phía đệ tử. "Ta dạy ngươi võ học Tiêu gia là để ngươi dùng nhãn quan trận pháp cứu người, chứ không phải để ngươi ra tay tàn bạo, thỏa mãn sát niệm giang hồ! Ngươi dùng nhu kình bẻ gãy xương bánh chè của gã, lực đạo hung hãn đó đã phản chấn ngược lại kinh mạch của chính ngươi. Nhìn tay ngươi xem!"


Vô Nhãn im lặng nhìn lòng bàn tay phải đang rướm máu đỏ tươi, vỏ tre của cây Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ bám đầy tro nóng lúc này lộ ra một vết nứt dọc kéo dài từ thân dưới lên sát cán gậy. Cây gậy trúc thường này đã vượt quá giới hạn chịu lực sau trận chiến với đao thép của Đại Hổ.


"Gậy trúc thường làm sao chịu được cương kình của kiếm thép rèn tốt?" Hoắc Thiết Sơn thở dài, giọng nói dịu đi đôi chút nhưng vẫn đầy cảnh báo. "Tâm ngươi muốn dùng lực đấu lực với kẻ thù, đó là cái sai lớn nhất của người mù cầm gậy. Người mù phá trận, phải thuận theo tự nhiên, dùng nhu khắc cương, nghe ra nhịp thở của kiếm lộ để hóa giải kình lực. Ngươi dùng lực bạo liệt để phế gã, gậy của ngươi nứt, tay của ngươi rách. Nếu hôm nay kẻ đối đầu với ngươi là đội trưởng tuần tra Triệu Hùng với thanh kiếm thép tốt, cây gậy này của ngươi đã sớm gãy đôi, và đầu ngươi đã lìa khỏi cổ!"


Vô Nhãn quỳ sụp xuống đất, hai tay nâng cây gậy trúc nứt nẻ dâng lên trước mặt sư phụ: "Đệ tử biết sai. Xin sư phụ chỉ điểm."


Hoắc Thiết Sơn im lặng một hồi lâu. Lão bước tới, đặt bàn tay thô ráp đầy vết chai lên bả vai sưng tấy của Vô Nhãn, vận một luồng chân khí ấm áp dịu nhẹ truyền vào kinh mạch hắn để giảm bớt cơn đau đau buốt.


"Thanh Phong Kiếm Trang đã cấu kết với Tào binh đầu phong tỏa toàn bộ Nhạn Môn Quan." Hoắc Thiết Sơn chậm rãi nói, mắt hướng về phía cửa sổ quán trà. "Chúng đang vây quét gắt gao tất cả những ai mang gậy trúc. Quán trà này... không còn là nơi an toàn nữa."


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Đột nhiên, một chuỗi tiếng gõ cửa dồn dập, thô bạo vang lên từ phía cửa chính của Thính Phong Hiên. Tiếng gỗ nứt rên rỉ dưới sức đập mạnh của đốc đao sắt.


"Mở cửa! Kiểm tra lậu! Đội tuần tra đồn trú đây!"


Tiếng quát tháo hống hách của lính tuần phòng vang lên giữa tiếng gió bão cát gào rú ngoài trời. Tiếng vó ngựa chiến dậm chân bồn chồn ngoài sân cát dội thẳng vào lòng đất đá.


Trong không gian chật hẹp của quán trà nghèo sặc mùi trà gừng ấm áp, dải băng đen quấn quanh đôi mắt mù của Hoắc Thiết Sơn khẽ động đậy theo tần số bước chân dồn dập bên ngoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!