Bức Tường Thép Nhạn Môn
Thanh cổ kiếm Thanh Phong nặng mười lăm cân chậm rãi nhấc lên, kình khí lạnh buốt rạch rách màn khói bụi nóng rát dội thẳng vào hốc mắt mù rớm máu của Tiêu Vô Nhãn. Sức ép từ lưỡi kiếm sắt ròng chưa chạm đất đã khiến những sợi chỉ thô trên dải băng quấn mắt rách nát của hắn bay phần phật, để lộ vết sẹo lồi ghồ ghề đang rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ quạch dọc theo sống mũi. Trương Thiết Kiều đứng đó, sừng sững như một ngọn núi đá biên thùy, đôi mắt diều hâu sắc lạnh không một tia ấm áp. Cơn giận dữ của một chấp pháp trưởng lão bị tổn hại tôn nghiêm, nỗi căm hận của một người cha nhìn đứa con trai duy nhất bị phế bỏ xương cốt, tất cả ngưng tụ thành một luồng Thanh Phong cương khí bạo liệt, cuồn cuộn như sóng thần tràn ngập khắp nội điện.
"Gã mù nghịch tặc! Ngươi dùng một cây gậy trúc mộc mạc để sỉ nhục Thanh Phong Kiếm Trang ta, đập nát nẹp sắt của con ta. Hôm nay, ta sẽ dùng đại trận tối cao này để chôn cất xương tủy của ngươi dưới nền đá phân đà!" Trương Thiết Kiều gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng mang theo nội lực thâm hậu dội thẳng vào màng nhĩ đang bị rách rỉ máu của Vô Nhãn, gây ra một tiếng u u nhức óc.
Lão không vội vã ra chiêu đơn độc. Là một chấp pháp trưởng lão dạn dày sa trường, lão biết rõ sự nguy hiểm của thiếu niên mù trước mặt. Lão chậm rãi đưa tay trái lên ngực, rút ra một chiếc còi đồng nhỏ gỉ sét nhưng sáng loáng đầu ngậm. Lão đặt chiếc còi lên môi, rít lên một tiếng dài chói tai.
"TÚYT... TÚYT... TÚYT!"
Tiếng còi đồng xé toạc màn khói bụi nóng rát. Ngay lập tức, từ bốn phía hành lang tối tăm của nội điện, mười tám bóng người mặc y phục chấp pháp màu xám sậm đồng loạt tràn ra. Bước chân của họ dậm mạnh xuống nền đá ẩm ướt theo một nhịp điệu rập khuôn, tạo ra những luồng chấn động rền rĩ dội qua mạch đất dốc dốc dưới chân trần của Vô Nhãn. Nhờ Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, Vô Nhãn cảm nhận được mạch đất đang rung chuyển dữ dội, chia không gian đại điện thành những ô vuông cửu cung hỗn loạn.
Mười tám đệ tử chấp pháp tinh anh nhanh chóng khép chặt vòng vây. Họ không mang theo những thanh kiếm mỏng dẻo dai thông thường, mà mỗi người đều tay trái cầm một chiếc khiên sắt bọc đồng bản rộng nặng nề, tay phải cầm đại kiếm sắt ròng sắc bén.
"Nhạn Môn Kiếm Trận - Thập Bát Nhân! Lập trận!" Trương Thiết Kiều vung kiếm Thanh Phong chỉ thẳng xuống đất, thét lớn chỉ huy.
Chỉ trong một nhịp thở, mười tám người đã xếp thành hai vòng trong ngoài hoàn mỹ. Vòng ngoài gồm chín kiếm thủ cầm khiên sắt bọc đồng xếp chồng lên nhau, tạo thành một bức tường thép kiên cố, không một kẽ hở. Những chiếc khiên đồng thô ráp, bám đầy bụi quặng sắt rỉ va chạm vào nhau phát ra những tiếng "xoảng... xoảng" chói tai, khóa chặt hoàn toàn không gian mười bước chân xung quanh Vô Nhãn. Vòng trong gồm chín kiếm thủ vung đại kiếm sắt ròng, mũi kiếm hướng thẳng vào trung tâm, sẵn sàng phóng kiếm khí tầm xa.
Tiêu Vô Nhãn đứng bất động ở trung tâm vòng vây. Thể xác của hắn lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Hai màng nhĩ tai bị rách rỉ máu tươi từ trận chiến Tháp Chuông Gió vẫn đang nhói buốt dữ dội, gây ra những khoảng điếc dứt quãng đầy nguy hiểm. Bả vai phải – nơi vết sẹo bỏng vảy rồng do Lão Tôn đốt độc rách miệng rớm máu đỏ tươi – bốc mùi lá tre lân sắt giã nát nồng nặc, đau nhói lên theo từng nhịp thở dốc của lồng ngực bị rạn xương sườn. Lòng bàn tay phải xước xát nặng nề rớm máu tươi bám đầy gỉ sắt đỏ quạch từ chiếc nhẫn của Triệu Đạt giắt bên hông. Bắp tay trái bị thương rách dọc bắp tay co rút đau buốt.
Hắn chỉ còn có thể dùng tay trái để nắm chặt lấy cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân. Thân gậy ngăm đen dẫu dẻo dai nhưng lúc này đang truyền lên lòng bàn tay trái của hắn những rung động rệu rã. Vết nứt dọc cũ chạy dọc thân gậy – vết tích của cuộc bộc phát chân khí nóng vội tại tiệm rèn Lão Tôn – dẫu đã được dán chặt bằng Nhựa Trúc Gai dẻo quánh, vẫn đang âm ỉ giãn ra sâu hơn, phát ra những tiếng kêu "răng rắc, răng rắc" cực kỳ nguy hiểm.
"Túyt!"
Tiếng còi đồng của Trương Thiết Kiều lại vang lên dồn dập. Bức tường thép khiên sắt bọc đồng của vòng ngoài bắt đầu tiến lên, dậm chân rầm rập thu hẹp không gian chiến đấu của Vô Nhãn từ mười bước xuống còn tám bước. Sự đồng bộ của mười sáu bước chân trần dẫm mạnh xuống đất bùn nhão tạo ra một áp lực vô hình, bóp nghẹt lồng ngực đang rạn xương sườn của hắn.
Cùng lúc đó, chín kiếm thủ ở vòng trong đồng loạt vận nội lực Thanh Phong cương khí, vung đại kiếm chém mạnh từ xa. Chín luồng kiếm khí tầm xa xé rách màn khói bụi, mang theo tiếng rít gió lạnh buốt dội thẳng vào kinh mạch tay chân Vô Nhãn từ chín hướng khác nhau.
Trong khoảng điếc dứt quãng của hai tai, Vô Nhãn không thể nghe rõ tiếng gió kiếm bằng thính giác vật lý. Hắn nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải băng rách góc, áp dụng bí thuật "Tâm tĩnh gậy thông". Hắn rê nhẹ đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch sát mặt đất đá ẩm ướt, mượn đốc kiếm gỗ sồi giắt bên hông làm vật dẫn chấn động đất để lập bản đồ nhãn quan trong trí não.
"Kiếm khí... hướng Càn... hướng Khôn... ba bước!"
Vô Nhãn vận dụng kỹ năng Thính Phong Tiệp Kích. Hắn vung cây gậy huyền thạch mười cân bằng tay trái, tạo ra một vòng tròn kình lực chân không mờ nhạt bao quanh cơ thể để cản phá kiếm khí.
"BÙM! BÙM! BÙM!"
Những luồng kiếm khí tầm xa đập mạnh vào vòng bảo vệ chân không của gậy trúc, phát ra những tiếng nổ khí lưu trầm đục. Mỗi cú va chạm cương kình bạo liệt đều truyền qua thân gậy trúc, dội thẳng vào bắp tay trái đang bị thương rách dọc của Vô Nhãn. Cơn đau co rút dữ dội khiến tay trái hắn run rẩy nhẹ, suýt nữa đánh rơi gậy.
Kinh khủng hơn, thân gậy trúc huyền thạch phát ra tiếng kêu "răng rắc" rệu rã lớn hơn. Vết nứt dọc dán bằng nhựa trúc gai ở thân dưới gậy bắt đầu giãn rộng ra nửa phân, để lộ những thớ tre già bị chấn động mạnh tưa ra xơ xác.
"Khặc khặc! Gậy của hắn sắp gãy rồi! Khép chặt vòng vây!" Trương Thiết Kiều đứng ở vị trí trận nhãn trung tâm nhìn thấy cảnh đó, lão cười man rợ, đặt còi đồng lên môi rít thêm một tiếng dài.
"Túyt!"
Bức tường thép khiên sắt bọc đồng lại tiến lên hai bước. Không gian chiến đấu của Vô Nhãn giờ đây chỉ còn vỏn vẹn sáu bước chân. Những chiếc khiên đồng nặng nề áp sát khép góc, chắn hoàn toàn mọi lối mòn thoát thân của bộ pháp né tránh. Những mũi đại kiếm sắt ròng từ phía sau khiên sắt đâm thẳng tới tấp nhắm vào bả vai phải bị thương và hông trái rớm máu của hắn.
Vô Nhãn cố gắng thi triển Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, hạ thấp trọng tâm thêm hai phân để luồn lách qua các góc khiên sắt. Thế nhưng, mười tám chiếc khiên sắt bọc đồng xếp chồng lên nhau quá hoàn mỹ, không để lộ một kẽ hở rộng nào như kiếm trận cửu nhân trước đó.
"BỘP!"
Một chiếc khiên đồng nặng nề đập mạnh vào bả vai phải bị thương của Vô Nhãn. Cú đập thô bạo làm rách toạc lớp băng gạc vải thô bốc mùi lá tre, vết sẹo bỏng vảy rồng rách miệng rớm máu đỏ tươi chảy ròng ròng xuống ngực áo. Phản lực chấn động cực lớn dội ngược lại khiến hắn lảo đảo thối lui, lồng ngực rạn xương sườn nhói buốt tột cùng, máu tươi dâng lên tận cổ họng.
Chưa dừng lại ở đó, Trương Thiết Kiều từ trung tâm trận nhãn bất ngờ vọt lên cao quá đầu người. Lão dùng hai tay nắm chặt thanh cổ kiếm Thanh Phong nặng mười lăm cân, vận mười phần Thanh Phong cương khí cương mãnh, chém mạnh một đòn quyết định từ trên cao xuống nhắm thẳng vào đỉnh đầu Vô Nhãn hòng đập nát gậy trúc và hộp sọ của hắn.
"CHẾT ĐI, GÃ MÙ!"
Lưỡi kiếm bản rộng rít gió gào rú dữ dội, áp suất không khí nén xuống mạnh đến mức ép chặt bụi tro nóng rát sát mặt đất đá.
Trong tình thế sinh tử cận kề, Vô Nhãn biết mình không thể né tránh do không gian đã bị khiên sắt khóa chặt. Hắn nghiến chặt răng, cố gắng thi triển chiêu thức Phản Chấn Đoạn Kiếm. Hắn dùng tay trái nâng cây Gậy Trúc Huyền Thạch lên đỡ trực diện nhát chém của Trương Thiết Kiều bằng thân gậy nghiêng một góc bốn mươi lăm độ hòng mượn lực uốn cong phản chấn bẻ gãy lưỡi kiếm.
Thế nhưng, gậy huyền thạch đã bị rạn nứt dọc sâu từ trước, thớ tre không còn đủ độ đàn hồi hoàn mỹ để hấp thụ cương kình nặng nề của thanh kiếm mười lăm cân. Hơn nữa, tay phải Vô Nhãn đang bị tê dại hoàn toàn do kịch độc vai phải chưa tịnh hóa hết, tay trái lại bị thương rách dọc bắp tay không đủ lực đòn bẩy chống đỡ.
"RĂNG RẮC... XOẢNG!!!"
Thanh cổ kiếm Thanh Phong chém mạnh vào thân gậy trúc huyền thạch. Thân gậy bị uốn cong hình cánh cung cực đại nhưng không thể bật ngược trở lại mà phát ra tiếng kêu răng rắc rạn nứt kinh hoàng. Vết nứt dọc trên thân gậy xé toạc lớp Nhựa Trúc Gai dẻo quánh, kéo dài từ giữa thân gậy lên tận đầu bọc đồng thô sát tay cầm. Thân gậy trúc rệu rã rách nát, bám đầy máu tươi từ lòng bàn tay rách của Vô Nhãn, chỉ còn liên kết với nhau bằng vài thớ tre mỏng manh cuối cùng.
Phản lực kình cương mãnh của nhát chém dội ngược lại lòng bàn tay phải đang xước xát của Vô Nhãn. Vết thương cũ rách sâu hoắm rớm máu đỏ tươi, máu nóng chảy tràn ra nhuộm đỏ cả chuôi gậy và chiếc nhẫn sắt rỉ của Triệu Đạt giắt bên hông. Chấn động mạnh mẽ truyền thẳng lên kinh mạch vai phải, khiến khớp xương vai của hắn đau nhói buốt như bị vạn kim châm đâm vào, cơ thể run rẩy dữ dội.
Vô Nhãn bị đánh văng lùi lại năm bước, gót chân trần trượt dài trên nền đá bết bát máu và bùn sét. Hắn đập mạnh lưng vào một cột đá lớn chịu lực của đại điện phân đà.
"ẦM!"
Cột đá chịu lực vốn đã bị lửa cháy nung nóng rạn nứt từ trước, nay chịu thêm cú va chạm mạnh mẽ của Vô Nhãn và kình khí chém sạt vách đá của Trương Thiết Kiều, bắt đầu sụp đổ dữ dội. Những tảng đá tảng lớn nặng hàng trăm cân kèm theo bụi vôi trắng xóa rơi rào rào xuống xung quanh hắn, dìm hắn vào góc chết của đại điện sập đổ.
Giữa làn khói bụi mù mịt và tiếng đá rơi rầm rầm, Tiêu Vô Nhãn đứng tựa lưng vào cột đá đang sạt lở, tay trái run rẩy nâng khúc gậy trúc huyền thạch nứt dọc sâu hoắm rệu rã. Hắn cố gắng hít thở sâu để điều hòa kinh mạch nhưng phế quản bị bỏng rát nhẹ vì bụi than nóng khiến hắn ho sặc sụa, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.
Hắn dồn toàn bộ thính giác còn lại để phân tích thế trận. Mười tám tên kiếm thủ bọc khiên đồng vẫn di chuyển nhịp nhàng như một bức tường thép di động không thể phá vỡ từ bên ngoài.
"Chúng di chuyển hoàn mỹ như vậy... là nhờ tiếng còi đồng điều khiển của Trương Thiết Kiều," Vô Nhãn thầm nghĩ, đầu óc hắn tê rần vì mệt mỏi tinh thần lực. "Tiếng còi đồng chính là nhịp thở, là bộ não của đại trận này. Nếu ta không thể triệt tiêu tiếng còi đồng đó để phá vỡ sự đồng bộ của chúng, ta sẽ bị bức tường thép này nghiền nát dưới cột đá sụp đổ."
Nhưng lúc này, thân gậy trúc huyền thạch trên tay trái hắn đang phát ra những tiếng kêu răng rắc rạn nứt liên tục dưới kình lực chém dồn dập của Trương Thiết Kiều. Chỉ cần chịu thêm một cú va chạm cương kình nhẹ, gậy huyền thạch mười cân sẽ gãy vụn hoàn toàn thành trăm mảnh tre vô hại.
Trương Thiết Kiều chậm rãi bước qua màn cát bụi bập bùng, thanh cổ kiếm Thanh Phong trên tay lão tỏa ra luồng cương khí lạnh buốt xương tủy, sẵn sàng vung chiêu chém quyết định xuống đầu thiếu niên mù đang bị vây khốn sát vách đá đại điện sụp đổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!