Thiếu Chủ Phục Hận
Tiếng khiên sắt bọc đồng dậm mạnh rầm rập xuống nền đá đại điện, xé toạc màn bụi cát dày đặc, khép chặt không gian mười bước chân xung quanh Tiêu Vô Nhãn. Sức ép từ bức tường thép di động dội thẳng vào lồng ngực đang bị rạn xương sườn của hắn, mang theo một luồng khí lưu ngột ngạt và nóng rát của tro tàn sa mạc.
Màng nhĩ hai tai của Vô Nhãn vẫn đang rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng, chảy dài dọc theo gò má gầy guộc xuống tận cằm. Tiếng chuông đồng hỗn loạn bên ngoài kết hợp với tiếng còi đồng dồn dập của Lý Đại Bản như vạn mũi kim châm đâm thẳng vào đại não hắn, gây ra những cơn đau buốt nhói dứt quãng. Hắn không thể dựa vào thính giác vật lý thông thường được nữa. Trong bóng tối vô định dưới dải băng vải đen thô mới quấn, Vô Nhãn hít sâu một hơi thở dài, dồn toàn bộ mười lăm phần chân khí nội gia còn sót lại vào huyệt đan điền, cưỡng ép bản thân duy trì trạng thái Tâm Cảnh Tĩnh Lặng cực hạn.
"Cộc... sột..."
Gầm Gậy Trúc Huyền Thạch bọc đồng thô khẽ rê sát mặt đất đá ẩm ướt. Sóng rung siêu nhỏ lan truyền từ gầm gậy, đi qua mạch đá cứng, dội ngược lại lòng bàn chân trần đang rớm máu của hắn. Nhờ Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, Vô Nhãn cảm nhận được chấn động dậm chân của chín tên kiếm thủ cửu cung đang tiến sát.
"Đoài Cung... ba bước... lệch trọng tâm!"
Hắn nghe ra tiếng bước chân dẫm bùn nhão của tên kiếm thủ Đoài Cung bị hẫng nhẹ nửa nhịp do dẫm phải vũng máu trơn trượt của Trương Hổ. Đó là vết nứt phòng thủ lớn rộng ba bước chân ở phía hông trái mà Lục Tiểu Dao đã giải mã từ Thanh Phong Kiếm Bản.
Không một chút do dự, Vô Nhãn hạ thấp trọng tâm thêm hai phân, chân trần trượt nhẹ sát đất bùn. Hắn vung cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân bằng tay trái. Thân gậy ngăm đen nứt dọc cũ dẫu được dán chặt bằng Nhựa Trúc Gai dẻo quánh vẫn phát ra tiếng kêu "răng rắc" rệu rã dưới sức nặng chấn động.
"VÚT!"
Vô Nhãn không đỡ trực diện bức tường khiên sắt. Hắn nương theo luồng gió kiếm, đâm thẳng đầu đồng bọc gầm gậy vào kẽ hở giữa hai chiếc khiên đồng của Đoài Cung và Khôn Cung. Nhu kình dẻo dai của gậy trúc mượn lực phản chấn của khiên sắt, uốn cong thân gậy thành hình cánh cung rồi bất ngờ bật mạnh ngược lại.
"BENG!!!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội. Lực bật cực đại của gậy huyền thạch đập thẳng vào khớp cổ tay tên kiếm thủ Đoài Cung, bẻ gãy lực vung kiếm của y. Kiếm trận cửu cung hoàn mỹ lập tức bị khuyết một vị trí quan trọng ở phía hông trái. Lý Đại Bản đứng ngoài màn bụi cát nhìn thấy thế trận sụp đổ một góc, lão già gù lưng kinh hoàng tột độ, vội vàng vung gậy sắt xích nhỏ chỉ huy: "Rút lui! Thu quân!"
Chín tên kiếm thủ chấp pháp hoảng loạn thu khiên lùi bước vào bóng tối nội điện. Vô Nhãn đứng im lặng giữa làn khói nóng, bả vai phải bị sẹo bỏng vảy rồng rách miệng rớm máu đỏ tươi buốt nhói bốc mùi lá tre lân sắt giã nát nồng nặc. Lòng bàn tay phải xước xát nặng bám đầy gỉ sắt đỏ quạch từ chiếc nhẫn của Triệu Đạt giắt bên hông siết chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi để giữ thăng bằng. Bắp tay trái bị thương rạch rách dọc bắp tay rớm máu tươi cũng co rút đau buốt.
Thế nhưng, hắn chưa kịp điều hòa nhịp thở, từ sâu trong nội điện tối tăm bỗng vang lên những tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề. Tiếng kim loại mài sát xuống nền đá phát ra âm thanh "két... két..." chói tai, mang theo một luồng sát khí cuồng loạn và hận thù tột cùng.
"Tiêu Vô Nhãn... gã mù hèn nhát... ngươi quả thực đã đến đây."
Giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự oán hận vang lên. Từ trong làn khói đen bốc ra từ các kèo gỗ cháy, một nam tử trẻ tuổi bước ra. Đó chính là Trương Thiếu Kiều – thiếu chủ của Thanh Phong Kiếm Trang.
Y mới hai mươi tuổi, gương mặt góc cạnh sắc sảo nhưng lúc này đã vặn vẹo, méo mó vì căm hận. Y phục gấm đen thêu chỉ vàng của y bám đầy bụi tro dột nát. Thế nhưng, điều khiến Vô Nhãn chú ý nhất chính là âm thanh lạch cạch kỳ lạ phát ra từ phía bên phải của y.
Cổ tay phải của Trương Thiếu Kiều – nơi từng bị Vô Nhãn đánh phế khớp xương ở chương 80 – nay được bao bọc chặt chẽ bởi một chiếc nẹp sắt gai tàn độc. Những chiếc gai sắt nhọn hoắt đâm sâu vào da thịt y, cố định bàn tay phải đã bị liệt vào chuôi thanh Tật Phong Kiếm mỏng sắc bén. Y vung kiếm bằng tay trái, nhưng chiếc nẹp sắt nặng nề ở tay phải liên tục va chạm phát ra tiếng kêu làm nhiễu loạn hoàn toàn thính giác của Vô Nhãn.
"Vì ngươi... ta đã phải chịu đựng vạn sự sỉ nhục của môn phái!" Trương Thiếu Kiều điên cuồng hét lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu hướng thẳng vào hốc mắt mù quấn dải băng đen của Vô Nhãn. "Hôm nay, ta dùng tay trái vung kiếm, bọc sắt gai vào xương cốt để phục hận cho Thanh Phong Kiếm Trang! Chết đi!"
"VÚT!"
Trương Thiếu Kiều vọt tới cực nhanh bằng Cuồng Phong Bộ. Y vung thanh Tật Phong Kiếm bằng tay trái, chém liên hoàn những đường kiếm xéo đầy sát khí nhắm thẳng vào yết hầu và ngực Vô Nhãn. Kiếm chiêu nhanh nhẹn nhưng mang theo sự điên cuồng, không màng phòng thủ.
Đồng thời, chiếc nẹp sắt gai ở cổ tay phải của y vung vẩy mạnh trong không khí, tạo ra những tiếng va chạm "lạch cạch, lạch cạch" chói tai liên tục. Tần số âm thanh hỗn loạn này dội vào màng nhĩ đang bị rách rỉ máu của Vô Nhãn, tạo ra một bức tường tạp âm giả định vị cực kỳ nguy hiểm. Trong đầu Vô Nhãn, bản đồ nhãn quan ba chiều lập tức bị nhòe đi, hắn không thể phân biệt được hướng đi chính xác của lưỡi kiếm thép mỏng.
"Hắn cố tình dùng tiếng nẹp sắt để phá hoại thính giác của ta," Vô Nhãn thầm nghĩ.
Hắn đứng im lặng giữa thềm đá đại điện, không vội vàng vung gậy. Hắn thi triển kỹ năng Tầm Tâm Trảo, tập trung tối đa thính giác lên hai huyệt thính hội bên tai, lọc bỏ hoàn toàn tiếng nẹp sắt va chạm và tiếng gió bão cát gào rú bên ngoài. Hắn lắng nghe nhịp tim của Trương Thiếu Kiều.
"Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!"
Nhịp tim của Thiếu Kiều đập vô cùng dồn dập, hỗn loạn và đứt quãng. Đó không phải là nhịp tim của một cao thủ dũng mãnh, mà là sự dao động sợ hãi tột cùng được che giấu dưới vẻ điên cuồng ảo tưởng. Y đang sợ hãi gậy trúc của hắn. Y đang nóng vội muốn dứt điểm trận đấu để chứng minh bản thân.
Nhờ Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp cảm nhận chấn động mặt đất kết hợp nghe nhịp tim, Vô Nhãn lướt nhẹ gót chân trần sát đất đá ẩm ướt, nghiêng người né tránh chính xác ba đường kiếm hiểm hóc của Thiếu Kiều chỉ trong vòng nửa nhịp thở. Lưỡi kiếm mỏng sắc bén sượt sát qua ngực áo vải thô của hắn, kình khí lạnh buốt rạch rách vài sợi chỉ thô nhưng không chạm được vào da thịt.
"Gã mù! Sao ngươi không đỡ? Đỡ đi!" Trương Thiếu Kiều gầm lên điên cuồng. Y xoay người, dồn lực cánh tay trái phóng thẳng mũi kiếm nhắm vào đan điền Vô Nhãn hòng phế bỏ nội lực của hắn.
Vô Nhãn cố gắng áp sát, tay trái vận lực đâm đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch nhắm vào khớp vai trái của Thiếu Kiều hòng khóa kinh mạch tay trái của y như đã làm với Trương Hổ. Thế nhưng, Thiếu Kiều trong cơn điên loạn đã dự đoán được chiêu này. Y không thu kiếm, chấp nhận để gậy đâm trúng vai, tay phải bọc nẹp sắt gai tàn độc bất ngờ vung mạnh quét ngang mặt Vô Nhãn.
"Xoẹt!!!"
Những chiếc gai sắt nhọn hoắt của nẹp sắt sượt qua mặt Vô Nhãn. Sức mạnh thô bạo của nẹp sắt nặng nề rạch rách một góc dải băng vải đen mới quấn trên hốc mắt mù của hắn. Dải băng bị xé rách một đường dài, để lộ vết sẹo cũ rớm máu tươi đỏ quạch trên đôi mắt mù lòa. Máu tươi rỉ ra hòa cùng bụi than nóng rát trên khuôn mặt thiếu niên gầy guộc.
Vô Nhãn bị phản lực chấn động lùi lại ba bước, lồng ngực rạn xương sườn đau nhói buốt nhói khiến hắn suýt quỵ xuống. Tiêu hao tinh thần lực tột độ làm đầu óc hắn tê rần nhẹ.
"Ha ha ha! Dải băng rác rưởi của ngươi đã rách! Để ta xem ngươi làm sao né được kiếm tiếp theo!" Trương Thiếu Kiều cười man rợ, y phục gấm đen bay phấp phới khi y chuẩn bị vận mười phần nội lực Thanh Phong Quyết cho chiêu đâm quyết định.
Thế nhưng, trong thời khắc bị sượt rách dải băng quấn mắt, Tiêu Vô Nhãn không hề hoảng loạn. Trái lại, tâm cảnh hắn càng thêm thanh thản, vô cầu. Dưới dải băng rách góc lộ sẹo cũ rớm máu, đôi mắt mù lòa hướng thẳng về phía đối thủ bất động.
Hắn đã nhận ra sơ hở chí mạng của Trương Thiếu Kiều qua nhịp tim và bộ pháp.
"Y chiến đấu bằng tay trái chưa thuần thục... Mỗi khi vung kiếm mạnh, trọng tâm di chuyển của y luôn bị lệch hẳn về phía bên phải – nơi có chiếc nẹp sắt gai nặng nề trì kéo xuống. Sức nặng của nẹp sắt khiến chân phải của y dậm mạnh hơn chân trái một phân."
Đó chính là tử huyệt của tà kiếm pháp điên cuồng này.
Trương Thiếu Kiều hét lớn, vọt tới đâm thẳng một kiếm Tật Phong nhanh như chớp nhắm thẳng vào ngực Vô Nhãn. Kiếm thế cương kình bạo liệt xé rách màn khói bụi.
Vô Nhãn đứng bất động. Hắn không lùi, cũng không né tránh sang bên hông.
Nhân lúc mũi kiếm của Thiếu Kiều chỉ còn cách ngực áo hắn nửa tấc, Vô Nhãn vận dụng Trúc Kình Nhu Thuật. Hắn dùng tay trái vung cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân, không đỡ lưỡi kiếm mà đập mạnh một đòn phản chấn kình lực nặng nề thẳng vào chiếc nẹp sắt gai ở cổ tay phải của y.
"RĂNG RẮC!!! BÙM!!!"
Một tiếng đổ vỡ kim loại giòn giã vang dội khắp đại điện bốc khói. Sức nặng mười cân của gậy huyền thạch kết hợp với kình lực phản chấn dẻo dai đã đập nát hoàn toàn chiếc nẹp sắt gai tàn độc trên tay phải Trương Thiếu Kiều. Những mảnh sắt gai vỡ vụn bắn tung tóe găm vào cột đá xung quanh.
Cổ tay phải đã bị phế của Thiếu Kiều chịu lực chấn động cực lớn, gãy gập ngược lại đau đớn tột cùng. Thanh Tật Phong Kiếm trên tay trái y văng ra xa, cắm phập vào nền đá ẩm ướt.
"A... tay của ta!"
Trương Thiếu Kiều rú lên một tiếng thảm thiết đầy tuyệt vọng. Y ngã quỵ xuống vũng bùn sét bết bát, hai tay ôm lấy cổ tay phải nát vụn rớm máu tươi, ánh mắt kiêu ngạo tột cùng giờ đây chỉ còn là sự kinh hoàng, sụp đổ hoàn toàn ý chí chiến đấu.
Vô Nhãn đứng thăng bằng trước mặt y, tay trái nắm chặt cây gậy trúc huyền thạch nứt dọc sâu hơn rệu rã phát tiếng kêu răng rắc. Máu tươi từ hai màng nhĩ rách và hốc mắt mù rớm máu vẫn chậm rãi nhỏ xuống thềm đá ẩm ướt.
Hắn đã chiến thắng thiếu chủ Kiếm Trang, đập tan tà kiếm hận thù của y chỉ bằng một gậy mộc mạc.
Thế nhưng, ngay khi tiếng thét của Trương Thiếu Kiều vừa dứt, một luồng áp lực cương khí vô cùng khủng khiếp, nặng nề như núi Thái Sơn bất ngờ đè nặng xuống toàn bộ đại điện bốc khói. Luồng áp lực mạnh đến mức khiến ngọn lửa cháy trên các kèo gỗ lim bị dập tắt nửa phần, khói đen cuộn lên dữ dội.
Từ phía trên ngai vàng đại điện tối tăm sâu thẳm, một bóng người cao lớn oai nghiêm chậm rãi bước xuống thềm đá.
Lão nhân ngoài năm mươi tuổi, râu dài hoa râm bay phấp phới, đôi mắt diều hâu sắc lạnh như chim ưng rình mồi khóa chặt lấy thiếu niên mù mang gậy trúc. Mình khoác chiếc áo bào xám thêu hình thanh kiếm gãy bám đầy tro bụi, lão bước đi không phát ra một tiếng động nhỏ nhưng mạch đá dưới chân trần của Vô Nhãn liên tục rên rỉ chấn động.
Đó chính là Trương Thiết Kiều – chấp pháp trưởng lão tối cao của Thanh Phong Kiếm Trang, kẻ thù chính của Cấp 1, kẻ đã ra lệnh bắt giữ tỷ tỷ Tiêu Tĩnh Anh và tàn sát dân làng Sương Khói Thôn.
Lão đứng dừng lại cách Vô Nhãn mười bước chân, nhìn đứa con trai duy nhất đang quằn quại dưới đất cát với khớp tay nát vụn. Sát khí bạo liệt trong mắt lão bùng lên rực trời.
"Gã mù hèn hạ... nợ máu của con ta, mạng của gia tộc Tiêu thị các ngươi... hôm nay quyết phải dùng máu của ngươi để tẩy rửa!"
Trương Thiết Kiều lạnh lùng gầm lên. Lão chậm rãi đưa tay ra sau lưng, rút thanh cổ kiếm Thanh Phong bằng sắt ròng nặng mười lăm cân ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm bản rộng sáng loáng phản chiếu ánh lửa đỏ rực, tỏa ra một luồng cương khí áp đảo lạnh buốt xương tủy, sẵn sàng đập nát cây gậy trúc rạn nứt rệu rã của Tiêu Vô Nhãn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!