Nhạc nềnTaohua

Cửu Cung Trận Thế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi đồng của Trương Hổ vừa dứt, một luồng âm ba chói tai, sắc lẹm dội thẳng vào màng nhĩ đang bị thương tổn của Tiêu Vô Nhãn. Hai màng nhĩ bị rách từ trận chiến Tháp Chuông Gió co rút dữ dội, đau buốt như có vạn chiếc kim châm xuyên qua. Một vệt máu tươi ấm nóng, đỏ quạch rỉ ra từ dưới dải băng vải đen mới quấn, chậm rãi lăn dọc theo hai bên gò má gầy guộc của hắn, hòa cùng bụi than và mồ hôi lạnh.


Vô Nhãn khẽ rùng mình, nhưng khuôn mặt hắn dưới dải băng đen vẫn duy trì một sự tĩnh lặng đến lạnh lùng. Hắn không dùng tay phải – cánh tay phải bả vai bị sẹo bỏng vảy rồng rách miệng rớm máu đỏ vẫn đang đau buốt nhói bốc mùi lá tre lân sắt giã nát nồng nặc. Hắn siết chặt Gậy Trúc Huyền Thạch bằng bàn tay trái bọc băng gạc dính máu. Ngay khi hắn siết tay, thớ tre bị nứt dọc dọc thân gậy phát ra tiếng kêu "răng rắc" rệu rã sát đầu bọc đồng thô. Vết thương rạch rách dọc bắp tay trái rớm máu tươi cũng co rút đau buốt theo từng nhịp thở dốc của hắn.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ lim nặng nề dẫn vào nội điện bị một kình lực thô bạo đánh sụp hoàn toàn, vỡ vụn thành trăm mảnh gỗ bắn tung tóe vào màn khói bụi nóng rát. Từ trong bóng tối sâu thẳm của nội điện, chín luồng sát khí sắc lạnh như băng tuyết biên thùy đồng loạt tràn ra, khóa chặt mọi ngõ ngách của đại điện bốc khói.


Đi đầu là một lão già lùn tịt, gù lưng, râu dê thưa thớt, mặc chiếc áo dài màu xám bẩn thỉu bám đầy bụi quặng. Tay lão cầm một chiếc gậy sắt có gắn xích nhỏ phát ra tiếng kêu "lạch cạch" ghê rợn. Đó chính là Lý Đại Bản – Trưởng lão ngoại môn của Thanh Phong Kiếm Trang, kẻ khét tiếng âm hiểm và xảo quyệt.


"Khặc khặc... Gã mù hèn nhát! Ngươi quả thực mạng lớn khi bước qua được Trương Hổ," Lý Đại Bản cười man rợ, đôi mắt ti hí gian xảo quét qua Trương Hổ đang quỳ sụp dưới đất cát với khớp khuỷu tay phải bị bẻ lệch hoàn toàn. "Nhưng bước vào nội điện này, ngươi chỉ có một con đường chết. Nhạn Môn Kiếm Trận - Cửu Nhân, lập trận!"


Theo tiếng hét của Lý Đại Bản, chín kiếm thủ tinh anh của Kiếm Trang lập tức vọt ra từ làn khói nóng. Chúng đều là những đệ tử chấp pháp bọc giáp nhẹ, tay cầm những thanh kiếm thép tinh luyện bản mỏng sắc bén. Chín người di chuyển cực nhanh, bước chân dậm mạnh xuống nền đá tạo ra những tiếng rầm rập rền rĩ dội qua mạch đá ẩm ướt.


Chỉ trong một nhịp thở, chín kiếm thủ đã khép chặt vòng vây xung quanh Vô Nhãn theo sơ đồ cửu cung hoàn mỹ: Khảm, Khôn, Chấn, Tốn, Trung Cung, Càn, Đoài, Cấn, Ly. Chín lưỡi kiếm thép vung lên đồng loạt, kình khí lạnh buốt đan xen vào nhau tạo thành một lưới kiếm dày đặc không góc chết, ép chặt luồng không khí xung quanh khiến phế quản bị bỏng rát nhẹ của Vô Nhãn càng thêm ngột ngạt.


Thính Lực Vi Bộ của Vô Nhãn đang hoạt động cực hạn để bù đắp cho màng nhĩ hai tai bị rách rỉ máu tươi đang hồi phục chậm dứt quãng. Hắn rê nhẹ gầm Gậy Trúc Huyền Thạch bọc đồng thô sát mặt đất đá ẩm ướt, vận Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp để cảm nhận chấn động. Thế nhưng, tiếng gió bão cát gào rú bên ngoài lọt qua vách đá sụp đổ cùng tiếng xích sắt lạch cạch trên gậy của Lý Đại Bản đang tạo ra một ma trận tạp âm hỗn loạn, che lấp hầu hết thính giác nhạy bén của hắn.


"Vút!"


Tên kiếm thủ ở vị trí Khảm Cung bất ngờ vọt lên trước, vung kiếm chém xéo một đường hiểm hóc nhắm thẳng vào bả vai phải đang bị thương của Vô Nhãn. Gió kiếm rít lên u u dữ dội.


Vô Nhãn khẽ nghiêng đầu. Nhờ Thính Phong Nhãn Quan, hắn nghe ra tần số rung động của lưỡi kiếm thép mỏng để đoán độ dày và lực chém. Hắn không đỡ trực diện bằng cây gậy nứt rệu rã. Hắn hạ thấp trọng tâm, trượt nhẹ bàn chân trần sát mặt đất đá ẩm sang trái một bước. Lưỡi kiếm chém sạt qua vai áo phải của hắn, kình khí lạnh buốt rạch rách một đường nhỏ trên da thịt khiến vết sẹo bỏng vảy rồng càng thêm đau nhức nhối.


Ngay khi tên thứ nhất vừa thu chiêu, tên kiếm thủ ở vị trí Khôn Cung lập tức tiếp ứng, vung kiếm quét ngang hông trái của Vô Nhãn hòng cắt đôi người đối thủ. Cùng lúc đó, tên ở vị trí Đoài Cung cũng đâm thẳng mũi kiếm vào yết hầu hắn. Hai đường kiếm phối hợp nhịp nhàng, góc đánh bổ trợ cho nhau không một kẽ hở.


"Kiếm thế liên hoàn cửu cung..." Vô Nhãn thầm nghĩ.


Hắn giắt sau lưng cuốn Thanh Phong Kiếm Bản – cuộn giấy da dê cũ kỹ bám mùi mực thông thu thập được từ mật phòng. Những ký tự cổ tự trận pháp và sơ đồ rạn nứt mà hắn sờ được trên bản đồ gỗ khắc nổi lập tức tái hiện trong trí não hắn. Hắn nhận ra quy luật di chuyển của chín kiếm thủ này hoàn toàn tuân theo Cửu Cung Trận Pháp Tổng Luận. Khi vị trí Khảm Cung thu chiêu, vị trí Khôn Cung và Đoài Cung bắt buộc phải tiến lên để lấp đầy khoảng trống phòng thủ rộng ba bước chân ở phía hông trái.


"Đoài Cung... bước chân y bị chậm nửa nhịp do dẫm phải vết máu của Trương Hổ!"


Vô Nhãn nghe ra nhịp thở ngắn và dồn dập của tên kiếm thủ bên trái. Hắn lập tức vận kình lực chân khí dẻo dai truyền thẳng lên Gậy Trúc Huyền Thạch bằng tay trái. Thân gậy ngăm đen nứt dọc kêu răng rắc rệu rã dưới sức nặng mười cân, nhưng hắn vẫn quyết đoán vung gậy gạt nhẹ lưỡi kiếm của Đoài Cung hướng về phía lưỡi kiếm đang quét tới của Khôn Cung.


"BENG!!!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa đại điện bốc khói. Hai lưỡi kiếm thép tinh luyện va chạm mạnh vào nhau, phản lực kình cực lớn khiến hai tên kiếm thủ tê dại cổ tay lùi lại một bước.


Tuy nhiên, sức chấn động mạnh mẽ từ hai thanh kiếm thép cũng truyền ngược lại thân Gậy Trúc Huyền Thạch. Vết nứt dọc cũ dán nhựa trúc gai dẻo quánh tiếp tục giãn ra sâu hơn sát đầu bọc đồng, thớ tre tưa ra rệu rã phát tiếng kêu răng rắc lớn hơn. Lòng bàn tay phải đang xước xát nặng rớm máu tươi bám gỉ sắt rỉ của Vô Nhãn siết chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi bên hông để kìm nén cơn đau buốt nhói tận xương tủy dội lên từ bắp tay trái đang bị thương co rút.


"Khặc khặc... Kiếm trận cửu nhân liên hoàn không dứt, để xem cây gậy trúc rác rưởi của ngươi chịu đựng được bao lâu!" Lý Đại Bản đứng ngoài trận cười đắc ý, liên tục rung chiếc gậy sắt xích nhỏ tạo tiếng lạch cạch làm nhiễu loạn thính giác Vô Nhãn.


Chín kiếm thủ chấp pháp liên tục luân chuyển vị trí cửu cung. Cứ mỗi khi Vô Nhãn phá vỡ một đường kiếm, lập tức có hai đường kiếm khác bổ trợ vây sát từ hai hướng khác nhau. Thể lực của thiếu niên mù hao tổn nhanh chóng, hơi thở hắn trở nên đứt quãng, nặng nề dưới sức ép nghẹt thở của vòng vây bọc sắt thép.


"Ta không thể tiếp tục kéo dài trận đấu lực này," Vô Nhãn thầm nghĩ. Tâm cảnh hắn đạt tới sự tĩnh lặng tối đa của cảnh giới Tâm Cảnh Tĩnh Lặng sơ cấp. Hắn nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải băng đen mới, loại bỏ hoàn toàn tiếng sấm sét bên ngoài và tiếng cười man rợ của Lý Đại Bản. Hắn tập trung toàn bộ thính giác còn lại nghe nhịp thở và nhịp tim của chín tên kiếm thủ.


Hắn thi triển chiêu thức Trúc Kình Quét Đất. Tay trái hắn vận lực dồn xuống đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch, quét mạnh một vòng tròn cực đại sát mặt đất đá đại điện bám đầy bụi cát và tro nóng.


"VÚT!!!"


Một luồng kình lực chân không dũng mãnh bùng phát từ gầm gậy quét đất, tạo ra một màn cát bụi và tro nóng dày đặc bùng lên cao quá đầu người, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của chín tên kiếm thủ chấp pháp có mắt sáng. Tiếng gió rít dữ dội phát ra từ gậy trúc lấn át mọi âm thanh va chạm.


"A! Mắt ta!"


Vài tiếng la hét hoảng loạn vang lên từ trong màn bụi cát. Kiếm thế liên hoàn của cửu cung trận lập tức bị chậm nhịp do các kiếm thủ bị mất tầm nhìn.


Nhân cơ hội đó, Vô Nhãn dùng Thính Phong Nhãn Quan nghe ra nhịp thở lệch đi của tên kiếm thủ chỉ huy đứng ở vị trí Ly Cung trung tâm trận nhãn. Tên này đang nín thở để tránh hít phải bụi tro nóng, nhịp tim y đập dồn dập dội ngược từ nền đá ẩm lên lòng bàn chân trần của Vô Nhãn qua Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp.


"Chính là góc Tây Nam!"


Vô Nhãn khẽ nghiêng đầu đón nhận luồng gió lạnh. Hắn chuẩn bị vận kình lực đâm thẳng đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch vào khớp vai của tên chỉ huy Ly Cung hòng phá vỡ hoàn toàn đại trận.


Thế nhưng, Lý Đại Bản đứng ngoài màn bụi cát cực kỳ nhạy bén. Nhìn thấy dải băng đen mới quấn trên đầu Vô Nhãn khẽ giật mạnh liên tục hướng về phía Ly Cung, lão già gù lưng lập tức nhận ra âm mưu của gã mù.


"Nó đang nghe nhịp thở của trận nhãn! Mau cầm khiên sắt bọc đồng tiến lên khóa chặt góc Tây Nam, thu hẹp không gian chiến đấu của nó!" Lý Đại Bản gầm lên đầy tàn độc, vung mạnh chiếc gậy sắt xích nhỏ chỉ huy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!