Nhạc nềnTaohua

Trập Lôi Đại Điện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bão cát bên ngoài đại điện gào rú như vạn con dã thú đang điên cuồng cào cấu vào những bức tường đá tảng kiên cố của Phân đà Thanh Phong Kiếm Trang. Sấm sét biên thùy – những tia chớp Trập Lôi tím ngắt – thỉnh thoảng lại vạch đôi màn đêm vàng đục, dội xuống những tiếng nổ vang rền làm rung chuyển cả nền móng đá hộc của ngọn đồi. Gió bão lọt qua các khe cửa vách đá đại điện, mang theo hơi nóng rát của cát bụi sa mạc hòa quyện với mùi khói khét lẹt từ đám cháy giả ở kho quặng phía Tây do Tống Thiết và dân binh phóng hỏa. Khói bụi cuồn cuộn tràn vào điện, biến không gian rộng lớn nơi đây thành một ma trận mù mịt, ngột ngạt.


Tiêu Vô Nhãn bước qua thềm đá cao của đại điện. Bước chân trần của hắn lướt nhẹ, cực kỳ uyển chuyển. Hắn đang vận hành Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, hạ thấp trọng tâm cơ thể thêm hai phân, phân phối trọng lượng đều lên lòng bàn chân để cảm nhận chấn động mà không nhấc cao chân. Dưới lớp băng gạc trắng dệt từ tơ tằm băng tuyết quấn chặt quanh đôi mắt mù, khuôn mặt hắn tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ giữa làn khói nóng.


"Cộc... sột..."


Gầm Gậy Trúc Huyền Thạch bọc đồng thô khẽ rê sát mặt đất đá ẩm ướt. Sóng rung siêu nhỏ lan truyền từ gầm gậy, đi qua mạch đá cứng, dội ngược lại lòng bàn chân trần của Vô Nhãn. Trong trí não hắn, một bản đồ không gian ba chiều của đại điện lập tức hiện lên: khoảng cách đến hàng cột đá lớn hai bên là mười hai bước chân; xà nhà bằng gỗ lim phía trên đang rên rỉ dưới sức gió bão; và ngay phía trước, cách hắn mười lăm bước chân, mười một luồng hơi thở nặng nề, dồn dập đang khóa chặt lối đi.


"Màng nhĩ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn..." Vô Nhãn khẽ nhíu mày dưới dải băng đen. Trận chiến Tháp Chuông Gió với Độc Cô Sát đã khiến màng nhĩ hai tai hắn bị rách nhẹ, rỉ máu tươi. Dẫu đã được tịnh hóa độc tố và hồi phục chậm rãi dứt quãng, thính giác vật lý của hắn lúc này vẫn bị nhiễu loạn bởi tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài và tiếng gào rít của gió bão lọt qua khe cửa. Hắn phải phụ thuộc nhiều hơn vào chấn động mặt đất truyền qua lòng bàn chân và xúc giác truyền qua cây gậy mười cân.


"Gã mù! Ngươi quả thực mạng lớn, dẫu bị tà kiếm của Độc Cô Sát tàn phá tai vẫn có thể tìm đến tận đây!"


Một giọng nói hung dữ, ồm ồm như tiếng sấm rền vang lên từ phía cuối đại điện.


Vô Nhãn khẽ nghiêng đầu. Sóng rung mặt đất báo cho hắn biết kẻ vừa lên tiếng có vóc dáng vô cùng vạm vỡ, bước chân dẫm mạnh xuống nền đá tạo ra những luồng chấn động cương mãnh. Đó là Trương Hổ – đệ tử ruột của chấp pháp trưởng lão Trương Thiết Kiều. Y mới hai mươi hai tuổi, gương mặt vuông chữ điền đầy sát khí, mặc y phục chấp pháp màu xám sậm của Kiếm Trang. Trên tay y là một thanh đại kiếm sắt ròng nặng mười cân, lưỡi kiếm bản rộng tỏa ra luồng sát khí lạnh buốt của thép tinh luyện.


Xung quanh Trương Hổ, mười tên hộ vệ tinh anh của Kiếm Trang lập tức khép chặt vòng vây theo thế trận tam giác khóa góc. Tiếng đại kiếm sắt ròng rút ra khỏi vỏ đồng loạt vang lên, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh lửa đỏ từ đám cháy phía Tây hắt qua cửa sổ.


"Sư phụ ta và Thẩm tiên sinh đang chuẩn bị áp giải tỷ tỷ ngươi vượt sông Sông Hắc ngay trong đêm nay," Trương Hổ cười gằn, thanh đại kiếm trong tay y khẽ rung lên, phát ra những tiếng u u ghê rợn. "Ngươi dẫu có mọc cánh cũng không thể bước qua được đại điện này. Cây gậy trúc rác rưởi của ngươi đã bị nứt dọc rệu rã thế kia, làm sao đỡ nổi một chiêu cương kình của ta?"


Vô Nhãn vẫn lặng im. Hắn không dùng tay phải – cánh tay phải bả vai bị sẹo bỏng vảy rồng rách miệng rớm máu đỏ vẫn đang đau buốt nhói bốc mùi lá tre lân sắt giã nát. Hắn siết chặt Gậy Trúc Huyền Thạch bằng bàn tay trái bọc băng gạc dính máu. Ngay khi hắn siết tay, thớ tre bị nứt dọc dọc thân gậy phát ra tiếng kêu "răng rắc" nhỏ rệu rã. Đây là vết nứt cũ do bộc phát chân khí nóng vội tại tiệm rèn Lão Tôn, dẫu đã được dán bằng nhựa trúc gai dẻo quánh nhưng độ bền đang giảm mạnh. Hắn biết, nếu đón đỡ trực diện cương kình của đại kiếm sắt ròng quá nhiều lần, cây gậy mười cân này sẽ vỡ vụn hoàn toàn.


"Tỷ tỷ... ta đến đón chị."


Lời nói khàn khàn, trầm tĩnh của Vô Nhãn vừa dứt, Trương Hổ đã gầm lên một tiếng điên cuồng. Cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay vạm vỡ của y gồng lên, chân khí Thanh Phong Quyết cương kình bộc phát dữ dội. Y lao tới như một con mãnh hổ sổng chuồng, vung thanh đại kiếm nặng mười cân chém dọc thẳng xuống đỉnh đầu Vô Nhãn.


"Vút!"


Đường kiếm chém dọc mang theo kình lực ngàn cân xé rách màn khói bụi, tạo ra một tiếng gió rít u u kinh hoàng dội thẳng vào màng nhĩ đang bị thương của Vô Nhãn.


Không cần dùng mắt nhìn, Vô Nhãn vận hành Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp. Ngay khi lưỡi kiếm chỉ còn cách đỉnh đầu một thước, hắn khẽ trượt chân trái sang bên nửa bước, thân hình nghiêng một góc bốn mươi lăm độ cực kỳ chuẩn xác. Đại kiếm sắt ròng chém sạt qua vai áo trái của hắn, chém mạnh xuống nền đá đại điện tạo ra một tiếng "ầm" dữ dội, đá tảng vỡ vụn bắn ra tung tóe.


Trương Hổ kinh biến khi thấy chiêu chém dọc bị hụt. Không để lộ sơ hở, y nhanh chóng xoay ngang lưỡi kiếm, quét mạnh một đường bán nguyệt tàn độc ngang hông Vô Nhãn hòng cắt đôi người đối thủ, khóa chặt mọi đường lui.


Đường đao quét ngang quá nhanh, kình khí cương mãnh tỏa ra ép chặt luồng không khí xung quanh khiến Vô Nhãn không thể tiếp tục lướt bộ pháp né tránh. Trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, Vô Nhãn buộc phải dựng đứng Gậy Trúc Huyền Thạch đón đỡ trực diện đường kiếm.


"BENG!!!"


Một tiếng va chạm kim loại trầm đục, chói tai vang lên nhức óc giữa đại điện. Sức nặng mười cân của đại kiếm cộng hưởng với cương khí bạo liệt dội thẳng vào thân Gậy Trúc Huyền Thạch. Lực phản chấn cực mạnh truyền qua thân tre nứt dọc, dội thẳng vào bắp tay trái đang bị thương rạch rách rớm máu của Vô Nhãn, khiến các thớ cơ co rút đau buốt tột cùng. Vết sẹo bỏng vảy rồng ở bả vai phải của hắn cũng bị chấn động rách miệng, máu đỏ tươi lại rớm ra thấm đẫm vạt áo vải thô.


"Răng rắc!"


Thân gậy trúc huyền thạch phát ra tiếng rên rỉ rệu rã, vết nứt dọc cũ chạy dài dọc thân gậy lại giãn ra thêm nửa phân dưới áp lực cương kình. Lực phản chấn cực đại cũng dội ngược lại khiến Trương Hổ tê dại hoàn toàn cổ tay phải, y lảo đảo lùi lại hai bước, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh hoàng: "Cái gì? Cây gậy trúc rách này lại có thể đỡ nổi đại kiếm sắt ròng của ta sao?"


Vô Nhãn nén đau, lòng bàn tay phải xước xát nặng bám gỉ sắt rỉ từ chiếc nhẫn của Triệu Đạt giắt bên hông siết chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi để giữ thăng bằng. Hắn lập tức lướt tới bằng Thiết Thiết Bộ Pháp, định áp sát để dùng đầu đồng bọc gầm gậy đâm vào huyệt đạo nách trái của Trương Hổ hòng điểm huyệt tước kiếm.


Tuy nhiên, mười tên hộ vệ tinh anh đứng xung quanh rất nhanh nhạy. Chúng đồng loạt vung kiếm chém cản từ hai bên hông tạo thành một lưới kiếm đan xen chặt chẽ, kình khí cương mãnh từ mười lưỡi kiếm sắt tạo thành một bức tường khí lưu bạo liệt chấn động ngược, ép Vô Nhãn phải thu lực lùi lại phòng thủ sát một cột đá lớn.


"Hộc... hộc..."


Hơi thở của Vô Nhãn trở nên nặng nề hơn. Vết thương vai phải và bắp tay trái đang tiêu hao nhanh chóng chân khí nội gia của hắn. Hắn đã hao tổn mười phần chân khí chỉ sau hai chiêu đối đầu trực diện.


"Ta không thể đấu lực với y," Vô Nhãn thầm nghĩ, tâm cảnh hắn đạt tới sự tĩnh lặng kỳ lạ của cảnh giới Tâm Cảnh Tĩnh Lặng sơ cấp. Hắn nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải băng đen mới, loại bỏ hoàn toàn tiếng sấm sét bên ngoài và tiếng la hét của đám hộ vệ. Hắn tập trung toàn bộ thính giác còn lại nghe tiếng gió rít của thanh đại kiếm trong tay Trương Hổ.


Hắn nhận ra Trương Hổ tuy có sức mạnh thể chất dồi dào và đại kiếm nặng nề, nhưng y lại dồn quá nhiều kình lực vào các chiêu chém dọc cương mãnh. Mỗi khi vung kiếm chém dọc thẳng tay, sức nặng mười cân của đại kiếm sẽ kéo theo trọng tâm của y lao về phía trước, tạo ra một khoảng trễ nhỏ khi thu chiêu. Khớp khuỷu tay và khớp vai trái của y chính là tử huyệt bộc lộ rõ nhất trong vòng nửa nhịp thở ngắn ngủi.


"Chết đi, gã mù!" Trương Hổ lại gầm lên, y vọt tới vung đại kiếm chém dọc lần thứ ba, quyết tâm đập nát cây gậy trúc nứt nẻ của đối thủ.


Lưỡi kiếm chém xuống mang theo luồng gió rít u u dữ dội. Nhưng lần này, Vô Nhãn không đỡ trực diện. Hắn dùng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp trượt nhẹ bàn chân trần sát mặt đất đá ẩm ướt sang phải nửa bước. Lưỡi đại kiếm chém sạt qua vai áo trái hắn, chém mạnh xuống nền đá đại điện phát tiếng "ầm" lớn.


Ngay trong khoảnh khắc Trương Hổ đang dồn lực thu chiêu chém dọc bị hụt, trọng tâm y bị lệch về phía trước, Vô Nhãn xoay người cực nhanh. Tay trái hắn vận kình lực chân khí dẻo dai truyền thẳng lên Gậy Trúc Huyền Thạch, đâm thẳng đầu đồng bọc gầm gậy nhanh như một tia chớp Trập Lôi xuyên qua kẽ hở lưỡi kiếm, nhắm thẳng vào khớp khuỷu tay phải của Trương Hổ.


"Bộp!"


Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Đầu đồng bọc gầm gậy đâm trúng khớp khuỷu tay Trương Hổ với kình lực nhu kình dẻo dai cực lớn.


"Rắc!"


Tiếng xương khớp trật rời vang lên giòn giã. Trương Hổ rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn bộ kình lực cánh tay phải của y bị phế bỏ hoàn toàn. Thanh đại kiếm sắt ròng nặng mười cân rơi tuột khỏi những ngón tay tê dại, cắm phập xuống sàn đá đại điện.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ngã quỵ xuống vũng máu, Trương Hổ nghiến răng chịu đựng đau đớn tột độ, dùng cánh tay trái còn lại nhanh như chớp giật lấy chiếc còi đồng nhỏ treo trước ngực, ngậm chặt vào miệng thổi mạnh một tiếng rít dài chói tai.


"TÚT... TÚT... TÚT!!!"


Tiếng còi đồng vang lên liên tục, dồn dập, lấn lướt cả tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài đại điện, dội thẳng vào màng nhĩ đang bị rách rỉ máu của Vô Nhãn, báo hiệu hệ thống kiếm trận phòng thủ sâu hơn bên trong nội điện đã bị đánh động hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!