Nhạc nềnTaohua

Bão Cát Trước Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát biên thùy Nhạn Môn gào rú dữ dội nhất trong vòng mười năm qua đã chính thức đổ ập xuống vùng biên ải. Gió rít lên từng hồi điên cuồng qua những kẽ gạch đổ nát của Chùa Hoang Biên Ải, mang theo hàng vạn hạt cát nóng bỏng đập chan chát vào những cánh cửa gỗ mục nát. Bầu trời đêm hoàn toàn bị nhuộm một màu vàng đục của sương bụi khổng lồ, che khuất cả ánh trăng khuyết mờ nhạt.


Bên trong gian chùa hoang phế, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Tiêu Vô Nhãn ngồi xếp bằng bất động trên bệ thờ đổ nát bám đầy bụi tro. Hắn khẽ hít sâu một hơi thở dài, cố gắng vận hành Quy Tức Phép để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập, xoa dịu cơn đau nhói buốt tận xương tủy từ lồng ngực bị rạn xương sườn.


Màng nhĩ hai tai của hắn dẫu đã bớt rỉ máu tươi nhưng thính giác vật lý vẫn đang hồi phục một cách chậm rãi, dứt quãng. Mỗi khi luồng gió bão quất mạnh vào vách chùa, tai phải của hắn lại nhói lên một cơn đau buốt, chỉ nghe thấy những tiếng u u hỗn loạn. Đôi mắt mù lòa của hắn giờ đây đã được quấn chặt bằng một dải băng vải đen thô mới do Lục Tiểu Dao tìm cho, che đi vết sẹo cũ rớm máu tươi đỏ quạch từ trận chiến Tháp Chuông Gió.


"Tiêu huynh, bôi thêm chút rượu này đi."


Tống Thiết bước lại gần, đặt một hồ lô gỗ nhỏ vào bàn tay trái bọc băng gạc trắng dính máu của Vô Nhãn. Mùi rượu đế biên thùy chưng cất thô sơ hòa quyện với mùi lá tre lân sắt giã nát tỏa ra nồng nặc.


Vô Nhãn không nói gì, hắn lẳng lặng đổ rượu mạnh ra lòng bàn tay phải đang xước xát nặng nề, rớm máu tươi bám đầy gỉ sắt đỏ quạch từ chiếc nhẫn của Triệu Đạt giắt bên hông. Hắn xoa mạnh rượu nóng lên bả vai phải – nơi vết sẹo bỏng lớn hình vảy rồng vẫn đang rách miệng rớm máu đỏ. Cơn đau rát buốt xộc thẳng lên đại não khiến gân xanh trên trán hắn giật mạnh liên tục, nhưng khuôn mặt thiếu niên vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Hắn tiếp tục bôi thuốc lên vết thương rạch rách dọc bắp tay trái, cảm nhận các thớ cơ co rút dần giãn ra dưới sức nóng của rượu đế.


"Bão cát bên ngoài đã đạt tới mức cực hạn rồi," Triệu Đạt cụt tay bước lại gần bàn gỗ mục nát, giọng y trầm xuống đầy sát khí. "Bụi cát mù mịt đến mức đứng cách ba bước chân cũng không nhìn rõ mặt người. Lũ tuần phòng đồn trú của Tào binh đầu đã hoàn toàn co cụm lại trong các chốt gác không dám ra ngoài. Trương Thiết Kiều chắc chắn sẽ lợi dụng thiên tai này để áp giải Tiêu cô nương đi ngay trong đêm."


Lục Tiểu Dao đứng cạnh bên, tay ôm chặt chiếc túi vải chứa thẻ tre trận đồ, lo lắng nhìn cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân nằm lặng lẽ bên cạnh Vô Nhãn: "Tiêu ca ca, gậy của anh bị nứt dọc sâu quá rồi. Vết nứt chạy dọc thân tre dẫu đã được dán bằng nhựa trúc gai dẻo quánh nhưng nếu chịu thêm một cú va chạm cương kình trực diện từ khiên sắt bọc đồng của đại trận, nó sẽ vỡ vụn hoàn toàn. Anh thực sự muốn xuất quân đêm nay sao?"


"Tỷ tỷ đang đợi ta," Vô Nhãn khàn giọng đáp, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Dù gậy có gãy, xương có tan, ta cũng phải đi. Ta đã hứa với sư phụ, quyết không để huyết mạch Tiêu gia bị triều đình dùng làm vật tế."


Hắn vươn tay trái nắm chặt lấy thân Gậy Trúc Huyền Thạch rệu rã. Ngay khi hắn siết chặt tay, thớ tre bị nứt dọc phát ra tiếng kêu "răng rắc" nhỏ như một lời cảnh báo lạnh lẽo. Vô Nhãn đứng bật dậy, dắt đốc kiếm gỗ sồi thấm máu của sư phụ và chiếc nhẫn sắt rỉ của Triệu Đạt vào thắt lưng thô. Hắn quay sang Tống Thiết: "Tống đại ca, việc mỏ quặng phía Tây nhờ vào huynh và dân binh."


"Tiêu đệ yên tâm!" Tống Thiết đập mạnh tay vào ngực, ánh mắt hừng hực lửa phản kháng. "Hơn năm mươi anh em thợ mỏ đã chuẩn bị sẵn củi khô và nhựa trúc gai tại kho quặng phía Tây. Đúng giờ Hợi, chúng ta sẽ phóng hỏa tạo bạo động giả quy mô lớn. Tiếng cuốc chim và lửa cháy dữ dội sẽ kéo giãn toàn bộ lực lượng tuần tra ngoài phân đà Kiếm Trang dồn về phía đó. Hãy để bão cát làm đôi mắt che chở cho đệ!"


Vô Nhãn khẽ gật đầu, hắn không nói lời từ biệt, lặng lẽ bước ra khỏi cửa chính đổ nát của Chùa Hoang Biên Ải, dấn thân vào màn bão cát cuồng bạo ngoài kia.


Ngay khi bước chân trần của hắn chạm vào nền đất đá sa mạc, sức mạnh tàn khốc của cơn bão cát biên thùy Nhạn Môn lập tức quật thẳng vào người hắn. Những luồng gió xoáy cuồng bạo mang theo cát bụi nóng rát như hàng vạn cây kim châm đâm vào da thịt trần, dính chặt vào các vết thương rớm máu ở bả vai và tay của hắn. Tiêu vung gậy huyền thạch, tiếng gió rít dữ dội qua các thớ tre nứt nẻ tạo ra những âm thanh u u u hỗn loạn, đập mạnh vào màng nhĩ đang bị rách của hắn, gây ra một cơn ù tai nhức óc cực hạn.


Trong bóng tối mịt mù của bão cát, thị lực của người sáng mắt hoàn toàn bị tê liệt. Nhưng đối với Tiêu Vô Nhãn, bóng tối này lại là một vùng đất quen thuộc. Hắn hít sâu một hơi thở dài, vận hành Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp. Hắn hạ thấp trọng tâm cơ thể thêm hai phân, trượt nhẹ hai bàn chân trần sát mặt đất cát lún bết bát, phân phối trọng lượng đều lên lòng bàn chân để cảm nhận chấn động mà không nhấc cao chân, hoàn toàn không để lại bất kỳ dấu chân nào trên cát bụi đang bay loạn xạ.


"Cộc... sột... cộc..."


Hắn khẽ rê đầu đồng bọc gầm gậy huyền thạch sát mặt đất đá cứng. Sóng rung siêu nhỏ lan truyền qua mạch đá, dội ngược lại lòng bàn chân trần, giúp hắn vẽ lại bản đồ không gian ba chiều của sườn đồi dẫn lên phân đà Thanh Phong Kiếm Trang trong trí não. Hắn lướt đi nhanh lẹ như một cái bóng xám ẩn mình trong màn sương bụi dày đặc, tránh né những rặng trúc gai nhọn hoắt dọc đường đi mà không hề chạm vào một chiếc lá nào.


Khi tiếp cận sát cổng ngoài của Phân đà Thanh Phong Kiếm Trang, Vô Nhãn dừng lại nấp sau một tảng đá tảng lớn bám đầy cát bụi. Phân đà nằm trên ngọn đồi cao, kiến trúc kiên cố bằng đá tảng đang bị bão cát tàn phá dữ dội. Những cơn gió xoáy mạnh mẽ thổi bay các tấm biển gỗ của phân đà rơi xuống đất vỡ vụn, bụi cát mù mịt cản trở hoàn toàn tầm nhìn của mười tên lính gác chấp pháp đang đứng co cụm ngoài cổng đá.


"Mẹ kiếp! Bão cát lớn thế này thì làm sao áp giải tù nhân vượt sông được?" Tiếng một tên lính canh gác sáng mắt gào lên trong tiếng gió hú, y phải dùng tay che mắt để tránh cát nóng bắn vào.


"Trưởng lão đã ra lệnh rồi, dẫu có bão tuyết cũng phải đi. Mau kiểm tra lại cơ quan bẫy đá lăn ngoài cổng đi!" Tên khác đáp lại đầy bực dọc.


Vô Nhãn nghe rõ cuộc đối thoại qua thính giác đang hồi phục chậm rãi. Hắn nhận ra lính canh gác đang vô cùng hoảng loạn vì bão cát che khuất tầm nhìn, tiếng gió gào rú dữ dội cũng che lấp hoàn toàn tiếng bước chân trượt sát đất của hắn. Đây chính là thời cơ hoàn hảo để áp sát không tiếng động.


Hắn bắt đầu di chuyển, khẽ gõ nhẹ đầu gậy huyền thạch xuống đất đá (Gõ Đất Dò Đường) để dò tìm vị trí các cơ quan bẫy rập đá lăn ngầm ngoài cổng phân đà.


Bỗng nhiên, một cơn gió xoáy cực mạnh bất ngờ đổi hướng, thổi ngược chiều với tốc độ kinh hoàng từ trên đồi đá dội xuống. Luồng gió mang theo một lượng cát bụi khổng lồ đập thẳng vào ngực Vô Nhãn, tạo ra một áp lực âm thanh khủng khiếp dội thẳng vào màng nhĩ tai phải đang bị rách rỉ máu của hắn. Cơn đau nhói buốt đột ngột khiến hắn bị hẫng nhịp thở, Thiết Thiết Bộ Pháp bị chậm lại một phân, cơ thể lảo đảo mất thăng bằng suýt ngã xuống hố gai độc ngầm khuất sau vách đá.


Trong thời khắc sinh tử, Vô Nhãn nén đau, tay trái vận mười phần kình lực, cắm mạnh Gậy Trúc Huyền Thạch xuống nền đá cứng để trụ vững cơ thể trước sức gió bão cuồng bạo.


"Răng rắc!"


Thân gậy huyền thạch bị nứt dọc cũ chịu phản lực cực lớn từ sức nặng mười cân bỗng chốc giãn ra thêm một đường dài, phát tiếng kêu răng rắc rệu rã sát đầu bọc đồng. Cơn chấn động mạnh truyền ngược lên bả vai phải khiến vết sẹo bỏng vảy rồng rách miệng rớm máu đỏ tươi thấm đẫm vạt áo vải thô, đau buốt nhói đến tận xương tủy. Vô Nhãn nghiến chặt răng chịu đựng, hắn vội vàng rút đốc kiếm gỗ sồi giắt bên hông cắm xuống đất để hỗ trợ thăng bằng, tạm thời giữ vững tâm cảnh tĩnh lặng.


Tiếng gậy trúc va chạm mạnh xuống đá đá dẫu nhỏ nhưng đã lọt vào đôi tai nhạy bén của hai tên lính tuần tra gác cổng gần đó.


"Kẻ nào đó?"


"Ai đang ở ngoài kia?"


Hai tên lính tuần tra hoảng hốt rút đại kiếm sắt ròng ra khỏi vỏ, vung kiếm chém bừa bãi vào màn cát bụi mù mịt trước mặt khi nghe tiếng động lạ. Đường kiếm của chúng mang theo cương kình bạo liệt xé gió u u, chém sạt qua vách đá sát vai áo Vô Nhãn.


Thính Phong Nhãn Quan của Vô Nhãn hoạt động cực hạn. Hắn không cần dùng mắt, chỉ qua tiếng rít gió của lưỡi kiếm và áp suất không khí thay đổi quanh cơ thể, hắn đã xác định chính xác quỹ đạo chém của hai tên lính. Hắn dùng Thiết Thiết Bộ Pháp lướt nhẹ gót chân sát đất cát lún, uốn cong cơ thể dẻo dai né tránh đường kiếm chém xéo thứ nhất trong gang tấc.


Ngay khi lưỡi kiếm thứ hai đâm thẳng vào ngực, Vô Nhãn vận kình khí dẻo dai của tay trái, vung mạnh Gậy Trúc Huyền Thạch thực hiện chiêu thức bẻ gạt. Thân tre huyền thạch uốn cong hình cánh cung đón đỡ lưỡi kiếm, triệt tiêu hoàn toàn lực chém cương kình của đối thủ rồi mượn lực phản đàn bật mạnh ngược lại.


"Beng!"


Tiếng va chạm kim loại trầm đục vang lên giòn giã giữa tiếng bão cát. Lực phản chấn cực mạnh từ gậy mười cân khiến tên lính tê dại hoàn toàn cổ tay phải, đại kiếm sắt ròng của y văng ra khỏi tay cắm phập xuống cát lún. Vô Nhãn không dừng lại, hắn xoay ngược đầu gậy bọc đồng thô, đâm thẳng cực nhanh vào huyệt đạo nách trái của tên lính thứ hai (Khóa Kinh Mạch Bằng Đầu Gậy).


"Bộp!"


Tên lính thứ hai lập tức đứng im bất động như tượng đá, toàn thân run rẩy rụng rời kiếm sắt xuống đất. Vô Nhãn khẽ gạt nhẹ đầu gậy đập trúng gân chân của tên thứ nhất, khiến y khuỵu ngã xuống bùn cát lún, ngất đi hoàn toàn không sát sinh.


Hắn đã vượt qua cổng ngoài phân đà một cách ngoạn mục mà không tiếng động.


Đúng lúc đó, từ hướng Tây Bắc của phân đà, một luồng ánh lửa đỏ rực bất ngờ bùng lên dữ dội giữa màn bão cát mù mịt, kèm theo tiếng chiêng báo động reo vang liên tục từ phía mỏ quặng. Khói đen bốc lên cuồn cuộn báo hiệu bạo động của Tống Thiết và dân binh thợ mỏ đã bắt đầu đúng giờ Hợi.


"Có bạo động ở mỏ quặng phía Tây! Mau dồn binh lực sang cứu viện!" Tiếng gào thét hoảng loạn của đám đệ tử chấp pháp Thanh Phong Kiếm Trang vang lên liên hồi từ bên trong nội điện, tiếng bước chân dẫm mạnh chạy rầm rập hướng về phía Tây đồi đá.


Vô Nhãn khẽ thở phào nhẹ nhõm, kế hoạch kéo giãn quân địch của Tống Thiết đã thành công mỹ mãn. Hắn nắm chặt cây Gậy Trúc Huyền Thạch nứt dọc rệu rã bằng tay trái, bước từng bước vững chãi lên thềm đá dẫn vào đại điện phân đà bốc khói nghi ngút.


Đứng trước cánh cổng đá kiên cố của phân đà bốc khói, Vô Nhãn gõ mạnh gậy trúc huyền thạch xuống đất, tiếng vang trầm đục lấn át cả tiếng gào rú của bão cát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!