Nhạc nềnTaohua

Sơ Đồ Rạn Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió hú qua những kẽ gạch vỡ của Chùa Hoang Biên Ải rít lên từng hồi u uẩn, kéo theo cái lạnh buốt xương của đêm muộn Nhạn Môn Quan.


Trên bệ thờ đổ nát bám đầy mạng nhện và tro bụi, Tiêu Vô Nhãn ngồi xếp bằng tĩnh lặng. Đôi tai hắn khẽ giật nhẹ. Sau trận quyết chiến sinh tử tại Tháp Chuông Gió, màng nhĩ bị chấn động bởi tà kiếm sát âm của Độc Cô Sát vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Ban đầu, thế giới trong đầu hắn chỉ là một khoảng lặng câm điếc, nhưng nhờ một đêm vận hành Quy Tức Phép để tịnh hóa kinh mạch thính giác, âm thanh của thế giới bên ngoài đang từ từ nhỏ giọt trở lại.


Đầu tiên là tiếng gió rít qua những khe hở của mái ngói mục nát, sau đó là tiếng sỏi đá nhỏ lăn lóc ngoài sân chùa, và cuối cùng là nhịp thở nặng nề, dồn dập của những người xung quanh.


"Ca ca, huynh uống chút nước trà gừng ấm đi."


Giọng nói rụt rè của Tiểu Tử vang lên bên cạnh. Cô bé mồ côi quét dọn quán trà Thính Phong Hiên ngày nào giờ đây đang run rẩy bưng một chén đất nung sứt mẻ, hơi nước nóng bốc lên mang theo mùi gừng dại cay nồng.


Vô Nhãn khẽ nghiêng đầu đón nhận chén nước bằng bàn tay trái bọc băng gạc trắng dính máu. Bắp tay trái của hắn – vết thương do đường kiếm chém rách của Độc Cô Sát – khẽ co rút lại đau buốt khi hắn cử động. Hắn uống một ngụm nhỏ, cảm nhận dòng nước ấm nóng lướt qua phế quản đang bị bỏng rát nhẹ vì hít phải bụi tro nóng từ trận hỏa hoạn.


"Cảm ơn muội, Tiểu Tử. Mau vào buồng trong lánh gió đi, ngoài này lạnh lắm," Vô Nhãn khàn giọng nói, giọng hắn trầm ấm nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi tột cùng.


Bả vai phải của hắn khẽ run nhẹ. Vết bỏng lớn hình vảy rồng – kết quả của cuộc đốt độc tàn khốc bằng sắt nung đỏ mà Lão Tôn thực hiện – vẫn đang âm ỉ cháy rát dưới lớp băng gạc vải thô bốc mùi lá tre lân sắt giã nát. Mỗi nhịp thở dốc của hắn đều kéo theo một cơn đau nhói thắt lòng nơi lồng ngực bị rạn xương sườn. Đôi mắt mù lòa của hắn không còn dải băng đen quấn che chở do đã bị kiếm khí chém đứt, để lộ vết sẹo cũ rớm máu tươi đỏ quạch, khiến dung nhan thiếu niên càng thêm phần bi tráng, cô độc.


Bên cạnh hắn, cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân nằm lặng lẽ trên nền đất ẩm. Thân gậy bị nứt dọc một đường sâu hoắm, thớ tre tưa ra rệu rã, bám đầy máu tươi đã khô cứng. Vũ khí dẻo dai duy nhất của hắn giờ đây như một người lính già kiệt quệ, chỉ cần một va chạm cương kình mạnh nữa là sẽ vỡ vụn hoàn toàn.


"Tiêu huynh, người của chúng ta đã canh phòng nghiêm ngặt vòng ngoài. Nhưng quân đồn trú của Tào binh đầu và đệ tử chấp pháp của Kiếm Trang đang lùng sục khắp chân núi," Tống Thiết – thủ lĩnh dân binh mỏ quặng – bước vào từ cửa chính đổ nát. Mình khoác chiếc giáp da rách nát bám đầy bụi than, khuôn mặt chữ điền của y hằn sâu sự lo âu.


Theo sau Tống Thiết là hai bóng người vừa vọt qua màn sương mù lạnh giá của đỉnh núi gió.


Người đi đầu là một nam tử trung niên cụt cánh tay trái, mặc y phục cựu binh sờn rách, bước chân đi khập khiễng nhưng ánh mắt sắc lạnh như đao. Đó chính là Triệu Đạt – cựu đao thủ quân đội sa trường năm xưa. Người đi sau là một thiếu nữ nhỏ nhắn khoảng mười bảy tuổi, mặc áo dài màu vàng chanh, vai đeo chiếc túi vải chứa đầy thẻ tre trận pháp kêu lách cách. Nàng chính là Lục Tiểu Dao – nữ trận pháp sư trẻ tuổi của một phái lẻ biên thùy.


"Triệu tiền bối, Lục cô nương," Vô Nhãn khẽ gật đầu chào, tay trái hắn nắm chặt đốc kiếm gỗ sồi giắt bên hông để cảm nhận độ rung chấn động từ bước chân của họ truyền qua nền đất ẩm.


Triệu Đạt nhìn lướt qua vết thương rỉ máu tai và bả vai quấn băng của Vô Nhãn, khẽ thở dài: "Tiêu tiểu tử, ngươi mạng lớn thật. Độc Cô Sát sử dụng tà kiếm sát âm phá tai tàn bạo như thế mà ngươi vẫn giữ được mạng sống. Nhưng lần này, Trương Thiết Kiều đã hoàn toàn nổi điên rồi. Lão đã kích hoạt Nhạn Môn Kiếm Trận - Thập Bát Nhân tại phân đà Thanh Phong Kiếm Trang. Đó là một bức tường thép phòng thủ kiên cố không thể phá vỡ từ bên ngoài. Mười tám đệ tử chấp pháp bọc giáp sắt, tay cầm khiên bọc đồng nặng nề, phối hợp nhịp nhàng không một kẽ hở."


Lục Tiểu Dao bước tới gần bệ thờ, đôi mắt hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào đôi mắt mù lộ sẹo của Vô Nhãn. Nàng tháo chiếc túi vải bên hông, đổ ra mặt đất mười tám chiếc thẻ tre khắc trận đồ ngũ hành thô sơ.


"Tôi nghe danh Tiêu ca ca có nhãn quan trận pháp thiên bẩm dẫu đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng," Lục Tiểu Dao tinh nghịch nói, nhưng giọng điệu nhanh chóng trở nên nghiêm túc. "Tôi đã dùng thẻ tre để mô phỏng lại Nhạn Môn Kiếm Trận dựa trên những gì thu thập được. Trận thế này di chuyển theo hình tròn cửu cung liên hoàn, chín người vòng ngoài dùng khiên sắt bọc đồng phòng thủ kiên cố, chín người vòng trong vung kiếm chém xéo liên tục. Nếu anh chỉ dùng một cây gậy trúc nứt vỡ để đâm thẳng vào, cương kình của khiên sắt sẽ đập nát gậy của anh ngay lập tức."


Triệu Đạt gật đầu đồng tình, y đặt cuộn giấy da dê cũ kỹ bám mùi mực thông lên bàn gỗ mục nát trước mặt Vô Nhãn: "Đây chính là Thanh Phong Kiếm Bản mà ta đã lén sao chép từ thư phòng của Trương Thiết Kiều tại mỏ quặng. Nó ghi chép toàn bộ quy luật di chuyển của đại trận mười mười tám người phòng thủ này. Nhưng chữ viết bên trong đều là cổ tự trận pháp của hoàng gia tiền triều, ta dẫu am hiểu binh pháp sa trường cũng không thể giải mã nổi."


Lục Tiểu Dao ngồi bệt xuống đất, bắt đầu lật giở cuộn giấy da dê, đôi mày thanh tú nhíu chặt: "Cổ tự này rất phức tạp, các nét vẽ di chuyển theo hướng bát quái ngũ hành nhưng bị đảo ngược vị trí trận nhãn một cách kỳ lạ. Để tôi dịch từng chữ một cho anh nghe."


"Không cần đâu, Lục cô nương," Vô Nhãn khẽ khàn giọng cắt ngang. "Hãy đưa bản đồ gỗ cho ta."


Triệu Đạt nhanh chóng rút từ sau lưng ra một tấm bản đồ gỗ thô sơ sần sùi. Đây chính là Địa đồ gỗ khắc Nhạn Môn – tác phẩm mà thầy đồ Vương đã lén khắc bằng tay trên một tấm gỗ sồi già suốt ba tháng trời để tặng cho Vô Nhãn.


Vô Nhãn đón lấy tấm gỗ nặng nề bằng tay trái. Hắn đặt tấm bản đồ lên đùi trần dập mạnh xuống đất cát. Từ từ, hắn đưa năm đầu ngón tay trần của bàn tay phải – dẫu đang bị xước xát nặng nề, rớm máu tươi bám đầy gỉ sắt đỏ quạch từ chiếc nhẫn của Triệu Đạt – miết nhẹ dọc theo các đường rãnh khắc nổi trên mặt gỗ sồi.


Trong thế giới bóng tối của thiếu niên mù lòa, một phép màu của nhãn quan trận pháp bắt đầu trỗi dậy.


Khi các đầu ngón tay nhạy cảm sờ vào thớ gỗ sần sùi, những đường rãnh khắc nổi lồi lõm lập tức biến đổi thành một bản đồ không gian ba chiều rực rỡ trong trí não hắn. Hắn cảm nhận được độ dốc của những con đường mòn dẫn lên sườn đồi phân đà; hắn sờ ra vị trí đứng của các chốt gác quan binh hủ bại sát bến đò; hắn vẽ lại được hình dáng của cánh cổng đá kiên cố bẫy đá lăn tự động ngoài cổng phân đà Thanh Phong Kiếm Trang.


Lục Tiểu Dao nhìn chăm chú vào những ngón tay rớm máu của Vô Nhãn đang lướt đi trên thớ gỗ với độ chính xác không tưởng, nàng khẽ thốt lên đầy kinh ngạc: "Anh... anh thực sự có thể nhìn thấy địa hình Nhạn Môn Quan chỉ bằng cách sờ gỗ sao?"


"Gỗ sồi truyền dẫn chấn động và hình ảnh tốt hơn sắt thép," Vô Nhãn khẽ nói, ngón tay hắn dừng lại tại một đường rãnh sâu mô phỏng thung lũng dẫn vào phân đà. "Triệu tiền bối, ca trực tuần phòng của đội chấp pháp tại phân đà di chuyển như thế nào?"


Triệu Đạt lấy chiếc nhẫn sắt rỉ bám máu của mình ra gõ nhẹ xuống bàn gỗ để tạo nhịp điệu: "Mỗi ca trực gồm ba đội tuần tra, mỗi đội sáu người, di chuyển liên tục theo hình tam giác quanh đồi phân đà. Cứ sau nửa canh giờ, đội tuần phòng của quan phủ đồn trú sẽ đổi ca trực tại cổng ngoài. Đó là lúc phòng thủ lỏng lẻo nhất."


Lục Tiểu Dao lập tức xếp mười tám chiếc thẻ tre ngũ hành của mình thành hai vòng tròn đồng tâm trên nền đất ẩm sát chân Vô Nhãn: "Tiêu ca ca, nếu đại trận mười tám người phòng thủ kiên cố này xếp thành hình cửu cung liên hoàn, khi vòng ngoài cầm khiên sắt đổi vị trí gác từ hướng Đông sang hướng Bắc, chúng sẽ tạo ra một khoảng trống phòng thủ rộng hai bước chân."


Vô Nhãn khẽ nhắm hai hốc mắt mù đang rỉ máu lại, đầu hắn nghiêng nhẹ đón nhận luồng gió lạnh hú qua kẽ ngói. Ngón tay phải của hắn sờ miết nhẹ dọc theo thớ gỗ bản đồ, chỉ thẳng vào một điểm nút thắt khắc nổi sát lối vào đại điện phân đà:


"Ở đây. Khi vòng ngoài cầm khiên sắt đổi vị trí gác sang hướng Bắc, theo quy tắc di chuyển của Cửu Cung Trận Pháp Tổng Luận, chín kiếm thủ vòng trong vung kiếm chém xéo sẽ bị chậm nhịp nửa bước do phải nhường đường cho khiên sắt bọc đồng di chuyển. Triệu tiền bối, kẽ hở thời gian đổi vị trí gác này kéo dài bao lâu?"


Triệu Đạt trợn tròn mắt nhìn điểm chỉ tay chính xác của Vô Nhãn trên bản đồ gỗ, giọng y run lên vì chấn động: "Bốn bước... chỉ đúng bốn bước chân! Đó hoàn toàn chính xác với thói quen đổi ca trực lười biếng của đám quân tuần phòng đồn trú dưới quyền Tào binh đầu! Tiêu tiểu tử, làm sao ngươi có thể tính toán ra kẽ hở thời gian tinh vi này chỉ qua thớ gỗ?"


"Trận pháp dẫu kiên cố đến đâu cũng do con người vận hành," Vô Nhãn bình thản đáp, ngón tay hắn khẽ miết nhẹ qua vết nứt dọc rệu rã trên Gậy Trúc Huyền Thạch bên cạnh. "Trương Thiết Kiều dù võ công thâm hậu nhưng tuổi tác đã cao, khớp gối trái từng bị thương sa trường cũ nên mỗi khi dồn lực chỉ huy đại trận xoay người luôn bị chậm nửa nhịp. Đó chính là sơ hở chết người của nhãn trận."


Lục Tiểu Dao nghe vậy, hào hứng đập hai tay vào nhau: "Tuyệt vời! Nếu thế, tôi đề xuất chúng ta dùng hỏa công! Đêm mai bão cát Nhạn Môn bùng phát mạnh nhất, chúng ta lén rải củi khô và nhựa trúc gai quanh phân đà rồi phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ đại điện! Đại trận mười tám người của chúng dẫu có khiên sắt bọc đồng cũng sẽ bị lửa thiêu rụi vỡ tan ngay lập tức!"


"Không được!"


Tiêu Vô Nhãn lập tức lớn tiếng cắt ngang, giọng hắn đanh thép, lạnh buốt như sương tuyết biên ải. Bàn tay trái hắn đập mạnh xuống nền đất cát, khiến cây gậy huyền thạch nứt dọc nảy nhẹ lên phát tiếng kêu răng rắc rệu rã.


"Tiêu ca ca?" Lục Tiểu Dao khựng lại, ngơ ngác nhìn hắn.


"Tỷ tỷ Tiêu Tĩnh Anh của ta đang bị giam giữ nghiêm ngặt bên trong mật phòng phân đà," Vô Nhãn nghiến răng, lồng ngực bị rạn xương sườn phập phồng dữ dội đau buốt nhói. "Hỏa công vô tình, lửa đỏ sẽ thiêu rụi cả tỷ tỷ và những thợ mỏ nghèo khổ đang bị bắt làm nô lệ bên trong. Ta thề dùng gậy trúc này để phá trận cứu người, chứ quyết không dùng kiếm sắt sát sinh hèn hạ, càng không thể vì chiến thắng mà hy sinh mạng sống của người vô tội!"


Cả gian chùa hoang phế bỗng chốc im phăng phắc. Chỉ còn tiếng gió hú dữ dội ngoài kia và tiếng than hồng lách tách trong bếp lò nhỏ mà Tống Thiết vừa nhóm dọn.


Triệu Đạt nhìn thiếu niên mù với ánh mắt đầy nể trọng. Y khẽ gật đầu, đặt bàn tay duy nhất lên vai Vô Nhãn: "Tiêu tiểu tử nói đúng. Quân đội sa trường giết giặc cứu nước dẫu tàn khốc cũng phải giữ vững võ đức quân kỷ. Ta đồng ý với Tiêu tiểu tử. Chúng ta sẽ dùng kế hoạch khác."


Tống Thiết bước lên, giọng nói hào sảng vang dội vách chùa hoang: "Nghĩa quân thợ mỏ của chúng ta đang có hơn năm mươi người sẵn sàng liều mạng. Đêm mai khi bão cát biên thùy Nhạn Môn bùng phát dữ dội nhất che mắt địch, ta sẽ dẫn dân binh đồng loạt nổi dậy bạo động lớn tại mỏ quặng phía Tây. Tiếng cuốc chim và lửa cháy giả sẽ thu hút toàn bộ binh lực chấp pháp vòng ngoài của Kiếm Trang và quân đồn trú hủ bại của Tào binh đầu dồn về phía đó."


"Đúng thế," Triệu Đạt tiếp lời, ánh mắt y lóe lên sát khí lạnh lùng. "Khi vòng ngoài bị kéo giãn, Tiêu tiểu tử sẽ dùng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp lướt đi nhẹ nhàng ẩn mình trong bão cát, áp sát cửa phân đà và đột kích trực diện vào đại điện đối đầu với Trương Thiết Kiều trước khi lão kịp áp giải Tĩnh Anh đi Trung Nguyên."


Phương án tác chiến đã được thống nhất hoàn toàn trong sự đồng lòng của cả nhóm đồng minh trung nghĩa.


Lục Tiểu Dao khẽ thở phào, nàng cúi xuống gom các chiếc thẻ tre ngũ hành lại để cất vào túi vải. Để giải trí trong lúc nghỉ ngơi, nàng tiếp tục mở rộng cuộn Thanh Phong Kiếm Bản bằng da dê, dùng ngón tay thon dài rà dọc theo các cổ tự trận pháp của hoàng gia tiền triều được sao chép lại.


"Tiêu ca ca, anh nhìn xem... à không, anh sờ xem nét khắc này kỳ lạ chưa," Lục Tiểu Dao vừa lẩm bẩm vừa dùng ngón tay chỉ vào phần cuối của cuộn da dê. "Trận đồ Nhạn Môn Kiếm Trận này dẫu được thiết lập dựa trên sơ đồ kiếm trận của Vạn Lưu Kiếm Các Trung Nguyên, nhưng ở góc Tây Nam lại có một nét vẽ cổ tự bị tẩy xóa và viết đè lên bằng nét bút thô bạo của Trương Thiết Kiều..."


Đôi tai Vô Nhãn khẽ giật mạnh. Hắn dời bàn tay phải rớm máu khỏi bản đồ gỗ, vươn tay sờ nhẹ vào phần cuối cuộn giấy da dê mà Lục Tiểu Dao vừa chỉ.


Đầu ngón tay hắn chạm vào vết mực thông thô bạo dập nổi đè lên thớ da dê cũ kỹ.


"Đây không phải là vết vẽ lỗi," Vô Nhãn lẩm bẩm, khuôn mặt hắn bỗng chốc trở nên nghiêm trọng tột độ. "Vết mực này bộc phát kình lực cương mãnh của Thanh Phong Cương Khí, được Trương Thiết Kiều cố ý dùng nội lực dập sâu vào da dê để thay đổi hoàn toàn vị trí đứng của trận nhãn đại trận mười tám người."


"Thay đổi trận nhãn?" Lục Tiểu Dao gasps đầy kinh ngạc, đôi mắt tròn xoe trợn trừng nhìn vào cuộn kiếm bản. "Tại sao lão lại phải cố tình làm hỏng một trận pháp hoàn mỹ như thế? Nhìn này, nếu dịch chuyển trận nhãn sang góc Tây Nam này, đại trận mười tám người dẫu phòng thủ kiên cố phía trước nhưng sẽ để lộ một vết nứt lớn rộng tới ba bước chân ở phía sau hông trái! Đây... đây là sơ hở chết người tự hủy trận thế mà!"


Cả Triệu Đạt và Tống Thiết đều giật mình bước sát lại bàn gỗ mục nát.


Vô Nhãn không trả lời ngay. Đầu ngón tay phải rớm máu của hắn dời khỏi cuộn da dê, quay lại miết mạnh dọc theo đường rãnh khắc nổi của Địa đồ gỗ khắc Nhạn Môn. Hắn lần theo vị trí tương ứng với góc Tây Nam của phân đà Thanh Phong Kiếm Trang trên bản đồ gỗ sồi.


Đầu ngón tay hắn dừng lại tại một đường rãnh sâu hoắm nằm khuất dưới chân đồi đá của phân đà, nơi khắc ký hiệu một đường hầm ngầm hoang phế dẫn thẳng xuống lòng đất mỏ sắt cấm Nhạn Môn Quan.


Trong bóng tối tĩnh lặng của tâm thức Vô Nhãn, một chân tướng lịch sử kinh hoàng bỗng chốc sụp đổ bộc lộ hoàn toàn.


"Lão không làm hỏng trận pháp," Vô Nhãn khàn giọng nói, giọng hắn run lên vì chấn động và phẫn nộ tột cùng. "Trương Thiết Kiều cố tình thay đổi vị trí trận nhãn của đại trận mười tám người phòng thủ kiên cố sang góc Tây Nam này... là để dùng bức tường thép khiên sắt bọc đồng che giấu cánh cửa hầm ngầm lậu dẫn xuống mỏ sắt cấm Nhạn Môn!"


"Cửa hầm ngầm lậu?" Tống Thiết bàng hoàng hét lớn.


"Đúng thế," Vô Nhãn nghiến chặt răng, vết sẹo cũ rớm máu trên đôi mắt mù lòa của hắn như co rút lại đau đớn. "Bản vẽ này chứng minh Thanh Phong Kiếm Trang thu thập quặng sắt lậu từ mỏ cấm không phải để bán lấy tiền đồng rỉ sét giang hồ, mà để đúc binh khí thiết giáp lậu ngay tại đường hầm ngầm này, sau đó vận chuyển bí mật về kinh đô để cung cấp cho quân đội tư nhân tạo phản của Tuyên vương Triệu Hành!"


Lời thốt lên của Lục Tiểu Dao như một tiếng sấm rền vang dội thẳng vào vách đá ẩm ướt của Chùa Hoang Biên Ải:


"Trời đất ơi! Hóa ra vụ thảm sát Tiêu gia năm xưa và việc bắt cóc tỷ tỷ Tiêu Tĩnh Anh của anh... tất cả chỉ là để bịt đầu mối và dùng huyết mạch trận nhãn hoàng gia của chị ấy để kích hoạt Tử Vi Cấm Trận bảo vệ kho vũ khí lậu khổng lồ này!"


Bầu không khí bên trong gian chùa hoang phế bỗng chốc trở nên nghẹt thở, ngột ngạt đến tột cùng trước chân tướng của một âm mưu chính trị triều đình tàn bạo rớm máu vừa được vạch trần qua vết rạn nứt của kiếm trận.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!