Nhạc nềnTaohua

Kiếm Sát Phá Tai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dải băng đen quấn mắt dệt từ tơ tằm băng tuyết của mẫu thân – kỷ vật duy nhất giúp Tiêu Vô Nhãn giữ chút hơi ấm dịu mát trên đôi mắt mù lòa suốt mười năm qua – đã rách đôi, lướt qua gò má hắn rồi cuốn bay vào màn cát bụi mịt mù của đỉnh núi phía Đông.


Cát nóng rát Nhạn Môn Quan lập tức ập tới, đập chan chát vào hai hốc mắt mù nham nhở sẹo bỏng cũ. Vết sẹo vảy rồng co rút, rớm ra những giọt máu tươi ấm nóng, chảy dài xuống má hòa cùng bụi đất xám xịt. Không còn dải băng che chở, cơn gió buốt giá của đỉnh tháp dội thẳng vào da thịt nhạy cảm trên khuôn mặt hắn, mang theo một nỗi đau nhức nhối tận xương tủy.


"Ha ha ha! Gã mù! Dải băng rách rồi, đôi mắt phế thải của ngươi rốt cuộc cũng phải phơi ra trước thiên hạ!" Tiếng cười của Triệu Hùng văng vẳng qua tiếng chuông đồng rền rĩ, đầy vẻ khinh bỉ và tàn độc. Y vung thanh kiếm sắt tinh luyện có rãnh máu sâu, kình lực Thanh Phong cuộn xoáy quanh lưỡi kiếm, chuẩn bị lao tới chém nhát quyết định.


Nhưng Tiêu Vô Nhãn không nghe thấy tiếng Triệu Hùng nữa.


Từ tầng cao nhất của Tháp Chuông Gió, một bóng xám rách nát phóng xuống như một con chim ưng gãy cánh. Lão già điên khùng tóc bạc rũ rượi Độc Cô Sát đã lộ diện. Đôi tai bị cắt lìa chỉ còn hai vệt sẹo nham nhở, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu của y hướng thẳng vào hốc mắt mù đang rỉ máu của Vô Nhãn. Trên tay y, thanh tà kiếm rỉ sét có xẻ những khe rãnh đặc biệt đang rung lên liên tục bộc phát tà khí.


"Vút... oàng... u u u!"


Độc Cô Sát vung thanh tà kiếm tạo ra một đường chém xéo. Luồng gió bão cát đi qua những khe rãnh trên lưỡi kiếm lập tức biến đổi, phát ra một tiếng rít chói tai, sắc lẹm như tiếng kim loại mài sát vào nhau với tốc độ cực hạn. Tiếng rít ấy không chỉ là âm thanh, nó mang theo kình lực của Huyền Âm Sát Âm Quyết, dội thẳng vào hai bên tai Vô Nhãn.


"Leng keng! Xoảng! U u u!"


Hàng trăm chiếc chuông đồng rỉ sét trên chín tầng tháp cổ bị kích động bởi luồng kiếm khí tà môn, đồng loạt rung lắc điên cuồng dồn dập. Ma trận âm thanh hỗn loạn bùng phát mạnh mẽ gấp mười lần. Sóng âm va đập vào vách đá xám, dội ngược lại, tạo thành một cái bẫy âm thanh khổng lồ nén chặt lấy không gian tầng một.


"A!"


Vô Nhãn khẽ rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy đầu. Màng nhĩ tai phải vốn đã rỉ máu tươi từ trước lúc này như bị một cây trâm sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Cơn đau nhức nhối tột độ xộc thẳng lên đại não, khiến toàn bộ dây thần kinh thính giác của hắn căng ra rồi tê liệt. Chỉ trong một nhịp thở, màng nhĩ tai trái của hắn cũng chịu chung số phận, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra dọc theo dái tai, thấm đẫm vạt áo vải thô màu xám tro rách nát.


Hắn hoàn toàn điếc tạm thời.


Trong thế giới bóng tối của Vô Nhãn, toàn bộ âm thanh biến mất. Tiếng gió bão gào rú, tiếng chuông đồng rền rĩ, tiếng cười của Triệu Hùng... tất cả chỉ còn là một khoảng lặng câm điếc, lạnh lẽo đến đáng sợ. Mất đi thính giác, Thính Phong Nhãn Quan của hắn hoàn toàn bị sụp đổ. Hắn không thể định vị được khoảng cách, không thể nghe được hướng gió kiếm, cũng không thể cảm nhận được chấn động của Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp dưới lòng bàn chân trần đang rớm máu.


"Chết đi!"


Triệu Hùng nhận ra cơ hội nghìn năm có một. Y vọt tới, đại kiếm chém mạnh nhắm vào vai trái của Vô Nhãn.


Cùng lúc đó, Độc Cô Sát từ trên cao phóng xuống, thanh tà kiếm tà môn đâm thẳng vào ngực hắn. Hai đường kiếm cương – nhu phối hợp hoàn hảo, khóa chặt mọi đường lui của thiếu niên mù đang lảo đảo sát mép vực sâu.


Vô Nhãn cảm nhận được luồng khí lạnh buốt đang áp sát cơ thể, nhưng do thính giác bị điếc hoàn toàn, hắn vung cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân bằng tay trái để đỡ theo quán tính phản xạ.


"Rắc!"


Thân gậy huyền thạch dán nhựa trúc gai vốn đã bị nứt dọc sâu nay chịu thêm phản lực cương kình từ đại kiếm của Triệu Hùng, vết nứt lập tức giãn rộng ra chạy dọc từ giữa thân gậy xuống tận đầu đồng bọc gầm gậy. Thớ tre tưa ra rách nát, phát tiếng kêu răng rắc rệu rã.


Do vung gậy lệch hướng hoàn toàn so với đường kiếm thực tế, Vô Nhãn không thể cản phá được mũi tà kiếm của Độc Cô Sát. Lưỡi kiếm rỉ sét của lão điên rạch rách bắp tay trái của hắn, một vệt máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ cả vạt tre ngăm đen bóng loáng. Kình lực chấn động từ đòn đánh khiến bả vai phải đang bị sẹo bỏng rách miệng của hắn đau nhói buốt tận xương tủy. Lòng bàn tay phải xước xát nặng bám gỉ sắt rỉ rớm máu tươi co rúm lại, đốc kiếm gỗ sồi giắt bên hông suýt rơi xuống đất.


Hắn ngã quỵ xuống sàn đá tháp cổ, hai đầu gối trần dập mạnh xuống nền cát nóng rát. Đầu hắn gục xuống, hai tai, hai hốc mắt mù cùng các vết thương trên vai, bắp tay đều đang rỉ máu đỏ tươi, nhuộm đỏ một khoảng sàn đá xám.


"Ha ha ha! Lão điên, y đã điếc hoàn toàn và mất hết võ công rồi! Để ta chém đầu y dâng lên Trương trưởng lão!" Triệu Hùng đắc ý tột cùng, bước tới vung đại kiếm nhắm thẳng vào cổ Vô Nhãn.


Độc Cô Sát đứng bên cạnh, thanh tà kiếm rỉ sét chỉ thẳng vào ngực thiếu niên mù, đôi mắt tơ máu đầy vẻ khinh bỉ nhìn kẻ bại trận dưới chân.


Nằm sát mép đá vực sâu, Tiêu Vô Nhãn cảm nhận được cái lạnh buốt của lưỡi kiếm sắt đang kề sát gáy. Trong khoảng lặng câm điếc hoàn toàn, nỗi sợ hãi cái chết không thể xâm chiếm được tâm trí hắn. Lời hứa bảo vệ Tiểu Tử, lời thề giải cứu tỷ tỷ Tiêu Tĩnh Anh, và ký ức về sự hy sinh anh dũng của sư phụ Hoắc Thiết Sơn trên cầu treo Nhạn Môn Quan hiện lên rõ nét trong tâm thức hắn như một ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đông.


"Ta không thể gục ngã ở đây..."


Hắn nghiến chặt răng, máu tươi rỉ ra từ khóe môi. Trong thời khắc sinh tử cận kề, hắn chợt nhớ đến bài đồng dao gõ nhịp của cha Tiêu Thiết Sơn năm xưa, cùng lời răn dạy lầm lì của sư phụ trước khi rơi xuống vực: *"Tâm tĩnh gậy thông... Khi tai không nghe được tiếng gió bên ngoài, hãy nghe tiếng gió trong lòng ngươi."*


Hắn hiểu ra rồi.


Thính giác vật lý dẫu có bị tàn phá, nhưng tâm cảnh tĩnh lặng thì không một ma trận sóng âm nào có thể phá vỡ. Hắn không cần nghe bằng màng nhĩ tai rách, hắn sẽ nghe bằng nhịp thở của đất trời, nghe bằng sự thay đổi áp suất của luồng khí lưu xung quanh.


Vô Nhãn lập tức vận dụng Quy Tức Phép.


Hắn khóa chặt mười đầu ngón tay ngón chân đang rớm máu tươi bám cát nóng. Chân khí nội gia dịu nhẹ còn sót lại sâu trong đan điền được hắn cưỡng ép vận chuyển, khóa chặt mười hai đường kinh mạch chính lại để tạm ngưng hoạt động sống của cơ thể.


Nhịp thở của hắn chậm dần, rồi dừng hẳn. Lồng ngực bị rạn xương sườn không còn phập phồng đau đớn nữa. Nhịp tim của hắn giảm xuống còn mười nhịp mỗi phút, rồi từ từ dừng lại hoàn toàn trong mười nhịp thở.


Cơ thể Tiêu Vô Nhãn lạnh ngắt, bất động hoàn toàn trên sàn đá tháp cổ. Da dẻ hắn tái nhợt đi dưới ánh lửa đuốc chập chờn, hơi thở và nhịp tim biến mất không để lại một dấu vết nhỏ. Hắn trông không khác gì một xác chết vừa trút hơi thở cuối cùng giữa đống cát bụi.


Triệu Hùng khựng lại, mũi kiếm chỉ còn cách cổ Vô Nhãn một phân. Y nhíu mày, đưa tay trái lên trước mũi hắn để kiểm tra. "Hết thở rồi? Nhịp tim cũng tắt... Lão điên, gã mù này đã tự đứt kinh mạch chết rồi sao?"


Độc Cô Sát hừ lạnh một tiếng, tà kiếm khẽ gõ nhẹ vào vai Vô Nhãn. Cảm nhận cơ thể đối thủ lạnh ngắt vô lực, lão điên tin rằng y đã chết thực sự dưới sức tàn phá của tà kiếm sát âm. Lão thản nhiên quay lưng, bước đi về phía Tiểu Tử đang bị trói để dứt điểm con tin.


Nhưng chúng không biết rằng, bên trong cái xác lạnh ngắt ấy, tâm cảnh của Tiêu Vô Nhãn đang đạt tới cảnh giới Tâm Cảnh Tĩnh Lặng tối cao.


Khi nhịp tim và hơi thở dừng lại, toàn bộ thế giới câm điếc trong trí não hắn đột ngột thay đổi. Sự ù tai biến mất. Tiếng chuông đồng rung lắc hỗn loạn và tiếng bão cát gào rú dường như bị một bức tường vô hình ngăn cách hoàn toàn ngoài tâm thức hắn.


Trong bóng tối vô tận của trí não, một khoảng không tĩnh lặng, trong vắt như nước hồ thu hiện ra. Hắn không còn nghe thấy âm thanh vật lý nữa, nhưng hắn cảm nhận được luồng khí lưu (áp suất không khí) đang di chuyển xung quanh cơ thể mình một cách cực kỳ rõ nét.


Hơi lạnh từ thanh cổ kiếm Mặc Lưu của Thẩm Độc Cô ở bờ sông bên kia dẫu đã đi xa vẫn để lại một luồng khí lạnh mảnh như sợi chỉ trong không khí; luồng khí nóng tỏa ra từ ngọn đuốc của Triệu Hùng; và đặc biệt là luồng khí lưu xám xịt, tàn độc đang di chuyển theo từng bước chân của Độc Cô Sát.


Mỗi chuyển động của Độc Cô Sát đều tạo ra một sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ, vẽ nên một đường chỉ sáng màu xám trong tâm thức Vô Nhãn.


"Ba bước... hai bước..."


Vô Nhãn đếm thầm trong đầu theo sự thay đổi của áp suất khí lưu. Hắn chờ đợi khoảng lặng ngắn ngủi giữa hai đợt gió bão cát – khoảng lặng duy nhất dưới nửa nhịp thở mà hắn đã quan sát được từ trước.


Cơn gió bão cát thứ nhất vừa quét qua tháp cổ, tiếng chuông đồng rền rĩ khẽ lịm đi trong một khoảnh khắc cực ngắn.


"Chính là lúc này!"


Độc Cô Sát vừa bước lên thềm đá sát cột trói Tiểu Tử, chuẩn bị vung tà kiếm chém xuống. Y hoàn toàn chủ quan, không mảy may phòng bị kẻ đang nằm bất động sát mép vực sâu.


"Vút!"


Cái xác lạnh ngắt của Tiêu Vô Nhãn bất ngờ bật dậy nhanh như một tia chớp xám.


Hắn không nhấc chân cao để tránh tạo tiếng động, bàn chân trần trượt sát đất đá ẩm ướt bằng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp dẻo dai. Tay trái hắn siết chặt cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân bị nứt dọc sâu, vận chuyển toàn bộ chân khí nội gia còn sót lại truyền thẳng vào thân gậy.


Kình lực chân không Thính Phong Kiếm Ý bộc phát mạnh mẽ quanh thân gậy nứt dọc, dán chặt các thớ tre rệu rã lại với nhau trong một nhịp thở quyết định.


Hắn không dùng đầu nhọn để sát sinh, mà hướng thẳng đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch đâm mạnh theo một đường thẳng tắp xuyên qua màn cát bụi mù mịt.


Đòn đâm cực nhanh và chính xác của Nhãn Quan Phá Trận Chỉ nhắm thẳng vào khớp xương vai trái của Độc Cô Sát – nơi luồng khí lưu di chuyển yếu nhất và là nhãn trận duy nhất của tà kiếm pháp y đang vung lên.


Độc Cô Sát giật mình kinh hãi khi cảm nhận được một luồng sát khí lạnh buốt bất ngờ ập tới sau lưng từ khoảng cách không tưởng. Y cố xoay người vung tà kiếm rỉ sét để cản phá theo bản năng.


"Bộp!!! Rắc... xoảng!"


Tiếng va chạm khô khốc, đanh gọn vang lên giữa đại điện tháp cổ. Đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch nặng mười cân đâm trúng khớp xương vai trái của Độc Cô Sát với một lực đạo ngàn cân.


Kình lực phản chấn cực mạnh truyền ngược lại, bẻ gãy hoàn toàn lực vung kiếm của lão điên. Thanh tà kiếm rỉ sét có khe rãnh tà môn bị đầu đồng đập trúng trực diện, lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh thép vụn rơi rớt giòn giã xuống sàn đá xám.


"A... a... a!"


Độc Cô Sát thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Khớp vai trái của y bị chấn động mạnh làm lệch rời ra hoàn toàn, kinh mạch tay trái bị tê liệt không thể cử động. Thân hình lão già điên khùng bị hất văng mạnh về phía sau, đập mạnh vào cột đá đổ nát rồi gục xuống bên cạnh đống mảnh kiếm vỡ.


Triệu Hùng đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt gã trợn trừng kinh hoàng nhìn thiếu niên mù đang đứng kiệt hiệt giữa màn bão cát. Thanh đại kiếm trên tay gã run rẩy kịch liệt, nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy cổ họng gã.


"Ngươi... ngươi chưa chết? Làm sao có thể..." Triệu Hùng lùi liên tiếp ba bước, giọng lạc đi.


Nhưng ngay khi đòn đâm quyết định vừa hoàn thành, Tiêu Vô Nhãn cũng cảm nhận được toàn bộ chân khí trong đan điền cạn kiệt hoàn toàn. Quy Tức Phép bị phá vỡ đột ngột khiến kinh mạch toàn thân co rút dữ dội, máu tươi từ hai tai và vai phải lại trào ra nhiều hơn.


Cơ thể hắn lảo đảo, cây gậy huyền thạch nặng mười cân trượt khỏi tay trái đầy vết dằm xước, rơi xuống sàn đá phát ra một tiếng "cộc" nặng nề.


Vô Nhãn đổ ập người xuống sàn tháp cổ bên cạnh cây gậy nứt vỡ, lồng ngực bị rạn xương sườn phập phồng dữ dội thở dốc. Hắn nằm bất động giữa làn khói bụi than đá bốc lên từ ngọn đuốc rơi rụng, kiệt sức hoàn toàn dẫu kẻ thù lớn nhất đã bị đánh bại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!