Tháp Chuông Gió U Minh
Tiếng gầm rú hận thù của Lý Bưu cùng tiếng vó ngựa kỵ binh dồn dập rền rĩ dội qua mạch đá ẩm ướt, cắt đứt bầu không khí bàng hoàng trong ngục tối.
Bên trong mật phòng chật hẹp của Cấm địa Quặng Sắt, Tiêu Vô Nhãn vẫn đứng lặng như một pho tượng đá xám. Tay trái hắn đang đỡ lấy bả vai đầy vết thương của Tống Thiết, trong khi tay phải nắm chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi bám đầy máu khô của sư phụ Hoắc Thiết Sơn. Lời tiết lộ bàng hoàng của Tống Thiết về thân thế thực sự của sư phụ – cựu thống lĩnh cấm vệ quân hoàng gia ẩn dật mười năm trước – vẫn đang xoáy mạnh vào tâm trí hắn như một cơn lốc dữ dội.
"Tiêu huynh, ngài không thể chần chừ nữa!" Tống Thiết ho ra một ngụm máu nhạt, gắng gượng dùng bàn tay thô ráp đầy sẹo roi da đẩy mạnh vào vai Vô Nhãn. "Lý Bưu đã dẫn quân đồn trú bao vây lối ra ngầm. Triệu Hùng... tên khốn tàn độc đó đã biết ngài đột kích mỏ quặng. Hắn vừa dẫn một toán truy binh tinh anh, bắt giữ toàn bộ những người già yếu của Sương Khói Thôn rút về Tháp Chuông Gió trên đỉnh núi phía Đông! Hắn muốn dùng mạng của họ để dụ ngài vào tử địa!"
Lồng ngực Vô Nhãn phập phồng dữ dội. Cơn rạn xương sườn từ trận chiến trước nhói lên đau buốt, xộc thẳng lên đại não. Bả vai phải của hắn – vết sẹo bỏng vảy rồng do Lão Tôn dùng sắt nung đỏ đốt độc – vẫn đang âm ỉ cháy rát dưới lớp băng gạc vải thô bốc mùi lá tre lân sắt giã nát. Cánh tay phải hầu như chưa thể vận kình lực mạnh, buông thõng vô lực bên hông. Lòng bàn tay phải xước xát nặng nề, rớm máu tươi bám đầy gỉ sắt đỏ quạch từ chiếc nhẫn sắt rỉ của Triệu Đạt giắt ở thắt lưng.
"Ngô Tam!" Vô Nhãn khàn giọng gọi vào bóng tối.
Từ trong hành lang ngập khói bụi than đá, phu khuân vác Ngô Tam lướt tới, vác theo một chiếc bao tải gai lớn chứa đầy sỏi dẹt. "Có tiểu nhân!"
"Đưa Tống đội trưởng và những thợ mỏ bị thương rút lui theo đường cống ngầm phía Tây mà ta đã chỉ. Tìm đến Chùa Hoang Biên Ải phía Bắc để dưỡng thương. Tuyệt đối không được quay lại Sương Khói Thôn."
"Nhưng còn ngài, Tiêu tiên sinh?" Ngô Tam lo lắng nhìn vạt áo vải thô màu xám tro rách nát, đẫm máu tươi của Vô Nhãn.
"Ta đi Tháp Chuông Gió."
Giọng nói của Vô Nhãn trầm tĩnh đến lạnh lùng, không một gợn sóng dao động. Hắn siết chặt cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân bằng bàn tay trái đầy vết dằm xước. Thân gậy ngăm đen bóng loáng dẫu dẻo dai nhưng lúc này đang truyền lên lòng bàn tay hắn những rung động rệu rã. Vết nứt dọc cũ chạy dọc thân gậy dán bằng Nhựa Trúc Gai dẻo quánh đã nứt sâu thêm sau cú va chạm bẻ gãy xích sắt khóa ngục. Đây là vũ khí duy nhất của hắn, và nó đang đứng trước giới hạn sụp đổ.
Hắn không đợi Ngô Tam trả lời, xoay người lướt đi bằng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp. Bàn chân trần trượt sát mặt đất đá ẩm ướt, không nhấc cao, không phát ra một tiếng động nhỏ. Bóng xám của hắn nhanh chóng hòa vào màn khói bụi mù mịt của ngục tối, hướng thẳng về phía lối ra đỉnh núi phía Đông.
***
Cơn bão cát biên thùy Nhạn Môn gào rú dữ dội nhất trong mười năm qua đang đổ ập xuống đỉnh núi phía Đông. Gió rít qua các khe đá vách núi dựng đứng, cuốn theo hàng vạn hạt cát nóng rát đập chan chát vào da thịt.
Vô Nhãn bước đi đơn độc giữa màn cát bụi mịt mù. Dải băng quấn mắt đen dệt từ tơ tằm băng tuyết của mẫu thân quấn chặt quanh đôi mắt mù lòa, giữ mát vùng hốc mắt bị sẹo bỏng cũ và ngăn bụi cát nóng xâm nhập. Hắn khẽ rê gầm gậy bọc đồng thô của cây gậy huyền thạch sát mặt đất đá cứng. Sóng rung siêu nhỏ truyền ngược lại lòng bàn chân trần đang rớm máu, giúp hắn vẽ ra bản đồ địa hình dốc đứng của ngọn núi trong đầu.
Nhưng khi hắn càng tiến gần đến đỉnh tháp, thính giác nhạy bén của hắn càng bị tàn phá một cách khủng khiếp.
Trước mặt hắn, Tháp Chuông Gió cổ xưa hiện ra như một bóng ma khổng lồ bằng đá xám đổ nát, đứng sừng sững giữa trời giông bão. Ngôi tháp cổ chín tầng này treo hàng trăm chiếc chuông đồng rỉ sét lớn nhỏ. Dưới sức gió gào rú của bão cát biên thùy, hàng trăm chiếc chuông đồng rung lắc điên cuồng, va đập vào nhau tạo ra một ma trận âm thanh hỗn loạn, chói tai tột cùng.
"Leng keng! Xoảng! U u u!"
Tiếng chuông đồng rền rĩ, rít lên từng đợt chói lọi, cộng hưởng với tiếng gió hú qua các kẽ gạch đổ nát tạo thành một bức tường tạp âm khổng lồ, nhức óc. Đối với một người bình thường, âm thanh này đã đủ gây nhức đầu chóng mặt. Nhưng đối với một người mù sở hữu thính giác Thính Phong Nhãn Quan cực hạn như Vô Nhãn, đây là một cơn ác mộng vật lý tàn khốc.
Sóng âm hỗn loạn đập mạnh vào màng nhĩ nhạy cảm của hắn như những chiếc búa sắt nện liên tiếp. Đầu óc Vô Nhãn đau buốt như muốn nứt ra, thần kinh não bộ bị căng thẳng tột độ. Hắn lảo đảo bước đi, gậy trúc huyền thạch cắm mạnh xuống đá để giữ thăng bằng. Tai phải của hắn bắt đầu nhói lên đau đớn, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ màng nhĩ, chảy dài xuống má.
"Triệu Hùng..." Vô Nhãn nghiến răng, cố nén cơn ù tai dữ dội đang che lấp mọi giác quan.
"Ha ha ha! Gã mù! Ngươi rốt cuộc cũng tự tìm đến cái chết!"
Tiếng cười man rợ của Triệu Hùng vang lên từ phía thềm đá tầng một của tháp cổ. Tiếng cười ấy bị bóp méo, đứt quãng qua tiếng chuông đồng hỗn loạn, nhưng vẫn đầy vẻ đắc ý và tàn độc.
Vô Nhãn khẽ nghiêng đầu đón nhận luồng gió. Huyệt thính hội bên tai hắn giật mạnh liên tục dưới dải băng đen. Nhờ Thính Phong Quyết cực hạn, hắn cố gắng lọc bỏ các tạp âm chuông đồng để định vị vị trí đứng của kẻ thù. Nhưng tiếng chuông đồng rền rĩ liên tục truyền chấn động mạnh xuống nền tháp đá, làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm nhận độ rung mặt đất của Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp. Lòng bàn chân trần của hắn chỉ cảm nhận được sự rung chuyển hỗn loạn của toàn bộ ngôi tháp cổ.
"Hôm nay, Tháp Chuông Gió này chính là mồ chôn của ngươi và lũ dân nghèo Sương Khói Thôn!" Triệu Hùng hét lớn, thanh kiếm sắt tinh luyện có rãnh máu sâu của y vung lên, phát ra tiếng rít gió u u hòa vào tiếng chuông.
Ngay sát bên cạnh y, tiếng khóc sụt sùi yếu ớt của bà lão bán nước trà và Tiểu Tử bị trói chặt vào cột đá vang lên đứt quãng. Tiếng khóc của họ như một sợi chỉ mỏng manh giữa biển âm thanh cuồng bạo, dội thẳng vào tâm can Vô Nhãn, thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ chính nghĩa trong lòng hắn.
"Thả họ ra," Vô Nhãn khàn giọng nói, tay trái siết chặt thân gậy huyền thạch nứt dọc.
"Thả? Để xem ngươi đỡ nổi mấy đao của ta trong ma trận chuông này!"
Triệu Hùng gầm lên, vọt tới cực nhanh. Y sử dụng Thanh Phong Kiếm Pháp tàn bản phối hợp với Tật Phong Bộ Pháp, lướt đi trên nền đá tháp như một bóng ma. Sức nặng của đại kiếm sắt tinh luyện chém dọc thẳng xuống bả vai trái của Vô Nhãn.
Trong trạng thái ù tai cực hạn, Vô Nhãn hoàn toàn không nghe thấy tiếng gió rít của lưỡi kiếm đang lao tới từ phía trước. Không gian xung quanh hắn chỉ là một màu trắng xóa của tiếng chuông đồng gào thét.
"Nguy hiểm!"
Tâm thức Vô Nhãn báo động dữ dội. Hắn không thể lùi, vì phía sau hắn là bờ vực sâu gió rít của đỉnh núi. Hắn cũng không thể dùng Thiết Thiết Bộ Pháp trượt sát đất để cảm nhận hướng đi của Triệu Hùng, bởi mạch đá tháp đang rung chuyển điên cuồng theo nhịp chuông đồng.
Hắn buộc phải mạo hiểm.
Vô Nhãn vận chuyển toàn bộ chân khí nội gia dịu nhẹ còn sót lại từ đan điền, dồn thẳng lên hai huyệt thính hội bên tai để kích hoạt Thính Phong Quyết ở mức tối đa. Hắn ép nhịp thở của mình chậm lại, tạm thời đóng bớt thính giác đối với các tần số âm thanh trầm đục của chuông đồng lớn, chỉ tập trung nghe các tần số âm thanh sắc lẹm, mảnh như tơ của kim loại xé gió.
"Vút!"
Một tiếng rít gió cực mảnh lọt vào tai trái của hắn giữa biển tạp âm.
Chính là đường kiếm chém dọc của Triệu Hùng!
Vô Nhãn nghiêng người sang phải nửa bước theo bản năng phản xạ, đường kiếm bén ngót chém sạt qua vai áo thô màu xám tro của hắn, xé rách vạt áo trái rớm máu tươi. Nhưng kình khí cương mãnh từ lưỡi kiếm sắt vẫn chấn động mạnh vào bắp tay trái đang bị thương của hắn, khiến thớ cơ co rút đau buốt.
Ngay trong nhịp thở giao thoa ấy, Triệu Hùng cười lớn, xoay ngang lưỡi kiếm quét một đường bán nguyệt khóa chặt đường lui của đối thủ, nhắm thẳng vào hông trái Vô Nhãn – nơi vệt chém nhẹ rớm máu từ trận chiến trước vẫn chưa khép miệng.
Vô Nhãn không thể né tránh kịp do bắp tay trái bị thương và bước chân lảo đảo mất thăng bằng trên nền đá rung chuyển. Hắn buộc phải dựng đứng cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân bằng tay trái để đón đỡ trực diện.
"Boong!!!"
Tiếng va chạm kim loại trầm đục, chói tai vang lên giữa đại điện tháp cổ. Thanh kiếm sắt tinh luyện có rãnh máu sâu của Triệu Hùng chém mạnh vào thân gậy trúc huyền thạch nứt dọc.
Lực phản chấn cương kình bạo liệt từ đại kiếm truyền thẳng qua thân gậy, dội mạnh vào lòng bàn tay trái đầy vết dằm xước của Vô Nhãn. Vết nứt dọc dọc thân gậy dán nhựa trúc gai khẽ giãn ra phát tiếng kêu "răng rắc" rệu rã dữ dội, thớ tre tưa ra rách nát ngay sát đầu đồng bọc gầm gậy.
Kình lực phản chấn ngược làm rách sâu thêm da lòng bàn tay phải của Vô Nhãn đang nắm đốc kiếm sồi để giữ thăng bằng, máu đỏ tươi rớm ra bám đầy gỉ sắt đỏ quạch của chiếc nhẫn Triệu Đạt. Cơ thể hắn lảo đảo, bước chân trần trượt dài trên nền đá ẩm ướt, lùi liên tiếp năm bước sát mép vực sâu gió rít.
"Ha ha ha! Gậy của ngươi sắp gãy rồi! Để xem ngươi đỡ được thêm mấy nhát!" Triệu Hùng cười điên cuồng, đại kiếm lại vung lên chuẩn bị cho chiêu chém quyết định.
Vô Nhãn đứng sát mép đá vực sâu, máu từ tai phải vẫn rỉ ra ấm nóng dọc theo cổ áo. Tinh thần lực của hắn bị suy giảm nghiêm trọng, đầu óc quay cuồng do căng thẳng thần kinh não bộ cực hạn dưới áp lực của hàng trăm chiếc chuông đồng đang rung lắc.
Nhưng giữa sự tuyệt vọng tột cùng ấy, tâm cảnh của hắn bất ngờ đạt tới một sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Hắn nhận ra tiếng chuông đồng dẫu hỗn loạn nhưng tần số rung của chúng dao động hoàn toàn theo từng đợt gió bão cát thổi vào tháp. Gió bão cát thổi mạnh theo từng hồi, giữa hai hồi gió mạnh luôn có một khoảng lặng ngắn ngủi, một khoảng lặng chỉ kéo dài chưa đầy nửa nhịp thở.
"Đó chính là thời cơ duy nhất..." Vô Nhãn thầm nghĩ, hơi thở của hắn trở nên cực kỳ sâu và chậm.
Hắn chuẩn bị vận Quy Tức Công để tạm ngưng tim lọc tạp âm cho đòn phản kích quyết định.
Nhưng ngay khi Triệu Hùng vừa bước lên một bước để vung kiếm chém xuống, một biến cố kinh hoàng bất ngờ xảy ra từ đỉnh tháp cổ.
"Vút... u u u u!"
Một tiếng rít gió chói tai, sắc lẹm và kỳ lạ tột cùng bất ngờ vang lên từ tầng cao nhất của Tháp Chuông Gió. Tiếng rít ấy không phải là tiếng gió bão, cũng không phải tiếng chuông đồng va chạm, mà là một luồng kiếm khí tà môn cực kỳ sắc bén, mang theo âm ba chói tai xé rách màn đêm.
Luồng kiếm khí vô hình lướt nhanh như chớp qua không trung, chém thẳng xuống vị trí đứng của Tiêu Vô Nhãn.
"Xoẹt!"
Luồng kiếm khí tà môn sượt qua mặt Vô Nhãn trong gang tấc. Đường kiếm sắc lẹm cắt đứt dải băng quấn mắt đen dệt từ tơ tằm băng tuyết của mẫu thân đang quấn chặt trên đầu hắn.
Dải băng đen rách đôi, bay phấp phới rồi rơi rụng xuống đất cát sa mạc.
Dưới ánh lửa đuốc chập chờn và màn cát bụi mù mịt của bão sa mạc, đôi mắt mù lòa của Tiêu Vô Nhãn hoàn toàn lộ ra ngoài. Vết sẹo bỏng cũ nham nhở, rớm máu tươi do mảnh vỡ kiếm sắt nung đỏ bắn vào mười năm trước hiện rõ dưới ánh sáng đỏ rực của ngọn đuốc, run rẩy nhẹ trước luồng gió lạnh buốt của tà kiếm khí vừa sượt qua.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!