Giải Cứu Tống Thiết
Kình khí lạnh buốt rạch buốt da thịt. Ba mũi kiếm thép của Nhạn Môn Kiếm Trận - Tam Nhân như ba con rắn độc bằng sắt ròng, mang theo tiếng rít gió u u chói tai, chỉ còn cách ba tử huyệt Đan điền, Đản trung và Thần đình của Tiêu Vô Nhãn đúng nửa tấc. Gió kiếm thô bạo thổi tung dải băng quấn mắt đen ướt sũng của hắn, làm lộ ra vết sẹo bỏng cũ nham nhở nơi hai hốc mắt mù lòa. Vết sẹo ấy đang co rút nhẹ dưới áp lực của luồng sát khí ngột ngạt.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thế giới của Tiêu Vô Nhãn hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn không nhìn thấy ánh thép lạnh lẽo phản chiếu dưới ánh đuốc tù mù của ngục tối, cũng không nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí của ba tên đệ tử chấp pháp Thanh Phong Kiếm Trang. Nhưng trong bóng tối vô tận của tâm cảnh, một bản đồ nhãn quan ba chiều tinh vi đang được vẽ ra bằng những tần số âm thanh nhỏ nhất.
"Xoạt... rào..."
Tiếng nước thải Bắc rỉ qua khe đá vách hầm ngầm, tiếng rền rĩ của lò đúc lậu từ kho quặng phía Tây vọng lại, và cả tiếng chuông báo động dồn dập ngoài cổng ngầm... tất cả những tạp âm ấy đều bị Vô Nhãn dùng Quy Tức Công lọc bỏ hoàn toàn. Huyệt thính hội bên tai hắn khẽ giật mạnh liên tục. Hắn dồn toàn bộ tinh thần lực còn lại vào đôi tai, kích hoạt năng lực Trận Nhãn Định Vị ở mức cực hạn.
Hắn nghe thấy tiếng gió rít của ba lưỡi kiếm. Lưỡi kiếm chính diện đâm thẳng vào ngực mang theo kình lực cương mãnh nhất; lưỡi kiếm bên phải chém dọc bả vai mang theo sát ý tàn độc; nhưng lưỡi kiếm bên trái quét ngang hông lại có một nhịp rung rất khẽ, một nhịp rung không đồng bộ.
"Chính là y!"
Vô Nhãn nghe ra tiếng gót chân của tên kiếm thủ bên trái nhấc cao hơn bình thường nửa phân khi y xoay người vung kiếm. Tiếng bước chân dẫm bùn nhão của y nặng nề hơn hai người kia, nhịp thở cũng ngắn và dồn dập hơn do phải liên tục di chuyển để bù đắp khoảng trống cho hai đồng đội. Y chính là trận nhãn vòng ngoài, mắt xích yếu nhất của thế trận tam giác này.
Nếu Vô Nhãn chọn cách đỡ trực diện, cây Gậy Trúc Huyền Thạch mười cân đang bị nứt dọc sâu trên tay trái của hắn chắc chắn sẽ vỡ vụn dưới sức chém cương kình của ba thanh kiếm thép tinh luyện. Hơn thế nữa, bắp tay trái của hắn đang bị thương mới rớm máu dọc thớ cơ, bả vai phải bị sẹo bỏng rách miệng đau buốt nhói, lòng bàn tay phải xước xát nặng bám gỉ sắt rỉ... cơ thể hắn không cho phép hắn dùng sức mạnh thô bạo để đối đầu.
Hắn phải dùng mưu trí.
Khi ba mũi kiếm chỉ còn cách da thịt hắn một sợi tóc, Vô Nhãn bất ngờ chuyển động. Hắn không lùi, cũng không vung gậy đỡ. Hắn áp dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống hai phân, trượt nhẹ lòng bàn chân trần sát mặt đất đá ẩm ướt.
"Vút!"
Mũi kiếm chính diện và bên phải đâm sượt qua khoảng không ngay sát sườn áo thô màu xám tro của hắn, xé rách vạt áo nhưng không chạm vào da thịt. Đúng lúc tên kiếm thủ bên trái đang dồn lực cho chiêu chém ngang hông, Vô Nhãn nghiêng người né tránh sát sườn lưỡi kiếm của y, để mặc kiếm khí lạnh buốt rạch rách một đường nhỏ trên vai áo trái rớm máu tươi.
Nhưng ngay trong nhịp thở giao thoa ấy, khi tên kiếm thủ bên trái bị mất thăng bằng trọng tâm do nhấc gót chân quá cao, Vô Nhãn đã tung ra đòn quyết định.
Hắn siết chặt Gậy Trúc Huyền Thạch bằng bàn tay trái đầy vết dằm xước, vận chuyển một luồng chân khí nội gia dịu nhẹ từ đan điền lướt nhanh qua kinh mạch tay trái bị thương, truyền thẳng vào đầu đồng bọc gầm gậy. Hắn thi triển chiêu thức Trúc Tuyến Xuyên Hoa cực nhanh.
"Vút!"
Thân gậy trúc huyền thạch đen bóng vút đi trong không khí, tạo ra một luồng khí lưu mảnh như sợi chỉ xé rách màn đêm ẩm mốc của ngục tối. Đầu đồng bọc thô đâm thẳng cực nhanh, xuyên qua kẽ hở một phân giữa hai lưỡi kiếm đang vung tới, cắm phập vào khớp vai trái của tên kiếm thủ bên trái.
"Khục!"
Một tiếng xương lệch giòn giã vang lên trong không gian chật hẹp. Tên kiếm thủ bên trái trợn tròn mắt, thanh kiếm thép tinh luyện trên tay y rơi keng xuống đất đá. Khớp vai bị đâm trúng lệch hẳn ra ngoài, y đau đớn thét lên một tiếng rồi ngã khuỵu xuống nền bùn nhão.
Thế trận tam giác Nhạn Môn Kiếm Trận - Tam Nhân sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một nhịp thở. Do sự phối hợp nhịp nhàng bị bẻ gãy đột ngột, hai tên kiếm thủ còn lại bị phản lực kình chấn động mạnh qua đốc kiếm, cổ tay tê dại rệu rã, bước chân lảo đảo lùi lại ba bước đầy kinh hoàng.
"Ngươi... gã mù này phá được kiếm trận của chúng ta?" Tên chỉ huy kiếm trận gầm lên, cố nén cơn tê rần ở cổ tay phải.
Chúng không ngờ một phế nhân mù lòa, cơ thể chằng chịt thương tích, bả vai phải rách miệng rớm máu đỏ đau nhức dữ dội lại có thể ra chiêu chính xác và tàn độc đến thế. Sự ngạo mạn tự tin của chúng khi cho rằng người mù bị phế tay phải sẽ dễ dàng bị kết liễu đã biến thành nỗi sợ hãi tột độ.
Không để hai tên còn lại kịp hồi phục thế công, Vô Nhãn lướt tới như một chiếc lá trôi trong gió bão cát. Hắn không dùng lực sát sinh, kiên định giữ vững lời thề không bao giờ dùng kiếm sắt hay sát hại sinh mạng phàm nhân. Hắn vận dụng kỹ năng Khóa Kinh Mạch Bằng Đầu Gậy.
"Bộp! Bộp!"
Hắn vung nhẹ đầu gậy trúc huyền thạch đâm khẽ vào người hai tên đệ tử chấp pháp còn lại. Đầu đồng bọc thô đâm chính xác vào huyệt Kiên Tỉnh bên vai và huyệt Thiên Tông sau lưng của chúng. Luồng chân khí nội gia dịu nhẹ truyền qua đầu gậy, lập tức khóa chặt kinh mạch vận động của chúng.
Hai tên kiếm thủ đứng im bất động tại chỗ, cơ thể run rẩy nhẹ, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hãi nhưng không thể cử động hay phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Vô Nhãn thu gậy, lồng ngực bị rạn xương sườn khẽ nhói lên đau buốt khiến hắn phải dừng lại thở dốc một nhịp. Vết thương rách miệng ở bả vai phải bốc mùi lá tre lân sắt giã nát vẫn đang rát bỏng như bị lửa đốt, máu đỏ tươi rỉ ra thấm đẫm vạt áo vải thô. Lòng bàn tay phải xước xát nặng bám gỉ sắt rỉ từ chiếc nhẫn của Triệu Đạt giắt ở thắt lưng co rút đau đớn mỗi khi hắn vận lực.
"Cộc... cộc..."
Hắn gõ nhẹ đầu gậy trúc xuống đất, nghe tiếng vang vọng lại để định vị lối đi sâu hơn vào mật phòng ngục tối. Tiếng nước thải Bắc rỉ qua khe đá càng lúc càng gần, mang theo mùi ẩm mốc nồng nặc.
Hắn lướt đi không tiếng động qua ba tên lính gác đã bị vô hiệu hóa, tiến sâu vào hành lang tối tăm của Cấm địa Quặng Sắt. Cuối hành lang là một cánh cửa gỗ sồi già mục nát, xộc lên mùi máu tanh và mùi mồ hôi chua nồng.
Vô Nhãn dùng đầu gậy đẩy nhẹ cánh cửa. Cánh cửa rên rỉ mở ra, tiết lộ một mật phòng ẩm ướt, tù túng dưới lòng đất.
"Ai đó?" Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy cương nghị vang lên từ góc tối mật phòng.
Vô Nhãn rê gầm gậy bọc đồng thô sát mặt đất đá, sóng rung dội ngược lại báo cho hắn biết có một người đàn ông vạm vỡ đang bị xích chặt vào cột gỗ lớn giữa phòng. Xích sắt nặng nề quấn quanh cổ tay và cổ chân y, mỗi cử động nhỏ đều phát ra tiếng lách cách rệu rã.
"Tống đội trưởng?" Vô Nhãn khẽ khàn giọng hỏi.
"Ngươi... ngươi là Tiêu Vô Nhãn? Gã mù gác cổng quán trà?" Người đàn ông kinh ngạc thốt lên.
Đó chính là Tống Thiết, thủ lĩnh của nhóm dân binh Sương Khói Thôn nổi dậy chống lại sự bóc lột quặng sắt của Thanh Phong Kiếm Trang. Gương mặt chữ điền oai nghiêm của y giờ đây đầy những vết sẹo bỏng và sẹo roi da rớm máu, râu ngắn cứng như kim bám đầy bụi than đá, mình trần lộ cơ bắp cuồn cuộn nhưng đầy vết thương chằng chịt do bị tra tấn dã man.
"Là ta," Vô Nhãn bước tới gần, tay trái siết chặt gậy trúc. "Ngô Tam và dân binh đang tạo bạo động giả ở kho quặng phía Tây để kéo giãn quân tuần tra. Ta đến để đưa ngài ra ngoài."
"Ngươi... một mình ngươi phá được cánh cửa sắt bọc đồng và vượt qua ba tên đệ tử chấp pháp sao?" Tống Thiết bàng hoàng nhìn thiếu niên mù quấn dải băng đen trước mặt. Y không thể tin nổi một phế nhân mù lòa lại có thể thực hiện được điều phi thường này.
"Không có thời gian giải thích. Chúng ta phải đi ngay trước khi quân đồn trú dập tắt đám cháy giả," Vô Nhãn nói.
Hắn đưa gậy trúc huyền thạch lên, luồn đầu đồng bọc thô vào khe hở của ổ khóa xích sắt quấn quanh người Tống Thiết. Thân gậy ngăm đen dẻo dai khẽ uốn cong hình cánh cung khi hắn vận kình lực tay trái. Vết nứt dọc dọc thân gậy dán nhựa trúc gai khẽ giãn ra phát tiếng kêu răng rắc rệu rã dưới sức ép lớn.
"Rắc! Clắc!"
Với Trúc Kình Nhu Thuật tinh diệu, Vô Nhãn mượn lực đàn hồi cực đại của tre già để bẻ gãy chốt khóa xích sắt mà không cần dùng đến vũ khí sắt bén. Xích sắt nặng nề rơi loảng xoảng xuống nền đá ẩm ướt. Tống Thiết được giải thoát, lảo đảo ngã về phía trước nhưng kịp thời được Vô Nhãn dùng tay trái đỡ vững.
"Đa tạ Tiêu huynh," Tống Thiết hổn hển nói, giọng đầy cảm kích. "Nếu không có ngươi, ngày mai ta đã bị Lý Bưu đem ra hành hình trước mỏ quặng để răn đe dân nghèo."
"Đừng khách sáo. Ngài là hy vọng duy nhất của thợ mỏ biên giới," Vô Nhãn trầm tĩnh đáp.
Hắn khẽ rê đầu gậy sát mặt đất, định vị một chiếc bàn gỗ sồi cũ nát ở góc mật phòng. Trên bàn có một cuộn giấy da dê cũ kỹ tỏa ra mùi mực thông đặc trưng của Thanh Phong Kiếm Trang.
"Đó là cái gì?" Tống Thiết hỏi khi thấy Vô Nhãn đưa tay trái lấy cuộn giấy.
"Thanh Phong Kiếm Bản," Vô Nhãn dùng các đầu ngón tay sờ miết nhẹ dọc theo các nét khắc nổi và chữ viết trên da dê. "Sơ đồ quy luật di chuyển và các vị trí đứng của Nhạn Môn Kiếm Trận do Triệu Đạt lén vẽ lại và bị Kiếm Trang tịch thu. Có cái này, ta sẽ tìm ra cách phá hủy đại trận mười tám người của Trương Thiết Kiều ở cuối cấp 1."
Hắn cẩn thận giắt cuộn giấy da dê vào thắt lưng thô sơ, sát bên cạnh chiếc nhẫn sắt rỉ của Triệu Đạt.
Tống Thiết nhìn theo động tác của Vô Nhãn. Ánh mắt y bất chợt dừng lại ở một vật phẩm giắt bên hông thiếu niên mù. Đó là một đốc kiếm bằng gỗ sồi cũ kỹ, sờn rách và bám đầy những vệt máu khô sẫm màu.
Đôi mắt Tống Thiết trợn tròn kinh ngạc. Cơ thể vạm vỡ của y run rẩy dữ dội, hơi thở trở nên dồn dập, nghẹn ngào.
"Tiêu huynh... cái... cái đốc kiếm gỗ sồi bên hông ngươi..." Tống Thiết run rẩy chỉ tay vào đốc kiếm, giọng lạc đi hoàn toàn. "Nó từ đâu mà có?"
Vô Nhãn khẽ khựng lại một nhịp. Hốc mắt mù dưới dải băng đen khẽ hướng về phía Tống Thiết.
"Đây là kỷ vật của sư phụ ta, Hoắc Thiết Sơn, để lại trước khi ông hy sinh trên cầu treo Nhạn Môn," Vô Nhãn khàn giọng đáp, giọng thoáng một chút đau thương u uất.
"Hoắc Thiết Sơn? Sư phụ ngươi là Hoắc Thiết Sơn?" Tống Thiết bàng hoàng quỳ sụp xuống nền đá ẩm ướt, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt đầy sẹo roi da của y. "Trời đất ơi... hóa ra lão nhân gia vẫn luôn ở biên cương này bảo vệ chúng ta suốt mười năm qua..."
"Tống đội trưởng, ngài biết sư phụ ta?" Vô Nhãn nhíu mày hỏi.
"Biết? Làm sao ta có thể quên được lão nhân gia!" Tống Thiết nghẹn ngào, run rẩy chạm tay vào đốc kiếm gỗ sồi thấm máu của cố nhân. "Đốc kiếm gỗ sồi này cất giữ lệnh bài cấm vệ quân bằng đồng đen bên trong. Hoắc Thiết Sơn chính là cựu thống lĩnh cấm vệ quân hoàng gia ẩn dật mười năm trước! Ông ấy chính là cựu ân nhân vĩ đại đã liều mạng chặn đứng đại đội truy binh triều đình, cứu sống toàn bộ nghĩa quân biên giới và gia đình ta năm xưa!"
Lời tiết lộ của Tống Thiết như một tiếng sấm rền vang lên giữa đêm giông bão, dội thẳng vào tâm thức Tiêu Vô Nhãn, xé toạc màn sương mù bí ẩn về thân thế thực sự của người thầy mù đã khuất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!